Thuốc dưỡng thai. Long Y Hoàng đi tới cửa phòng đột nhiên dừng lại, bỗng nhiên cảm thấy hơi sợ sệt, chỉ đứng từ xa nhìn vào khe cửa, ngay cả cung nữ muốn đi vào trong bẩm báo đều bị nàng ngăn cản.
Bồi Liên đã tỉnh, nhưng vẫn nằm trên giường, Phượng Ly Uyên ngồi bên cạnh, ôm lấy cả người nàng, nắm chặt tay nàng, không đến gần nhưng Long Y Hoàng cũng có thể tưởng tượng được vẻ mặt của hắn có bao nhiêu kinh ngạc và xúc động, đứng bên cạnh giường là không ít cung nữ và ma ma, bọn họ nói gì đó Long Y Hoàng không nghe rõ lắm, chẳng qua trong phòng rất ồn ào.
Bên cạnh đó có một vị nam tử khác, tuổi trung niên một thân trường y huyền sắc, tóc hoa râm, rất có cốt cách thần tiên.
Vậy đây chính là người theo như lời cung nữ nói, Phượng Ly Uyên tìm được một thần y ở ngoài cung.
Hắn vừa đến , đã cứu sống Bồi Liên?
Ha! Những tên này, khi dễ nàng không hiểu gì về độc có phải không đây?
Túy Nguyệt Vân mặc dù rất mạnh, có thể lấy mạng ngay lập tức, nhưng lúc đầu sẽ rơi vào trạng thái chết giả vài ngày, mạch đập và nhịp tim rất yếu đến mức có tìm kiếm cũng không phát hiện, nhưng người đó vẫn chưa chết, chỉ cần trong ba ngày ăn giải dược vào, thì có thể sống lại, rất nhiều người cũng quan tâm đến loại độc này, bởi vì nó có thể khiến kẻ thù buông lỏng cảnh giác, để mình chạy trốn hoặc dùng trạng thái giả chết để giấu diếm, nếu có tới gần “ thi thể” thì bản thân sẽ bị nhiễm chất độc này, bởi vì ban đầu triệu chứng không rõ ràng lắm đến lúc phát hiện ra thì hoàng tuyền cũng chỉ cách vài bước, thần tiên cũng không cứu được.
Nếu như nàng thật sự muốn hãm hại Bồi Liên, có thể dùng rất nhiều loại độc, cho dù nàng không dùng đến Vân Long Ngạo Thiên, Ám Lân hay Xích Huyết Lưu Sa, cũng sẽ không bao giờ dùng Túy Nguyệt Vân loại độc có thể cứu sống này.
Mà bây giờ, sao lại đúng lúc như vậy.
Phượng Ly Uyên ở trong phòng kích động không thôi, Bồi Liên yếu ớt nằm trong lòng hắn, thậm chí Long Y Hoàng có thể nhìn thấy nàng ta đang cười hạnh phúc.
Không biết Phượng Ly Uyên nói gì đó, chỉ thấy lão nhân tiên phong đạo cốt kia quay sang nói chuyện với hắn, sau đó một cung nữ dẫn hắn đi ra khỏi phòng, không cần đoán, nhất đinh là đi lĩnh thưởng.
Long Y Hoàng đầu tiên là trốn ở một bên, đợi cho cung nữ dẫn người nọ đi khá xa sau đó mới từ từ đi theo phía sau, vẫn duy trì khoảng cách không tiến thêm, vẫn đi như vậy liên tục cho đến khi thấy cung nữ dẫn lão nhân đi vào Ngự dược phòng.
Ngự dược phòng, chẳng lẽ vì cảm kích, ngươi muốn đưa hắn vào đây, đợi ngươi sai khiến, tránh cho Bồi Liên gặp phải loại chuyện tương tự như thế này lần thứ hai sao? Phượng Ly Uyên….ngươi không biết, nếu như đi sai một bước, ngươi chính là dẫn sói vào nhà sao?
