y nữa, hơn nữa đồng ý ngày mai sẽ gặp Trương Nghiên nói xin lỗi.
Nam Tịch Tuyệt và An Nhiên ở cùng một phòng, nghe được bụng cô đang réo, anh liền bưng cho cô một bát mì nóng hổi: "Ăn đi, không đói bụng lắm. Đây là mẹ bảo nhà bếp làm riêng, buổi tối em không ăn cơm, sẽ không tốt cho dạ dày."
An Nhiên ăn từng miếng lớn, ủy khuất rơi nước mắt.
Nam Tịch Tuyệt thở dài: "Hôm nay cũng là do em làm không đúng."
An Nhiên ăn xong, ợ lên rồi nói: "Anh không thể thích chị ta!"
"Ai?" NamTịch Tuyệt nhất thời sửng sốt.
An Nhiên có chút nhăn nhó: "Chính là. . . . . . Trương Nghiên."
"Làm sao có thể." Nam Tịch Tuyệt cảm thấy buồn cười.
An Nhiên giữ chặt tay anh: "Không cho phép anh thích người khác, em quyết định, sau khi lớn lên sẽ gả cho anh. Đến lúc đó chúng ta cùng nhau về nhà, anh không thể bỏ lại em."
Nam Tịch Tuyệt vui vẻ: "Tiểu Nhiên, em năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Tám tuổi, đã không còn nhỏ." An Nhiên suy nghĩ một chút, lại tăng thêm một câu, "Qua tết là chín tuổi rồi." Cô vỗ bộ ngực cứng ngắc của mình, "Gần đây nơi này hơi đau, nhất định là muốn phát triển rồi. Em lớn lên sẽ trở thành một cô gái đẹp ngực nở eo thon , đảm bảo anh hài lòng!"
Đầu Nam Tịch Tuyệt đầy hắc tuyến, con bé này sao nói chuyện kì dị vậy . . . . . . ?
Chỉ có điều những lời này của cô đúng lúc bị Bùi Anh đi ngang qua nghe được, ngày thứ hai liền dẫn cô đi mua áo lót, cũng nhân cơ hội truyền dạy không ít biện pháp chăm sóc cơ thể. Bùi anh rất vui mừng: "Hiện tại cháu bồi bổ cho tốt tốt, phát triển sớm, nhớ lúc năm bác mười hai tuổi vẫn là sân bay."
Bùi Anh nhắc nhở Nam Tịch Tuyệt, về sau thời điểm mang An Nhiên chen xe buýt nhớ phải bảo vệ cô cẩn thận, nói tới mức khiến Nam Tịch Tuyệt mặt đỏ tới tận mang tai, có chút u oán mà nghĩ : hai người có xem tôi là con trai hay không?
Ba người An Nhiên đi đến cửa lớn khu thắng cảnh thì gặp Trương Nghiên đang đứng trong phòng bảo vệ hơ tay bên bếp lửa, nhìn thấy bọn họ, liền vẫy tay ý bảo bọn họ đi tới.
"A, khoai nướng sao, thơm như vậy?" Bùi Anh ngửi rồi hỏi.
Trong phòng bảo vệ chỉ có một bác, nghe vậy thật thà cười một tiếng, chỉ chỉ góc phòng có một bếp nướng hình tròn bám đầy tro: "Thường ngày thấy nhàm chán, đi bán khoai lang kiếm chút tiền sinh sống."
An Nhiên ngửi thấy hương vị ngọt ngào, không khỏi nhìn chằm chằm vào bếp nướng kia.
Trương Nghiên đã bọc ba củ khoai lang vào túi giấy, đưa cho Bùi Anh: "Cám ơn bác đã mời cháu ăn cơm. Mọi người nếm thử một chút đi, ăn rất ngon."
Bùi Anh nói cám ơn rồi nhận lấy.
Hôm nay Trương Nghiên đã đổi quần áo mới, tóc cũng buộc cao lên, so với tối hôm qua nhìn xinh đẹp trẻ trung hơn nhiều, ánh mắt luôn nhẹ nhàng nhìn về phía Nam Tịch Tuyệt. Cũng hiểu tâm tư của các cô gái, Bùi Anh nhìn con trai một cái, cười đến rạng rỡ.
