ược nghỉ ngơi, mới có thể cùng cô lăn lộn trên giường lâu như vậy!
Cận Tiểu Đình vừa nghe xong, dậm chân, "Anh hại em bị trễ học rồi!"
"Sẽ không trễ, anh lái xe đưa em đi." Nếu cô đến trễ, đó là trách nhiệm của anh rồi.
"Vậy anh còn không nhanh lên chút!"
"Được rồi, tới đây."
Gần đây Lâm Tử Khâm thường hay hẹn gặp cô, sau mấy lần từ chối, cô lại cảm thấy ngại, đành miễn cưỡng đồng ý với anh, nhưng trước khi đồng ý với Lâm Tử Khâm, cô nhất định sẽ gọi điện hỏi ý Quan Quý Minh, cô rất hi vọng Quan Quý Minh có thể nói từ chối trong điện thoại, thế nhưng câu trả lời đều là cho phép, làm cho cô vừa tức giận lại vừa bất đắc dĩ không biết làm sao.
Khi Lâm Tử Khâm đang nói thao thao bất tuyệt, thì cô liên tục nhìn đồng hồ xem giờ, "Tử Khâm, em muốn về nhà, Quý Minh còn đang chờ em ở nhà."
"Anh đưa em về nhà." Mặc dù anh không thích nghe cô nhắc tới Quan Quý Minh nhưng anh vẫn tỏ ra không để ý.
"Không, không cần ..."
Lâm Tử Khâm cắt ngang lời cô , "Không sao, dù sao anh cũng không bận gì."
"Nhưng mà..."
"Không phải em lo Quan Quý Minh sẽ hiểu lầm đấy chứ?" Anh sớm nên nghĩ đến, cùng là đàn ông, anh sao có thể không hiểu Quan Quý Minh nhìn thấy mình, sẽ có tâm trạng gì.
"Không, không phải, Quý Minh anh ấy cũng biết em với anh gặp nhau, anh ấy sẽ không tức giận."
"Vậy em đang lo lắng cái gì?" Anh cảm thấy buồn cười, "Chúng ta là bạn bè, đúng không?"
Ngay lúc cô không cách nào từ chối, di động reo, là Quan Quý Minh, cô lập tức bắt máy, hoàn toàn không để ý thấy ánh mắt u tối của Lâm Tử Khâm.
Lâm Tử Khâm kiên nhẫn đợi cô nghe điện xong, trong lời nói có vẻ châm chọc, "Anh ta muốn đến đón em về nhà đúng không?"
"Dạ." Nhận được điện thoại của Quan Quý Minh, cô thật sự thở phào nhẹ nhõm.
"Lo lắng cho em đến vậy? Hay là sợ anh cướp mất em?" Anh nói rất rõ ràng, anh tin nhất định Cận Tiểu Đình nghe hiểu được.
Cận Tiểu Đình cười xấu hổ .
"Anh ta là lo lắng cho em? Hay là lo lắng đề phòng anh?" Anh chăm chú nhìn thẳng vào đôi mắt ướt trước sau vẫn luôn né tránh ánh mắt mình.
Cận Tiểu Đình hơi kinh ngạc trước câu hỏi của anh.
"Nói anh biết, em thật lòng yêu anh ta sao? Em gả cho anh ta là vì sự sắp đặt của cha em, hay là vì khi đó anh làm em vô cùng thất vọng?"
Anh vẫn luôn muốn biết đáp án, tuy rằng anh đã tự nói với mình phải để cô đi; dù sao cô cũng đã trở thành vợ người khác, nhưng mà mỗi khi anh nghĩ tới, đều cảm thấy không cam lòng.
Đối diện với ánh mắt bức thiết của Lâm Tử Khâm, cô cười chua xót, đến tận bây giờ anh vẫn còn chưa hiểu rõ.
"Nói anh biết, chí ít là để anh thôi không hi vọng nữa."
Đối với câu hỏi nôn nóng của Lâm Tử Khâm, Cận Tiểu Đình im lặng hồi lâu, cuối cùng nhàn nhạt đáp lời:"Nguyên nhân quá nửa là vì anh, nhưng mà em gả cho Quý Minh là do em lựa chọn, không phải theo sắp xếp của cha em."
