h đột nhiên cảm thán: "Chị bây giờ coi như ổn rồi, tốt hơn Tùng Dung lúc mới vào nghề nhiều. Chị đừng thấy chị ta oai phong, tài giỏi, trước kia người không ra người, ma không ra ma, chị ta..."
Mạc Úy Thanh chưa nói hết câu, điện thoại di động bỗng đổ chuông, người giúp việc vội cầm đến cho cô ta. Mạc Úy Thanh nghe máy, nói một, hai câu rồi cúp máy. Sau đó, cô ta nhướng mắt nhìn Tô Mạt, nhẹ nhàng lên tiếng: "Lát nữa Thượng Thuần sẽ đến đây."
Tô Mạt biết ý cô ta muốn tiễn khách đóng cửa, liền đứng dậy cáo từ, những lời muốn nói lại nuốt xuống cổ họng. Về đến công ty, Tào Nhược Thành và trợ lý của anh ta đang chụm đầu thì thầm to nhỏ. Thỉnh thoảng, Tô Mạt nghe thấy mấy từ rời rạc, hình như việc đàm phán tiến triển thuận lợi.
Tô Mạt cảm thấy sốt ruột. Dù sao cục diện đã an bài, cô tạm thời không có đường rút, nếu làm mất thể diện của Tùng Dung, sau này sẽ khó sống. Cô ngồi ở bàn làm việc, suy tính một lúc, cuối cùng đi tìm Tùng Dung mượn thẻ hội viên của Tứ Quý Thanh Nam Uyển. Thẻ hội viên này cũng không phải của Tùng Dung mà lúc trước Vương Tư Nguy còn ở đây, anh ta lấy danh nghĩa tập đoàn để đăng ký thẻ, tiếp đãi khách hàng quan trọng.
Nghe Tô Mạt nói định mời khách hàng đến Tứ Quý Thanh Nam Uyển dùng bữa, Tùng Dung không khỏi ngạc nhiên: "Ở đó đắt lắm đấy, còn đắt hơn câu lạc bộ ở phía đông, chắc chắn sẽ vượt quá mức công ty thanh toán cho cô."
Tô Mạt nói dứt khoát: "Nếu vượt quá, tôi sẽ tự bỏ tiền túi bù vào."
Tùng Dung đưa tấm thẻ cho Tô Mạt: "Tào Nhược Thành còn không vung tay đến mức đó, cô chịu bỏ vốn thật."
Tô Mạt bỏ nhiều công sức mới có thể hẹn gặp khách hàng họ Lý. Sau đó, cô tới trung tâm thương mại, sắm từ đầu đến chân, gồm áo sơmi, váy công sở, giày cao gót. Bộ đồ có đường cắt may tinh xảo, lại vừa người cô. Do đó, khí chất của Tô Mạt tăng lên không ít. Tùng Dung bố trí cho cô một trợ lý tạm thời. Anh ta phụ trách việc lái xe, đỡ rượu hộ Tô Mạt, đồng thời chuẩn bị hồ sơ đàm phán và tài liệu về sản phẩm.
Sau vài lần gặp mặt, Tô Mạt mời Lý tiên sinh tới Tứ Quý Thanh Nam Uyển dùng bữa. Vị khách hàng họ Lý khoảng năm mươi tuổi, toát lên khí chất thương gia. Trước đó, ông ta luôn tỏ ra thờ ơ với Tô Mạt, có lẽ bởi Tào Nhược Thành gây ấn tượng tốt với ông ta. Một đôi lần, ông ta bảo cấp dưới tiếp Tô Mạt, còn ông ta từ đầu đến cuối không lộ diện. Lần này nghe cô nói mời tới câu lạc bộ tư nhân Tứ Quý Thanh Nam Uyển dùng bữa, thần sắc của ông ta mới xao động, lộ vẻ hứng thú.