Long Y Hoàng đi vào Ngự dược phòng, các loại thuốc đều được phân loại rõ ràng vào các ngăn lớn lớn nhỏ nhỏ, trên bàn đầy các loại dược liệu hoặc nhiều hoặc ít, bên trong không ít ngự y bận rộn, lão nhân tiên phong đạo cốt kia đầu tiên là đứng bên cạnh cửa, cung nữ đi tới trước mặt một trưởng lão đang đứng trước một quầy dược, cúi đầu, không biết đã nói gì, mà ngay sau đó lão thái y vô cùng bực bội cất giọng trách mắng: “ Đây thật là một trò đùa! Người ở đây ai cũng đều do Hoàng thượng tuyển chọn cẩn thận, đều chẩn bệnh cho kim chi ngọc diệp trong hoàng thất, Duệ vương có phần hành động theo cảm tính, một lang trung giang hồ , chẳng qua là chữa trị được cho một thiếp phi nhỏ bé, lại dám vọng tưởng tiến vào Ngự dược phòng! Vạn nhất xảy ra sự cố, ai chịu trách nhiệm nổi!”
“Duệ vương nói, nếu có người kiến nghị, có thể trực tiếp đi tìm ngài ấy, ngài ấy sẽ nhanh chóng bẩm báo chuyện này với hoàng thượng.” Giọng cung nữ cũng không nhỏ, đúng lý hợp tình: “ Ngài còn nói, lão thái y y thuật sâu sắc như vậy cũng không trị được hết độc sao có tư cách nói người khác?”
“Hừ!” Lão thái y hậm hực, vứt dược liệu đang cầm trong tay xuống mặt bàn, tức giận bỏ đi.
Long Y Hoàng vội vàng đi tới, mặt mang vẻ nghi hoặc : “ Đã xảy ra chuyện gì? Đi từ xa ta cũng nghe thấy ở đây ầm ĩ.”
Mọi người bên trong nhao nhao quay đầu lại nhìn Long Y Hoàng, sau đó cúi người hành lễ : “ Chúng thần tham kiến thái tử phi.”
Long Y Hoàng cười cao quý, nhẹ nhàng đưa tay: “ Miễn lễ, ta chỉ là tình cờ đi qua, xảy ra chuyện gì?”
“Hừ! Chỉ là một lang trung giang hồ, chưa trải ba qua lần xét duyệt, chỉ bằng một lời của Duệ vương lại có thể vào Ngự dược phòng, Thái tử phi, ngài nói xem, đây không phải là cố tình gây sự sao!” Lão thái y phẫn nộ nói.
” A, thật sao! Ta đúng là nghe nói hắn đã trị hết kỳ độc trong người Bồi Liên cô nương, giúp nàng hồi sinh, cho nên Duệ vương tin cậy gấp đôi, đó cũng có thể hiểu.” Ánh mắt Long Y Hoàng tươi cười hàm chứa lưỡi đao, từ từ chuyển mắt tới người bên cạnh, trong giọng nói có phần cung kính hơn: “Chính là các hạ sao?”
“Thảo dân tham kiến thái tử phi.” Lão nhân lập tức quỳ xuống hành lễ.
“Miễn lễ , ngươi đã giúp Duệ vương đại ân này, nhất định là kỳ công, ta sẽ không bạc đãi ngươi.” Long Y Hoàng quay qua nhìn cung nữ: “ Duệ vương đã phái ngươi nói cho hoàng thượng chưa?”
“ Bẩm Thái tử phi, Duệ vương nói khi nào thân thể Bồi Liên cô nương an ổn, ngài ấy sẽ tự đi nói với hoàng thượng, sau đó muốn vị lão phu này sẽ đi theo bên cạnh Bồi Liên cô nương, tránh xảy ra việc ngoài ý muốn.”
“ Duệ vương thật chu đáo, đúng là vị trượng phu tốt, ngươi hãy truyền đạt ý của ta, nói toàn bộ những chuyện đã xảy ra cho Hoàng thượng, ta cũng có ý muốn giữ lại vị đại phu này, một nhân tài như vậy sao lại không được? Ngươi đi nhanh về nhanh, ta ở đây chờ tin của ngươi, ta rất muốn biết thái độ của Hoàng thượng với chuyện này.” Long Y Hoàng nói.
