Phi Hạ là khách sạn nhà hàng kiểu Âu, đối điện nhà hàng là bể bơi thật lớn, xung quanh bể bơi là hàng cọ nhân tạo, tuy rằng đã vào thu, nhưng nhìn rất giống phong canh nhiệt đới.
"Mùa hè ở HongKong rất dài, độ ấm cũng thích hợp, nên du khách đến đây du lịch rất nhiều". Giữa trưa, khách ăn cơm rất nhiều, trong lúc trời xanh mây trắng khoáng đãng, người ta đi bơi rất đông.
Mỗi ngày Diệp Ý Thiến chọn một nhà hàng đi ăn cơm, vì Khách sạn tổng hợp nhiều loại hình lớn, từ thức ăn của Nhật đến thức ăn của Thái, nhà hàng đều có đầy đủ mọi thứ.
Từ việc ngộ độc thức ăn lần trước, cô cũng quản lý chặt chẽ hơn bộ phận Nhà hàng, chỉ cần rảnh, cô sẽ đi bất cứ Nhà hàng nào dùng cơm.
Hôm nay, vừa ngồi xuống bàn cơm, lập tức bên tai nghe được âm thanh không muốn nghe. Bất kể cô đi tới đâu, anh sẽ xuất hiện mà quấy rầy cô. Sắc mặt cô nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, cô ngẩng đầu nhìn Quý Dục Hàn, vẻ mặt anh lại nhàn nhã, mỉm cười hiền lành với cô.
Mấy ngày nay, cho dù vẻ mặt của cô nghiêm nghị hay cứng rắn, anh cũng thản nhiên mỉm cười với cô, giống như bây giờ, cô nhìn anh bằng ánh mắt phẫn nộ, nhưng anh vẫn ngồi xuống trước mặt cô.
"Ở đây vị trí bỏ trống rất nhiều, tôi lại không mời anh cùng dùng cơm" Cô nghiêm túc nhìn anh, hạ giọng nói.
"Anh không quen biết ai ở đây, nếu chúng ta đã gặp mặt, chi bằng cùng nhau ăn bữa cơm cũng không tệ phải không?" Quý Dục hàn nở nụ cười hữu lễ, rồi gọi bồi bàn.
"Bây giờ anh đang rất rảnh ư? Đài Bắc không phải có chuyện quan trọng cần xử lý sao? Không phải đã nói không có ngày nghỉ, không thể ở lại đây sao?" Đây là lời anh nói với cô lúc ở sân bay, cô nhớ rất rõ ràng, mỗi câu anh nói đều im sâu vào đầu cô.
"Đó cũng là một công việc quan trọng đối với anh, là giấc mơ của anh. Anh đã nói với em rồi đúng không? ý Thiến, em biết anh là Phi Công, năm nay là năm đầu tiên anh nghỉ phép dài hạn, bình thường, một tuần ít nhất anh sẽ bay ba ngày". Anh trầm đôi mắt xuống, theo thực đơn bên cạnh mà nhìn lên cô.
"Nếu công việc đã như thế, bây giờ anh có thể trở về để công tác rồi". CÔ muốn hét lên với anh, ném khăn ăn mà bỏ đi, bởi một phần vì anh tiếp cận cô, cô cảm thấy đầu óc mình như mở ra.
Quý Dục Hàn, rốt cục anh muốn làm gì? Yêu cô, muốn cùng cô bên nhau suốt đời? Đây là sự kiên trì của anh ư? Nhưng anh đã bỏ rơi cô trước, bỏ lại cô một mình ở HongKong.
Mẹ mất, cô trở thành người cô độc một mình, cho đến khi gặp được anh, cô mới cảm thấy ấm áp. Muốn cùng anh xây dựng một gia đình...
"Anh đã xin phép công ty hàng không nghỉ phép dài hạn, nói cho họ biết, anh còn việc quan trọng hơn phải làm, vì người đó, cái gì anh cũng có thể bỏ qua, cái gì cũng không cần". Anh khép thực đơn lại, chọn một phần bít - tết Philip.
