-- nhưng trong lòng lại ẩn ẩn đau, vì sao lại như vậy?
Không khí trầm mặc bao trùm lên bọn họ, Quý Dục hàn không nói được một lời. Trong lòng anh, kiên trì quyết định, cho nên không cần ngôn ngữ, chỉ cần hành động chân thành làm cô tin tưởng tình yêu của anh.
Cô như trước kia nhìn anh bằng ánh mắt trong sáng hồn nhiên, nói cho anh biết, cô lại yêu anh như lúc ban đầu...
"Mary, tối nay ăn gì?" Nhìn gương mặt tròn trịa của trợ lý đang đi tới, Diệp Ý Thiến khó nhịn được nở nụ cười.
Mấy hôm nay, nhà hàng buôn bán vẫn bình thường, hơn nữa trải qua sự kiện ngộ độc lần trước, những quản lý khác đã bắt đầu tin tưởng năng lực của cô, rât phối hợp với cô.
Hôm qua cô đến thăm cha ở biệt thự điều dưỡng, kế bên biệt thự là vùng sông nước, phong cảnh nên thơ. Sắc mặt cha cô thoạt nhìn rất tốt, bác sĩ bảo tế bào mang bệnh trong cơ thể ông tạm thời đã được khống chế.
Cô nghe vậy liền vui mừng, lại cảm thấy buồn hơn. Cô rất muốn tận hiếu với ông, làm người con hiếu thuận. Mặc dù quá khứ ông không quá quan tâm chăm sóc mẹ con cô, nhưng đó cũng là cha cô, máu chảy thì ruột mềm.
Dù sao ông cũng là cha cô, trong cơ thể cô mang một nữa dòng máu của ông, bây giờ ông nhìn cô, ngoài sự vui mừng ra còn có cả áy náy.... Ông đã giữ lại nhà hàng Châu Á - một nhà hàng nổi tiếng cho cô, là con gái ông không thể chỉ bên cạnh ông, mà còn phải thay ông gánh vác trách nhiệm này.
Nên hiện tại cô ngồi trong phòng làm việc của nhà hàng, nghiên cứu kế hoạch phát triển của năm năm tiếp theo, cô ngồi đến tận khuya.
"Tổng giám đốc rất thích ăn cơm nếp, còn phải chuẩn bị điểm tâm ngọt, nghe nói Tổng giám đốc rất thích ăn. Đúng rồi, thức uống phải là Trà sữa uyên ương, cô thích uống nó nhất" Mary cười mang bữa khuya để trên bàn.
"Cô sao có thể biết được khẩu vị của tôi thế? Mỗi ngày đều phải chuẩn bị bữa khuya, thật là cực khổ". Rất ít người biết cô thích ăn gạo nếp, Mary thật là tỉ mỉ... Diệp Ý Thiến xinh đẹp mìm cười. "Thật ra tôi cũng không biết, là người khác nói cho tôi biết" Mary cười nghịch ngợm. "Anh ta nói cho tôi biết cô thích ăn rất nhiều món và mỗi ngày phải đến nhà hàng ăn khuya".
"Ai?" Ý Thiến hơi kinh ngạc, trợn to đôi mắt, tim đập nhanh hơn.
"Anh ta bảo tôi phải giữ bí mật". Mary đã bên cô một thời gian dài, ngày càng không kiên dè nữa. "Lệnh cho cô nói cho tôi biết, nên nhớ tôi mới là Tổng giám đốc của cô". Trong lòng cô hiện lên một cái tên, nhưng cô muốn chứng thức.
"Là Quý tiên sinh, Quý Dục Hàn tiên sinh". Ánh mắt Mary xuất hiện sự tò mò, vị QUý tiên sinh này cùng Tổng giám đốc nhất định là có chuyện gì đó.
Không phải một lần, cô hoặc đồng nghiệp khác trong Khách sạn đều thấy hai người ăn cơm và tản bộ cùng nhau... Tuy rằng sắc mặt tổng giám đốc luôn như không tốt lắm, nhưng cũng không cứng rắn kháng cự.
Diệp Ý Thiến bình tĩnh gật gật đầu "Mỗi ngày cô đều tăng ca thật không phải chút nào, hôm nay cô tan ca trước đi, tài liệu ngày mai hẳn sửa".
"Vậy cô nhanh chóng ăn khuya nhé, không nên làm việc quá khuya đâu". Mary tiếc nuối nói, tổng giám đốc dường như không muốn nói chuyện về Quý tiên sinh.
"Một tuần nay đều là anh ta chuẩn bị bữa ăn khuya cho tôi?". Khi Mary sắp đi khỏi, Diệp Ý Thiến bỗng dưng mở miệng hỏi.
"Đúng vậy". Mary quay đầu nhìn cô. "Tôi nói để tôi chuẩn bị, nhưng anh ta rất kiên trì..."