Cung nữ đắc ý cười, vui vẻ đáp ứng, liếc mắt khinh bỉ vị lão thái y của Ngự dược phòng, nhanh như chớp đi ra ngoài.
“ Nhưng Thái tử phi, làm như vậy rất không công bằng…” Mặt lão thái ý lộ vẻ lúng túng, khuyên bảo Long Y Hoàng, Long Y Hoàng khoát tay, cười nói : “ Không sao, ta biết, nếu xảy ra chuyện gì ta sẽ chịu trách nhiệm, ngài không cần lo lắng.”
“Vâng, thái tử phi.” Nếu Long Y Hoàng đã nói như vậy, lão thái y cũng không có gì phản bác, chỉ có thể thở dài.
“ Như vậy…xin hỏi vị đại phu này, ngài như thế nào được Duệ vương nhìn trúng, trùng hợp lại có giải được độc trong người Bồi Liên cô nương, làm nàng ta sống lại, Y Hoàng bất tài, rất muốn biết quá trình thiên ý trêu người này.” Nô tài trong Ngự dược phòng mang ghế đến, Long Y Hoàng ngồi xuống, một tay để trên người, ngẩng đầu nhìn lão già kia.
“Chuyện là hôm nay khi Duệ vương rời cung, đúng lúc thảo dân đang đi trên đường, thảo dân thuở nhỏ có học độc, thoáng nhìn giữa ấn đường của Duệ vương có một đường đen, đây chính là dấu hiệu bị trúng độc, cho dù là một người không quen biết, thảo dân cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, vì vậy thảo dân cả gan chặn Duệ vương, cũng biết cách phối chế thuốc may mắn được Duệ vương ăn vào, thảo dân hỏi Duệ vương vài chuyện, qua đó biết được cô nương kia còn có thể cứu được, sốt ruột muốn cứu người ngay, liền năn nỉ Duệ vương cho thảo dân tiến cung, chuyện tiếp theo, thái tử phi chắc đã biết.” Lão nhân đáp, từng câu trôi chảy, hành văn liền mạch lưu loát, hoàn toàn không có nửa điểm ngắt quãng hay do dự.
Long Y Hoàng vỗ vỗ tay: “Đúng là kỳ duyên, Bồi Liên cô nương bản tính thiện lương, không nên tuyệt mệnh, gặp ngài, ngài chính là cứu tinh của nàng ta, nói như vậy Hoàng thượng hoặc Bồi liên sau này nếu không may trúng độc có thể dễ dàng giải được, tránh để Duệ vương chịu đựng nỗi khổ tương tư.”
“ Thảo dân đa tạ thái tử phi yêu mến!” Lão nhân rất kích động, lập tức quỳ xuống, liên tục quỳ lạy Y Hoàng, tựa như nàng là một Quan Thế Âm giáng trần vậy.
Rất nhanh cung nữ bị Long Y Hoàng phái đi tìm hoàng thượng về tới, vẻ măt vô cùng hưng phấn, khiêu khích nhìn lão thái y : “ Thái tử phi nương nương, Hoàng thượng nói, tất cả giao cho ngài định đoạt.”
“ Vậy là tốt rồi, hôm nay ngươi không cần phải đi về, trực tiếp tới thái y viện tìm một căn phòng nghỉ ngơi, ngày mai ta sẽ sắp xếp thủ tục để ngươi chính thức vào Ngự dược phòng, cho ngươi cả đời sống trong hoàng cung, hưởng thụ vinh hoa phú quý, đúng rồi, không biết đại phu có người nhà không? Ta cũng có thể giúp họ tiến cung.” Long Y Hoàng cười nói.