Thấy An Nhiên đứng bất động, Bùi Anh đá đá vào gót giày của cô. An Nhiên đi tới trước mặt Trương Nghiên, không được tự nhiên nói: "Chị xinh đẹp đáng yêu, ngày hôm qua là thái độ của em không tốt, xin chị tha thứ."
Nói là nói xin lỗi, nhưng cằm của cô lại vểnh lên, vẻ mặt không tình nguyện, kết hợp với lời nói của cô nữa, NamTịch Tuyệt nghiêng đầu qua chỗ khác cố nín cười.
Trương Nghiên vội vàng khoát tay: "Không có gì không có gì."
Bùi Anh ăn khoai, thản nhiên nói: "Được rồi. Hiện tại tất cả đều vui vẻ rồi, chúng xuất phát thôi."
Trong khu thắng cảnh có ngôi chùa với lịch sử rất lâu đời, hương khói cường thịnh. Gần tới cuối năm, người tới dâng hương nối liền không dứt.
Tới bảo điện Đại Hùng, Bùi Anh rất thành kính thắp hương. Thời tiết lạnh giá khiến bà lười vận động, rất nhanh liền tìm đến phòng trà cùng mọi người uống trà nói chuyện phiếm , chỉ dặn dò Nam Tịch Tuyệt để ý tốt An Nhiên, đói bụng thì đến tìm bà đi ăn cơm.
Trương Nghiên đối với nơi này rất quen thuộc, cô giải thích rất cặn kẽ. cô dẫn Nam Tịch Tuyệt cùng An Nhiên đi ra phía sau Bảo Điện, ở đó có một con sông lớn đi ngang qua cả điện, trên mặt sông không có cây cầu nào, chỉ có một tảng đá duy nhất, nằm trơ trụi hai bên lại không có hàng rào cùng lan can, thoạt nhìn có chút cổ.
"Cầu Nại Hà này cũng là một địa điểm tham quan nổi tiếng." Trương Nghiên dừng ở bờ sông, chỉ vào cây cầu kia nói, "Con sông này đem toàn bộ ngôi chùa chia làm hai phần, bây giờ là mùa đông, chưa phải là thời điểm tham quan tốt nhất. Vào mùa hè trên mặt sông sẽ nở đầy hoa sen, sẽ có ngư dân bản địa chèo thuyền đi vào hái. Cây cầu kia chính cầu Nại Hà trong truyền thuyết. Tương truyền. . . . . ." Trương Nghiên lại có chút đỏ mặt, " Tình nhân dắt tay nhau đi qua cầu rồi lại quay trở lại, đời này làm vợ chồng, sẽ trọn đời có nhân duyên tốt đẹp."
An Nhiên nghe xong thấy hứng thú, tò mò hỏi: "Tại sao phải đi qua rồi lại quay trở lại?"
" Cầu Nại Hà là trong truyền thuyết tương truyền là từ dương gian đi thông đến âm giới, nói rằng ở đầu kia của cây cầu có một vị đứng gác gọi là bà Mạnh, mỗi người đi qua uống canh bà nấu sẽ quên hết mọi chuyện tình từng trải qua ở nhân gian. Có không ít đôi vợ chồng ở nhân gian trải qua tử biệt đã cùng hứa hẹn đợi nhau trên cầu này, có câu thơ đã nói “ Nếu ai chết lúc chín mươi bảy tuổi , hãy đợi ở trên cầu Nại Hà thêm ba năm nữa”, sẽ cùng đi đầu thai, chỉ là khi bọn họ uống canh của bà Mạnh sẽ quên mất nhau, nhân duyên sẽ đứt." Trương Nghiên chỉ chỉ đầu cầu trống trơn kia, "Nếu ở dương thế nắm tay nhau đi một vòng, cho dù uống canh của bà Mạnh, nhân duyên cũng sẽ không đứt. Hai ngươi có thể. . . . . ."
Để thu hút du khách tham quan, phần lớn các cảnh ở đây đều được biên soạn thành các câu chuyện tình yêu. Trương Nghiên mưa dầm thấm đất, cũng biết du khách thích nghe những câu chuyện này. Nhưng lại không để ý khách của mình, bất quá phần lớn đều là người lớn, một đứa trẻ sao hiểu được nhân duyên vợ chồng. Ý thức được cái này, cô không khỏi ảo não .