Lâm Tử Khâm không còn gì để nói.
"Đúng như Quý Minh từng nói với anh, em lãng phí ba năm ở bên cạnh anh, thế nhưng em đã được những gì?" Cô hỏi ngược lại anh, anh không trả lời được, cô thay anh giải đáp "Câu trả lời của anh chính là hai chữ bạn học, ngoài đau lòng, thất vọng, em không biết mình còn có thể nhận được gì khác từ anh, còn có cha em dù không thông cảm với em, nhưng ông cũng không có nói ra, mà muốn chính em tự mình suy nghĩ cho kĩ.”
"Vậy Quan Quý Minh thì sao? Vì sao anh ta có thể dễ dàng có được em?" Anh không tin cha cô không ủng hộ anh, mà lại tán thành một người đàn ông khác, rõ ràng là có thành kiến với anh.
"Anh sai rồi, thực ra cha em cũng phản đối em gả cho Quý Minh." Nhớ lại tình hình ngày đó, vẻ mặt tức giận của cha, cô vẫn còn thấy sợ, thế nhưng biểu hiện của Quan Quý Minh, còn cả sự che chở bảo vệ cô, làm cho cô chấp nhận anh, cũng làm cho cha chấp nhận anh, đến bây giờ, Quan Quý Minh vẫn luôn bao dung cô, điều này khiến cô vui thật vui mừng, cho nên cô nói với Lâm Tử Khâm không chút do dự "Những gì anh keo kiệt không làm cho em, Quý Minh đều đã làm được rồi, anh ấy đối với em thật lòng, anh không hiểu được đâu."
"Nếu... thời gian có thể quay trở lại, chúng ta..." Biết rõ đáp án là gì, anh vậy mà vẫn ôm một tia hi vọng.
"Không thể, thời gian không thể quay trở lại." Cô rất kiên quyết trả lời anh.
Lâm Tử Khâm lắc đầu cười khổ, "Anh nghĩ... Anh hiểu rồi." Từ nhỏ đến lớn, anh muốn thứ gì thì sẽ có thứ đó, mãi cho đến khi mất đi Cận Tiểu Đình, anh mới biết tới cảm giác không cam lòng lại không thể không buông tay này.
Lúc này, một người đàn ông bước vào quán cà phê, Cận Tiểu Đình ngẩng đầu nhìn lên, lập tức lộ ra nụ cười hạnh phúc, cô nói với Lâm Tử Khâm: "Em về đây, tạm biệt."
"Chúng ta không làm người yêu, thì cũng có thể làm bạn được chứ?" Anh bày ra một nụ cười miễn cưỡng.
Cận Tiểu Đình cân nhắc một chút, cười khẽ gật đầu, sau đó chạy vội vào lòng Quan Quý Minh.
Ngồi vào trong xe, Quan Quý Minh mới mở miệng nói với Cận Tiểu Đình: "Sau này em muốn gặp bạn bè cũng được, nhưng mà phải về nhà sớm một chút, được không?"
"Dạ." Là ảo giác của cô sao? Cô mơ hồ cảm nhận được anh đang không vui, "Quý Minh?" Cô khẽ gọi anh.
"Chuyện gì?"
"Có phải anh không thích em gặp Lâm Tử Khâm không?" Trực giác phụ nữ nói cô biết điều đó.
"Không sai." Quan Quý Minh cũng thành thật trả lời: "Nhưng mà gặp mặt với tư cách bạn bè, anh không có lý do gì để ngăn cản em."
Quả nhiên, trực giác của cô là đúng, "Sau này em sẽ không gặp Lâm Tử Khâm nữa."
"Em không phải làm như vậy, em cũng cần có bạn bè." Anh sẽ đem ham muốn chiếm giữ cô đặt vào thời điểm hai người bên nhau, chứ không phải sử dụng ham muốn chiếm giữ vào phạm vi giao lưu bạn bè của cô.
"Nhưng anh không thích Lâm Tử Khâm, em nghĩ..."
