Cô thư ký do dự: "Em cũng muốn, ai chẳng thích ngắm đàn ông đẹp trai ở cự ly gần. Tuy nhiên, em không đủ cấp bậc, sếp tổng lại ghét nhất nhân viên tự động chạy đến văn phòng của sếp...Hơn nữa, những con số trong báo cáo em không rõ lắm, để sếp nổi nóng thì không hay mấy. Sếp không muốn thấy nhân viên mù mờ, hỏi gì cũng không biết. Nếu đổi lại là tiểu Vương tổng trước kia, em còn có thể đi gặp, nhưng vị này..." Cô ta xua tay: "Em thật sự không dám đụng vào."
Tô Mạt nói: "Tôi cũng không đủ cấp bậc, bảo Đại Lưu đi đi!"
Đại Lưu nằm bò trên mặt bàn của anh ta, trả lời: "Người đẹp, nếu cô không đủ cấp bậc thì chúng tôi càng không. Những việc như thế này đừng tìm tôi. Lần trước sếp tổng mới chỉ nói với tôi vài câu, buổi tối hôm đó tôi nằm mơ đi thi đại học, gặp phải đề bài khó không biết làm, sốt ruột đến mức tôi suýt tè ra quần."
Cô thư ký ôm miệng cười: "Gì thế? Anh phải cố nhịn chứ..." Nghe tiếng chuông điện thoại trong văn phòng Tùng Dung, cô ta vội nhét tài liệu vào tay Tô Mạt, khẩn cầu: "Nhờ chị cả đấy, có gì tối nay em mời chị ăn cơm."
Tô Mạt không có cách nào từ chối, đành cầm tập tài liệu đi lên tầng trên, trong lòng cô rất buồn bực. Lê bước chầm chậm rồi cũng lên tới nơi, thấy mấy người thư ký và trợ lý của Vương Cư An đang làm việc ở bên ngoài, cửa văn phòng khép chặt, trong lòng cô hơi căng thẳng.
Thư ký của Vương Cư An hỏi rõ tình hình rồi mở cửa cho Tô Mạt. Trước đó, Tô Mạt định đưa tài liệu cho thư ký rồi bỏ đi, nhưng bây giờ cô chỉ có thể đi vào bên trong. Cô không chào hỏi người ở trong phòng, cũng không bận tâm đến cánh cửa ở sau lưng, để mặc nó mở toang.
Vương Cư An đang ngồi bên bàn làm việc xem tài liệu. Nghe tiếng bước chân, anh nhướng mắt nhìn, sau đó lại tiếp tục cúi đầu. Ba giây sau, anh đột nhiên ngẩng đầu. Anh dường như hơi ngớ ra khi thấy Tô Mạt, mở miệng hỏi: "Giám đốc của các cô đâu rồi?"
Tô Mạt nhìn chằm chằm cây bút ký tên nằm trên bàn: "Con trai giám đốc Tùng bị viêm ruột thừa, chị ấy phải đi bệnh viện."
Vương Cư An "ờ" một tiếng rồi im lặng. Tô Mạt càng không muốn mở miệng, cô đang định trình tài liệu, đột nhiên nghe đối phương cất giọng nhàn nhạt: "Ngồi đi!"
Trong lòng Tô Mạt rất khẩn trương. Cô bỏ qua chiếc ghế trước bàn làm việc của Vương Cư An, ngồi xuống ghế sofa gần cửa ra vào.
Vương Cư An đặt tài liệu trong tay xuống bàn: "Cô ngồi xa như vậy làm gì?"
Không biết có phải do ngữ khí của đối phương có ý vị cười nhạo, Tô Mạt càng cảm thấy mất tự nhiên, cô nhất thời ngồi cũng dở đứng cũng dở.
Vương Cư An nhìn Tô Mạt chăm chú, anh đổi câu vừa rồi thành cách nói khác: "Hay là cô quen tránh xa cấp trên khi báo cáo công việc?" Lúc thốt ra câu này, Vương Cư An thậm chí làm động tác tay phác họa khoảng cách rất tùy ý.
