hiếu anh đẹp trai, cậu mà đi không biết chừng lại có duyên gặp được anh nào! Haizzz, bản báo cáo này mình cũng không mang vào nữa, đợi cô Triệu bớt giận rồi tính.
Nếu đã tùy ý làm bản kế hoạch, có thể gọn nhẹ được bao nhiêu thì càng tốt, Diệp Thuần lên mạng lấy ngay ý tưởng “Tắt đèn – tiết kiệm điện, bảo vệ môi trường bắt đầu từ mỗi chúng ta”, thay đổi tiêu đề rồi nộp lên. Triệu Vân liếc nhìn một lượt rồi nói:
- Được, chiều gửi đi.
TTT
Buổi trưa, Tiểu Tình và Diệp Thuần cùng đi ăn cơm trong nhà ăn. Mẹ Tiểu Tình lại một lần nữa đến nhà con gái. Lúc ấy Hải Châu đang đắm chìm trong thế giới game, không khóa cửa, chỉ khép hờ, đầy nhẹ là bật ra.
Ánh đèn trong phòng tối mờ, mẹ Tiểu Tình không phát hiện ra Trương Hải Châu đang nằm sau máy tính, chỉ bị cảnh tượng trước mặt làm cho sững sờ: Sàn nhà, ghế sofa, bệ cửa, bàn ăn, khắp nơi là quần áo, ô mai, đồăn, mĩ phẩm, tất bẩn vứt bừa bãi… Quay người đóng cửa, cảm giác trên tay cầm có vắt miếng vải mềm, nhặt lên mới biết đó là quần lót của nam giới.
Sàn nhà bám bụi dày đặc, chỉ có vài đường là sạch sẽhơn một chút, rõ ràng là đường thông với các phòng. Mẹ Tiểu Tình không được học hành, nếu không chắc chắn bà sẽ liên tưởng đến câu danh ngôn của Lỗ Tấn: “Kì thực trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi”.
Lại chạy vào phòng bếp, nồi xoong bếp ga vừa bụi vừa đầy dầu mỡ. Chậu rửa bát chất đầy bát mốc xanh mốc đỏ. Trên bàn là lọ mật ong không đậy nắp, một còn côn trùng hình thù đáng sợ đang bò trên miệng lo. Trà sữa chưa uống hết, canh chưa ăn hết, tất cả đều chất trên tủ bếp, phát ra mùi khó chịu.
Mẹ Tiểu Tình thở dài, tìm một miếng vải tạm coi là sạch sẽ buộc lên đầu, bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Hải Châu miễn cưỡng dứt khỏi trò chơi đi vệ sinh. Mẹ Tiểu Tình ở trong phòng bếp nghe tiếng động, cảnh giác chạy ra nhìn. Hải Châu vừa giải quyết vừa huýt sáo, giống như ở chốn không người, bất ngờ gặp một người đầu quấn khăn, tay cầm giẻ lau, mặt lạnh nhưbăng, ánh mắt đáng sợ, thì giật mình hét lên một tiếng, vội vàng kéo quần lên.
Người đó nhìn thấy con rể tương lai của mình, mặt lạnh như băng lập tức biến thành mặt đỏ như cà chua, mỉm cười và nói:
- Không sao, không sao, sau này con kết hôn với Tiểu Tình thì ta cũng là mẹ của con, cho mẹ mình nhìn thì sợgì?
Mặt Hải Châu đỏ bừng không nói được lời nào, chỉmuốn chui vào bồn cầu cho đỡ xấu hổ.
Mẹ Tiêu Tình dõi theo ánh mắt của Hải Châu, nhìn vào bồn cầu, đột nhiên lao tới giống như phát hiện ra châu lục mới, lấy bàn chải cọ bồn cầu, ra công ra sức cọ, vừa cọ vừa nói như hô khẩu hiệu:
- Trời ơi, bồn cầu bẩn thế này, bẩn thế này!