Ánh mắt mãnh liệt của anh bắn vào người cô, ánh mắt thâm thúy sáng ngời, thản nhiên mà chân thành.
Tầm mặt Diệp Ý Thiến rời đi nơi khác, hạ thấp khóe miệng... Cô cảm giác được sự chân thành của anh như anh đã nói. Nghĩ đến anh có thể vì cô mà buông tha tất cả gì đó... Nhưng việc này không bào giờ xảy ra được, người như vậy không phải QUý Dục Hàn. Quý Dục Hàn đa tình, sẽ không bao giờ biết thật lòng, là một người đàn ông vô cùng đào hoa.
Cô không thể quên nổi đau của mình khi ấy, không thể dẫm lên vết xe đỗ được!
"Anh cứ dây dưa với tôi như vậy hoài sao? Điều này không giống với anh, Quý DỤc Hàn, ba tháng trước, anh không hề lưu luyến bỏ đi, chỉ ba tháng ngắn ngủi, sao anh lại có bộ dạng không có tôi không thể sống nổi?". Tầm mắt của cô đảo qua bể bơi đông ngịt người, rồi lại rơi trên gương mặt anh tuấn của anh.
"Bây giờ anh không thể nói cho em lý do vì sao anh như vậy, nhưng thật sự anh đã thay đổi". Đôi mắt anh hiện lên vẻ cương nghị, trả lời cô.
"Sao không thể nói ra?"
"Trừ phi em hoàn toàn tín nhiệm anh, nếu không anh thật không có cách nào để làm em tin tưởng anh, không phải sao?" Anh nói nhỏ một câu.
Món ăn được đưa lên, họ đồng thời trầm mặc.
"Ba tháng trước anh đối xử với tôi như vậy, ba tháng sau anh lại biến thành tình thánh..."
"Anh không phải tình thánh, chỉ là cuối cùng anh phát hiện anh yêu em nhiều như thế, hiểu mình lúc đó sai lầm cỡ nào. Em chắc chắn sẽ không tha thứ cho anh, vì lúc đó thật sự anh đã tổn thương em quá nhiều". Anh nhìn cô, kiên định mà dịu dàng. "Anh chỉ xin em cho anh một cơ hội, chỉ một cơ hội thôi là đủ rồi".
"Nói nghe thật êm tai. Nếu tôi thật sự không biết lí do vì sao anh tiếp nhận tôi, tôi sẽ thật sự cảm động!" Ánh mắt cô trở nên trong suốt, mang một loại giễu cợt.
"Cái gì? Em nói gì?". Cô buông lời trào phúng làm anh nghi hoặc, anh tiếp cận cô còn có mục đích khác ư? Ý Thiến là một cô gái nói năng biết suy nghĩ, nhưng thái độ bây giờ của cô cho thấy, nhất định là có nguyên nhân.
Mặt anh nghiêm túc, chờ mong cô nói rõ ràng.
"Bây giờ tôi không còn là tôi của ba tháng trước, tôi cũng không tin tưởng trong vòng ba tháng anh lại có thay đổi lớn như vậy.
Anh nói anh sợ phải chịu trách nhiệm, sợ hãi tôi sẽ dây đưa với anh, cho nên anh ra đi. Chỉ ba tháng ngắn ngủn, nguyên nhân nào làm anh lại yêu tôi? Giống như không có tôi, anh sẽ mất đi mục đích của cuộc sống"
"Sau này anh sẽ nói ly do cho em, em sẽ hiểu được anh. Anh thật sự yêu em, không phải hư tình giả ý, cũng không phải đột nhiên thoáng qua, mà là thời gian đã thử thách bản thân anh, là tình cảm thật sự của anh, anh..."
"Không cần anh nói dễ nghe như vậy" CÔ bình tĩnh đánh gãy lời anh, muốn vãy tay với bồi bàn.