Sau khi ngồi vào bàn ăn, Lý tiên sinh hỏi Tô Mạt là người ở đâu, tại sao đến nơi này làm việc. Tô Mạt trả lời lấy lệ. Ông ta lại chuyển sang chuyện khác: "Khoảng cách giàu nghèo ở các nơi là rất lớn, mức lương tại những thành phố như quê của cô đúng là rất thấp, nên ngày càng có nhiều người ngoại tỉnh chạy đến khu vực phát triển của chúng tôi, cướp bát cơm của người bản xứ. Do văn hóa và ngôn ngữ của từng khu vực có sự khác biệt nhất định nên hình thành mối hiểm họa ở một mức độ nào đó, nghiêm trọng hơn sẽ dẫn đến tình trạng hỗn loạn."
Tô Mạt đoán bởi vì công ty không cử lãnh đạo bậc trung - cao cấp đàm phán nên đối phương không hài lòng. Cô định nói khéo để chuyển chủ đề câu chuyện, nào ngờ Lý tiên sinh tiếp tục: "Hơn nữa, tố chất của những nhân viên ngoại tỉnh như các cô cũng rất tầm thường." Câu nói của ông ta khiến bầu không khí càng trở nên ngượng ngập. Thấy cậy, ông ta lập tức cất giọng mềm mỏng: "Tuy nhiên, tôi thấy Tô tiểu thư có khí chất nho nhã, giống một người có trình độ văn hóa cao chứ không giống nhân viên bán hàng bình thường. Chắc cô không phải là nhân viên nghiệp vụ tầm thường. Nếu không, sao cô lại có thẻ hội viên ở đây?"
Tô Mạt không trực tiếp trả lời câu hỏi của ông ta mà nói: "Lý tiên sinh coi trọng tôi quá. Dù cấp bậc cao đến mấy, tôi cũng chỉ là người làm công ăn lương. Thẻ hội viên là do Vương tổng đưa cho tôi, Vương tổng dặn tôi phải tiếp đãi tiên sinh chu đáo."
Lý tiên sinh hỏi ngay: "Vương tổng nào?"
Tô Mạt định thần, vài giây sau mới trả lời rành mạch: "Vương Cư An."
2.
Trong lòng Tô Mạt thấp thỏm bất an.
Lý tiên sinh cười ha hả: "Thảo nào, Vương tổng là nhân vật nổi tiếng, tuổi trẻ tài cao, hậu sinh khả úy. Nghe nói cuộc sống riêng của Vương tổng cũng rất phong phú."
Cô thư ký trẻ tuổi ăn mặc thời thượng đi cùng ông ta tiếp lời: "Vị Vương tổng đó khá đẹp trai, có cuộc sống riêng phong phú cũng là lẽ thường tình."
Lý tiên sinh nhìn cô thư ký, bằng ánh mắt mờ ám: "Tôi còn chưa gặp Vương tổng bao giờ, cô đã tiếp xúc rồi à?"
Cô ta vội đính chính: "Đâu có, tôi cũng chưa từng gặp mặt Vương tổng. Nhưng trước đây anh ta cặp kè với một ngôi sao, bị phóng viên săn tin theo dõi, trên mạng có ảnh của anh ta." Cô ta quay sang hỏi Tô Mạt: "Phải vậy không Tô tiểu thư? Cô là nhân viên của Vương tổng, chắc cô biết rõ nhất."
Tô Mạt thật sự không rõ những chuyện này. Thấy đối phương nói đông nói tây, không nhắc đến chuyện làm ăn, không biết vụ này kéo dài đến ngày nào, năm nào mới xong, cô rất sốt ruột. Trong đầu Tô Mạt vụt qua một ý nghĩ, đắn đo vài giây, cô mới thốt ra miệng: "Công nhận Vương Tổng đẹp trai...nhưng gương mặt chỉ là thứ yếu, ấn tượng nhất là thân hình hoàn hảo, đặc biệt là cơ bắp..." Giọng cô nhỏ dần. Nói đến đây, cô lập tức dừng lại, cầm ly rượu, giả bộ uống một ngụm để che giấu tâm trạng.
