Ách, tuy nói dương tiểu béo là cứu mình từ trên tay cái đám fanclub chết tiệt kia nhưng mà chắc không vì cái dạng này mà kêu mình [lấy thân báo đáp] đi???
“Ngẩn người cái gì vậy, ngẩng đầu lên coi!” Thấy Lăng Lung hai mắt đăm đăm, miệng ngoác ra không ngậm lại được, sau một lúc lâu cũng không trả lời, lòng kiên nhẫn vô cùng quý giá của đại tỷ tỷ dần dần dùng hết, mày rậm mặt nhăn chặt chẽ âm thanh cũng rống lớn lên.
Âm thanh sư tử Hà Đông rống này đem hồn Lăng Lung về nhập vô xác, cô kinh hoảng bắt đầu dùng sức gật đầu, dùng dùng sức gật đầu, gật đầu còn suýt nữa đem cái gáy bị tử thương. Đáng thương cái gáy +.+
Tiểu Béo đi tới trước cửa nhìn trái nhìn phải xác định tình hình chung quanh không có ai, bốn bề vắng lặng thế này mới đi trở vô, cẩn thận lấy trong túi ra một cái phong thư.
“Cầm.”
“Ách, đây là---” Lăng Lung chả hiểu gì hết, ngốc lăng nhìn nhìn phong thư trong tay sờ không rõ bên trong là cái gì.
Phong thư in ấn hoa mỹ, trên bìa thư in chi chít hoa hồng còn nhợt nhạt vài dòng thư tình sướt mướt, thậm chí còn dùng một trái tim màu đỏ dán ngay chính giữa. Phong thư này cầm lên liền muốn nhảy mũi hắt xì, hình như là dùng không ít nước hoa xịt vào thì phải. Loại thư hồng hồng thơm muốn nhảy mũi này hẳn không phải là thư đe dọa hay là thư khiêu chiến rồi-------
Lăng Lung nháy mắt sắc mặt trắng bệch, tay nhỏ bé cầm lá thư chỉ cảm thấy nó còn nặng hơn tảng đá.
“Tôi----tôi----tôi--” Lăng Lung mồ hôi chảy như mưa cố gắng muốn giải thích, “Ách, thật cảm ơn hảo ý của tỷ, nhưng mà----nhưng mà--- tôi, tôi, tôi thích con trai-----” Cô được ưu ái cảm thấy kinh sợ, không biết nên làm thế nào cho phải, âm thanh càng lúc càng nhỏ.
“Mày nghĩ cái quái gì vậy?” dương tiểu béo trừng mắt liếc Lăng Lung một cái, mặt béo tròn không thấy được nữa ý cười, vẫn lạnh lùng làm cho người ta hoảng sợ.
“Hả?” Chả lẽ không phải nhưng mình nghĩ sao?
“Tao muốn mày đem cái lá thư này chuyển cho Trương Kiệt Nhất!” Khẩu khí vẫn là lạnh lùng cứng rắng nhưng trên màu da ngăm đen kia lặng lẽ hiện ra một chút màu đỏ sậm.
Chân tướng rõ ràng Lăng Lung mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, thật vất vả mới bỏ được tảng đá trong lòng ra. Hô, thì ra cái lá thư tình này không phải viết cho mình.
Tuy nói là không có hứng thú với những nhân vật phong vân trong trường nhưng nhập học hơn ba tháng nay, nghe đồng học tám hoài nên nhắc tới cái tên này cô cũng còn có chút ấn tượng.
Nhớ mang máng hình như là Tiểu Phương cũng từng đề cập qua, Trương Kiệt Nhất là đội trưởng đội bóng rổ, người cao lại soái, kĩ thuật chơi bóng số 1, lúc ở trên sân bóng mị lực tung bay bốn phía làm người ta vô lực chống đỡ-----
A, thì ra đội trưởng bóng rỗ anh tuấn mới là thần tượng của đại tỷ tỷ này nha!