Thấy mẹ vợ tương lai bận rộn chạy ra rồi lại chạy vào, Hải Châu không thể không cầm chổi làm theo. Bát mì úp từ trưa vẫn chưa kịp ăn, lọ nước hoa Jadore lắc lưtrên nắp hộp mì. Hải Châu vụng về, khẽ vung tay áo, lọnước hoa rơi xuống đất, bỗng chốc mùi hương nồng nặc lan tỏa trong không khí.
Đây là lọ nước hoa Tang Tiểu Tình hay dùng, pha trộn giữa mùi hương thơm mát của dây thường xuân, mùi thơm ngọt của hương cam, còn có mùi hương hoàng lan thoang thoảng rất nữ tính. Tiểu Tình thích xức một chút nước hoa sau tai. Mùi hương như có nhưkhông chỉ khi nào lại gần mới có thể ngửi thấy.
Khoảnh khắc lọ nước hoa vỡ vụn, khi mùi hương quen thuộc, nồng nặc xông lên mũi, Trương Hải Châu không kìm được hắt hơi. Nước hoa thật giống phụ nữ, có thể rất lôi cuốn, cũng có thể làm người ta sặc.
Mẹ Tiều Tình hít một hơi thật sâu:
- Hải Châu, xịt loại nước xịt phòng gì thế? Thơm quá! Có phải cháu mang từ nước ngoài về không?
Hải Châu ấp úng nói:
- Dạ… cháu không biết, Tiểu Tình mua.
- Lần sau về cháu bảo nó mua cho cô một lọ. – MẹTiểu Tình vừa đánh bồn cầu vừa nói.
Buổi chiều, Tiểu Tình phải đến gặp khách hàng ởgần công ty điện lực nên chở Diệp Thuần cùng đi. Lúc chờ đèn đỏ, Diệp Thuần lấy gương ra ngắm nghía rồi lẩm nhẩm:
- Haizzz, trông mình già quá rồi, mình sắp thành gáiế rồi.
- Lát nữa đến công ty điện lực nhớ kiếm một anh đẹp trai đấy! – Tiểu Tình khích lệ cô.
- Đúng vậy, cho mình mượn son môi của cậu tí. – Diệp Thuần cười.
- Dùng hết rồi, vẫn chưa có tiền mua thỏi mới. Tô son làm gì chứ? Tự nhiên là đẹp nhất, đợi cậu đến tuổi Triệu Vân rồi tô son cũng chưa muộn. – Tiểu Tình tỏ ra không mấy vui vẻ.
- Hồi còn trẻ chắc chắn Triệu Vân là mĩ nhân. – Diệp Thuần than thở.
- Bây giờ cô ta vẫn rất xinh đẹp, có điều tính khí cổquái quá.
- Một người phụ nữ trung niên, có nhà, có xe, có tiền nhưng không có tình yêu, tính khí không cổ quái mới lạ.
- Đến tuổi cô ta, mình thà ở nhà chăm sóc chồng con, có nhiều tiền thì tiêu nhiều, có ít tiền thì tiêu ít. – Tiểu Tình nói.
- Hứ, vợ chồng nghèo sinh lắm chuyện! Không có tiền, đến lúc ấy cậu và chồng cậu chỉ có suốt ngày cãi nhau thôi – Diệp Thuần bĩu môi.
Tiểu Tình nghĩ đến cuộc sống mà mình đang trải qua, không kìm được thở dài.
- Thế này cũng không được thế kia cũng không được, khó thật!
- Vì thế mọi người nói mình chê nghèo ham giàu cũng được, nói mình chỉ thích hư vinh cũng được, mình nhất định phải tìm người nào có nền tảng kinh tế, không có tiền thì miễn lấy vợ. Thay vì sau này cãi nhau từ sáng tới tối, chi bằng sồng một mình tự do tự tại. – Diệp Thuần cười rất vô tư.
- Cậu nói thì dễ lắm, đợi đến khi cậu thật sự yêu một người, cậu sẽ không bận tâm đến nhiều thứ như thế. Cậu chỉ muốn sống cùng người ấy, ngày nào cũng có thể nhìn thấy người ấy. – Tiểu Tình nói với tư cách của một người từng trải.