An Nhiên cũng rất hưng phấn, lôi kéo tay của Nam Tịch Tuyệt: "Anh , chúng ta đi một vòng đi. Chị ấy nói rồi, đi một vòng này thì cả đời cũng không tách ra, có thể làm vợ chồng."
NamTịch Tuyệt cười lắc lắc đầu, kéo cô trở lại, "Đều là gạt người đấy. Hơn nữa, em nhỏ như vậy, đi đâu mà đi."
An Nhiên gấp đến độ dậm chân: "Anh quên em phải gả cho anh à!"
Cô nghiêm túc nói xong, Nam Tịch Tuyệt ngược lại không tiện cự tuyệt, chỉ đành đi theo cô. An Nhiên mới vừa đi lên cầu, còn nhớ rõ nói cho Trương Nghiên: "Chị không cần phải đi theo, vợ chồng chỉ có thể là hai người."
Trương Nghiên đứng ngổn ngang trong gió, ngây người một lúc vội nhắc nhở: "Đêm qua sương xuống, đoán chừng trên mặt cầu rất trơn, hai ngươi cẩn thận một chút!"
An Nhiên lôi kéo Nam Tịch Tuyệt, đi một lần còn không đủ, tới tới lui lui phải đi mười mấy lần.
Qua cầu, Trương Nghiên cho bọn họ xem một tấm bia đá rạn nứt, phủi lớp tuyết đọng ở trên mặt đi, ở phía trên lộ ra một câu thơ được chạm khác:
"Kim Tịch Hà Tịch này, khiên trong đò chảy.
Hôm nay ngày nào này, phải cùng hoàng tử cùng thuyền
Hổ thẹn bị tốt này, không tí cấu sỉ
Tâm mấy phiền mà không tuyệt này, biết được hoàng tử
Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri."
( tại mình đang ôn thi bận quá nên chưa kịp tra để dịch nghĩa mấy câu thơ này, lúc nào rảnh mình beta lại sẽ dịch bù vào sau, mọi ng thông cảm cho m nhé!)
"Đây là việt nhân ca." Trương Nghiên giới thiệu nói, "Nói về việc vua Tử Tích trong lúc chèo thuyền du ngoạn giữa sông, đã gặp một cô gái người Việt mến mộ ông, dùng tiếng Việt hát một ca khúc, sau đó Ngạc Quân đã mời người dịch nó sang tiếng sở, đúng là một bài thơ tình rất đẹp. Vua nước Sở - hoàng tử Ngạc Quân Tử Tích bị tiếng hát làm cho động, mỉm cười với cô gái Việt cùng nhau chèo thuyền du ngoạn. Lúc ấy bọn họ chèo thuyền du ngoạn trên sông chính là con sông Nại Hà này . . . . . ."
Càng nói Trương Nghiên càng cảm thấy không được tự nhiên, nơi đất phật thanh tịnh, ba đứa trẻ như bọn họ như thế nào lại luôn nói mấy chuyện tình yêu này nọ !
NamTịchTuyệt có chút thú vị ngồi xổm xuống nhìn: "Cái này với cái mình được nghe không giống nhau, bố mình cũng từng nói qua, nói là một chuyện chính trị xưa. Tình bạn chính trị của Trang Tân cùng Tương Thành Quân."
Trương Nghiên âm thầm quyết định về sau thời điểm khi giải thích phải chọn cảnh đoan trang nghiêm túc, nếu không sẽ xuất hiện tình cảnh quẫn bách như hôm nay.
An Nhiên cũng học dáng vẻ của NamTịchTuyệt ngồi xổm xuống, "Em cũng biết nó, " cô cau mày cố gắng suy nghĩ một chút, "Hình như là chú ba từng ngâm nó. Cái đó Tử Tích cùng cô gáiViệt đi, ừ Dã Hợp rồi. . . . . ."
Nam Tịch Tuyệt không nhẫn lại liếc cô một cái, từ trong túi giấy lấy ra một củ khoai nướng to nhét vào trong miệng cô, hung dữ mà uy hiếp: "Con gái không được phép tùy tiện nói bậy bạ!"