Tô Mạt cho rằng Vương Cư An chỉ nói nửa câu, anh cố ý che giấu nửa sau câu đó. Anh nhất định chẳng cần lo ngại, lại biết cô không có cách nào khác nên muốn xem trò cười. Hơn nữa, anh còn thản nhiên coi đây là một trò tiêu khiển. Từ đáy lòng Tô Mạt nổi lên cơn phẫn nộ mãnh liệt nhưng không thể bùng phát.
Cô đứng dậy đi về bàn làm việc. Còn cách một đoạn, Vương Cư An lên tiếng: "Phiền cô đóng cửa ra vào, xin cám ơn."
Tô Mạt dừng bước, quay lại khép cửa phòng.
Vương Cư An lại nói tiếp: "Bảo thư ký Lâm mang cà phê vào đây."
Tô Mạt lại một lần nữa quay người, làm theo lời dặn của anh, đồng thời cô cũng nhớ đóng cửa. Sau đó, cô mới đặt tài liệu lên bàn làm việc của sếp tổng.
Vương Cư An chậm rãi lật giở tài liệu, cả căn phòng vô cùng tĩnh mịch. Trong lòng Tô Mạt thấp thỏm không yên, cô cố gắng đè nén tâm trạng hỗn loạn, suy đoán một số nội dung và câu hỏi đối phương có thể đưa ra, để đề phòng đối phương gây khó dễ cho bản thân.
Không nằm ngoài dự kiến của Tô Mạt, Vương Cư An nhanh chóng đưa ra vài nghi vấn, nội dung có tính chuyên sâu. Tô Mạt miễn cưỡng ứng phó. Ai ngờ cuối cùng, hai người vẫn bị vướng mắc ở chỉ tiêu bán hàng của quý sau.
Vương Cư An tỏ ra không hài lòng về kế hoạch Tùng Dung đưa ra.
Tô Mạt biết thói quen của Tùng Dung. Để giám bớt áp lực bán hàng, chị thường đưa ra chỉ tiêu thấp, chơi trò con số với lãnh đạo. Nhưng bản kế hoạch đã trình lên sếp tổng, Tô Mạt chỉ có thể nhấn mạnh, bộ phận của cô đã nghiêm túc tính toán chỉ tiêu này. Cô cần ngậm chặt miệng, bằng không sẽ khó ăn nói với Tùng Dung.
Vương Cư An cười cười: "Các cô đã tính toán, tôi cũng từng tính toán, cô tưởng tôi nuôi không đám người ở ngoài kia chắc? Đây không phải phê phán các cô, mà tôi chỉ nhắc nhở các cô nâng cao doanh số. Cách làm của Tùng Dung đã lỗi thời, hơn nữa rất không hợp lý. Tôi có thể nói rõ với các cô, nếu quý sau các cô làm ít, sang năm các cô sẽ càng có áp lực lớn. Tại sao ư? Bởi vì tỷ lệ tăng trưởng nâng cao chứng tỏ năm nay làm nhiều, doanh số tiêu thụ của năm sau sẽ tăng. Còn nếu tỷ lệ tăng trưởng giảm sút..."
Tô Mạt gần như bị anh thuyết phục, cô vội mở miệng: "Đợi khi nào giám đốc Tùng đi làm, tôi sẽ nói rõ với chị ấy...ý của anh."
Vương Cư An nhìn cô: "Đây là cô rất thân thiết với tôi nên mới không khách sáo, hay cô căn bản không biết cách ăn nói?"
Tô Mạt cúi đầu im lặng.
Vương Cư An tựa người vào thành ghế phía sau, tiếp tục xem xét bản báo cáo. Anh đột nhiên thốt ra một câu: "Tùng Dung cũng biết đề bạt nhân viên thật."
Tô Mạt ngồi thẳng người, sống lưng cứng đờ. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc bút ký tên trên bàn, trong lòng chỉ mong người đàn ông trước mặt mau tha cho bản thân. Phòng làm việc lại một lần nữa rơi vào không khí tĩnh mịch.
