“Mc Donalds?” Tôi dường như còn sót lại một chút trí nhớ, “Bạn học cấp ba?”
“Năm hai cao trung có lần sau khi tan học, cậu tìm không thấy xe đạp, cho rằng có người tạm thời lấy xe đi, vì thế cậu đứng ở đấy đợi hơn một giờ. Nhưng kỳ thực chính là cậu nhớ nhầm vị trí dựng xe mà thôi.”
“Làm sao mà cậu đoán được ý nghĩ của tôi thế?”
“Tôi núp ở góc khuất, cùng cậu chờ.” Cô nói, “Nhưng sau đấy tôi nghĩ chờ không phải là biện pháp tốt, bèn đi tới chỗ để xe đạp thật sự, dắt nó đến cho cậu. May mắn là xe đạp của cậu quên khóa.”
“Cậu sau khi nhìn thấy tôi liền nói: Sao lại chọn chiếc xe đạp rách của tôi thế?, sau đó vội vàng phóng xe về nhà.” Cô tiếp tục kể, “Cậu chỉ rời đi một hồi rồi lại quay lại, nói: cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ cảm thấy loại xe dành cho nam này không thích hợp với nữ. Sau khi nói xong lại quay đầu xe rời đi.”
“Này…”
“Thật ra tôi đã rất lo khi cậu nhìn thấy tôi sẽ có phản ứng gì, nhưng theo hành động của cậu thì xem ra cậu đã quên tôi mất rồi.” Cô nhàn nhạt cười, trong nụ cười thoảng chút chua xót, “Từ đó tôi giống như một linh hồn luôn ở phía sau, quan sát những câu chuyện của cậu, yên lặng đi theo cậu.”
Khi nghe đến đó, toàn bộ nguyên nhân khiến tôi kinh ngạc, đã dần dần biến thành cảm động.
“Buổi biểu diễn của các cậu trong đêm trước khi tốt nghiệp cấp ba tôi cũng đến xem. Cậu cầm một cành tre khá lớn, không cẩn thận quẹt vào đùi, thế nên ở trên sân khấu bỗng nhiên phát ra tiếng kếu rất to, dưới khán đài đều cười rũ rượi.”
Cô nói đến đây liền cười to, sau khi dứt cười mới kể tiếp:
“Các cậu biểu diễn xong đi xuống dưới, tôi bèn chạy tới hỏi cậu: Đau không?”
“Hả?”
“Cậu lúc ấy chính là loại ánh mắt nghi hoặc này. Một lát sau cậu mới nói: Không sao.”
“Chúng ta cùng thi vào một trường đại học, nhưng không cùng khoa. Năm nhất đại học cậu tham gia vào câu lạc bộ bảo vệ một trường, tôi cũng gia nhập theo. Lần đi tham quan rừng đước Tứ Thảo tôi cũng có đi.”
Tôi nhìn kĩ bức ảnh chụp một đám người trèo thuyền, nói:
“Nhưng hình như không có cậu trong ảnh?”
“Bởi vì tôi là người chụp ảnh mà.” Cô cười cười, “Sau đó cả đoàn còn đi đến cửa sông Tằng Văn 0 xem cò mặt đen, bất quá khi phải quay lại trường thì không thấy cậu đâu cả.”
“Không thấy tôi?”
“Tôi tìm thấy cậu dưới một tán cây rậm, cậu khi đó đang ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất. Tôi…”
Cô dừng lại một chút, khụt khịt mũi, thở ra một hơi rồi mới nói tiếp:
“Tôi nhớ tới giấc mộng, nước mắt liền chảy ra. Sau khi lau khóe mắt, tôi bèn giúp cậu đứng lên. Cậu nói cậu bị lạc đường, giống như đặt mình giữa đại dương hay sa mạc, không biết phải đi theo hướng nào.”
Tôi không khỏi nhớ tới sự hoảng hốt lúc tìm đường ở Đài Bắc ngày hôm nay.
“Tôi hỏi cậu: Đau không? Cậu trả lời: không phải đau, mà là hoảng.”
