- Chú nói với cháu những chuyện này… không sợcháu sẽ nói với Tiểu Tình sao? Cháu rất thân với cô ấy. - Diệp Thuần ấp úng nói.
Nghe thấy Diệp Thuần hỏi một câu trẻ con như vậy, đột nhiên Trương Kiếm Long bật cười:
- Các cô mà ở cùng nhau thế nào chẳng buôn chuyện. Những chuyện này không cần cô nói với Tang Tiểu Tình. Nó thông minh như vậy, có cái gì là không biết? Bây giờ nó và mẹ Hải Châu đang vượt sông, để xem cuối cùng ai sẽ thắng.
- Thế… chú giúp ai?
- Dĩ nhiên là tôi giúp mẹ Hải Châu rồi.
- Chú giúp Tiểu Tình đi. Họ rất đáng thương, lại còn kế hoạch của tòa soạn chúng cháu nữa, chú cũng giúp đỡ nhé. Nếu không cháu lại bị mắng.
- Mẹ Hải Châu đã hi sinh rất nhiều vì gia đình này, cho dù giúp thật hay giúp giả tôi cũng phải đứng vềphía bà ấy. Có điều Hải Châu sẽ giúp Tiểu Tình, vì thếhai bên đều ngang sức ngang tài. Cô đừng lo, còn nữa, bản kế hoạch cô cũng đừng lo. – Trương Kiếm Long vẫn cười. Nói chuyện với cô gái này ông thấy rất thoải mái, cảm giác thoải mái chưa từng có. Cô ấy có sự ngây thơ và đáng yêu của trẻ con, còn có cả sự lanh lợi và xảo trá của phụ nữ, rất cuốn hút.
Không biết từ lúc nào trời đã tối, không điện thoại, email, fax, tài liệu. Trương Kiếm Long cảm thấy buổi chiều ngày hôm nay rất vui. Có được nửa ngày rảnh rỗi, dễ chịu nhất là sự thư thả trong chuỗi ngày bận rộn.
- Chín giờ tối AC Milan đá với Udinese Calcio, có muốn cùng xem không? – Trương Kiếm Long kiểm tra lịch thi đấu của Serie A.
- Đượcạ đượcạ, màn hình to thế này xem mới thích! - Diệp Thuần vồn vã nói to.
- Nếu cô thích có thể đến thường xuyên.
- Dạ? Một ấm trà ô long những 380 tệ, một tháng của cháu chỉ được 3.500 tệ, như thế uống được mấy ấm ạ?
- Chẳng phải có tôi rồi sao? – Trương Kiếm Long buột miệng nói, nói ra rồi đột nhiên có chút kì lạ. Diệp Thuần cũng cảm nhận được, thầm nghĩ, không, không thể được, chúng ta cách xa vậy, chuyện này là không thể được.
TTT
Sau khi làm xong việc, Tiểu Tình quay về tòa soạn, không đợi được Diệp Thuần, trong lòng Tiểu Tình có chút phiền muộn. Cóđiều chẳng mấy chốc đã hết giờlàm, cô cũng không nghĩ nhiều mà về nhà luôn.
Vì muốn che giấu “tội” làm vỡ lọ nước hoa nên Hải Châu mở cửa sổ suốt cả chiều. Đúng là nước hoa hàng hiệu, để lại mùi hương rất lâu, cho dù Hải Châu mở cửa sổ thông gió như thế nào thì mùi hương vẫn còn thoang thoảng trong phòng. Hải Châu đã chán cái mùi này đến tận cổ, quyết định chạy xuống dưới nhà mua vài bình thuốc xịt côn trùng xịt khắp nhà. Chẳng mấy chốc đã sinh ra phảnứng hóa học, trong nhà nồng nặc một mùi rất khó chịu. Tang Tiểu Tình vừa về đến nhà đã ngửi thấy mùi hương vừa quen vừa lạ. Trong lòng không khỏi sững sờ: Lẽ nào Trương Hải Châu đưa gái về nhà? Đẩy cửa ra, chỉ thấy mọi thứ thay đổi hẳn, hoàn toàn không dám tin vào mắt mình, miệng không ngừng lẩm nhẩm:
- Cô tiên ốc đến sao?
Hải Châu vẫn còn ấm ức vì sự ghé thăm đột ngột của mẹ vợ tương lai, thò đầu ra nói:
- Cô ốc không đến mà bà ốc đến! Mẹ em đến rồi, anh đang đi vệ sinh, đúng lúc ấy thì bị bắt gặp.
