Tĩnh Uyển về đến nhà thay quần áo đã ướt một nửa, người hầu gái vội vàng lấy quần áo cho cô thay, cô thay xong cơ thể vẫn hơi run. Tín Chi tự rót cho cô tách trà nóng, cô cầm tách trà nhấp một ngụm mới trấn tĩnh lại. Tín Chi không hề truy hỏi, vẻ mặt như đã hiểu rồi, nhẹ nhàng ấn vào vai cô nói: “Đừng sợ, tất cả có anh”.
Cô nghĩ đến sự lạnh lẽo nơi đáy mắt Mộ Dung Phong, liền run rẩy. Tín Chi nói: “Anh đã nói với anh cả rồi, sẽ đáp chuyến tàu sớm nhất về Mỹ”. Tĩnh Uyển áp mặt vào tay anh. Tín Chi vỗ nhè nhẹ lưng cô, sự ung dung của anh như có một ma lực kỳ lạ, khiến cô dần dần bình tĩnh lại.
Vì thời gian họ ở lại trong nước không lâu cho nên mấy ngày liền đều bận thu dọn hành lý. Hôm đó lúc hoàng hôn trời lại mưa, Trình Tín Chi thay quần áo chuẩn bị ra ngoài, quay vào trong hôn Đô Đô: “Daddy phải đi rồi, bye bye daddy nào”.
Đô Đô bịn rịn lưu luyến: “Vậy daddy mau về chơi với Đô Đô nhé”.
Tĩnh Uyển đang định đưa tay ra bế con gái bỗng người hầu đi vào nói: “Thiếu phu nhân, phu nhân bên thông gia gọi điện đến”. Tĩnh Uyển nghe nói là mẹ gọi đến vội vàng đi nghe máy. Doãn phu nhân nói: “Tĩnh Uyển, hôm nay về nhà ăn cơm đi, em họ Nhã Văn đến rồi đó”.
Tĩnh Uyển nói: “Tín Chi tối nay có việc, con và Đô Đô về nhé”. Cô chợt nhớ ra: “A, buổi tối Đô Đô còn có tiết học mỹ thuật”. Đô Đô là đệ tử cuối cùng của đại sư Quốc hoạ[1] Lý Quyết Nhiên, tuổi tuy còn nhỏ nhưng Lý Quyết Nhiên giáo dục nghiêm khắc, hơn nữa Đô Đô sắp về Mỹ, mấy tiết còn lại càng phải cố hết sức. Doãn phu nhân cũng biết Đô Đô không thể bỏ tiết, liền cười nói: “Vậy con về với Nhã Văn đi”.
[1] Quốc hoạ: Hội hoạ truyền thống của Trung Quốc (BTV).
Sau khi cô dập điện thoại, Tín Chi nói: “Em về nhà đi, lát nữa anh đưa con đi học”.
Tĩnh Uyển nói: “Không phải buổi tối anh bận sao?”.
Tín Chi đáp: “Muộn một chút cũng không sao”.
Tĩnh Uyển thay quần áo ra ngoài, Đô Đô ôm búp bê nghiêng đầu ngó mẹ. Tĩnh Uyển không kìm được trêu con: “Mẹ xinh không?”.
Đô Đô đáp: “Xinh ạ”, cô bé lại cười rất ngọt: “Mẹ là người mẹ xinh nhất trên đời”.
Tĩnh Uyển không kìm được hôn lên trán cô bé: “Con ngoan, ở nhà phải ngoan ngoãn, lát nữa đi học về mẹ kể chuyện cho Đô Đô nghe”.
Đô Đô thích nhất nghe kể chuyện, nghe thấy vậy đôi mắt đen láy liền sáng lên: “Vậy mẹ kể chuyện công chúa Bạch Tuyết nhé”.
Tĩnh Uyển luôn miệng đồng ý: “Được, sẽ kể chuyện công chúa Bạch Tuyết”, thấy tóc con hơi xoã ra, cô nói; “Lại nghịch quá rồi”, gọi bảo mẫu lấy lược, đích thân mình chải tóc cho con gái rồi mới cầm túi xách đi ra ngoài.
