sắp hết hạn, phải đi hay ở, mọi người đều rất quan tâm.”
Câu nói này của cô ta vừa dứt, mọi người xung quanh đều cảm thấy hứng thú: “Hai tuần nữa sẽ trao giải thưởng Hoa Duy, nếu đến lúc đó chị lại nhận thêm một giải thưởng nữa, hào quang nhất định tăng lên gấp đôi, giá trị của chữ ký kia chắc chắn không hề nhỏ.”
Trầm Khánh Khánh cẩn thận suy nghĩ, đúng thật là có chuyện như vậy, hợp đồng của cô và Hoàn Nghệ cuối năm nay sẽ hết hạn, vừa đúng sáu năm, hợp đồng mang lại cho cô rất nhiều thứ, nói là thay đổi cuộc sống của cô cũng không có gì quá đáng. Lại thêm chuyện giao ước Trữ Mạt Ly cũng không nhắc tới, nhưng thời gian cấp bách, vừa trao giải thưởng xong là hết hạn, cho dù cô có đạt giải hay không, trong một năm này, cô cũng là nữ ngôi sao có địa vị trong giới…
Giờ phút này, Trầm Khánh Khánh nhìn đống ánh mắt cực kỳ hâm mộ trước mặt, trong đầu bỗng xuất hiện một vấn đề, cô nổi tiếng vốn để tiếp cận Trữ Mạt Ly, nhưng tình hình hiện tại cũng là cô tìm được Trữ Mạt Ly rồi sau đó mới nổi tiếng.
Lý do cô bước vào trong vòng luẩn quẩn này dường như hơi rối rắm.
“Chị Khánh Khánh?”
Trầm Khánh Khánh lấy lại tinh thần, mỉm cười không chê vào đâu được, ra vẻ thần bí nói: “Vấn đề hợp đồng không cần vội, tôi cũng không lo lắng lắm, đến lúc đó mọi người sẽ biết.”
“Ha ha, xem ra lần này Trữ tổng phải tốn kém lắm đây.”
Trầm Khánh Khánh mỉm cười không thèm đáp lại.
Party đến tận khuya, Trầm Khánh Khánh hơi mất kiên nhẫn, lòng của cô vẫn để ở một nơi khác, vất vả lắm mới thoát thân được, lễ phục còn chưa kịp thay đã trực tiếp đến chỗ hẹn.
Quả nhiên, lúc cô tới Quân Quân đã như bị táo bón, lại là cái vẻ không thể phát tác, Trầm Khánh Khánh lập tức mỉm cười bước tới chịu tội, chưa đợi cô giải thích xong, Quân Quân đã ngắt lời cô: “Mình không giận vì chuyện này.”
“Vậy chứ cậu làm sao?”
Quân Quân chỉ chỉ ra phía sau, phiền chán nói: “Sao hắn lại đến đây.”
Trầm Khánh Khánh nhìn ra phía sau, chỗ này đã được Quân Quân bao trọn, lúc này bên trong cũng không có bao nhiêu người, dưới ánh đèn mờ ảo, là bóng hình một người khác biệt với bầu không khí xung quanh, tuy trước mặt người nọ bày một đống rượu, nhưng anh không uống, một mình lặng lẽ ngồi đó, giống như là học trò đang chờ thầy giáo tới dạy.
“Là mình mời anh ta tới.” Trầm Khánh Khánh nhìn sườn mặt của Quý Hàm, nụ cười trên mặt nhạt đi nhiều, “Mình muốn tặng cho anh ta một món quà.”
“Quà? Quà gì, sinh nhật mà lại muốn tặng quà cho người khác, lần đầu tiên mình nghe đấy!”
Phía sau vang lên một giọng nói trầm thấp, hàm chứa chút ý cười, chỉ hai ngày không nghe thấy, nhưng cứ như đã mấy đời.
Cả người Trầm Khánh Khánh chấn động, đầu óc nháy mắt trống rỗng, vội quay người lại, khi nhìn thấy rõ diện mạo người nọ, há hốc miệng nhưng chỉ phát ra được một âm tiết “A…?”
Trữ Mạt Ly quần áo thuần trắng, tựa như đạp ánh trăng mà đến, hình như có ánh bạc chiếu trên đầu vai anh, sườn mặt của anh vẽ nên một đường cong mềm mại, tuấn mỹ đến xuất trần.
Trầm Khánh Khánh sững sờ cả buổi, mới nghẹn ra được một câu đứng quãng: “Sao anh… lại ở đây, không phải anh vẫn đang trên máy bay sao?!!”
Trữ Mạt Ly đi đến trước mặt cô, nghiêng đầu chậm rãi nói: “Em không mời tôi đến dự tiệc, tôi đành phải không mời mà đến.”
“…Không phải anh nói không về kịp sao.” Trầm Khánh Khánh đáp trả.
Trữ Mạt Ly cúi thấp xuống, nhìn gương mặt ửng đỏ của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười yếu ớt: “Nếu tôi không nói thế, thì bây giờ làm sao có bất ngờ.”