Đang nói chuyện thì đến công ty điện lực, Diệp Thuần xuống xe, sau khi hỏi thăm rất nhiều vòng, cuối cùng cũng đến được phòng làm việc của Trương Kiếm Long.
- Chào tổng giám đốc Trương, đây là phương án hoạt động trưởng phòng Triệu của chúng tôi bảo tôi đưa cho ông. Mời ông xem. – Diệp Thuần nói rồi đưa tập tài liệu trên tay.
Cô gái này có làn da rất trắng, tóc buộc cao, mắt thanh mày mảnh rất đáng yêu. Đúng là cô gái xinh đẹp dễ làm việc, trong lúc bận rộn dường như Trương Kiếm Long nhìn thấy một tia sáng, thái độ trở nên vô cùng hòa nhã, mở tập hồ sơ, cười và nói:
- Phương án gì? Để tôi xem nào!
Diệp Thần đứng trước bàn làm việc của Trương Kiếm Long, cảm giác rất không tự nhiên, lén liếc đông liếc tây. Trên bàn làm việc của Trương Kiếm Long có tờ“Tuần báo thể thao”, trang lật ra chính là tỉ số bàn thắng thua mới nhất của giải Serie A, Internazionale Milano và AC Milan trở thành hai đội hot nhất, Diệp Thuần không kìm được nghiêng đầu nhìn.
Trương Kiếm Long xem qua bản phương án hoạt động trong tay, ngẩng đầu nhìn thấy cô gái này đang nghển cổ, nghiêng đầu, chăm chú nhìn tờ báo trên bàn làm việc của mình, cảm thấy rất vui. Diệp Thuần bắt gặp ánh mắt của Trương Kiếm Long, mỉm cười ngượng ngùng:
- Thực ra tôi thích đội Juventus hơn.
Cô gái dễ thương này cũng thích bóng đá, Trương Kiếm Long có chút hứng thú:
- Cô thích ai nhất trong đội Juventus?
- Dĩ nhiên là Del Piero.
- Tôi cũng thích Del Piero. Có điều tôi thích Inzaghi hơn. – Trương Kiếm Long mỉm cười.
- A! – Diệp Thuần hét lên một tiếng. – Trời ơi, thực ra tôi thích nhất là Inzaghi. Anh ấy là tiền đạo chớp thời cơ và phá bẫy việt vị rất tốt, tôi rất yêu anh ấy.
- Đúng vậy, cậu ấy không phải là người cường tráng, cũng không có tốc độ hơn người nhưng khả năng linh hoạt di chuyển trong vùng cấm địa khiến cậu ấy trởthành chân sút thiên tài. – Trương Kiếm Long gật đầu tán thưởng.
- Quá đúng, ông nói quá đúng! – Diệp Thuần bộc lộtính cách thân thiện, dễ gần, kéo một chiếc ghế rồi ngồi xuông, nằm bò ra bàn của Trương Kiếm Long rồi nói tiếp:
- Anh ấy là tiền đạo xuất sắc. Cá nhân tôi cho rằng căn cứ vào lối đá truyền thống của đội Italia, Inzaghi là tiền đạo hay nhất, thêm vào đó là sự phối hợp của trung vệ đắc lực như Vieri hoặc Toni, đội Italia sẽ rất mạnh. Đáng tiếc, vì Inzaghi bị chấn thương trong thời gian dài, phong độ lúc tốt lúc xấu.
Thấy cô gái trước mặt hào hứng nói về bóng đá, Trương Kiếm Long không kìm được nổi hứng nói:
- Chiều nay chúng ta không làm việc nữa. Tôi đưa cô đi xem bóng đá, uống trà chiều.
Nói đến chuyện không làm việc, Diệp Thuần bỗng chốc chột dạ, ánh mắt cũng trở nên u ám. Cô ấp úng nói:
- Tổng giám đốc Trương, ông là lãnh đạo, còn tôi là nhân viên, tôi mà không đi làm sẽ bị phê bình đấy ạ!