Cô xuống lầu ra ngoài, đi đến cửa lớn quay đầu lại nhìn, Trình Tín Chi ôm con gái đứng ở ban công, Đô Đô thấy cô quay đầu lại liền nhoẻn miệng cười ngọt ngào, bàn tay mũm mĩm đặt lên miệng rồi hướng ra bên ngoài, hôn gió một cái, Tĩnh Uyển liền nở nụ cười, cũng hôn gió với con gái. Cô lên xe, nhìn lại từ kính sau xe, xe đã chầm chậm khởi động, chỉ thấy nụ cười Đô Đô ngày càng xa, xe đã rẽ, cuối cùng không thể nhìn thấy hai hình bóng một lớn một bé ấy nữa, chỉ thấy vô số hạt mưa màu bạc rào rào dệt giữa đất trời.
Tĩnh Uyển về nhà mẹ đẻ, vì đã lâu không gặp em họ, đương nhiên rất thân thiết, sôi nổi. Ăn cơm xong lại ngồi nói chuyện rất lâu mới về nhà. Vì trời đã tối lại đang mưa, lái xe đi rất chậm. Buổi tối Tĩnh Uyển uống nửa ly rượu với em họ, cảm thấy mặt hơi nóng, hạ kính xe xuống, gió kèm với hơi nước mát lạnh thổi trên mặt rất thoải mái. Lúc đi qua phố, đột nhiên ở lối rẽ bên đó có một chiếc xe đi sát theo sau xe họ, ra sức bấm còi. Tĩnh Uyển quay đầu lại nhìn, nhận ra là xe của Trình gia, vội vàng bảo lái xe dừng xe.
Một người nhảy xuống từ chiếc xe đó, Tĩnh Uyển nhận ra là Ngô Quý Lan – thư ký riêng của Trình Doãn Chi, vẻ mặt anh ta rất hốt hoảng: “Tứ phu nhân, xe của cậu tư và tiểu thư xảy ra chuyện rồi”.
Tĩnh Uyển thấy ầm một tiếng, cả thế giới đột nhiên im lặng. Miệng Ngô Quý Lan vẫn mở ra khép vào, nhưng cô không nghe thấy anh ta nói gì, bầu trời tối đến đỏ đi, đất dưới chân mềm như bông, dường như không biết chỗ nào đã nứt một vết lớn, khiến cả thế giới của cô vỡ vụn. Vô số hạt mưa lạnh ngắt đập vào mặt giống như kim sắc nhọn, từng chiếc từng chiếc cắm vào huyệt Thái Dương, cắm thẳng vào não, cuối cùng khuấy lên. Trời và đất quay cuồng, toàn thân cô run mạnh, cả cơ thể run rẩy, cơ thể không chút ấm áp. Cô ấn tay vào ngực theo bản năng, nhưng ở đó như bỗng nhiên bị khoét đi thứ gì đó quan trọng nhất, giống như máu đỏ ào ào chảy, đau đớn mãnh liệt trào ra. Cô lạnh đến run rẩy liên tục, ở ngực còn sót một chút ấm áp, nhưng sự ấm áp đó dần dần bị sự lạnh lẽo thay thế, không còn lại chút nào.
Ngô Quý Lan sợ cô ngất đi, sắc mặt cô trắng bệch đến đáng sợ, tay nắm chặt lấy cửa xe, vì nắm quá mạnh nên khớp các ngón tay thanh mảnh trắng bợt, anh ta vô cùng lo lắng gọi một tiếng: “Tứ phu nhân”.
Giọng nói cô run run: “Tín Chi và con tôi rốt cuộc sao rồi?”.
Ngô Quý Lan không dám nói thật, đáp: “Bị thương, bây giờ đang trong viện”.
Dọc đường cô không nói gì, đến tận lúc vào bệnh viện, xuống xe loạng choạng suýt ngã, may có Ngô Quý Lan đỡ cô một tay. Toàn thân cô đang run lẩy bẩy, Trình Doãn Chi đứng ngoài cửa, sắc mặt trắng bệch, cả cơ thể trong chốc lát như già đi chục tuổi, nhìn thấy cô hơi mở miệng ra nhưng lại không nói một câu gì. Ánh mắt cô đã lướt qua anh ta, nhìn về phía giường bệnh phía sau.
