i mạch suy nghĩ. Trước đó, cô mời Lý tiên sinh đến Tứ Quý Thanh Nam Uyển dùng cơm với tâm trạng cầu may, xem có thể tình cờ gặp Thượng Thuần ở đó hay không. Không ngờ hắn lại hợp tác như vậy, trong lòng cô len lỏi một niềm vui khó tả.
Lúc trước, Tô Mạt né tránh Thượng Thuần như loài rắn rết, bây giờ cô không thể không nhìn thẳng vào giá trị của hắn. Cô nhướng mắt, lặng lẽ quan sát khuôn mặt mình qua gương chiếu hậu. Diện mạo của cô tuy cũng được coi là thanh tú, nhưng đối với một người có tiền bạc và địa vị như Thượng Thuần, gương mặt này rất nhạt nhòa và tầm thường. Nghĩ đến điều đó, trong lòng cô khẽ dấy lên cảm giác vui mừng. Tô Mạt giật mình bởi ánh mắt của mình trong gương.
Cô bắt đầu hiểu người chồng cũ Đồng Thụy An. Anh ta chìm đắm trong cuộc tình bất chính, không thể thoát khỏi, nguyên nhân quan trọng nhất là đối phương vừa xinh đẹp vừa trẻ trung, lại con nhà giàu. Cô ta yêu và coi trọng Đồng Thụy An. Có lẽ Đồng Thụy An cũng thầm mừng như cô bây gờ. Anh ta nhất định phát hiện ra giá trị của bản thân, anh ta bị chóang ngợp bởi phát hiện mới này.
Bây giờ Thượng Thuần mới chỉ là phối hợp một chút, Tô Mạt bắt đầu lóa mắt.
Cô bất giác mở túi xách rồi lại đóng vào. Bên trong có một chiếc cà vạt đàn ông. Cô không biết nên giải quyết vấn đề nan giải này thế nào, cũng không biết đối mặt Mạc Úy Thanh ra sao? Nghĩ đến Mạc Úy Thanh, Tô Mạt thấy rất áy náy.
Hai ngày sau, Lý tiên sinh đích thân đến công ty ký hợp đồng với Tô Mạt.
Tùng Dung biểu dương cô: "Ngọn núi mà Tào Nhược Thành không thể vượt qua đã bị cô đánh đổ."
Tô Mạt cúi đầu sắp xếp tài liệu, cất giọng từ tốn: "Có lẽ do lần trước tôi đã tìm đúng chỗ mời Lý tiên sinh ăn cơm. Ông ta cảm thấy tới Tứ Quý Thanh Uyển rất có thể diện."
Tùng Dung cười cười: "Đơn giản như vậy sao?"
Tô Mạt nhướng mắt, thần sắc thản nhiên như không: "Tôi cũng không ngờ lại gặp may như vậy." Bài học Tào Nhược Thành còn sờ sờ ra đấy, cô không thể không đề phòng Tùng Dung.
Sau sự việc này, Tào Nhược Thành gây chuyện ầm ĩ ở phòn kinh doanh, đồng thời phao tin sẽ nhảy đi chỗ khác. Tô Mạt còn lo Tùng Dung không dễ giải quyết hậu quả. Nào ngờ Tùng Dung đã có sự chuẩn bị, chị ta lôi kéo khách hàng quan trọng của Tào Nhược Thành, làm suy yếu thế lực của anh ta. Tào Nhược Thành không còn đất dụng võ ở phòn kinh doanh, lúc ra đi mặt mũi xám xịt. Bấy giờ Tô Mạt mới phát hiện, Tùng Dung đã có ý định tống khứ Tào Nhược Thành từ lâu, tất cả chẳng qua chỉ là một ván cờ chị ta âm thầm sắp đặt, còn cô làm quân cờ và lá chắn.
Tùng Dung không giấu giếm, quang minh chính đại nói cho Tô Mạt biết. Chị ta nhấn mạnh: "Tôi lót đường cho người khác, cũng chính là lót đường cho bản thân. Chúng ta đều có lợi, không ai nợ ai." Nghe câu này, Tô Mạt lo lắng sự việc sẽ bị thêm mắm thêm muối truyền đến tai người khác. May thay, bên Thượng Thuần không có động tĩnh. Tuy nhiên, Tô Mạt tuyệt đối không tin, chuyện ngày hôm đó chỉ là hắn nhất thời có ý tốt.
