Trong nháy mắt, máu toàn thân đông đặc, da đầu tê dại.
Trong lòng giống như bị người ta đâm thủng một lỗ lớn.
Hãm sâu trong trạng thái suy sụp khiến tôi dần dần mất đi ý thức.
Sau khi kêu gào thảm thiết vang tận trời thì không còn nhớ được gì nữa.
Chỉ cảm thấy thời khắc đó đau đớn trong lòng sâu đến tận xương.
Rất sâu, rất sâu.
Đau đến làm cho người ta không thể hít thở, đau đến làm cho người ta không còn sức sống.
Hết rồi, tất cả đều hết rồi......
Ngày âm u, làm cho người ta không thở được. Trong phòng bệnh yên tĩnh, lại áp lực đến làm cho người ta muốn chấm dứt sinh mệnh.
Cảm giác tỉnh lại, làm cho tôi thống khổ.
Trong lòng hiểu được đã xảy ra chuyện gì, mặc dù trong tiềm thức vẫn đang cật lực phản kháng, kháng cự tiếp nhận tất cả những chuyện này.
Nhưng cuối cùng vẫn là tỉnh táo, cuối cùng vẫn là có lại cảm giác.
Nhóm bác sĩ y tá, đang làm việc bọn họ cần làm. Kiểm tra đo lường, xét nghiệm.
Lôi Nặc và ba mẹ chồng lo lắng nhìn chăm chú vào tôi, vẻ mặt tràn ngập thống khổ. Không thể nhìn họ, càng không thể nhìn thẳng Lôi Nặc.
Tôi cảm thấy mình giống như một tội nhân.
Ngay cả tia hy vọng cuối cùng của bọn họ, cũng hủy diệt toàn bộ.
Mở mắt ra, lại lần nữa khép lại. Tôi không muốn đối mặt với bất cứ người nào, cũng không muốn nghe thấy bất cứ âm thanh gì.
Dù vậy, lời nói của bác sĩ vẫn lọt vào tai tôi.
"Không có gì đáng ngại nữa, Lôi thái thái đã tỉnh rồi. Có điều tôi nghĩ cô ấy có lẽ cần yên tĩnh, các vị nên ra ngoài thì tốt hơn."
Thật muốn cảm tạ bác sĩ, bà ấy đã nói ra tiếng lòng của tôi.
Lôi Nặc và ba mẹ chồng cũng nghe theo mà đi ra ngoài.
Bác sĩ y tá cũng rời khỏi hết.
Tôi chậm rãi mở mắt, yếu ớt nhìn ra ngoài trời.
Nước mắt, không biết từ khi nào đã bắt đầu vỡ đê.
Tôi rốt cuộc cũng không nhịn được nữa mà thất thanh khóc rống, dùng hết toàn bộ sức lực mà gào rống, thét chói tai.
Phóng thích áp lực trong lòng, cùng đau đớn làm cho người ta không thể chịu đựng kia.
Rất lâu, rất lâu......
Đứa bé không còn, là vì dấu hiệu sinh non rất nhỏ kia đã không thể khống chế được. Cho dù tôi có dùng hết toàn bộ sức lực phối hợp, tâm trạng có thả lỏng đến thế nào đi nữa, thì tất cả, chính là vẫn xảy ra.
Có một số việc thật sự không phải chỉ cần cố gắng là có thể làm được.
Kỳ tích có lẽ vẫn tồn tại, tựa như quả trứng có thể thụ tinh lúc trước làm cho chúng tôi dấy lên hy vọng vậy.
Nhưng cũng không cam đoan được nó là vĩnh hằng, tựa như hy vọng tan biến hiện giờ này.
Sự thật, cuối cùng vẫn là sự thật.
Ông trời, cũng không thể nào mãi chiếu cố đến một người.
Đã trải qua hôn nhân, đã trải qua mang thai, đã trải qua có được, cũng đã trải qua mất đi.
Tôi hiện giờ, có lẽ đã tiến vào một giai đoạn khác trong cuộc sống.
Đối với mọi người, đối với mọi chuyện, đối với sự sống, đối với cái chết. Tất cả tất cả đều có nhận thức mới.
......
Trở lại ngôi nhà đã lâu chưa về, cũng không có cảm giác quen thuộc như trước nữa. Cho dù mọi thứ vẫn như cũ, nhưng tôi lại không tìm thấy được sự ấm áp tốt đẹp trước kia.
Tất cả mọi người, đều rất tốt với tôi. Tốt đến nỗi tôi bắt đầu chán ghét bọn họ, chán ghét mỗi một ánh mắt cùng cử chỉ của bọn họ.
Đối với bản thân bây giờ, tôi lại có loại tức giận nói không nên lời.
Không biết vì sao, chỉ là chán ghét chính mình.
Những từ ngữ \'tai họa, sao chổi\' linh tinh vẫn không ngừng hiện lên.
Tôi nghĩ, tôi thật sự chính là người giống như những loại đó.
"Tâm Âm?" Giọng nói mơ hồ truyền vào trong phòng.
Lôi Nặc đã về.
Nhìn đồng hồ trên tường, hôm nay, xem như là sớm rồi.