"Ba tháng trước và hiện tại, có gì khác nhau, thì đó là thái độ của anh với tình yêu, với nhân sinh cuộc sống"
Diệp Ý Thiến lạnh lùng nhìn anh, mặt ngọc mài ngài, mặt hiện lên vẻ bình tĩnh mà ảm đạm. "Là thân phận của tôi, tôi và tôi của ba tháng trước không giống nhau"
Sắc mặt của Quý Dục hàn nháy mắt thay đổi, anh đã hiểu ý cô, hàn khí bỗng dâng lên từ đáy lòng.
Không, Ý Thiến, em không thể nghĩ anh như vậy. Anh còn không nghĩ đến, nhưng cô lại nghĩ như vậy.
Hoặc là nói, thế sự thay đổi quá nhiều, vượt xa với tưởng tượng của anh.
"Bây giờ tôi không giống như ngày xưa khi còn yêu anh nữa, tôi đã trở thành đứa con gái phòng trước thủ sau, không còn là đưa bé mồ côi không biết gì". Do cô đã suy nghĩ nhiều lần, mới nghĩ ra vì đâu mà anh thay đổi.
Thật sự bi ai mà! Anh lại trở về bên cô, là bởi vì cô đã thay đổi thân phận ư?
Nếu không, cô thật sự không thể lí giải vì sao trong ba tháng ngắn ngủn mà anh lại thay đổi lớn như vậy? Cô đang tìm lí do, cho rằng đã tìm được, vậy nên cô càng đau khổ, càng thêm kháng cự, địch ý đối với anh.
"Không phải như thế" Âm thanh trầm thấp của anh vang lên. Cô thừa biết anh sẽ phủ nhận, ai lại đi thừa nhận chuyện như vậy.
"Trước kia Diệp ý Thiến chỉ là một trong những cô bạn gái của anh, vì mới mẻ mà ở cùng nhau, chán rồi thì có thể chia tay, nên anh mới kiên quyết ra đi như vậy..."
"Không đúng, không phải như vậy..."
"Cõ lẽ nhà anh cần cưới một cô gái môn đăng hộ đối làm vợ? Có lẽ anh chợt nhận ra, bây giờ tôi rất xứng với anh, đủ điều kiện để trở thành vợ anh... Có lẽ vì nguyên nhân nào đó anh phải lập tức tìm vợ, mà tôi lại hoàn hảo trở thành người có khả năng lựa chọn nhất" Diệp Ý Thiến nhíu mày "Tôi thật sự không tìm ra được lý do khác tốt hơn... trước kia tôi chỉ là đứa con gái mồ côi, hai bàn tay trắng, nhất định không phải con dâu lý tưởng trong mắt bố mẹ anh... Không, không đúng, anh chưa từng nghĩ rằng sẽ kết hôn với tôi đúng không?"
"Thì ra em nghĩ như vậy" Quý Dục Hàn chỉnh lại sắc mặt, bình tĩnh nhìn cô.
"Chẳng lẽ không đúng ư?" Nhìn gương mặt bình tĩnh của anh, cô hít sâu một hơi, cô nói đúng rồi sao? Vì mục đích như vậy, anh mới trở lại tìm cô?
"Bởi vì tôi đã giữ gìn cái quý trọng nhất của đời con gái, nếu anh cưới tôi, anh có thể dễ nói chuyện với bố mẹ đúng không? Anh bị họ ép kết hôn?"
Cô biết bối cảnh nhà anh, tuy rằng anh theo đuổi nghề nghiệp mà anh thích, nhưng anh là một công tử giàu có. Trước kia cô ngây thơ, nghĩ đến anh sẽ nguyện cùng cô bên nhau, vì thế anh không thèm để ý địa vị của cô, thì ra không phải như vậy.
Khóe miệng nở nụ cười trào phúng, cô vẫy tay cho bồi bàn.
"Anh sẽ không kế thừa gia nghiệp đó". Lẳng lặng, anh nhìn cô nghiêm túc nói. "Tài sản của cha em, sẽ do em thừa hưởng, anh sẽ không chạm vào"
Dao nĩa trên tay thoáng run, cô không nghĩ anh nói một câu như vậy...