Cũng không biết bao lâu sau, người đàn ông đối diện đột nhiên hướng ánh mắt về phía Tô Mạt. Trống ngực Tô Mạt đập thình thịch, cô không dám ngẩng đầu, đành giả bộ coi như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng một lúc lâu sau, Vương Cư An vẫn không rời mắt đi chỗ khác. Tô Mạt không thể kiềm chế, cố gắng định thần, ngẩng đầu nhìn anh. Vương Cư An mím chặt môi và nhíu mày, ánh mắt anh dừng lại ở một nơi nào đó sau lưng cô.
Tô Mạt thở phào nhẹ nhõm, dõi theo ánh mắt Vương Cư An. Bây giờ cô mới phát hiện, phía đối diện còn có một cánh cửa đóng chặt, bên cạnh là cửa sổ bằng kính trong suốt, lúc này rèm cửa sổ kéo về hai bên. Bên đó là phòng họp nhỏ, có hai người đang ngồi bên bàn họp.
Kể từ lúc vào phòng, Tô Mạt chỉ bận đối phó Vương Cư An nên không hề để ý đến bố cục của văn phòng này. Khi nhìn rõ hai người trong phòng họp, cô cảm thấy rất hiếu kỳ.
Vương Cư An có vẻ không vui. Anh đứng dậy đi sang phòng họp. Sau khi đẩy cửa vào phòng, anh chẳng nói chẳng rằng, cầm tập tài liệu đập bốp vào sau gáy một người, lực đánh không nhẹ. Cậu thiếu niên ôm gáy né tránh. Người đàn ông trung niên đeo kính trắng muốn ngăn cản nhưng không dám, thái độ vô cùng luống cuống.
Vương Cư An nghiêm mặt trách mắng: "Thầy giáo ở đây giảng bài, mắt mày nhìn đi đâu thế? Bố ở bên ngoài quan sát mày một lúc lâu mà chẳng thấy mày tập trung gì cả. Với thái độ học tập kiểu này, sớm muộn cũng bị nhà trường đuổi học thôi...Mày trừng mắt gì chứ? Bây giờ bố đi đâu cũng dẫn mày theo, chính vì sợ mày hư hỏng. Bố còn mời thầy giáo đến phụ đạo, vậy mà mày vẫn thế, chẳng có chí cầu tiến, không biết tôn trọng người khác..."
Cậu thiếu niên không tỏ ra lép vế, đứng bật dậy. Cậu ta tầm mười sáu mười bảy tuổi, cao bằng Vương Cư An nhưng gầy hơn, giống một ngọn giá đỗ đang trong thời kỳ phát triển. Cậu thiếu niên nói: "Ai bắt bố mời thầy giáo, con đã nói con không muốn học rồi. Bố dựa vào cái gì đánh con, bố có tôn trọng người khác không?"
Vương Cư An càng tức giận: "Đánh mày thì sao nào? Bố là bố mày, con cái không đúng thì cha mẹ dạy dỗ là lẽ đương nhiên. Mày thử nhìn lại bản thân đi, đúng là đồ vô lại."
Thiếu niên cất cao giọng: "Con vô lại? Con có vô lại bằng bố không? Con đâu có tòi ra một đứa con vào năm 16 tuổi như bố." Cậu chắp tay với Vương Cư An: "Đại ca, về chuyện chơi bời, con xin bái phục bố."
Vương Cư An đờ người, giơ tay định cho con trai một bạt tai nhưng lại không nỡ, mắng chửi tiếp sẽ mất phong độ, vì xung quanh đều là người ngoài. Anh chỉ có thể trừng mắt nhìn con trai. Thầy giáo ở bên cạnh vội can ngăn: "Vương Tiễn...Vương Tiễn ít nhiều cũng có tiến bộ. Vương tổng đừng sốt ruột, cứ từ từ..."