“Tỷ nói là đội trưởng đội bóng rổ hả?” Lăng Lung cầm phong thư trong tay vẻ mặt khó xử lại lâm vào một cái thế phức tạp khác, “Tôi----tôi---cái đó--”
“Có vấn đề gì sao?”
“Tôi, tôi----còn không có biết hắn là ai hết---”
“Cho nên mới nói là [chuyển] giao đó!” m thanh Dương Tiểu béo có chút áp lực hiển nhiên đang nhẫn nại trước sự trì độn của Lăng Lung, “Anh trai mày không phải cùng lớp với anh ấy sao?”
Lăng Lung gật đầu, bắt đầu có chút hiểu được.
“Ý của tỷ là muốn anh tôi đem thư giao cho Trương Kiệt Nhất?”
“Đúng vậy!”
Đáp án khẳng định như thế làm cho tròng mắt của Lăng Lung thiếu chút nữa lộp bộp rớt xuống đất.
Thật không nghĩ tới vị đại tỷ tỷ sắc cạnh này lại là một cô gái lãng mạn như thế; càng không nghĩ tới dương tiểu béo lại chọi mình đến truyền tin. Mình làm con bạch hạc này thật ra là không cần vặt lông chim làm áo báo ân lại càng không dùng thân để trả nợ, chỉ cần truyền giúp một phong thư tình là đủ rồi.
“Thế nào? Chuyện này chắc mày làm được chứ?”
“Yeah, không thành vấn đề không thành vấn đề, chỉ là----”
“Chỉ là cái gì?” Mặt béo tròn có chút lo lắng.
“Nhưng mà tâm ý như vậy, chỉ chuyển thế nào thôi không phải là có chút bình thường sao?” Lăng Lung cố lấy dũng khí ít ỏi còn xót lại hỏi.
“Mày có ý kiến?” Mày rậm mắt to tất cả đều nhíu lại, mặt tròn tròn không hờn không giận hiển nhiên là không tiếp nhận ý kiến người khác.
Đáng thương dũng khí còn xót lại, bị trừng như vậy liền vỗ cánh bay mất chẳng thấy tâm hơi, ngay cả một cọng lông cũng không lưu lại.
“Không có không có, tôi ý kiến gì cũng không có.” Lăng Lung phi thường dùng sức lắc đầu.
Mặt tròn nhăn thành một đoàn thật vất vả mới dãn ra. Tiểu Béo tới gần thật gần Lăng Lung rồi hai cái tay mập mạp lại một lần nữa vỗ thật mạnh trên vai Lăng Lung.
“Chuyện này nếu có người khác biết, như vậy------” Câu nói cũng chưa hết nhưng ý tứ uy hiếp lại rõ như ban ngày, cộng thêm hiệu ứng mắt to mày rậm mặt tròn tròn để lại sát gần uy lực càng thêm kinh người.
“Tôi, tôi, tôi-----sẽ không nói đâu---” Lăng Lung toàn thân phát run dùng hai tay phủng lá thư này, thận trọng cam đoan chỉ còn thiếu là quỳ xuống đất phát độc thệ thề sống thề chết bảo vệ bí mật này.
Thái độ thức thời của Lăng Lung làm cho dương tiểu béo rất vừa lòng, cặp tay mập mạp kia lại một lần nữa vỗ xuống làm cho Lăng Lung suýt chút nữa quỳ rạp trên mặt đấy.
“Mày thay tao làm việc sau này tao cũng không bạc đãi mày. Sau này có tao mấy con nhỏ đó không dám tìm mày gây phiền toái đâu!” dương tiểu béo hào khí ngút trời tuyên bố sau đó chậm rãi đứng lên nhìn sắc trời ngoài cửa sổ rồi nói, “Tốt lắm, tối rồi tao nên trở về luyện quyền.” Dương tiểu béo nói xong liền một bước đi thẳng ra ngoài cửa, cũng giống như lúc xuất hiện bộ pháp khí phách mười phần đi ra, ném Lăng Lung còn lại ở đó.