Tô Mạt tới thăm Mạc Úy Thanh mấy lần, cuối cùng cũng bắt được cơ hội gặp Thượng Thuần ở bệnh viện. Cô rút chiếc cà vạt, cung kính đưa cho Thượng Thuần ngay trước mặt Mạc Úy Thanh: "Ông chủ Thượng, lần trước hình như anh quên cà vạt ở công ty chúng tôi, giám đốc bảo tôi mang trả lại anh."
Thượng Thuần nhướng mắt nhìn Tô Mạt, vẻ mặt rất xảo quyệt. Hắn nhận cà vạt, cất giọng khách sáo: "Làm phiền Tô tiểu thư rồi. Lúc khác tôi sẽ hậu tạ cô tử tế."
Tim Tô Mạt đập nhanh một nhịp. Thấy Mạc Úy Thanh im lặng nhìn cô và Thượng Thuần chằm chằm, cô vội nói vài câu lấy lệ rồi đứng dậy cáo từ.
Sau khi Tô Mạt đi khỏi, Mạc Úy Thanh vừa giũa móng tay vừa cười nhạo Thượng Thuần: "Anh thích người ta như vậy, sao còn chưa ra tay? Không theo đuổi được à? Có cần em giúp không, anh yêu?"
Thượng Thuần giơ tay ôm Mạc Úy Thanh: "Loại đàn bà này tôi gặp đầy đường, cho một chút lợi lộc là theo lên giường ngay. Bảo cô ta xách dép cho em, tôi còn thấy không xứng, làm sao có thể sánh bằng em?"
Mạc Úy Thanh đẩy Thượng Thuần, nhưng bị hắn kéo vào lòng, nắn bóp. Hai người quấn quýt triền miên, trong lòng họ đều có tâm tư riêng.
3.
Công việc của Tô Mạt dần ổn định, cô muốn dọn ra ngoài nên tìm một căn hộ nhỏ cách công ty không xa.
Ông Chung dặn dò cháu gái sống một mình ở bên ngoài hãy chú ý an toàn. Nhắc nhở xong, ông Chung ngập ngừng, cuối cùng nói thêm một câu: "Giám đốc của công ty cháu, người tên là Vương Tư Nguy ấy, cháu đừng tiếp xúc với cậu ta nhiều."
Tô Mạt giật mình, buông đũa hỏi: "Sao thế cậu?"
Ông Chung nói: "Cậu tiếp xúc với thằng đó vài lần, cảm thấy con người này còn trẻ tuổi nhưng lắm mưu mô, tóm lại là không đàng hoàng."
Chung Minh tò mò: "Sao không đàng hoàng hả bố?"
Ông Chung không muốn nói rõ hơn. Tô Mạt lên tiếng: "Anh ta không làm ở công ty cháu lâu rồi, bên trên cử người khác tiếp quản thay anh ta."
Bà mợ nghĩ đến vấn đề khác, nhìn Tô Mạt bằng ánh mắt ôn hòa: "Căn hộ cháu thuê rất gần trường Nhất trung (Trung học số một), hay là để Thanh Thanh đến chỗ cháu ở nhờ. Con bé sang năm thi đại học, ngày nào cũng chín giờ tối mới tan học, ngồi xe về đến nhà là mệt bã cả người. Hơn nữa, con gái buổi tối về muộn không an toàn. Cậu cháu ban ngày bận rộn ở nhà xưởng, buổi tối còn phải lái xe đi trường học đón con bé..."
Tô Mạt ở nhờ nhà cậu mợ lâu như vậy, lần này có dịp trả ơn, tất nhiên cô nhận lời ngay. May thay căn hộ mới thuê có hai phòng nên cũng thuận tiện. Cô em họ này lại có tính cách trầm tĩnh, thông minh hiếu học, nên được mọi người yêu quý. Chẳng hiểu sao Chung Thanh ở cùng một chỗ với chị gái Chung Minh là cãi lộn, cô bé hợp với Tô Mạt hơn.
