Trầm Khánh Khánh vừa qua cửa khẩu liền nhìn thấy Ted, anh ta cũng tức khắc nhìn thấy cô, vội chạy tới bên cạnh. Nhưng anh ta còn chưa kịp mở miệng, đã bị Trầm Khánh Khánh ngăn lại.
Trầm Khánh Khánh giao hành lý giao cho Thuyền Trưởng, còn mình thì leo lên phía sau xe ngồi, nói: “Em có rất nhiều công việc, anh chỉ cần trả lời câu hỏi của em là được rồi.”
Ted bị khí thế của cô ngăn chặn, tự giác đáp: “Ừ.”
Cô vừa lấy sim dùng trong nước ra lắp vào máy, vừa hỏi: “Báo cáo tình hình gần đây.”
Ted lập tức như vặn van nước, bắt đầu liệt kê một tràng, nói: “Sự kiện weibo đã chìm xuống, Phương Thuấn cũng bày tỏ hắn ta chỉ trêu đùa, dư luận coi đó như quảng cáo truyền hình. Bộ phim ‘Nữ hoàng áo trắng’ vẫn đang tiến hành quay phim, tiến độ của em đã giảm xuống không ít, sau khi về phải quay bổ sung, có điều vì được rót thêm tiền đầu tư, nên đạo diễn cũng không nói gì nhiều. Anh giúp em nhận mấy hợp đồng quay quảng cáo, chờ em về quyết định. An Thiến cuối cùng tìm Văn Tuấn làm nam chính, chắc định tranh thủ lịch phim rạp vào đầu năm tới. Ngày kia là sinh nhật của em, công ty đã giúp em tổ chức một party long trọng, trên tay anh có bản dự thảo chương trình. Còn chuyện quan trọng nhất là, em được đề cử giải thưởng dành cho nữ diễn viên xuất sắc nhất, An Thiến đồng thời cũng được đề cử, đã có rất nhiều lời mời phỏng vấn…” Ted hít vào một hơi, cuối cùng mới dè dặt nói tiếp, “Cuối cùng, Quý Hàm đến tìm em rất nhiều lần. Em xem, em định xử lý chuyện nào trước?”
Vốn tưởng cô sẽ hỏi chuyện đề cử, hoặc là chuyện Quý Hàm, nhưng ai ngờ Trầm Khánh Khánh nghe xong chỉ đơn giản nhíu mày, hỏi: “Chuyện Phương Thuấn, là do anh áp chế hay Trữ Mạt Ly gợi ý?”
Ted không dám nói dối: “Mạt Ly lệnh cho anh phải xử lý thật tốt.”
“Bỏ thêm vốn đầu tư, là tiền của Trữ Mạt Ly?”
“Phải.”
Trầm Khánh Khánh nghe xong lại trầm mặc, Ted quan sát lại phát giác thấy cô mỉm cười. Sau đó, cô mở xem tin nhắn đầy ắp trong điện thoại, lại không hài lòng buông điện thoại xuống, ngón tay vô tình xẹt qua màn hình, tiếp theo gõ xuống hai cái, đang cân nhắc gì đó. Ted không nắm bắt được suy nghĩ của cô, đành án binh bất động.
“Giúp em liên hệ với luật sư Thiệu.”
Trầm Khánh Khánh hiếm khi chủ động yêu cầu liên hệ luật sư, Ted không khỏi giật mình: “Em định kiện ai? Tuần san giải trí, hay là tạp chí truyền thông?”
“Đều không phải” Cô đáp rất nhanh.
Ted biết cô không muốn nói, nên cũng không hỏi tiếp.
Trầm Khánh Khánh trở về, cô cũng không nghỉ thêm ngày nào, xuống máy bay rồi đi thẳng tới đoàn phim. Đám phóng viên cũng nghe phong thanh kéo tới, chủ đề nữ hoàng sau năm ngày bặt vô âm tín rốt cuộc cũng trở về, bọn họ có thể không kích động sao, bọn họ có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, bọn họ vội vã muốn gặp Trầm nữ hoàng, một ngày không gặp như cách ba thu, không có tên tuổi của cô thì còn gì là tin tức!