Mặt trời chiều ngã về tây, hoàng hôn ánh chiều tà xuyên thấu qua cửa sổ cao cao màu da cam.
Lăng Lung toàn thân nhũng ra như cọng bún nhúng nước, hai tay nâng cái phong thư màu hồng phấn như nâng thánh chỉ của hoàng thượng, đứng dại ra nhìn thân ảnh dương tiểu béo đi xa, thật lâu sau cũng không thể nhúc nhích.
xxx xxx xxx
Mặt trời sắp lặn, quyện điểu về rừng.
Không chỉ là quyện điểu biết được phải về, mà ngay cả đà điểu Lăng Lung sợ tới mức chết khiếp cũng ngoan ngoãn về chuồng.
Cô nâng phong thư tình nóng phỏng tay ở trong toilet quỳ nửa giờ mới có khí lực đứng dậy, đi vào nhà xe không còn một bóng người,giữa trời chiều nồng đậm rời khỏi trường học.
Lục phủ ngũ tạng đang biểu tình bãi công nhắc nhở cô phải bổ sung nguyên liệu nấu ăn bữa tối. Chạy xe qua chợ chiều Lăng Lung quải một túi plastic vác về nhà.
Lăng Lung chạy xe đạp trở lại nhà mình. Cô hai tay bóp phanh một cái, xe đạp nghe lời dừng lại, thân hình tiểu kiều cũng nhảy trên xe xuống.
“Không còn kịp rồi, không còn kịp rồi.” Lăng Lung thì thào kêu khẽ, dựng xe xong tay tái xách đồ ăn, tay phải xách cặp táp, ba bước chạy thành hai bước vọt vào trong nhà bắt đầu chuẩn bị cơm.
Lăng gia tuy rằng quan niệm truyền thống, nhưng cũng không phải là trọng nam khinh nữ. Chỉ là ba ba là nghề mộc, mẹ làm bà mối mà anh trai lại là hội trưởng hội học sinh, giặt quần áo nấu cơm việc vặt vãnh linh tinh đương nhiên rơi xuống trên đầu cô.
Nói trở về, Lăng Lung đối với gia sự xác thực là có năng khiếu hơn người.
Giặt quần áo, trang trí phòng ốc trong nhà đối với cô mà nói chỏ là chút tài mọn. Để cho người khác giơ ngón tay cái lên khen chính là món ngon mĩ vị mà cô ra mang từ phòng bếp.
Sắp sáu giờ rồi, ba mẹ sắp về nhà, động tác của mình phải mau chút mới được –
Vọt vào phòng bếp, Lăng Lung ném túi sách, lấy túi plastic ra. Sau đó động tác cô như bị điểm huyệt, cả người cứng đờ không nhúc nhích.
Di, là mình hoa mắt sao? Trong nhà rõ ràng là chưa ai về mà sao khi mình mới đi qua phòng khách lại thấy trên sô pha có bóng người-----
Mày liễu loan loan kết luận, hai chân lui về sau vài bước, quay đầu nhìn phòng khách.
Quả nhiên, ngồi trên sô pha là một vị khách không mời mà đến.
Thân hình Hướng Cương cao ráo tráng kiện ngồi co tròn trong sô pha, hai chân dài đang gác vào nhau.
“Em cuối cùng cũng về nhà!” Hắn ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, tiếp tục đọc tạp chí trong tay.
Lăng Lung hít sâu một hơi, “Tôi không đi nhầm chỗ chứ?”
“Không nhầm!” Một tờ tạp chí lật qua.
“Đây là nhà của tôi phải không?”
“Đúng!” Tạp chí lại lật thêm một tờ.
“Vậy anh ở trong này làm cái gì?”Cô chất vấn trong tay vẫn nắm túi plastic, bởi vì tức giận không chỗ phát tác mà hành hạ cái túi plastic, đáng thương cái túi.
