Không như trong tưởng tượng, hôm nay, dường như đã không còn mùi khói thuốc. Anh cũng không ngồi trước bàn làm việc xử lý văn kiện.
Mà là tiến hành hội nghị trực tuyến, cùng vài người ngoại quốc tôi không biết.
Ý thức được mình quấy rầy anh, tôi xoay người định đi.
Nhưng anh gọi tôi lại, nói vài câu ngắn gọn với những người bên kia màn hình rồi tắt cửa sổ kết nối.
"Sao em đã thức dậy rồi?" Anh thân thiết đi đến bên tôi, giúp tôi thắt lại đai lưng áo khoác dài.
"Nhớ anh." Không nỡ mà nhìn khuôn mặt anh, tôi kéo anh ngồi xuống.
"Có chỗ nào không khỏe sao?" Anh lo lắng nhìn tôi, mày cũng nhíu lại.
"Không có......" Tôi cười nhìn anh, sờ khuôn mặt tuấn tú của anh.
"Vậy là tốt rồi." Giống như thở phào nhẹ nhõm, anh ôm tôi, hôn lên má tôi.
"Nặc......"
"Ừm?"
"Em có lời muốn nói với anh." Nhẹ nhàng rời khỏi vòng ôm của anh, tôi nghiêng người đối diện anh.
"...... Chuyện gì vậy?" Anh sửng sốt một chút, hiển nhiên là bị vẻ mặt nghiêm túc của tôi làm cho khẩn trương. Ở vào loại thời điểm đặc biệt này, có lẽ lòng cả hai giờ phút nào cũng đều căng thẳng cả.
"Anh mệt không?" Nhẹ nhàng vuốt ve thân hình cứng ngắc của anh, tôi gian nan mở miệng.
"Mệt gì?" Vẻ mặt anh trở nên nghiêm túc, hai tay giữ lấy tôi trở nên càng chặt.
"Ừm. Chính là cái loại cảm giác mệt đến không thể hít thở. Anh có không?"
Anh im lặng.
Con ngươi đen cực nóng, căng thẳng nhìn tôi chằm chằm nhưng im lặng không nói.
"Anh cũng mệt mỏi rồi, đúng không?" Tôi hiểu anh.
Mỗi ánh mắt mỗi động tác mang ý nghĩa gì, bây giờ tôi đã bắt đầu hiểu rồi.
"Tâm Âm......" Anh khẽ gọi tôi.
Ý là bảo tôi đừng tiếp tục nữa. Xem đi, tôi bây giờ, thật sự đã bắt đầu hiểu anh rồi.
"Nhưng em muốn nói." Đối diện với đôi mắt của anh, tôi nghiêm túc nhìn anh.
Im lặng, là anh ngầm đồng ý.
"Có rất nhiều chuyện không phải chúng ta cứ xem nhẹ thì sẽ có nghĩa là nó không tồn tại. Chúng ta bây giờ đều đang trốn tránh, mà loại trốn tránh này đã bắt đầu làm em cảm thấy hít thở không thông rồi."
Tôi đau đớn mở miệng, mỗi một chữ đều kéo theo một lần đau nhói trong lòng. Đã cật lực khắc chế cảm xúc của mình, nhưng vành mắt lại vẫn đỏ.
Anh lẳng lặng nhìn tôi, trong mắt tràn ngập bi thương cùng đau lòng. Sự đau xót kia không chỉ cho tôi, mà còn cho chính anh nữa.
Cái gì anh cũng hiểu được, cái gì anh cũng có thể cảm nhận được rõ ràng.
Nhưng chỉ là không nói, không muốn chạm đến.
Cũng hoặc là, không rảnh bận tâm đến cảm nhận ở sâu dưới đáy lòng kia của mình.
"Nặc...... Em yêu anh, em thật sự yêu anh. Nhưng cuộc sống lại làm em cảm thấy tình yêu bắt đầu trở thành gánh nặng. Em đã thật sự mệt mỏi, cũng mờ mịt rồi. Em không biết con đường sau này của chúng ta phải đi như thế nào, em cũng không biết chúng ta còn có tương lai hay không. Cho dù hiện tại vẫn khát vọng đối phương như cũ, vẫn yêu nhau như cũ, nhưng kỳ thực trong lòng chúng ta đều hiểu được, một số chuyện quá lớn có thể sẽ khiến cho bất cứ tình cảm nào cũng biến dạng, bao gồm cả tình yêu không tính là kiên định kia của chúng ta."