“ Việc này…thảo dân không dám để thái tử phi bận tâm, người nhà…” Hắn nóng lòng giải thích, Long Y Hoàng dùng tay ra hiệu cắt đứt lời hắn muốn nói: “ Ta đã biết, không cần lo lắng…Vậy, bây giờ thỉnh thần y bắt mạch giúp ta một chút xem thế nào? Ta gần đây cảm thấy bụng có hơi đau đớn, có chút không khỏe không biết có ảnh hưởng gì tới thai nhi không?” Long Y Hoàng đặt cổ tay lên tay ghế: “ Thỉnh thần y xem xét.”
Lão thái y khẩn cấp : “Thái tử phi nương nương kim chi ngọc diệp , phi phàm cao quý như vậy, sao có thể để người thấp kém như lão làm bẩn.”
“Vương hầu tương tương, trữ hữu chủng hồ [1].” Long Y Hoàng trào phúng nói: “Thân phận địa vị dù thế nào, bản chất con người đều giống nhau, không có ai sinh ra mà người khác không thể động vào được, hơn nữa bây giờ ta còn là bệnh nhân, ngươi là đại phu, ta cần phải khiêm nhường hơn mới phải”
[1]: Vương hầu tương tương, trữ hữu chủng hồ
Câu này có nghĩa là chẳng lẽ những người cao quý là từ nhỏ đã cao quý sao?
Ý muốn nói: người người đều ngang hàng, không phân biệt địa vị cao thấp. Thành tích mà một người có thể đạt được không phải do trời cho. Vận mệnh của bản thân nằm trong tay mình, chỉ có thể dựa vào cố gắng của bản thân mới có thể thay đổi vận mệnh bất bình đẳng. (theo Baidu)
Lão thái y không phản đối , trái lại im lặng không nhúc nhìn nhìn hành động của thần y.
Thần y cẩn thận đi tới bên người Long Y Hoàng, vươn tay, ngón tay nhanh chóng bắt mạch cho Long Y Hoàng, bắt đầu tỉ mỉ chẩn bệnh, Long Y Hoàng cũng không chớp mắt, mang theo khí chất yêu mị, hai mắt chăm chú quan sát thần y trên trán đầy mồ hôi lạnh, vui vẻ như có như không.
“Thái tử phi chỉ là mấy ngày nay bị lạnh, cho nên động thai khí, hôm nay thảo dân chỉ cần kê vài thang thuốc cho thái tử phi, một ngày ba lần có thể giảm bớt khó chịu.” Thần y thu tay, kéo tay áo.
“ Như vậy bây giờ thỉnh thần y kê thuốc, có thật sau khi uống xong ta sẽ dễ chịu hơn không.” Long Y Hoàng cũng thu tay, cười nhạt, ấm áp như xuân bén nhọn như kiếm.
“Chuyện này…” Thần y bắt đầu ngập ngừng .
“Sao vậy? Đại thần y có thể giải được Túy Nguyệt Vân, chắc sẽ không gặp khó khăn vì một thang thuốc dưỡng thai chứ? Ừm ! Nói vậy, không phải sẽ làm Duệ vương thất vọng sao?” Long Y Hoàng ngẩng đầu nhìn hắn.
“ Vâng, thảo dân sẽ dốc sức.” Sau khi nói xong, thần y lập tức đi tới quầy thuốc, cầm lên một tờ giấy, chọn dược từ quầy bên trong, dùng cái cân nhỏ cân đúng số lượng mình muốn, sau đó mang thuốc đến một hỏa lò khác, cho vào dụng cụ, không hề rối loạn, thành thạo sắc thuốc.
Một phòng thật to, hơn mười ánh mắt đều dõi theo hành động của hắn.
Thời gian chờ tiên dược thập phần dai dẳng, nhưng Long Y Hoàng phá lệ kiên nhẫn, vẫn luôn chờ thần y rót thuốc đem đến trước mặt nàng.
Nàng không có nói nhiều, chỉ cầm chén thuốc lên, hơi nóng bốc lên làm mờ hai mắt mình.
Long Y Hoàng nhìn nhìn chén thuốc một lúc, mùi hương thơm ngát mang theo hương vị đắng phả vào mặt sau đó nàng cười lạnh một tiếng đặt