“Chờ ăn bữa tối!” hắn trả lời đương nhiên.
“Nhà anh chả lẽ không có người nấu cơm tối sao?”
“Có thì có, nhưng mà anh thích ăn em nấu.”
Hắn cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu không thấy đáy mang theo ý cười, nhì gương mặt tức giận đến đỏ hồng của nàng, sau đó nhìn túi nhựa ở trước ngực của nàng. “Đêm nay ăn lẩu sao? Em nhớ thêm nhiều chả cá vô, em làm món ấy ngon lắm.”
Oanh!
Lăng Lung giận ứ hơi.
Da mặt người này chẳng lẽ là tường đồng vách sắt sao? Đem nàng làm hại thê thảm như vậy, cư nhiên còn dám tới cửa, mở miệng nói muốn ăn bữa tối?
“Thật có lỗi, tuy rằng bữa tối hôm nay tôi ăn lẩu, nhưng là cũng không có phần của anh đâu.” Nàng nghiến răng nghiến lợi, cố gắng khắc chế xúc động lấy túi đựng đồ biển đập vào hắn.
“Tại sao lại chán ghét anh như vậy? Anh không nhớ rõ đã từng làm chuyện gì đắc tội với em?”
Hướng Cương lúc này mới hạ tờ báo xuống, nhất cử nhất động đều thập phần tao nhã, trình độ thật pro, so với người mẫu tóc vàng bên trong tờ tạp chí, quả thực có hơn chứ không kém.
Đáng tiếc, mỹ nam kế đối nàng không có hiệu quả!
“Đừng làm vẻ mặt vô tội.” Nàng bước đến cúi người xuống, mắt hạnh trợn lên, cảm thấy miệng hắn nhếch lên một nụ cười vô tội quả thực chính là có ý định khiêu khích, làm cho nàng càng nhìn càng khó chịu.
Tuy nói rằng tay không ai nỡ đánh vào bộ mặt đang tươi cười, nhưng là nụ cười của hắn thật sự làm cho nàng thực chán ghét, không nghĩ ngợi nhiều nữa, nàng bước đến đưa hai tai nhéo vào gương mặt tuấn tú kia thật đau.
“Gì vậy?”
“Tự trong lòng anh hiểu.”
“Phải không?” Hắn nhíu mày.
Còn giả vờ!
“Anh chiếm hộp tiện nghi của tôi.” Nàng đơn giản chỉ rõ ra tội trạng của hắn, chứng minh không phải mình vu oan cho hắn.
“Chuyện này thì anh thừa nhận.” Hướng Cương nhún vai
“Nhưng mà anh cũng đã cứu trợ em món khác rồi mà.”
“Cứu trợ?” Bàn tay nhỏ bé vỗ thật mạnh trên bàn, nàng càng thêm căm tức, khuôn mặt nhỏ nhắn đưa đến gần hắn hơn.
“Anh làm như vậy, càng lôi kéo thêm sự chú ý của nhiều người hơn, hại tôi càng thê thảm hơn thôi.”
Đương nhiên, sau khi chiếm tiện nghi của nàng xong, Hướng Cương liền đến căn tin mua thêm thức ăn khác đem đến, thức ăn đầy trên bàn, nhưng nàng đã không còn đói nữa ăn không vô. Thức ăn tuy không mất tiền mua, nhưng làm sao có nàng làm hảo ăn?
Còn nữa, dưới những ánh mắt ghen ghét dữ dội của các nữ sinh đang nhìn chằm chằm, cho dù thức ăn trước mắt, thực sự ngon hơn gấp trăm lần thức ăn của cô nấu, cô cũng không dám ăn đâu a!
“Được người khác chú ý không tốt sao?”
“Đương nhiên không tốt!” Nàng không ngừng lắc đầu, mỗi khi nghĩ đến ánh mắt của mọi người