Trầm Khánh Khánh lên tiếng tuyên bố bên ngoài rằng thân thể không khỏe nên tạm thời rời khỏi đoàn phim, nhưng khứu giác nhạy bén của đám phóng viên quả quyết cho rằng việc này không đơn giản như vậy, vả lại, giới giải trí giả giả thật thật, huống chi sự tình còn xảy ra trên người nữ hoàng thị phi Trầm Khánh Khánh. Mấy hôm nay quanh khu vực quay phim, trong phạm vi mấy ki-lô-mét đều bị đoàn phim phong tỏa, phóng viên nằm vùng ở bên ngoài, mong chờ được phỏng vấn.
Trầm Khánh Khánh đã sớm nắm bắt kịch bản, nhưng sau năm ngày diễn lại cảm thấy có chút khó khăn, nhất là khi nhìn thấy Phương Thuấn.
Sau mấy lần diễn không thuận lợi, đạo diễn Lí nghĩ cô đi đường mệt nhọc, ngược lại không nói gì, phân phó nghỉ ngơi nửa giờ. Trầm Khánh Khánh ngồi một bên, cầm kịch bản nghiên cứu cẩn thận, trên đầu đột nhiên có bóng râm. Cô không nhìn cũng biết là ai, miễn cưỡng nói: “Có gì chỉ giáo?”
Phương Thuấn làm như không có việc gì, giống như hai người chưa từng có khúc mắc: “Hết bệnh rồi à?”
Trầm Khánh Khánh lười đáp lời hắn, chỉ đáp đại một tiếng.
Phương Thuấn ra vẻ chân thành: “Tôi thay mặt An Thiến xin lỗi cô, hi vọng không làm ảnh hưởng đến quan hệ của cô và anh Trữ.”
Trầm Khánh Khánh nhớ tới lời An Thiến nói liền bực bội, mấy lời nói đó suýt khiến cô và Trữ Mạt Ly trở mặt, coi nhau như người dưng, không đúng, cô quả thật đã trở mặt với Trữ Mạt Ly, chẳng qua Trữ Mạt Ly không ầm ĩ với cô thôi.
Lời nói từ miệng mà ra, nhưng ai biết nó là sự thật hay chỉ là một lời bịa đặt, uổng công lúc đó cô giận dữ, nếu đổi thành bây giờ cô sẽ không mất bình tĩnh như vậy.
Trầm Khánh Khánh khép lại kịch bản, khẽ nghiêng mặt, cười như không cười: “Anh lợi dụng tôi xong rồi, lại đổ hết tội lên An Thiến, tôi dễ bị anh xoay vòng thế sao?”
Những thủ đoạn này của Phương Thuấn đương nhiên làm cho An Thiến xem, nhưng việc mạo hiểm lần này sẽ phải gánh chịu hậu quả lớn, nếu Trữ Mạt Ly đột nhiên mất vui rồi rút tiền đầu tư, đến lúc đó cả người lẫn tiền hắn đều không có.
“Tất cả đều là người trong giới, để ý nhiều vậy làm gì. Bây giờ không phải rất tốt sao, coi như quảng cáo cho đoàn phim.”
“Tôi đúng là không để ý thật.” Tầm mắt lạnh bạc của Trầm Khánh Khánh nhẹ nhàng đảo qua khuôn mặt tương tự Trữ Mạt Ly của hắn, “Tôi cũng không dám chắc Trữ Mạt Ly sẽ không để ý.”
Phương Thuấn không hề tỏ ra sợ hãi: “Tôi chỉ là một tấm bia, bằng không nếu chuyện của hai người lộ ra ngoài, thì ầm ĩ cỡ nào nhỉ? Đừng nói là cô chưa từng nghĩ tới!”
Nếu đổi là mấy ngày trước đây, Trầm Khánh Khánh nhất định sẽ xóa sạch quan hệ giữa cô và Trữ Mạt Ly, nhưng hôm nay cô lại cúi đầu không nói, như đang tự hỏi cái gì, Phương Thuấn cũng không tiếp tục quấy rầy, mỗi người đều có tâm sự không thể để lộ ra ngoài.