"Anh không thích anh ta, bởi vì anh ta luôn luôn hẹn em ra ngoài." Anh trực tiếp nói thẳng.
"Nhưng anh ta lấy tư cách bạn bè gặp mặt em, anh không thể vì anh ta là bạn trai cũ của em mà đặc biệt có thành kiến với anh ta được, nhưng nếu để anh biết anh ta dám có ý đồ khác, anh tuyệt đối sẽ không để hai người gặp nhau."
"Dạ."
"Nhưng mà anh phải nói thẳng với em rằng nếu có thể, anh hi vọng em hãy hạn chế gặp mặt Lâm Tử Khâm, bởi vì khi một người đàn ông thật sự quan tâm một người phụ nữ, anh ta có thể hi sinh không giữ lại chút gì, khi ra quyết định làm bất cứ điều gì cũng đều nghĩ đến cảm nhận của cô ấy, anh hi vọng em cũng thế."
Nghe xong lời anh nói, cô lâm vào trầm tư, có lẽ lúc trước cô đã xem nhẹ cảm nhận của Lâm Tử Khâm, cô vẫn luôn cho là Lâm Tử Khâm không cần mình, mà bây giờ, cô lại phạm lỗi y hệt, chỉ là khác đối tượng, cô nhận lấy những điều tốt đẹp Quan Quý Minh dành cho mình mình, nhưng khi quyết định bất cứ việc gì đều không để ý đến cảm nhận của anh, cô cảm kích sự bao dung của anh, cũng cảm động vì anh không chấp nhặt sự vô tâm của mình, cho nên cô quyết định khi về về nhà, trước khi xuống xe phải hôn trộm lên mặt anh một cái.
Kế hoạch này thực sự rất thành công, quả nhiên đã làm cho anh nở nụ cười.
Lâm Tử Khâm vẫn hẹn gặp cô thêm vài lần, nhưng cô đều về nhà trước giờ cơm tối, Quan Quý Minh cũng biết, nhưng hôm nay là lần cuối cùng Lâm Tử Khâm hẹn gặp cô, làm cô không thể không đồng ý, có lẽ vì là lần cuối cùng, khiến cô không hề kiêng kị mà thoải mái trò chuyện với anh, giống như bạn bè đã lâu không gặp, nhưng cô thật sự không ngờ vừa bắt đầu nói liền huyên thuyên không ngớt, lúc cô hoàn hồn lại thì đã rất muộn so với thời gian dự tính, khiến cô gấp gáp chạy về nhà.
Khi cô vừa vào cửa, mẹ Quan đã thu dọn xong bát đũa, đang định qua phòng khách cùng cha Quan xem phim nhiều tập lúc tám giờ, cô áy náy xin lỗi mẹ Quan, sau đó chạy lên lầu, lúc cô vừa vào phòng, Quan Quý Minh đang ngồi yên trên giường, mặt tái mét, cô cũng không muốn về trễ như vậy, nhưng sự sơ suất của cô đã khởi đầu lần chiến tranh lạnh đầu tiên của họ từ trước tới nay.
Cho dù không vui, Quan Quý Minh cũng hoàn toàn đè nén, điều này làm cho Cận Tiểu Đình tim đập chân run, không dám đến gần anh.
Mà Quan Quý Minh đang mím chặt môi, mắt chằm chằm nhìn thẳng vào cô, rất lâu sau mới mở miệng: "Gần đây mẹ hay phàn nàn về thời gian về nhà của em, em biết chứ?"
"Em xin lỗi." Cô ấp úng.
Nhìn cô sợ tới mức sắp thành rùa rụt cổ, anh nhẹ giọng nói. "Không phải anh không cho em giao lưu với bạn bè, nhưng không nên về nhà trễ như vậy, được chứ?"
"Dạ." Cô dùng sức gật đầu.
"Anh hi vọng từ nay về sau em có thể về nhà trước tám giờ, được không?" Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của anh.
Tám giờ? Cận Tiểu Đình sợ hãi hỏi lại: "Em không phải nấu bữa tối sao?"