- Anh đi vệ sinh không biết đóng cửa à?
- Ai biết là bà ấy lại mai phục xông vào? Ồ, anh biết rồi, chắc chắn là em lại quên không khóa cửa.
Tiểu Tình nghe rồi ôm bụng cười ngặt nghẽo:
- Mẹ em nhìn thấy cái gì của anh rồi?
- Những thứ nên nhìn và không nên nhìn đều nhìn thấy rồi. - Hải Châu buồn rầu nói.
- Nhìn thì nhìn chứ sao, mẹ em hiểu biết rộng, có gì là bà chưa nhìn thấy? - Tiểu Tình an ủi Hải Châu. Đột nhiên như chợt nhớ ra điều gìđó, liền hỏi:
- Trong phòng có mùi gì vậy?
Hải Châu nói không biết nhưng Tang Tiểu Tình hít một hơi thì nhận ra trong cái mùi này có một nửa là mùi nước hoa của mình. Sắc mặt bắt đầu trở nên u ám, nhìn Hải Châu chằm chằm:
- Anh làm đổ nước hoa của em?
- Đâu có… có thể là mẹ em làm đổ. - Hải Châu không chịu nhận.
- Sao cứ có chuyện gì xấu là anh lại đổ cho mẹ em! Em nói cho anh biết mẹ em làm gì cũng rất cẩn thận, ngay cả nước xịt phòng cũng không biết xịt, đừng nói là lọ nước hoa 698 tệ!
- Thế theo ý em, chuyện gì xấu trong nhà đều là do anh làm?
- Dĩ nhiên! Anh vụng về như vậy có thể làm được chuyện gì tốt? Bây giờ kinh tế của em khó khăn, vừa phải trả tiền nhà vừa phải nuôi xe, lại còn phải nuôi cảanh. Anh có biết là em đắn đo mãi mới dám mua lọnước hoa ấy không?
- 698 tệ hà? Anh sẽ đền cho em.
- Anh đền, anh lấy gì mà đền? Đừng nói là bây giờanh không có tiền, cho dù có tiền thì tiền của anh chẳng phải là tiền của em sao?
- Được được được, tiền của anh chính là tiền của em, tiền của em không phải là tiền của anh. Tang Tiểu Tình, em thật vô lí!
- Em vô lí! Việc làm anh không tìm, việc nhà cũng không làm, thì ra anh học bao nhiêu năm như thế chỉhọc được chút bản lĩnh là chơi game!
- Lại thế rồi, lại thế rồi! Một bình nước hoa đểu thì là cái gì chứ. Em được đi đâu bao giờ chưa? À, anh nghe nói, ngoài chuyến du lịch Singapore – Malaysia – Thái Lan 7 ngày, em đã ra nước ngoài chưa? Anh thấy em cũng như mẹ em thôi! Đều là tiểu thị dân.
Câu nói này đánh trúng chỗ yếu của Tiểu Tình. Cô chạy lại bóp cổ Hải Châu:
- Tôi là tầng lớp tiểu thị dân đấy, anh đừng tìm tôi nữa! Mẹ anh giới thiệu cho anh bao nhiêu tiểu thư đài các như thế sao anh không đi mà tìm người ta đi! Đừng tưởng bây giờ bố anh làm quan thì sau này anh cũng được thăng tiến, chẳng phải ông nội anh cũng bán mặt cho đất bán lưng cho trời sao? Chả trách ý thức tiểu nông của anh lại lớn như vậy, còn không bằng tiểu thịdân chúng tôi!
TTT
Đànông hi vọng phụ nữ mãi mãi không bao giờ thay đổi, lúc nào cũng dịu dàng, hấp dẫn. Nhưng phụ nữ nó thay đổi là thay đổi. Phụ nữ hi vọng đàn ông có thểthay đổi một chút, trở thành người chín chắn, ân cần. Nhưng đàn ông có chết cũng không thay đổi. Vậy thì chuyện kết hôn có còn cần thiết không?
TTT
Tối hôm ấy, sau khi xem bóng đá, Diệp Thuần và Trương Kiếm Long lại đi ăn đêm. Trương Kiếm Long đích thân lái xe đưa cô về nhà. Nhà mới của Diệp Thuần ở trong một con ngõ nhỏ chật hẹp.
- Chú không cần phải tiễn nữa, cháu tự về được ạ! Ởđây rất an toàn, trước cửa là đồn công an. - Diệp Thuần cười và nói.