"Tâm Âm!" Đôi mày nhíu chặt cùng vẻ mặt khẩn trương kia biểu đạt nội tâm sợ hãi của anh.
Tôi biết anh muốn tôi ngừng lại, anh không muốn để tôi nói ra sự thật tổn thương nhau này nữa.
Nhưng chuyện xảy ra, cũng đã thật sự xảy ra rồi. Chúng tôi ai cũng không thể coi như không thấy.
"Trước kia em chưa bao giờ hiểu được câu \'đau dài không bằng đau ngắn\' trong miệng người khác, luôn cho rằng chỉ cần yêu thì có gì mà đau với không đau. Cho dù đau, cũng là tốt đẹp. Nhưng cuộc sống, lại cho em một khóa đào tạo vững chắc. Đau dài, thật sự không bằng đau ngắn."
Chỉnh lại người anh, kéo tầm mắt tránh né của anh về. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt anh.
"Cả anh và em đều hiểu được, tương lai cách chúng ta càng ngày càng xa. Trên thế giới điều khó đoán trước nhất chính là trái tim mình, nó sẽ theo thời gian, theo sự đổi dời của người và việc mà nảy sinh biến hóa. Hiện giờ chúng ta thế này, về sau chúng ta có thể vẫn thế này. Em không muốn biến thành một người u buồn, em cũng không muốn làm anh trở nên không vui vẻ. Nặc...... em, muốn buông tay."
"Không......"
Anh sợ hãi mở to hai mắt, giữ chặt lấy thân thể tôi. Như là muốn bóp nát tôi vậy.
"Nặc......"
Tôi đau lòng nhìn anh, muốn đưa tay ôm chặt anh vào lòng. Thống khổ trong đôi mắt kia, thật sự có một cuộc sống đơn giản nhất, bình thản giản dị nhất.
Thở dài thật sâu, anh thê lương nở nụ cười.
Lại nhớ tới cô rồi, bóng hình dịu dàng, khuôn mặt xinh đẹp, luôn ở vào thời khắc đêm dài tĩnh lặng làm rối loạn suy nghĩ của anh.
Loại rối loạn này không phải sự quấy nhiễu, không phải thống khổ, mà là động lực chống đỡ cho anh.
Trước kia, cô vẫn luôn cuộn trong lòng anh, kể mình yêu thích mùa đông đến cỡ nào, thích tuyết rơi đến cỡ nào.
Em nhìn thấy không? Tuyết lại rơi rồi......
Anh luôn luôn không quan tâm đến bốn mùa, nay lại đặc biệt chú ý đến từng ngày tuyết rơi. Hy vọng cô sẽ bỗng nhiên xuất hiện, tựa vào cửa, cười khẽ nói với anh, em đã trở về rồi. Sau đó điên cuồng nhảy vào lòng anh, ôm nhau thật chặt.
Loại ảo tưởng này, đã duy trì rất lâu. Anh bây giờ, đã học được đem nhớ nhung hòa vào nghị lực.
Châm một điếu thuốc, kéo caravat thắt chặt kia xuống, khẽ tựa vào cửa sổ sát đất, lẳng lặng nhìn phương xa, lặng lẽ nhớ đến cô.
Mỗi lúc nhìn thấy tuyết rơi, anh đều châm một điếu thuốc, im lặng nhìn phương xa, nghỉ ngơi vài tiếng đồng hồ.
Lôi Nặc giờ phút này, đã không còn ngông cuồng và nghiêm khắc của ban ngày nữa.
Nhưng lại có thêm vài phần cô đơn cùng thê lương.
Sự chín chắn, nét cương nghị trên trán anh đã không còn tồn tại nữa.
Khí phách vương giả, từ từ hiện ra. Anh bây giờ, đã không còn ai có thể làm lay động được nữa.
Bất kể là ai, cũng không còn có thể làm lung lay địa vị vững chắc của nhà họ Lôi.
Lẽ ra không có gì để tiếc nuối, nhưng vẫn luôn cảm thấy mình đã không còn nguyên vẹn nữa.
Hai năm trước, cô rời khỏi.
Nhìn như im lặng rời khỏi, không mang theo một gợn mây, cũng không để lại chút dấu vết nào.