Tâm trạng của Trầm Khánh Khánh sau đó có vẻ tốt hơn, mấy cảnh diễn rất nhập vai, đạo diễn Lý khá hài lòng, lúc chạng vạng cho cô kết thúc công việc sớm về nhà nghỉ ngơi, sáng mai lại tới quay tiếp tập sau.
Dưới sự giúp đỡ, Trầm Khánh Khánh đi ra ngoài từ một góc vắng, không ngờ vẫn có phóng viên đợi bên ngoài, thấy cô đi ra, lập tức hai mắt sáng rực, xách camera, bút ghi âm vọt tới: “Cô Trầm, không biết có thể phỏng vấn vài câu không?”
Trầm Khánh Khánh đi đường vất vả, gương mặt hiện lên vẻ mệt mỏi thật sự, giống như người bệnh, mỉm cười khéo léo, Ada bên cạnh sớm đã tiến lên ngăn lại, lịch sự giải thích thân thể Trầm Khánh Khánh không khỏe, không tiếp nhận phỏng vấn.
“Cô Trầm, có một câu hỏi, party sinh nhật vào ngày kia của cô có mời Trữ Mạt Ly không?”
Trầm Khánh Khánh dừng lại một chút, nghĩ nghĩ, câu hỏi này cũng không có gì khó trả lời, dù sao Trữ Mạt Ly đã nói sẽ không tới tham gia, vì thế quay người qua nói: “Sẽ không.”
Sau khi lên xe, Ted vội vàng hỏi cô: “Mạt Ly không đến chúc mừng sinh nhật em?”
“Ừ. Có gì lạ sao?”
“Không phải…” Ted thay đổi đề tài, “Anh đã mời luật sư Thiệu tới nhà chờ em rồi, đêm nay sẽ gặp được cô ấy, có gấp lắm không, em nên nghỉ ngơi hai ngày trước đã.”
Gương mặt Trầm Khánh Khánh lẫn trong bóng tối, thần sắc mơ hồ, giọng nói của cô rất hờ hững, lại hé lộ một ý niệm thật lớn, dường như nếu không bắt lấy nó, cô sẽ mất đi quyết tâm: “Chỉ đêm nay thôi, em sợ qua hai ngày nữa, không còn dũng khí.”
Cùng luật sư bàn bạc hết một giờ, luật sư Thiệu đi rồi, Trầm Khánh Khánh mới phát hiện hôm nay làm việc liên tục khiến cô vô cùng mệt mỏi, tắm rửa xong, trở vào phòng leo lên giường ngủ. Nhưng chợt thấy cái điện thoại trên đầu giường, do dự một chút, vẫn mở máy lên, lát sau, có một loạt tin nhắn được gửi tới, từ cùng một dãy số.
Trầm Khánh Khánh nằm bò trên giường, ánh sáng màn hình thoạt nhìn hơi mờ ảo, cô vuốt ve bàn phím, chậm rãi gửi đi mấy chữ. Sau đó, tắt đèn đi ngủ.
Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Trầm Khánh Khánh đã đến đoàn phim, phần phải quay hôm nay rất nhiều, Trầm Khánh Khánh quay từ sáng sớm đến khuya, cơm nước đều ăn qua loa, đợi đến khi kết thúc công việc đã gần rạng sáng. Đêm khuya lạnh lẽo, sao sáng rét người, Trầm Khánh Khánh đột nhiên đứng bất động ở đầu đường giống như đang chờ đợi điều gì đó.
Ted mới đầu hơi khó hiểu, sau đó nghe thấy miệng cô lẩm bẩm, nhìn cẩn thận hóa ra là đang đếm ngược: “5, 4, 3, 2, 1, ai, lại già thêm một tuổi rồi.”
Ted vội vàng nói: “A, mười hai giờ rồi, sinh nhật vui vẻ.”