- Không được, tôi không yên tâm. – Trương Kiếm Long tay nắm vô lăng, nghiêm túc nói. Giọng điệu đó có chút giống bố nói với con gái, lại có chút giống với đàn ông nói với người tình của mình.
Diệp Thuần thấy tim đập thình thịch, không dám nói thêm, sợ mình lỡ lời.
Chiếc xe đến trước cổng thì không thế lái được và, họliền xuống xe. Giang Nam khi về đêm, trên bầu trời là vầng trăng khuyết mảnh mai, gió thổi mát lạnh, chiếc đèn đường cô đơn phát ra ánh sáng mờ nhạt, khiến bóng người đổ dài trên đường. Họ lặng lẽ bước đi, thỉnh thoảng cánh tay chạm vào nhau, nhưng nhanh chóng tách ra. Cảm giác ấy đối với Trương Kiếm Long mà nói rất giống mối tình đầu.
Đến tận khi về nhà, nằm xuống giường, bên cạnh là người vợ đang ngủ say, Trương Kiếm Long vẫn thấy cánh tay ngứa ngứa như có ai khẽ chạm vào.
Ngày hôm sau, Tiểu Tình gần như quên chuyện Diệp Thuần đến chỗ bố Hải Châu, ra sức than phiền với Diệp Thuần về chuyện Hải Châu làm vỡ lọ nước hoa của mình, cằn nhằn mãi không thôi. Đột nhiên cô nhớra chuyện này, buột miệng hỏi:
- Đúng rồi, hôm qua cậu đi đưa gì mà lâu thế, Triệu Vân cứ hỏi mãi.
Diệp Thuần phản ứng rất kịch liệt:
- Cái gì? Cô ta hỏi thế nào?
Tiểu Tình giật nảy mình:
- Cậu đừng kích động. Cô ta chỉ hỏi sao cậu vẫn chưa về, điện thoại cũng không liên lạc được. Mình nói hình như điện thoại hết pin. Cô ta ậm ừ một tiếng rồi đi. Haizzz, có phải là cậu trốn đi dạo phố không?
- Hà? À… mình đến thẩm mĩ viện. - Diệp Thuần có chút ấp úng, mặt đỏ bừng. Nói dối bạn thân của mình quả thực có chút ngượng ngùng.
Tiểu Tình không nghĩ nhiều, người nghĩ nhiều là Triệu Vân. Buổi trưa mọi người đều đi ăn trưa, Triệu Vân gọi Diệp Thuần đến phòng làm việc, vẻ mặt hết sức nghiêm trọng:
- Sao chiều hôm qua cô không về tòa soạn? Gọi điện thoại cho cô cũng không được. Sao một chút ý thức tổchức kỉ luật cũng không có?
Diệp Thuần cảm thấy rất kì lạ. Từ xưa tới nay phóng viên là nghề tự do, suốt ngày ở bên ngoài, chốc chốc lại trốn việc nhưng chưa bao giờ thấy Triệu Vân nổi nóng như thế này. May là trước đó Tiểu Tình đã giúp cô đỡmột đao, cô giải thích cũng dễ dàng hơn:
- Điện thoại của tôi hết pin. Buổi chiều đến chỗ tổng giám đốc Trương đưa phương án hoạt động, ông ấy họp suốt, tôi phải chờ rất lâu. Làm việc xong tôi thấy không còn sớm nữa nên về nhà luôn.
- Tổng giám đốc Trương có nói gì không? - Triệu Vân thản nhiên nói.
- Không nói gì. À, ông ấy nói sẽ liên lạc với trưởng phòng, chắc không có vấn đề gì. - Diệp Thuần nói nhưmuốn lấy lòng sếp.
Triệu Vân hài lòng, vẻ mặt cũng dễ chịu hẳn, khẽ nởnụ cười. Cô ta vỗ vai Diệp Thuần, làm ra vẻ cởi mởchân tình:
- Các cô muốn lười biếng cũng được, chỉ cần làm xong việc, đi làm hay không tôi không quản. Nhưng nhất định phải mở máy, tôi không liên lạc được với cô cứ tưởng cô xảy ra chuyện gì, lo lắng suốt cả tối.
Diệp Thuần trong lòng cười khẩy nhưng ngoài mặt cười rất tươi:
- Vâng ạ, cảm ơn lãnh đạo quan tâm, nhất định lần sau tôi sẽ chú ý.