Từ sau khi tôi xuất viện, anh cũng không còn lúc nào cũng ở bên cạnh tôi nữa. Đi sớm về muộn, bận trong bận ngoài.
"Anh đã về rồi." Tôi nhìn anh vừa mới vào cửa, nói. "Hôm nay có khỏe không?" Anh thân thiết hỏi, cởi áo khoác đi về phía tôi.
Sờ sờ trán tôi, nhìn tôi.
"Ừm, không còn sốt nữa." Anh nở nụ cười, kéo tôi ngồi xuống.
Thật ra đã hết sốt từ lâu rồi. Ngày hôm kia bị bệnh, ngày hôm qua cũng đã khỏe rồi. Chẳng qua anh không về nhà nên đến bây giờ mới biết mà thôi.
"Anh ăn cơm chưa?" Tôi nhìn anh hỏi.
"Ừ, ăn rồi. Má Lưu nói hôm nay em ăn uống không tồi?"
"Cũng bình thường." So với trước đó, quả thật tốt hơn rất nhiều. "Anh đừng vất vả quá."
Tôi đau lòng sờ lên mặt anh, chua chát lại lần nữa dâng lên trong lòng.
Trong khoảng thời gian này, anh phải chịu đựng hơn tôi rất nhiều.
Lại vẫn phải sắm vai một nhân vật đứng đầu, một trụ cột tinh thần trong nhà.
Tôi hy vọng anh kể khổ với tôi thật nhiều, hoặc là rơi nước mắt, gầm rú một tiếng cũng được.
Nhưng anh không có, cái gì anh cũng không làm.
Chỉ là nhốt mình trong phòng đọc sách, đến đêm khuya cũng không ra. Khói thuốc nồng nặc hơn, đầu mẩu thuốc lá cũng vương vãi khắp nơi.
Lòng tôi, đang rỉ máu.
Mỗi khi nhìn thấy bộ dáng anh mệt mỏi ngồi ngủ trên ghế dựa, trong lòng giống như bị người ta dùng dao cứa vậy.
Người làm vợ này, mang đến cho anh toàn bộ đều là tai nạn.
Thật sự, toàn bộ đều là tai nạn.
Nước mắt có chảy nhiều hơn nữa, lòng có đau nhiều hơn nữa, cũng không thể thay đổi sự thật này.
Anh đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo thì nở nụ cười.
Nụ cười kia cô đơn, lẻ loi. Làm cho người ta đau lòng không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt.
Ôm anh thật chặt, tôi đã mất phương hướng.
Không biết phải dùng cách thức gì để an ủi anh, cổ vũ anh.
Bởi vì đến cả chính tôi, cũng là một bệnh nhân bị thương khắp người.
Cái loại năng lực an ủi tâm linh người khác này, tôi đã không còn nữa rồi.
"Sẽ tốt lên thôi."
Anh ôm lại tôi thật chặt, nói nhỏ.
Nhưng thật ra trong lòng cả hai đều hiểu được, tất cả cũng không giống nữa.
Có thể tốt lên hay không, trong lòng anh không chắc, mà tôi cũng không có chút lòng tin nào.
Cảm giác kỳ lạ, bắt đầu nảy sinh trong lòng cả hai.
Tôi, không biết nên làm thế nào.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, bị bản thân, cũng như bị tất cả trước mắt làm khó sống.
"Được rồi, đừng suy nghĩ miên man nữa nhé?" Anh vuốt ve mặt tôi, kéo tôi từ sô pha đứng lên, đi về giường lớn.
"Em ngủ sớm một chút đi." Nhẹ nhàng để tôi nằm trên giường, giúp tôi đắp chăn. Còn mình lại không có chút dự định nghỉ ngơi nào.
"Còn anh?" Tôi kéo tay áo anh.
"Còn có chút việc vẫn chưa xử lý, sẽ xong ngay thôi. Em ngủ trước đi."
Hôn trán tôi một cái, anh mỉm cười. Xoay người, đi ra khỏi phòng.
Lại là những lời ấy, lại là bóng dáng ấy. Tôi ngơ ngác nhìn cửa, không biết phải làm gì.
Bi thương, dâng lên trong lòng.
Nước mắt, cũng chảy ra.
Không thể giúp anh, lại còn năm lần bảy lượt liên lụy anh, nỗi giày vò trong lòng làm cho tôi mãi vẫn không thể đi vào giấc ngủ.
Thuốc ngủ, cũng mất đi tác dụng của nó.
Đêm dài, yên tĩnh. Tôi cũng thật sự cần suy ngẫm về chính mình, về anh, về ý nghĩa của cuộc hôn nhân này kỹ càng.
Tạm thời gạt tất cả đau xót sang một bên, tất cả tính từ lúc trước.
Nhớ tới thời điểm mới quen anh, tôi đã cho rằng đó là bắt đầu cho sự giải thoát. Anh giải cứu tôi ra khỏi đau đớn mà Niếp Phong đã tạo nên, là anh tuấn phóng khoáng, hăng hái đến cỡ nào. Tế bào tà ác toàn thân, lại làm cho người ta muốn ngừng mà không được.