“Đại học năm ba tôi và cậu cùng chọn môn Nghiên cứu phong tục dân gian Đài Loan, lại còn ở cùng một tổ.” Cô nói,
“Tổ chúng ta khi đó có sáu người, vì bài báo cáo cuối kỳ, mọi người bèn cùng nhau đến Đông Cảng xem lễ tế thần sông.
Khi thuyền tế đi đến đầu phố, pháo hoa nổi lên bốn phía, cậu còn chạy vào trong đám pháo hoa chụp ảnh con thuyền.”
“Xem ra gan tôi cũng to thật nhỉ.”
“Tôi nhìn thấy trên người cậu dính một ít xác pháo, liền hỏi cậu: đau không?” Cô cười, “Nhưng cậu trả lời: Không đau, hơn nữa thật thích.”
“Đại học năm tư tôi làm thêm ở cửa hàng 7/11 bên cạnh nhà cậu, thường thấy cậu vào mua này nọ.” Cô nói,
“Có một buổi sớm cậu vội lên lớp, cửa tự động còn chưa mở hết cậu đã vọt vào, kết quả va vào cửa kính. Vì lực đạo rất lớn, cửa kính bởi vậy còn có chút trục trặc. Tôi hỏi cậu: Đau không?
Cậu trả lời: có phải nếu đau sẽ không cần bồi thường?”
“Khi cậu tham gia quân ngũ, tôi biết cậu hay ngồi tàu hỏa, cũng biết thói quen đọc sách mọi nơi mọi lúc của cậu, bởi vì tôi làm việc ở nhà ga đối diện với hiệu sách đó.” Cô nói, “Tôi thường giúp cậu tìm sách trên giá, cũng thường nhắc cậu tàu sắp đến.”
“May mà nhờ có cậu.”
“Đêm trước khi xuất ngũ, lại một lần nữa tôi hỏi cậu: Đau không?
Cậu tựa hồ hoảng sợ, sau đó mới nói: tòng quân không đau, mà là nhàm chán.
Sau khi xuất ngũ cậu đến Đài Bắc công tác, tôi không đi theo, tôi biết cậu không thể nhớ được đường xá ở đó, không bao lâu sẽ quay về Đài Nam. Quả nhiên ba tháng sau, cậu quay về Đài Nam làm việc.”
“Sau đó cậu…”
“Tôi đi một chiếc xe tải nhỏ, mỗi ngày ở dưới công ty cậu bán bữa sáng. Cậu thường mua điểm tâm của tôi. Có lần cậu hỏi tôi: Vì sao chỉ bán bánh kẹp và cơm nắm, sao không bán bánh trứng hay gì đó?
Tôi trả lời: cậu không biết là khi chiên trứng, trứng sẽ đau sao?” Cô cười cười, “Cậu gọi tôi là người kì quái, từ đó về sau tôi còn có tên là quái nhân.
Ba năm trước cậu chuyển đến xã khu này, tôi cùng Lị Lị bèn đến làm ở quán cà phê cạnh công viên.”
“Lị Lị?” Tôi nói, “Chính là em gái của cậu hả?”
“Đúng thế.” Cô lại cười, “Khi cậu đến quán cà phê, Lị Lị đều bộn bề công việc, bởi vì tôi luôn cố gắng tìm cơ hội nói chuyện với cậu.”
“Quả nhiên là “lạp lạp giai tân khổ”.”
“Tôi nhớ rõ cậu luôn gọi cà phê nóng. Cậu nói mũi của cậu không tốt, khí hậu đột nhiên thay đổi sẽ dễ dàng bị nghẹt mũi, chuẩn như chương trình dự báo thời tiết vậy, thế nên tôi mới thêm chút Whisky vào cà phê đá. Cà phê của cậu đặc hơn một chút, bởi vì cậu uống cà phê nhỏ giọt không phải 10 giây 7 giọt mà là 11 giây 7 giọt. Có lần tôi hỏi cậu: ăn cơm một mình cảm thấy thế nào?