"Không ai bức anh kết hôn, cũng không phải vì em biết giữ gìn bản thân mà kết hôn cùng em. Ở Đài Loan, danh môn thục nữ muốn gả cho anh rất nhiều". Anh hạ khóe miệng, ánh mắt lộ tia tức giận "Coi trọng gia nghiệp của em nên tiếp cận em, em xem anh là người như vậy sao?
"Tôi... không biết" Cô kinh ngạc nhìn ánh mắt tức giận của anh. "Tôi chỉ có thể giải thích như thế, nếu không....."
"Anh đã nói rồi, anh yêu em, cho nên anh hy vọng chúng ta có thể làm lại từ đầu". Ánh mắt Quý Dục Hàn che dấu chua xót, cô làm sao biết tâm tình hai mươi lăm năm qua của anh? Để phát hiện mình yêu thật lòng một người, là chuyện khó khăn đối với anh.
Anh vẫn đa tình, nhưng không thật lòng với bất cứ cô gái nào, nghĩ đến mình thoải mái tự nhiên, không chịu cho ai thúc giục gượng ép...
Cho đến khi rời xa cô, anh mới biết thì ra tình yêu có thể ăn sâu vào lòng như vậy.
Nhưng lúc đó anh lại không biết quý trọng!
"Sớm muộn gì em cũng sẽ hiểu rõ tâm ý của anh. Anh cũng sẽ không thừa hưởng gia nghiệp, nếu em cảm thấy anh vì bố mẹ thúc ép, hoặc vì thân phận của em mà tiếp cận em, thì em không cần phải quan tâm như vậy" Anh cầm dao nĩa, cắt nhỏ bít - tết. "Anh sẽ dốc sức cho em một gia đình nhỏ, một gia đình hạnh phúc bằng chính hai bàn tay của mình"
Âm thanh trầm thấp kiên định, mềm nhẹ mà vững vàng giống như tiếng thở dài của biển cả, làm người ta cảm thấy yên tâm. Lời anh nói giống như là sự thật, chỉ cần cô tìn tưởng là tốt rồi...
Ánh mắt Diệp Ý Thiến lại trở nên nghi hoặc, Quý Dục Hàn này thật sự không giống với anh ba tháng trước. Không phải vì anh nói như thế, mà anh làm cô cảm nhận được, anh chính là như thế.
Trước kia anh không giống bây giờ, làm người ta an tâm, làm cô cảm thấy minh có thể hoàn toàn tin vào lời anh nói.
Cô rốt cục bị gì vậy? Rõ ràng hận anh trước kia phụ tình bạc nghĩa, bị anh làm tổn thương đau đến tận xương, không thể tin được anh nói như thế, mà cô lại muốn tin tưởng anh lần nữa?
"Bây giờ em có thể hoài nghi anh, nhưng anh có thể dùng cả đời này chứng minh với em". Anh ngẩng đầu, đôi mắt trở nên ấm áp, tức giận biến mất, thay vào đó là tấm chân tình dành cho cô.
"Bít - tết lạnh rồi, ăn nhanh đi! Mấy ngày nay em gầy đi rất nhiều!"
Lòng cô thấy ấm áp, cảm xúc quanh quẩn trong lòng không nói nên lời. "Tại sao bỗng nhiên đối xử với tôi như thế? Nếu đây là tình yêu đối với tôi, vì sao lúc trước còn tổn thương tôi?" Cô cúi đầu nhìn bàn ăn.
"Bởi vì từng mất đi, mới biết trân quý. Ý Thiến. Bởi vì anh từng bỏ rơi em, nên anh càng nhận ra em đối với anh quan trọng thế nào"
"Tôi... thật sự không thể tin anh thay đổi nhanh như vậy" Cô cũng cầm dao nĩa, không thể phân tích được tình cảm trong lòng. Cô vẫn hận anh, hay vẫn ôm một tình cảm khác?
Không, cô từng bị tổn thương rất nhiều, ví anh cô tình ,ang đến cho cô sự tuyệt vọng. Cô nhớ đêm mùa hè kia, cô đứng nơi đó, nhưng lòng lạnh như băng. Loại cảm giác này cô không muốn nhớ đến nữa, nghĩ đến thôi đã làm cô đau khổ.