Quan Quý Minh liếc cô một cái, sảng khoái nói với cô, "Em không muốn về nấu thì nói với anh một tiếng, anh đã lớn như vậy, sẽ không đói chết."
Cách anh nói thật sự khiến người khác cảm thấy tổn thương, làm cô rất đau lòng, "Thực xin lỗi..."
"Không cần xin lỗi." Quan Quý Minh cầm lấy quần áo, đi lướt qua người cô, ra khỏi phòng anh còn nói, "Anh đi tắm, em mệt thì ngủ trước đi!"
Ngay khi anh sắp bước ra khỏi phòng, Cận Tiểu Đình vội xoay người, gọi anh lại: "Anh đã ăn chưa? Em đi nấu mì nhé?"
Quan Quý Minh dừng bước, đưa lưng về phía cô, thản nhiên nói một câu, "Ăn rồi."
"Vậy..." Không chờ cô nói xong, anh đã bước ra khỏi phòng, cũng đóng luôm cửa phòng lại.
Cận Tiểu Đình bị từ chối, trong lòng rất khó chịu, rơi nước mắt, trước kia khi cô và Lâm Tử Khâm cãi nhau, cô cũng sẽ tránh đi rồi lén khóc một mình, nhưng chưa bao giờ cảm giác muốn cứu vãn lại mạnh mẽ như lần này.
Đêm nay, Quan Quý Minh không ôm cô, dù cô chủ động kéo góc áo anh, anh cũng không để ý cô, làm cho cô thật khổ sở, tựa như đứa trẻ bị vứt bỏ.
Để cải thiện tình hình chiến tranh lạnh mấy ngày nay của hai người, Cận Tiểu Đình về nhà đúng năm giờ rưỡi, chuẩn bị bữa tối, cho dù thỉnh thoảng về trễ chút, cô cũng nấu xong bữa tối trước sáu giờ rưỡi, nhưng Quan Quý Minh vẫn lạnh nhạt với cô, cô không biết mình làm sai ở đâu, hay là mình vẫn chưa làm tốt chỗ nào, cô thật sự cảm thấy khoảng cách hai vợ chồng càng lúc càng xa!
"Tiểu Đình!" Là Lâm Tử Khâm.
Đang trên đường về, nghe thấy có người gọi mình, Cận Tiểu Đình ngẩng đầu, vừa thấy anh, cô gắng gượng trưng ra vẻ mặt tươi cười.
"Lại gặp mặt rồi." Vốn dĩ không muốn quấy rầy cuộc sống của cô nữa, nhưng thấy vẻ mặt không vui của cô, anh liền không nhịn được muốn quan tâm cô.
"Thật xin lỗi, em muốn về nhà nấu bữa tối."
"Em làm sao vậy?" Anh nhận ra sự không bình thường của cô, quan tâm hỏi. "Em với Quan Quý Minh cãi nhau?" Cô lắc đầu, nhưng trên mặt đã ghi rõ là hai người cãi nhau.
"Có thể nói cho anh nghe không? Nếu em vẫn coi anh là bạn em." Cận Tiểu Đình suy nghĩ một chút, rồi đồng ý.
Lâm Tử Khâm cười yên tâm, "Cảm ơn em vẫn xem anh là bạn."
Họ đến quán cà phê vẫn thường tới, sau khi Lâm Tử Khâm khách sáo mở lời, Cận Tiểu Đình bắt đầu kể khổ với Lâm Tử Khâm, Lâm Tử Khâm nghe xong liên tiếp an ủi cô, nhưng kể lể thì kể lể vậy thôi, Cận Tiểu Đình vẫn nhớ kỹ thời gian về nhà, nhưng khi cô về đến nhà, mẹ Quan đã nấu xong bữa tối, khiến cô cảm thấy thật có lỗi, cô cảm thấy mình không làm tròn trách nhiệm của người vợ.
"Mẹ, thật xin lỗi, con đã về trễ."
"Không sao!" Mẹ Quan cầm mang chén đũa lên, cười híp mắt nói, "Dù sao những thức ăn này cũng không phải mẹ nấu, trình độ nấu ăn của mẹ còn chưa làm nổi món ăn đạt tiêu chuẩn năm sao thế này."