Hẹn hò, cầu hôn, kết hôn.
Tất cả đều nhanh đến không tin được, mà tôi cũng vui vẻ tiếp nhận. Khi đó tôi ở trong tình trạng trốn tránh sự thật, hoàn toàn không ngờ mình và anh sẽ có ràng buộc sâu sắc thế này.
Đêm tân hôn, không hề lãng mạn, không hề rực rỡ.
Lần đầu tiên phát sinh quan hệ với một người đàn ông khác ngoài Niếp Phong, làm cho tôi khẩn trương, sợ hãi.
Tuy rằng là chồng của mình, nhưng chúng tôi đều biết cả hai không hề có chút cảm tình nào.
Đơn thuần chỉ là hưởng thụ thể xác, đối với tôi mà nói là xa lạ.
Nhưng dù vậy, kỹ xảo cao siêu của anh vẫn làm cho tôi vô cùng mê muội.
Vào lúc chúng tôi đạt đến cao trào lần đầu tiên, cũng hiểu được rõ ràng cái gì gọi là tình yêu.
Giai đoạn đầu của hôn nhân, cũng không tồi.
Anh không về nhà, nhưng cũng không quên mất thân phận của tôi. Phong lưu nhưng cũng quản giáo nhóm hoa dại kia rất khá.
Tất cả, đều hài hòa như thế.
Chỉ là chúng tôi không biết rằng, từng chút cảm tình, từng chút ỷ lại, đang chậm rãi sinh sôi, chậm rãi trưởng thành.
Khái niệm vợ chồng, dần dần ảnh hưởng đến chúng tôi. Dùng loại cách thức vô hình, lặng yên không tiếng động ấy, tiến thật sâu vào chiếm giữ lòng chúng tôi.
Mãi đến khi, người phụ nữ kia xuất hiện. Mãi đến khi người phụ nữ mà anh từng yêu kia xuất hiện.
Hỗn loạn bắt đầu nảy sinh, tình cảm bắt đầu yếu ớt.
Tuy rằng có chua chát cùng khổ sở. Nhưng nhờ vậy mà cả hai hiểu rõ được lòng nhau, hôn nhân cũng nhờ vậy mà vững chắc.
Khát vọng một tương lai tốt đẹp, mặc sức tưởng tượng một ngày mai tốt đẹp.
Chúng tôi cùng nhau mong chờ, khát khao, dự tính chuyện đầu bạc răng long.
Ý nghĩ có con nảy sinh trong đầu.
Tất cả vốn là tốt đẹp biết bao, lại bỗng nhiên bị cơ thể yếu ớt của tôi phá hỏng hết.
Thống khổ vật vã, bắt đầu sinh ra tại thời điểm ấy.
Anh dũng cảm lạc quan, chống đỡ cho tôi, bảo vệ tôi.
Niềm tin giúp cho chúng tôi hy vọng rất lớn, quyết định chiến đấu hăng hái đến cùng.
Không ngừng thử nghiệm, không ngừng cố gắng, chúng tôi thật sự đã trả giá rất nhiều.
Ý chí kiên cường, cũng mờ nhạt từng chút trong thời gian đó.
Ông trời vẫn còn muốn tạo ra nhiều tai nạn hơn, làm lung lay tất cả. Giống như chưa hủy diệt được chúng tôi thì quyết không bỏ qua vậy, gieo rắc mọi tai nạn không thương tiếc.
Vây nhà họ Lôi, vây tất cả mọi người chúng tôi bên trong dầu sôi lửa bỏng.
Rồi, kỳ tích làm cho chúng tôi vui mừng, làm cho chúng tôi dấy lên hy vọng.
Nhưng cuối cùng, nó cũng mệt mỏi. Tất cả mọi người, đều mệt mỏi.
Cục cưng trong bụng, cũng như thế. Không chịu nổi áp lực lớn, cùng hoàn cảnh ác liệt như vậy. Con trai, hoặc cũng có lẽ là con gái, đã lựa chọn bỏ đi. Rời khỏi chúng tôi, không cần chúng tôi nữa.
Đau thương.
Đây có lẽ chính là đau thương.
Làm cho người ta đau đến không còn sức lực mà gào thét, không còn sức lực mà phản kháng. Trái tim, giống như đã chết vậy. Tôi cảm thấy chính mình, đã chết rồi.
......
Quyết định, dần dần nảy sinh. Tất cả, tựa như vốn đã nên như vậy.
Đi một vòng, kết quả vẫn là phải trở lại chỗ cũ.
Vận mệnh an bài, ai cũng không thể thay đổi được. Liều mạng đấu tranh, sẽ chỉ làm mình càng lún càng sâu, thống khổ không chịu nổi.
Chậm rãi từ trên giường đứng dậy, khoác thêm áo khoác ngoài ấm áp, tôi đi từng bước về phía căn phòng đọc sách đóng kín kia......
Chạm đến cửa phòng rất nặng kia, đấu tranh trong lòng lại trở nên mãnh liệt lần nữa.
Hít sâu một hơi, tay cuối cùng cũng gõ lên cánh cửa.