Cô bé con nằm ở đó không chút sinh khí, trên khuôn mặt nhỏ toàn là máu, cô chầm chậm đi đến, dùng bàn tay run rẩy lau đi, máu đã khô hẳn, khoé miệng Đô Đô hơi nhướn lên, như dáng vẻ lúc ngủ bình thường. Giọng cô rất nhẹ giống như sợ con gái hoảng sợ: “Con gái, mẹ về rồi”. Cô bế con lên, ôm chặt vào lòng: “Mẹ về rồi”. Ánh mắt cô đờ đẫn, nhưng giọng nói dịu dàng như nước, Tín Chi cũng lặng lẽ nằm ở đó, bộ Âu phục của anh bị máu thấm đẫm, khuôn mặt thân thuộc điềm tĩnh như thế, cô ôm chặt cơ thể lạnh ngắt của con gái: “Con ngoan, daddy cũng ngủ rồi, con đừng khóc, đừng làm cha thức giấc”.
Cô đưa tay ra, muốn sờ vào mặt Tín Chi, Trình Doãn Chi không chịu nổi nữa, “bốp” một tiếng tát cô thật mạnh. “Cút đi!”.
Cả cơ thể cô ngã xuống, vẫn ôm chặt con gái, toàn thân Trình Doãn Chi run rẩy, chỉ vào cô: “Là cô! Chính là vì cô! Ha ha, tai nạn! Ha ha!”. Anh ta cười còn khó nghe hơn khóc: “Tình báo của Mộ Dung Phong khắp nơi, tai nạn kiểu gì mà không tạo ra được, chính là vì cô!”.
Nửa khuôn mặt của Tĩnh Uyển bỏng rát, nhưng cô vốn không thấy đau, cứ ôm con chầm chậm đứng dậy, quay người đi ra ngoài. Ngô Quý Lan kinh ngạc vạn phần nhìn cô, thấy đáy mắt cô thê lương đến tận xương tuỷ, nhưng không dám ngăn cản. Mưa bên ngoài vẫn đang rả rích rả rích rơi, cô cởi áo khoác bọc lấy con gái, nói dịu dàng: “Con ngoan, mưa rồi, mẹ không để con ướt mưa đâu”.
Lái xe thấy cô ôm con đi ra, hỏi: “Tiểu thư sao thế?”.
Tĩnh Uyển lại “ừ” một tiếng, nói: “Anh đưa tôi đến một nơi”.
Đường rất xa, đi rất lâu rất lâu, trên phố vắng lặng không người, thỉnh thoảng thấy một chiếc xe lướt qua, từng chiếc đèn đường lướt qua cửa xe, lặng lẽ sáng rực, dần dần tối đi. Cô ôm chặt con gái trong lòng. Giống như vẫn là một đứa bé sơ sinh rất nhỏ rất nhỏ. Cô vẫn nhớ tiếng khóc đầu tiên của con gái, trong lúc vô cùng kiệt sức, cô nhìn thấy khuôn mặt nhỏ đỏ hồng, cô tưởng đó là hạnh phúc vĩnh viễn của cả đời cô.
Ngoài cổng có lính gác, nhìn thấy xe dừng lại, lập tức ra hiệu không được dừng xe. Cô tự mình mở cửa xe, ôm con gái xuống xe. Cổng lớn có hai chiếc đèn chiếu sáng như ban ngày, nước mưa trên tóc cô lấp lánh như sao. Gió lành lạnh thổi tung tà sườn xám, mái tóc dài rối tung của cô bay trong gió. Cô hỏi: “Mộ Dung Phong đâu?”.
Lính gác đang chuẩn bị tức giận, người trực ban bên trong đã nhận ra cô, vội kêu người gọi điện thoại, tự mình ra đón: “Doãn tiểu thư”.
Ánh mắt cô trống rỗng, như là không thấy bất cứ ai: “Mộ Dung Phong đâu?”.
Người đó nói: “Tổng tư lệnh bệnh rất nặng, bác sĩ nói là viêm phổi”.
Trong giọng nói của cô chất chứa sự lạnh lẽo đến thấu xương: “Mộ Dung Phong đâu?”.
Người đó không có cách nào đành đáp: “Xin Doãn tiểu thư đợi chút”. Ôn Trung Hy đã nhận điện thoại lập tức đi ra, thấy dáng vẻ của cô, hốt hoảng: “Doãn tiểu thư”.
“Mộ Dung Phong đâu?”.
Ôn Trung Hy đáp: “Tổng tư lệnh không có ở đây”.