Lý tiên sinh ngẩn người nhìn Tô Mạt, ánh mắt thể hiện vẻ phỏng đoán. Bắt gặp gương mặt ửng đỏ của Tô Mạt, ông ta lập tức mỉm cười, lên tiếng phá vỡ nầu không khí im lặng: "Người thật không lộ tướng, thất kính, thất kính. Tôi sẽ uống hết ly này, Tô tiểu thư, cô tùy ý." Nói xong, ông ta ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Bàn tay cầm ly rượu của Tô Mạt run run. Cô đưa lên miệng, nhấp một ngụm rồi lập tức đặt xuống, ai ngờ rượu vừa vào cổ họng, cảm giác cay sè lan tỏa khiến cổ họng cô khô rát, bên trong như bốc cháy, đầu óc choáng váng trong giây lát. Cô đột nhiên có cảm giác người nói câu vừa rồi không phải cô, vậy thì là ai?
Lý tiên sinh uống xong ly rượu, càng nhiều lời. Ông ta không còn giữ dáng vẻ cao ngạo trước đó mà nói thẳng: "Trước đây, tôi muốn gia nhập câu lạc bộ này, bọn họ đòi phí hội viên một triệu. Tiền tôi chẳng thiếu, nhưng bọn họ còn tiến hành thẩm định gì đó, thẩm định đi thẩm định lại, cuối cùng nói tôi không phải là người có tên tuổi. Bọn họ còn kết luận tôi muốn làm hội viên chỉ với mục đích tìm người có máu mặt bàn chuyện làm ăn." Ông ta cười ha hả: "Mẹ kiếp, mỗi việc làm thẻ hội viên mà bày ra nhiều trò như vậy..."
Tô Mạt cười phụ họa, nhẹ nhàng buông mấy câu: "Tôi cũng chẳng rõ thế nào mới gọi là người có tên tuổi. Tôi chỉ biết Vương tổng thường đến đây, cả ông chủ Thượng cũng thích tụ tập bạn bè hay bàn chuyện làm ăn ở nơi này. Chắc Lý tiên sinh nghe nói đến ông chủ Thượng Thuần rồi chứ?"
Lý tiên sinh quả nhiên sáng mắt, tươi cười với Tô Mạt: "Tô tiểu thư quen cả ông chủ Thượng sao?" Ông ta nhấn mạnh mấy từ cuối cùng, giọng điệu vô cùng mờ ám.
Tô Mạt cố kìm nén cơn buồn nôn, đáp: "Cũng không hẳn là quen thân, chỉ là..." Cô ngừng lại trong giây lát: "Anh ta từng theo đuổi tôi."
Lần này, đối phương không tiếc lời tán tụng: "Tô tiểu thư quen biết rộng thật đấy. Không biết cô có thể giúp tôi gặp ông chủ Thượng..."
"Thế nào cũng có cơ hội gặp mặt." Tô Mạt cắt ngang lời ông ta: "Con người tôi chẳng có sở trường gì, nhưng mạng lưới quan hệ chính là ưu thế của tôi. Tôi đã nói đến mức độ này, Lý tiên sinh cũng có thể yên tâm khi hợp tác với tôi, đúng không?"
Lý tiên sinh gật đầu lia lịa. Ông ta lịch sự nhận bản hợp đồng mang tính tượng trưng nhưng không tỏ rõ thái độ có hợp tác hay không, chỉ nói giữa công ty khác và công ty điện tử An Thịnh, ông ta sẽ ưu tiên đặt hàng của An Thịnh. Về việc ký hợp đồng với Tô Mạt hay Tào Nhược Thành, Lý tiên sinh khéo léo nói, xét trên phương diện "tình cảm", chắc chắn ông ta nghiêng về phía Tô Mạt.
Tô Mạt hơi nản lòng, cô biết đối phương muốn ép cô giúp ông ta làm cầu nối với Thượng Thuần. Tô Mạt tự hỏi mình: đã đến nước này rồi, có cần tiếp tục không?
Bốn người rời khỏi phòng ăn, Tô Mạt thầm tính toán kế hoạch tiếp theo. Vẫn chưa rời đại sảnh, phía trước có mấy người đi tới.
Vừa nhìn thấy người đàn ông cao to đi đầu tiên, Lý tiên sinh lập tức dừng lại, cất giọng đầy hưng phấn với Tô Mạt: "Vừa nhắc tới Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay. Ông chủ Thượng tới kìa, Tô tiểu thư, cô còn không đi chào hỏi ông chủ Thượng?"