Tin nhắn chúc mừng đầu tiên tới đúng lúc, mở ra nhìn, là của Quân Quân, vẫn là bạn bè thân thiết, bảo party sinh nhật cô ấy không tiện tham dự, nên sẽ giúp cô mở một party nhỏ, bảo cô dự party lớn xong rồi nhanh tới.
Kỳ thật, party lớn của công ty chỉ làm cho có hình thức thôi, mình vất vả để cho người ngoài xem. Nhưng bất luận thế nào, hình thức cũng vẫn phải làm, vì chứng minh sự lớn mạnh của công ty, khoe khoang thực lực.
Trầm Khánh Khánh vừa kết thúc công việc hôm nay xong lập tức chạy tới khách sạn, tuy rằng năm ngoái công ty cũng mở tiệc sinh nhật cho cô, nhưng lần này thì đặc biệt phô trương hơn, ngoại trừ giúp cô bao trọn, thì hầu như toàn bộ lãnh đạo cấp cao đều tham gia, không ít doanh nhân, người nổi tiếng trong giới đến dự tiệc chúc mừng sinh nhật Trầm Khánh Khánh vì nể mặt mũi của Hoàn Nghệ. Trầm Khánh Khánh là nhân vật chính của đêm nay, công ty vì cô mà dày công chuẩn bị cả đống trang phục, trang phục cả người thuần trắng, giống như nữ hoàng băng tuyết, lấp lánh khiến cho người ta lóa mắt.
Phóng viên đã sớm chặn đón trước cửa khách sạn, nhưng phần lớn chỉ có thể vây xem, chỉ vài phóng viên có giấy mời mới có thể vào trong tham dự buổi party long trọng hiếm có này.
Những nhân vật đến đây đều có máu mặt, duy chỉ có một người còn chưa xuất hiện. Trầm Khánh Khánh mặc dù biết trước, nhưng lúc này không nhìn thấy người đó, trong lòng khó tránh khỏi vài phần mất mát. Nhưng cô đã nhanh chóng lấy lại tinh thần, cô là nhân vật chính của đêm nay, là trọng tâm chú ý của hàng ngàn ánh mắt, huống chi bây giờ cô còn được đề cử giải thưởng Hoa Duy, đúng thật là vô cùng náo nhiệt.
Là nhân vật chính, đương nhiên vô cùng nổi bật, bao nhiêu người cầm ly rượu xếp hàng chúc mừng cô, phong thái nữ hoàng nghiễm nhiên tràn đầy khí thế.
Trong khi trò chuyện, bỗng có một nghệ sĩ nào đó dưới trướng của Hoàn Nghệ hỏi: “Sao hôm nay không thấy Trữ tổng?”
Liêu Khả Nhi đứng bên cạnh giễu cợt: “Không thấy báo chí đưa tin sao, chị Khánh Khánh nói không mời Trữ tổng.”
“Thật hay giả vậy?” Người nọ líu lưỡi, vội nhìn về phía Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh đã hơi say, mặt đỏ như hoa đào, đôi mắt sáng rực, bớt đi vài phần lạnh lùng, nhiều hơn vài phần quyến rũ, cô cười nói: “Trữ tổng bận việc.”
Liêu Khả Nhi cười hì hì nói: “Việc gì mà quan trọng hơn cả sinh nhật của chị Khánh Khánh nhỉ?”
Trầm Khánh Khánh cười mà không nói.
Có phóng viên cũng sáp lại gần: “Trữ tổng có tặng quà không?”
Nhắc tới chuyện này Trầm Khánh Khánh liền nghiến răng nghiến lợi, vừa rồi trước khi cô đến còn chưa trả lời câu hỏi của anh, nói gì đến quà.
Trầm Khánh Khánh đáp cho có lệ: “Quà nhiều lắm, tôi chưa có kiểm kê.”
Liêu Khả Nhi thấy Trầm Khánh Khánh không muốn trả lời, liền chuyển hướng đề tài: “Chị Khánh Khánh, lần này công ty gióng trống khua chiêng mở tiệc chúc mừng sinh nhật cho chị lớn như vậy, chị cũng phải có biểu hiện gì nha.”
Trầm Khánh Khánh “Ừ” một tiếng, để cho cô ta nói tiếp.