Tĩnh Uyển hừ một tiếng, bỗng nhiên cười thật tươi, cô đã như điên như dại, nụ cười này lại đẹp rực rỡ, tuyệt mỹ rung động khiến người ta không nói nên lời. Trong giây phút Ôn Trung Hy thất thần, cô đã lao thẳng vào trong. Ôn Trung Hy không ngăn kịp, đuổi theo hai bước: “Doãn tiểu thư! Doãn tiểu thư!”.
Cả đường vào đều là nền gạch xanh cũ kỹ, căn nhà đó có giếng trời, trồng một cây mai, một cây hải đường. Lá xanh um tùm, che một góc nhà. Dưới hành lang xếp rất nhiều chậu hoa, hai bên cổng vòm có một đôi trống đá, bên trên vẫn thấy được hoa văn lờ mờ… Vẻ mặt cô ngẩn ngơ, loạng choạng, lảo đảo, càng đi càng nhanh.
Ôn Trung Hy lo lắng vạn phần: “Doãn tiểu thư, nếu cô cứ đi tiếp, đừng trách tôi vô lễ”.
Tĩnh Uyển mỉm cười: “Họ Ôn kia, anh thử động vào một sợi tóc của tôi xem, tôi đảm bảo tổng tư lệnh các anh sẽ lột da của anh”.
Ôn Trung Hy hơi chần chừ, cô đã đi qua cửa vòm: “Mộ Dung Phong! Anh ra đây cho tôi! Mộ Dung Phong…”
Người canh gác trực ban không kịp phòng bị, đành mỗi người một bên giữ lấy cô, cô vùng vẫy cao giọng gọi: “Mộ Dung Phong, Mộ Dung Phong…”.
Giọng nói thảm thiết vọng đi trong nhà, Mộ Dung Phong tuy cách một căn nhà vẫn lờ mờ nghe thấy, lập tức ngồi dậy buột miệng gọi một tiếng: “Tĩnh Uyển”.
Ôn Trung Hy cũng không kiêng dè nữa, đẩy Tĩnh Uyển ra ngoài: “Doãn tiểu thư, tổng tư lệnh không ở đây”.
Tĩnh Uyển vung tay tát một cái, đập vào cằm anh ta, anh ta đâu dám tát lại, tay chỉ giữ chặt hơn: “Doãn tiểu thư, chúng ta ra ngoài nói chuyện”.
Bỗng nhiên đằng sau có người hét như sấm rền: “Buông cô ấy ra!”, tất cả cảnh vệ liền dừng tay, Ôn Trung Hy thấy Mộ Dung Phong đã ra ngoài cũng đành buông tay ra.
Tiếng mưa rào rào, giọng nói cô như nằm mơ: “Bái Lâm, Bái Lâm, là em, em về rồi”. Giọng nói mơ hồ, trong đêm tĩnh lặng như vậy, đẹp đẽ rung động khó nói thành lời.
Mộ Dung Phong thấy cô tươi cười như hoa, trong lòng đau đớn, cô chầm chậm đi đến gần anh, cẩn thận mở chiếc áo khoác trong lòng ra: “Anh xem, em đem ai đến thăm anh này”.
Ánh đèn hành lang chiếu vào khuôn mặt bê bết máu của đứa trẻ, sự kinh ngạc không nói thành lời. Anh không kìm được lùi lại một bước, cô lại bất ngờ đưa tay ra, trong tay là khẩu súng nhỏ khảm ngọc, anh theo bản năng gào lên một tiếng, cô đã ngược tay đặt lên ngực trái, “pằng” một tiếng ấn cò súng.
Máu tươi bắn vào mặt anh, anh lao đến chỉ kịp ôm chặt lấy cô, cơ thể cô mềm nhũn, máu nhanh chóng thấm đẫm áo anh, cả cơ thể anh ngây như phỗng, chỉ ôm chặt lấy cô. Cô co giật, thở thoi thóp, khoé miệng run rẩy dữ dội, anh vội vã cúi xuống, giọng cô còn nhẹ hơn tiếng mưa: “Mộ Dung Phong… đứa bé năm nay bảy tuổi… con bé là… con bé là…”. Hơi thở thoi thóp của cô giống như mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào nơi sâu nhất của trái tim anh, cả cơ thể anh đang run, cô l