Sự việc nhanh chóng được quyết định, Tô Mạt chuyển giường và bàn học của Chung Thanh vào căn phòng rộng, còn cô sử dụng căn phòng nhỏ.
Mỗi buổi sáng, Chung Thanh đi học lúc bảy giờ, Tô Mạt dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Hai người giải quyết bữa trưa ở công ty và trường học. Tô Mạt bận rộn công việc, cách một hai hôm lại đi học thêm tiếng Anh buổi tối. Vì vậy cô thường nấu cơm sớm, buổi tối Chung Thanh về nhà, chỉ cần đặt thức ăn vào lò vi sóng hâm nóng là có thể ăn ngay.
Tô Mạt bận tối mắt tối mũi, tối muộn về nhà còn phải giặt giũ quần áo, quét dọn vệ sinh, nhiều lúc lực bất tòng tâm. Trong khi Chung Thanh không có thói quen làm việc nhà, ăn cơm xong cũng chỉ dọn bát đũa vào bồn rửa rồi về phòng làm bài tập.
Cô bé rất kiệm lời, lại có tính háo thắng, thành tích luôn đứng hàng đầu trong lớp. Thỉnh thoảng điểm số không được như ý, cô bé mặt nặng mày nhẹ suốt cả buổi. Tôi Mạt coi cô bé như đứa trẻ được bố mẹ nuông chiều. Cô chợt nhớ lúc bản thân ở độ tuổi của Chung Thanh cũng được nâng niu như vậy. Thậm chí ngay cả việc trải ga giường cô cũng lười không thèm làm, thành tích học tập còn không bằng một nửa Chung Thanh. Hơn nữa, bọn trẻ bây giờ có áp lực rất lớn trong học tập. Nghĩ đến đây, Tô Mạt chăm sóc Chung Thanh chu đáo mà không một lời than vãn.
Hôm nay, Chung Thanh tan học về nhà lại xị mặt, chẳng thèm để ý đến ai. Ban đầu Tô Mạt không bận tâm, cô nhủ thầm có lẽ điểm số của em họ lại xếp thứ nhì. Nhưng sau đó cô mới phát hiện Chung Thanh khóc sưng mắt, cô vội vàng hỏi han tình hình.
Còn chưa nói mấy câu, viền mắt Chung Thanh lại đỏ hoe: "Em không được chuyển thẳng rồi, suất của em phải nhường lại cho người khác."
Tô Mạt ngạc nhiên: "Tại sao?"
Chung Thanh nói: "Thì nhà người ta có tiền có quan hệ hơn nhà mình, nên mới gạt em ra ngoài...đến loại trường thấp kém, chuyên ngành thấp kém thế này cũng tranh cướp...dù sao em cũng chẳng thèm. Chỉ là con bé đó...nhà nó nhiều tiền như vậy, sao không đi du học mà cướp mất cơ hội của những người như em?"
Trong lòng Tô Mạt cũng không dễ chịu, nhưng cô chỉ có thể an ủi: "Thanh Thanh, chẳng phải em vốn có ý định từ bỏ suất tuyển thẳng hay sao?"
Chung Thanh đáp: "Em không cần là một chuyện, bị người cướp mất là chuyện khác, em không cam lòng."
Tô Mạt nói: "Không biết chừng thầy cô lo lắng con bé đó phát huy không tốt nên mới nhường suất tuyển thẳng cho nó. Các thầy cô đều tin tưởng vào thực lực của em."
Chung Thanh lắc đầu: "Không phải đâu, đó là do nhà người ta quá mạnh."
Tô Mạt khuyên nhủ: "Tin chị đi, thầy cô giáo của em chắc chắn càng tin tưởng em hơn. Có khi bọn họ trông mong em thi đỗ Bắc Đại hay Thanh Hoa ấy chứ. Hơn nữa, chẳng phải em muốn thi vào đại học Hongkong sao?"
Lúc này, tâm trạng Chung Thanh mới khá hơn, cô ôm chị họ nũng nịu: "Chị, chị nói đúng. Em kể với bố mẹ chuyện này, bố mẹ đều trách em học hành sa sút mới để vuột mất suất tuyển thẳng. Bây giờ em càng thích nơi này hơn nhà em, em cảm thấy rất dễ chịu khi sống chung với chị."