"Tôi biết rồi". Gương mặt không thay đổi lại gật đầu, ánh mắt nhìn bữa ăn khuya trước mặt.
Dịch vụ Roomservice của Khách sạn luôn hoạt động rất xuất sắc, thật ra cô chỉ cần đói bụng, gọi điện là có thể có ngay một bữa ăn ngon.
Nhưng gần đây cô thật sự không có khẩu vị, loại cơm đầy dầu mỡ này thật không hợp khẩu vị của cô. Anh còn nhớ rõ món ăn cô thích, chứng minh rằng anh không quên cô hoàn toàn... Không chỉ cơm nếp, còn có sữa bơ và cả món Uyên ương kia nữa....
Cô ngơ ngẩn nhìn thức ăn trên bàn, bỗng điện thoại trên bàn vang lên
Tim Diệp Ý Thiến đập liên hồi, cô có chuyện gì vậy? Sao lại thấy vừa nhút nhát, lại có chút chờ mong?
"Ý Thiến, còn ở văn phòng sao? Em nên về nghỉ ngơi sớm chút". Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam dịu dàng mà bá đạo, lại trầm thấp mà thân thiết.
Nhưng đây không phải âm thanh cô chờ mong.... cô chợt thấy thật vọng.
Thì ra, cô thật sự chờ mong!
"Đông Huân?". Cho dù có chút thất vọng, nhưng cô nhận ra được sự quan tâm trong lời nói kia.
"Nhận điện thoại của anh kinh ngạc thế ư?". Chàng trai bên kia nở nụ cười. "Bác Diệp nỡ để em làm việc khuya vậy sao? Kinh doanh khách sạn không phải chuyện một sớm một chiều, từ từ thôi, biết không?"
"Em biết rồi, anh còn ở Newyork sao?". Khi cha cô chính thức nhận lại con gái là cô, cũng giới thiệu cho cô biết một trong những người bạn của ông. Gia tộc của anh ta kinh doanh đường thủy, là gia tộc lớn số một hai ở HongKong.
"Vài ngày nữa có thể trở lại HongKong, hôm nay xem báo chí, anh mới biết được Khách sạn xảy ra việc, sao không gọi điện cho anh?". Đông Huân rất quân tâm cô, khi vừa tiếp nhận Khách sạn, khi cô cảm thấy mệt mỏi, anh sẽ thường cuyên cổ vũ cô.
Tuần trước anh đi công tác ở NewYork, nên việc ngộ độc thức ăn, cô không liên lạc với anh.
Đây là lỗi của cô sao? Cô cảm nhận được Đông Huân đang theo đuổi cô, mà cha cô cũng hi vọng họ có thể nên duyên. Đây là tối tượng cha cô giúp cô dàn xếp hôn nhân ---- Nếu không có Quý Dục Hàn, nói không chừng cô sẽ thích người đàn ông dịu dàng biết chăm sóc này.
Nhưng vừa rồi cô nhận cú điện thoại kia, cô khát vọng và mong chờ rõ ràng như vậy, tuy rằng vẫn một mực kháng cự, nhưng cô thật sự hi vọng là "Anh" gọi tới....
Tuần tra toàn bộ khách sạn xong, ở công ty lại có hội nghị quan trọng, DIệp Ý Thiến lê thân thể mệt mỏi trở lại văn phòng.
Trà nòng đặt trên bàn của cô. Có bình hoa trang trí, còn có một bó hoa tươi cắm trong bình, bên trên còn có một tờ giấy. Cô cầm lấy tờ giấy nhỏ, chữ viết rất quen thuộc: Trà xanh có thể thư giản đầu óc, nếu mệt mỏi thì nên uống một chút đi!
Nét bút mạnh mẽ hữu lực như vậy, là nét bút của người kia. Cô liếc mắt là có thể nhận ra bút tích này --- đã từng viết cho cô một phong thư chia tay....
Anh đây là sao? Quan tâm ư? CÔ dùng sức mím môi, xúc động gọi điện thoại "Peter, gọi điện thoại tới phòng Quý tiên sinh, mời anh ta đến văn phòng của tôi một chuyến"
"Vâng, Tổng giám đốc"
Cúp điện thoại, cô hơi giật mình nhìn bó hoa Bách hợp trước mắt, anh còn nhớ rõ cô thích hoa gì sao?
Nếu anh nhớ tất cả, vì sao lúc đó lại đối xử với cô như vậy? Nếu yêu cô, sao còn muốn bỏ đi, để lại một mình cô trong bòng tối. Ngực mênh mông một cảm giác nói không nên lời, mấy ngày nay đối với cô mà nói, cô.....
Cô biết được tất cả những việc anh làm.
Cô nên tin tưởng anh, hay là nên hoài nghi mục đích của anh?
Hiện tại cô có nên tin tưởng anh không? Không, không thể! Mày không thể quên mày đã từng thề, không bao giờ tha thứ cho anh, quên anh mãi mãi, và cũng quên đi bản thân đã yêu anh thế nào....
Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, cô thay đổi gương mặt nghiêm túc. "Mời vào". Cô chưa kịp sửa sang lại ý nghĩ của mình, thì thấy anh phong độ đứng trước mặt cô.
Quý Dục Hàn nở nụ cười ấm áp nhìn cô, vầng trán dịu dàng. Anh đến trước mặt cô, nhìn vào mắt cô nói. "Không phải em muốn nói với anh, sau này đừng tặng hoa cho em, không cần quan tâm đến em chứ?". Người đàn ông này liếc mắt đã nhận ra tâm tư của cô, cũng chính vì thế, anh khí phách mà dịu dàng bắt lấy lòng cô làm tù binh, làm cô yêu anh, vì anh mà lún sâu vào đó, rồi mới ảo tưởng, muốn ở bên anh cả đời!
"Nếu anh đã biết, vì sao còn làm như vậy?" Diệp Ý Thiến nhìn mắt anh, mắt anh vẫn sâu như biển, có thể mang cô hút sâu vào đáy mắt.
"Có thể em sẽ không nhận, nhưng anh vẫn muốn kiên trì". Ạnh nhẹ nhàng lắc đầu. "Gần đây anh suy nghĩ về công việc của mình, làm phi công vài năm, có để dành một ít tiền, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng sẽ có khó khăn, anh rất lo lắng"
"Anh định từ chức?" Cô há hốc mồm. "Tôi nghĩ anh...."
"Chỉ có nói mà thôi?". Quý Dục Hàn cười trêu chọc, anh luôn chờ điện thoại của cô, hi vọng cô chủ động tìm anh. Chứng minh cô không phải hoàn toàn không quan tâm anh --- mà vì anh quan tâm đến cô, làm cô cảm thấy phẫn nộ cũng tốt rồi.
"Anh biết ngày đó anh là người như thế nào, nên muốn em tin tưởng anh nhất định sẽ rất khó khăn". Anh nhún vai, đã biết đây là chuyện khó khăn, nhưng anh quyết không hối hận, cả người anh liền thoải mái đứng lên.
Không nên suy nghĩ tiêu cực, một ngày nào đó anh sẽ thật sự làm cô cảm động. Chỉ cần anh chân thành, cô sẽ lại yêu anh, không phải ư?
"Em xem như anh đang theo đuổi em, có lẽ sự xuất hiện của anh sẽ làm em phiền chán, nhưng mục đích của anh không phải là muốn tổn thương em" Anh đến gần bàn làm việc của cô từng bước, gương mặt góc cạnh chân thành tươi cười. "Có thể anh sẽ không mang hoa cho em, nhưng hãy để anh chuẩn bị bữa khuya cho em, được không?"
"Hành động của anh tạo thành áp lực cho tôi, nếu anh thật sự không muốn tổn thương tôi, thì đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa"
Anh kiên trì tiếp cận cô như vậy, nêu không phải vì thân phận của cô thay đổi... Vậy vì cài gì? Chắc chắn không phải vì yêu, nhất định là không!
"Anh không biết mỗi lần anh xuất hiện, đều nhắc nhở tôi đã sống khổ sợ thế nào sao? Anh không quan tâm tôi cầu xin anh đừng xa tôi, chỉ ném lại một câu \'Chúng ta không hợp\' .... Nếu lúc đó không hợp, sao bây giờ lại hợp?". Phẫn nộ bùng nổ trong cô, từ khi bọn họ gặp lại đến nay, cô luôn luôn đè nén phẫn nộ của mình. Anh trầm mặc một chút, nhìn cô ngày càng đau khổ, anh nên nói cho cô sự thật không?
"Sau khi rời xa em, thời gian trôi qua, em trong lòng anh ngày càng rõ ràng. Anh vẫn nhớ gương mặt em khóc ở sân bay, còn có khi em nói yêu anh. Nhớ đến lúc chúng ta cùng đi siêu thị mua đồ, còn có dáng em buổi sáng đánh thức anh.... Em biết không? Anh có rất nhiều bạn gái, sau khi chia tay, bọn họ sẽ trở nên mơ hồ. Chỉ có em là khác...."
Diệp Ý Thiến đào mắt nhìn anh. "Tôi nên cảm ơn anh vì anh cảm thấy tôi không giống họ sao?" Âm thanh của cô mang theo trào phúng và đau đớn.
"Sáng sớm, mỗi lần em đánh thức anh, bây giờ anh mới biết thì ra đó là cảm giác hạnh phúc. Có thể an tâm nhìn em, ôm em, nghe em gọi tên..."
Tim Quý Dục Hàn co lại một chút, đối với anh mà nói, phần tình cảm này chôn sâu trong lòng, thì ra như vậy cũng có thể làm run động trái tim anh.......