Cậu trả lời: có chút tịch mịch.” Cô lại dừng một chút, mỉm cười, sau đó nói: “Từ đó về sau tôi luôn cùng cậu ăn cơm.”
Tôi không cảm thấy kinh ngạc, chỉ là cực kì cảm động.
“Từ cấp hai đến khi tôi mở quán này, chúng ta nói chuyện nhiều nhất chính là lúc ở quán cà phê kia, cũng là thời gian ở chung lâu nhất, có khi tôi thậm chí muốn cậu mau nhớ lại lỗi lầm lúc đó của tôi.
Đáng tiếc cậu từ đầu đến cuối vẫn không nhớ ra.”
“Thật có lỗi.” Tôi cảm thấy hổ thẹn.
“Nếu nói có lỗi thì tôi cũng phải nói.” Cô cười, “Đầu tháng Tám, ông chủ quán muốn đem tiệm cà phê sửa thành phòng ở, tôi biết cậu rất thích bể cá kia liền mua nó về. Sau đó mượn một ít tiền rồi mở cửa hàng ăn này đây.
Tôi sợ hãi quên đi, cũng sợ hãi bị quên đi.” Tôi nói, “Vì thế quán mới có tên là «Lãng quên».”
“Câu này hình như tôi đã từng nghe qua rồi.”
“Ừ.” Cô gật đầu, “Mười ngày trước tôi cũng nói với cậu thế mà.”
“Trí nhớ cậu thật tốt.” Tôi thở dài, “Không giống tôi, cứ hết lần này đến lần khác lãng quên cậu.”
“Trí nhớ của tôi tốt, bởi vì tôi sợ sẽ quên đi hết thảy về cậu.” Cô lại cười, “Cũng bởi vì, tôi sợ bị cậu quên đi. Vì thế nửa năm trước ở tiệc thịt nướng tôi lại bắt đầu một lần nữa.”
“Bắt đầu một lần nữa?”
Cô kéo kéo góc áo, vuốt vuốt tóc, khuôn mặt nở một nụ cười ngọt ngào, nói:
“Tôi cố gắng biến bản thân mình trở nên sạch sẽ, cũng tận lực để trở nên tao nhã. Sau đó sẽ đến trước mặt cậu nói câu đó.”
“Câu gì cơ?”
“Tôi là Tô Lị Vân, có thể gọi tôi là Lị Vân.”
“Cậu thế này…” tôi không biết nên biểu đạt bằng từ ngữ nào, “dường như rất tội nghiệp.”
…………………….
Lị Vân cười cười, nhẹ nhàng nhún vai, sau đó lắc đầu.
“Tuy rằng cậu vẫn không nhớ ra tôi, nhưng tôi sẽ cố gắng tìm mọi cách đến gần cậu, tìm đề tài nói chuyện với cậu.
Có thể bởi vì tôi luôn muốn hỏi cậu: Đau không? Cho nên đề tài thường liên quan đến đau đớn gì đó.” Cô nói,
“Chỉ cần có thể ở cạnh cậu, giúp cậu nhỡ kĩ những đoạn kí ức đã lãng quên đi, tôi cũng rất thỏa mãn.
Về phần cậu có nhớ tôi hay không, chính là bánh ngọt có thêm dâu tây hay không mà thôi.”
Cô sau khi nói xong lại cười cười. Vẫn là nụ cười sạch sẽ, ngọt ngào, khiến người ta bình tâm.
Tôi nhìn Lị Vân thật kĩ, cô gái đã xuất hiện trong giấc mộng nhiều năm của tôi.
Nguyên lai cái gọi là mộng, kì thực là kí ức. Mặc kệ là kiếp trước, hay vương lại đến kiếp này.
Có lẽ cũng có thể nói, cái gọi là trí nhớ, chẳng qua là một giấc mộng mà thôi.
Tôi cảm thấy một cơn váng vất, đầu trở nên nặng trịch.
Hai tay không nhịn được ôm lấy đầu, nhắm chặt hai mắt.