Tô Mạt nghe cô bé nói vậy, bao nỗi mệt nhọc của một ngày tan biến không ít.
Chung Thanh lại nói: "Trước đây em ở nhà, chị gái em nhìn em không thuận mắt, bố mẹ cằn nhằn suốt ngày. Ba cái miệng chõ vào người em, bây giờ cuối cùng em đã có thể tự do thoải mái rồi."
Tô Mạt trêu cô: "Ai bảo em bé nhất nhà. Sống ở đây, em phải nỗ lực học tập mới được. Nếu thành tích sa sút, nhất định cậu mợ sẽ đón em về nhà."
"Về phương diện học hành, chắc chắn em không có vấn đề." Chung Thanh chợt nhớ ra điều gì đó, nói với Tô Mạt: "Một bạn học cuối tuần hẹn em đi chơi nhưng em không nhận lời, vì em chẳng hứng thú." Cô ngừng lại rồi nói tiếp: "Bạn đó thời cấp hai ngồi cùng bàn với em, thành tích của cậu ấy trước kia còn tốt hơn em. Cậu ấy chơi piano rất hay, sau đó vào một trường trung học âm nhạc rồi có bạn trai, cậu ấy hoàn toàn thay đổi. Nghe nói bạn trai cậu ấy rất giàu có, hình như lớn hơn cậu ấy mười mấy tuổi. Cậu ấy nói cậu ấy thuộc dạng thích các ông chú..."
Nghe đến đây, Tô Mạt đột nhiên nhớ tới mấy trò nhố nhăng của Thượng Thuần, cô nói ngay: "Thanh Thanh, em là cô bé thông minh, chắc em biết loại người nào có thể tiếp xúc, loại nào nên tránh càng xa càng tốt. Chị tin em hiểu rõ đạo lý nên chị không nói nhiều. Cô bạn học gì đó của em, sau này em đừng qua lại với nó."
Chung Thanh không ngờ chị họ nghiêm túc như vậy, gương mặt cô lộ vẻ ngạc nhiên, cô thè lưỡi: "Em biết rồi, bà chị." Cô bé đang ở độ tuổi trưởng thành, thân hình cao gần một mét bảy, còn cao hơn Tô Mạt hai ba xen ti mét. Trông cô mảnh mai duyên dáng, đã lộ dáng vẻ của người lớn, chỉ là gương mặt vẫn còn non nớt.
Thời kỳ thanh xuân là một cột mốc quan trọng trong cuộc đời. Bọn trẻ mới bước vào quá trình trưởng thành nhưng lại không hiểu gì về thế sự, đặc biệt là con gái, nên càng không thể để xảy ra sai sót. Tô Mạt đột nhiên cảm thấy trách nhiệm đè nặng lên đôi vai cô. Tuy cô không nói ra miệng nhưng lòng thầm nhủ cần lưu tâm đến Chung Thanh.
Trong giờ làm việc, Tô Mạt vẫn vương vấn chuyện của Chung Thanh. Cô hơi ảo não, nghĩ lúc trước tự dưng dễ dàng nhận trách nhiệm, bây giờ dù muốn để em gái về nhà cho bố mẹ quản lý, cô cũng không tìm ra lý do hợp lý. Làm không khéo, trong lòng cậu mợ có khúc mắc cũng không biết chừng.
Tô Mạt còn đang nghĩ vẩn vơ, thư ký của Tùng Dung chạy đến gõ bàn làm việc của cô. Sắc mặt của cô thư ký rất căng thẳng: "Chị Tô, lúc nãy em kêu chị mà chẳng thấy chị trả lời. Sếp tổng đến rồi, chúng ta cần báo cáo kết quả kinh doanh tháng này, đồng thời có mấy văn kiện cần sếp ký tên."
Tô Mạt: "Tùng Dung đâu rồi, cô mau bảo chị ấy đi đi!"
Cô thư ký sốt ruột: "Giám đốc Tùng mà ở công ty, em cần chị nhắc nhở sao? Chị ấy đi bệnh viện, con trai