- Ai phê bình? Triệu Vân hả? Hahahaha, cô bảo cô ấy đến gặp tôi! – Tổng giám đốc Trương gấp tài liệu trên tay lại.
3
Cái gọi là quán bar bóng đá là một quán cao cấp trong khu biệt thự, trang trí rất lộng lẫy, ngay cả ghếsofa cũng được làm bằng da báo biển, màn hình tivi đang phát trận đấu đặc sắc trong mùa giải Serie A này. Giá sách phủ kín một mặt tường có bày rất nhiều áp phích bóng đá và tạp chí bóng đá.
Có thể thấy ông chủ ở đây rất thích lấy lòng Trương Kiếm Long. Họ vừa vào cửa, ông chủ đã từ trong quầy lao ra bắt tay Trương Kiếm Long.
- Tổng giám đốc Trương, xin chào, xin chào, sao hôm nay lại có thời gian rồi đến đây? – Vừa nói vừa quay sang hạ lệnh cho nhân viên – Mau lên, chuẩn bị hoa quảvà điểm tâm, còn nữa, mang hộp trà ô long quý ra đây!
Trương Kiếm Long chỉ khẽ gật đầu:
- Ông cứ kệ tôi, để tôi tự gọi.
Ông chủ vẫn tươi cười rạng rỡ:
- Được, được, có yêu cầu gì ông cứ dặn dò.
Diệp Thuần khoanh tay đứng nhìn, người đàn ông có quyền lực, vung tay giơ chân cũng toát lên phong độ. Khí thế uy nghiêm này không phải người bình thường có thể có được.
Vì đang là giờ làm việc nên quán rất vắng vẻ. Trương Kiếm Long như tìm thấy bạn tâm giao, hào hứng nói chuyện với Diệp Thuần về bóng đá, về quan trường, về cuộc sống… Cuối cùng lại nói đến gia đình.
- Thực ra bản thân tôi không phản đối việc con trai tôi đi lại với cô đồng nghiệp Tang Tiểu Tình của cô. Thực tế, tôi thấy cô gái ấy rất tốt, thông minh tự lập, có rất nhiều ưu điểm mà con trai tôi không có. Chúng có ởbên nhau có thể bù trừ cho nhau. Vấn đề là ở mẹ của Hải Châu. Bà ấy hi vọng Hải Châu có thể tìm thấy một người môn đăng hộ đối. Nói trắng ra là bà ấy hi vọng Hải Châu kết hôn với cháu gái của chủ tịch Vương. Chủtịch Vương rất mạnh, năm sau ông ấy có thể được điều lên cấp tỉnh, tiền đồ rộng mở. Con trai của chủ tịch Vương đã định cư ở Mỹ, người thân nhất trong nước chính là cô cháu gái này. – Trương Kiếm Long nói rồi cũng thấy buồn phiền trong lòng. Ông không hiểu vì sao lại nói những chuyệ như thế với cô gái này. Nhưng những lời giấu kín trong lòng giống như nước sôi bỏng rát, cứ bốc khói nghi ngút.
- Dạ, mẹ Hải Châu cũng vì gia đình. - Diệp Thuần mỉm cười, không biết tiếp lời thế nào. Cô cũng thấy lạ, mình và Trương Kiếm Long không thân quen gì, hôm nay mới gặp lần đầu. Sao ông ta lại nói với mình chuyện riêng tư như thế này?
- Thực ra kể từ cái ngày tôi làm phó giám đốc bộphận xây dựng cơ bản của công ty điện lực, gia đình chúng tôi đã trở thành vật hi sinh chính trị. Tôi và vợtôi, ngày nào cũng nói chuyện về chính trị. Chúng tôi giáo dục con trai cũng để nó phát triển trên con đường chính trị. Đáng tiếc là đứa con này không cóý chí, mới đi làm được vài ngày đã bỏ việc. Chuyện này mẹ nó vô cùng tức giận, càng phản đối Tang Tiểu Tình quyết liệt hơn. – Trư