Tô Mạt như hóa đá.
Thượng Thuần cũng nhìn thấy Tô Mạt, ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt cô, cùng đám người tiến lại gần.
Sống lưng Tô Mạt đổ mồ hôi lạnh, Lý tiên sinh ở bên cạnh không ngừng thúc giục. Cô rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, chỉ biết đứng yên. Cho đến khi Thượng Thuần đến trước mặt cô, mới miễn cưỡng lên tiếng: "Cà vạt của anh bị lệch rồi."
Thượng Thuần hơi ngây người. Sau đó hắn cúi đầu, ghé sát tai Tô Mạt, hỏi nhỏ: "Cô nói gì? Tôi nghe không rõ."
Tô Mạt cảm thấy bên tai kêu ù ù. Cô giơ tay, giúp Thượng Thuần chỉnh lại cà vạt: "Trời nóng như vậy, còn đeo cà vạt làm gì?"
Thượng Thuần mỉm cười: "Cô hãy giúp tôi tháo ra."
Tô Mạt liếc nhìn hắn rồi cúi đầu bất động.
Thượng Thuần nhìn Tô Mạt chằm chằm, yết hầu bất giác chuyển động. Hắn chậm rãi tự tháo cà vạt, nhét vào tay Tô Mạt: "Cô cầm giúp tôi."
Tô Mạt siết mảnh vải bằng tơ lụa mềm mại trong tay, lùi lại một bước rồi nói: "Anh cứ lo việc trước đi, tôi còn bàn chút công chuyện với khách hàng...À, tôi quên không giới thiệu, vị này là Lý tổng của công ty Trung Thuận. Vị này là..."
Không đợi Tô Mạt nói hết câu, Lý tiên sinh không thể kiềm chế, lao đi như tên bắn, bắt tay Thượng Thuần lắc lắc: "Tôi biết, tôi biết. Đây là ông chủ Thượng, trăm nghe không bằng một thấy. Ông chủ Thượng, tôi có việc nhỏ muốn nhờ anh, không biết anh..."
Nghe Lý tiên sinh lải nhải xong, Thượng Thuần quay đầu, cười với Tô Mạt. Sau đó, hắn từ tốn trả lời: "Vậy đi, Lý tổng hãy liên lạc với thư ký của tôi hẹn thời gian. Bây giờ tôi thật sự không rảnh, lúc khác chúng ta nói chuyện sau."
Đối với Tô Mạt, sự việc tiếp theo cực kỳ thuận lợi, Thượng Thuần không tiếp tục “diễn trò” trước mặt đám đông nữa, còn Lý tiên sinh càng tỏ ra nhiệt tình với cô. Sau khi tiễn khách, Tô Mạt mới thở phào nhẹ nhõm, người mệt nhoài nhưng tinh thần rất phấn chấn.
Trên đường về công ty, người trợ lý lái ô tô, đột nhiên nói một câu lấp lửng: "Chị Tô, chị giỏi thật đấy, sau này nhớ chiếu cố đến đàn em."
Tô Mạt liếc nhìn anh ta. Cô định nói vụ "cơ bắp" là do cô bịa ra nhưng chợt nghĩ hợp đồng vẫn chưa ký, bất cứ người nào cũng cần đề phòng. Thế là cô trả lời bằng một câu mập mờ không kém: "Giỏi gì chứ, tôi cũng chỉ vì kiếm miếng cơm mà thôi." Cô ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: "Thành tích kinh doanh của cậu tháng trước hình như không mấy lý tưởng?"
Anh chàng trợ lý đang cười gian xảo, nghe Tô Mạt hỏi vậy, vẻ mặt lập tức cứng đờ: "Đúng là hơi..."
Tô Mạt an ủi anh ta: "Tùng Dung mới hỏi tôi, biểu hiện của cậu gần đây thế nào." Cô cười cười: "Cậu là người thông minh, chỉ có vẻ ham chơi một chút. Có thời gian chơi bời, chi bằng lo vấn đề nghiệp vụ. Tóm lại, nên nói ít làm nhiều, nghe tôi đi, không sai đâu."