Lồng ngực Vương Cư An phập phồng, chứng tỏ anh vô cùng tức giận. Anh chống hai tay lên hông đứng một lúc, mới lạnh mặt rời khỏi phòng họp, miệng còn lẩm bẩm mắng một câu, đại loại "tiểu tử thối". Vương Cư An giơ tay rút cà vạt ném xuống ghế sofa, lại cầm bật lửa và hộp thuốc ở trên bàn trà. Thấy Tô Mạt vẫn ở trong phòng, anh cất giọng lạnh lùng: "Cô vẫn chưa đi à?" Nói xong, anh mặc kệ Tô Mạt, đi tới bức tường kính, hút thuốc và dõi mắt ra bầu trời u ám ở bên ngoài cửa sổ.
4.
Ngày đầu tiên Vương Cư An đưa con trai đến công ty điện tử An Thịnh, một trận "bát quái" im lìm lâu năm lại được dịp trỗi dậy, khiến mọi người vô cùng hưng phấn. ("Bát quái": tán gẫu, nói chuyện phiếm)
Thiếu gia Vương Tiễn là người hiếu động. Rời khỏi tầm mắt của bố là cậu ta lân la đến các phòng ban trong công ty. Tuy thỉnh thoảng cậu ta tỏ ra cao ngạo nhưng tính cách khá thân thiện lại mồm mép, khiến các cô các chị các chú các thím đều xúm quanh cậu ta. Tô Mạt không tham gia mấy trò này nhưng cô cũng phát hiện cậu bé có tài ăn nói, đầu óc xoay chuyển nhanh, mồm miệng không ngừng nghỉ, thường khiến người khác không theo kịp tư duy của cậu. Xem ra, cậu đọc không ít sách giải trí. Từ thiên văn địa lý, chính trị tài chính, lĩnh vực nào cậu cũng có thể "bẻ hai ba bông hoa". ("bẻ hai ba bông hoa": nghĩa là biết chút ít)
Về chuyện sếp tổng chưa kết hôn đã sinh con vào mười mấy năm trước, đến nhân viên kỳ cựu của công ty cũng không nắm rõ. Điều này càng kích thích lòng hiếu kỳ của mọi người. Tô Mạt nghe được đôi điều từ Tùng Dung.
Đại khái Vương Cư An và mẹ đứa trẻ quen nhau từ nhỏ. Có lẽ lúc bấy giờ hai người còn ít tuổi, chỉ biết hưởng thụ mà bất chấp hậu quả. Cho đến khi cô gái phát hiện mang thai thì đã quá muộn, làm phẫu thuật phá thai cũng không kịp. Đứa trẻ vừa ra đời bị đưa thẳng đến nhà họ Vương. Gia đình cô gái cũng thuộc dạng có máu mặt ở địa phương. Nhưng sau này do việc làm ăn xảy ra biến cố nên cả nhà rời lên phía bắc, cố ý cắt đứt quan hệ. Ban đầu, bố mẹ Vương Cư An vô cùng tức giận, nhưng nhìn thấy cháu nội mập mạp đáng yêu, hai ông bà đều rất thích. Người làm ăn thường chú trọng "hương hỏa", thế là họ giữ Vương Tiễn ở bên cạnh, tận tâm nuôi dưỡng, cho đến khi hai ông bà lần lượt qua đời vào mấy năm trước...
Kể xong, Tùng Dùng bổ sung một câu: "Tôi cũng chỉ nghe nói vậy, chuyện của các gia đình giàu có lan truyền ra bên ngoài, thật thật giả giả rất khó phân biệt." Tô Mạt vốn có thành kiến với Vương Cư An nên cũng không cảm thấy bất ngờ. Nghe xong, cô càng khinh bỉ sếp tổng, trong lòng thầm nghĩ: tính cách con người hình thành từ lúc lên ba, người xưa nói cấm có sai.
Khi nhắc tới chuyện này, Tô Mạt và Tùng Dung đang dạo quanh trung tâm thương mại chuyên bán đồ hiệu. Số lần Tô Mạt đi những nơi kiểu này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hôm nay là do Mạc Úy Thanh ra mặt mời. Vừa hết thời gian ở cữ, Mạc Úy Thanh không nhịn nổi, hẹn hai người ăn cơm dạo phố. Cô ta không bao giờ đi những trung tâm thương mại bình thường, mà toàn ra vào nơi cao cấp.