Tuy rằng lúc này Lị Vân đang ngồi ở đây kể chuyện, giúp tôi tìm lại những kí ức mất mát đã lâu,
Nhưng theo lời cô nói ở «Lãng quên» hôm nay, khả năng không bao lâu nữa tôi sẽ lại quên đi.
Thậm chí đoạn kí ức ở «Lãng quên» này, tương lai một ngày nào đó cũng sẽ biến mất.
Tôi sẽ lần nữa quên đi Lị Vân.
Thực chất tôi và cô ấy rất giống nhau, sợ hãi quên đi, cũng sợ hãi bị quên đi.
Nếu bỗng một ngày khi tỉnh giấc, tôi bỗng quên đi bản thân là ai, thì phải làm thế nào đây?
Lị Vân khi đó sẽ ở nơi nào?
Liệu cô ấy có quên tôi không?
“Đau không?” Lị Vân hỏi.
“Rất đau.” Tôi ngẩng đầu nhìn cô một cái.
Lị Vân vươn tay phải, khựng lại ở không trung vài giây, rốt cục chậm rãi buông xuống, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.
“Khi cậu lạc đường giữa biển lớn hay sa mạc, tôi sẽ bơi thuyền nhỏ hoặc lạc đà, đến bên cậu.
Mặc dù trong kí ức của cậu, tôi có thể vĩnh viễn chỉ là một cô gái vừa bẩn thỉu vừa hung dữ.
Nhưng có một phần nhỏ kí ức không chứa đựng ở vỏ, cũng không chứa đựng ở hồi hải mã, những kí ức này sẽ vĩnh viễn chứa đựng ở trong lòng.”
Lị Vân dùng tay chỉ vào ngực trái, trên khuôn mặt là nụ cười hiền lành như trước.
“Vậy nhé? Tôi nên đi giúp Lị Lị một chút.” Lị Vân nhìn đồng hồ, đứng lên nói:
“Cậu giúp tôi trông quán một lát, tôi sẽ trở lại ngay.”
“Em phải sớm quay trở lại, được chứ?” – Giọng nói của tôi đột nhiên nghẹn ngào – “Bởi tôi nghĩ rằng, tôi sắp quên em.”
“Trước khi anh quên em, em sẽ quay trở lại”
Lị Vân sau khi nói xong liền cười nhẹ, xoay người đi ra cửa, ngắt lấy hai nhánh Mê điệp hương.
Cô bỏ một nhánh vào túi áo trước của tôi, một nhánh cầm trong tay.
“Anh có biết ý nghĩa của Mê điệp hương không?”
Tôi lắc đầu.
“Ý nghĩa của Mê điệp hương chính là 『Hồi ức』.
Mùi hương nồng của Mê điệp hương có tác dụng giúp não bộ hoạt động hiệu quả. Từ xưa những phương thuốc cổ đã dùng Mê điệp hương để tăng cường trí nhớ.
Vì thế Mê điệp hương liền được coi là tượng trưng cho Hồi ức vĩnh hằng. Từ đó về sau Mê điệp hương trở thành lời tuyên thệ của các đôi tình nhân vĩnh viễn không quên, tín vật dù chết cũng không đổi thay.”
Tôi ngửi thấy mùi hương của Mê điệp hương từ trong túi tỏa ra, cúi đầu hít sâu một hơi.
“Cỏ Mê điệp hương, là để tưởng nhớ. Người yêu ơi xin hãy nhớ kĩ” Lị Vân cười nói,
“Đây chính là đoạn đối thoại nổi tiếng trong vở «Hamlet» của Shakespeare.”
0
Tôi ngẩng đầu nhìn đôi mắt lấp lánh của Lị Vân.
“Còn nữa, anh biết câu chuyện cổ tích «Công chúa ngủ trong rừng» bản gốc chứ?”
Tôi lại lắc đầu.
“Trong bản gốc của «Công chúa ngủ trong rừng», công chúa ngủ trăm năm chẳng phải do nụ hôn ho