Nhưng kỳ thực, cô đã mang theo trái tim anh, cũng đã để lại trái tim của mình.
Anh chưa bao giờ gặp được người phụ nữ như Tâm Âm, người phụ nữ làm cho anh bối rối như vậy.
Cô giống như một dòng suối trong suốt, thấy được chạm được, lại luôn không thể nắm giữ được.
Anh không biết tình yêu là gì, cũng không đa sầu đa cảm như phụ nữ, anh chỉ biết rằng mình muốn sống với cô suốt đời, muốn yêu cô, chiều cô thật nhiều. Có vài đứa con của mình, cùng nhau tận hưởng hạnh phúc gia đình.
Tất cả, đều tiến hành thật sự thuận lợi, cho đến khi bất hạnh bắt đầu giáng xuống.
Anh không thích oán trời trách đất, cũng không tin vào cái gọi là vận mệnh. Anh chỉ biết mọi thứ chỉ cần kiên trì cố gắng, sẽ có kết quả. Bất luận kết quả là tốt hay là xấu.
Sự thật chứng minh, anh kiên trì, cô cũng cố gắng. Kết quả là có, nhưng cũng không phải là mục tiêu mong muốn. Mà bọn họ cũng không có dũng cảm như mình đã tưởng tượng.
Lần đầu tiên, anh cảm thấy bản thân sắp đầu hàng trước cuộc sống.
Lần đầu tiên, anh cảm thấy bản thân yếu đuối.
Nỗi bàng hoàng, bất lực kia làm cho anh mất đi chính mình, cũng mất đi Tâm Âm.
Nhớ lại đêm đó, anh nằm trên chiếc giường to lớn. Phía bên cạnh lạnh lẽo như vậy, trống trải như vậy. Lòng thật sự giống như bị người ta đập thủng một lỗ sâu rất lớn vậy, không, là đau, đến rỉ máu.
Lần thứ hai trong cuộc đời, anh vì cô rơi nước mắt.
Đau đớn thấu tim, anh cuối cũng cũng thể nghiệm được.
Thống khổ tích tụ trong khoảng thời gian đó, cuối cùng vào sau khi Tâm Âm biến mất đã bùng phát.
Dày vò, làm cho tinh thần anh sa sút rất lâu. Trà không nghĩ, cơm không màn, trốn ở trong nhà làm bạn với rượu và thuốc lá.
Người không ra người, ma không ra ma.
Mãi đến khi tờ đơn ly hôn có chữ ký của Tâm Âm do mẹ đưa đến trước mặt anh, đã hoàn toàn thức tỉnh anh.
Anh giống như phát điên mà xé tan tờ đơn có bút tích xinh đẹp của cô thành từng mảnh, nuốt đau khổ kia xuống thật sâu dưới đáy lòng.
Nhìn mẹ ở trước mắt, ngẫm lại gánh nặng trên vai mình.
Anh, đứng lên lần nữa.
\'Con thật sự không hiểu vì sao Tâm thể làm trái tim tôi vỡ nát.
"Rời khỏi anh thì vấn đề sẽ giải quyết được sao? Rời khỏi anh thì em sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn sao?" Anh thống khổ hỏi, đôi mắt như là muốn cắn nuốt tôi vậy.
Không biết phải trả lời vấn đề này như thế nào, cũng không thể trả lời.
Giờ phút này, vấn đề tôi lo lắng không phải mình có thể lại có được hạnh phúc hay không, mà là làm sao để cho cả hai từ trong tình trạng hít thở không thông này tiếp tục sống được.
"Không được nhắc lại chuyện rời khỏi nữa!" Anh lớn tiếng ra lệnh, ánh mắt không nhìn tôi nữa, hơi thở cũng phập phồng không yên.
Tức giận, hoảng sợ, bất kể là cái gì cũng tốt, anh cũng không cần trốn tránh cảm xúc của mình nữa.
Tôi không tin anh không cảm giác được giữa chúng tôi đã không còn giống trước kia. Cũng không tin ý chí của anh vẫn kiên định giống như trước kia.
Lại càng sẽ không tin tưởng anh còn có kế hoạch rõ ràng cho tương lai của chúng tôi nữa.
Nghe ra thì thật thương cảm, cũng quả thực sẽ làm lòng người ta đau đến rỉ máu.
Nhưng sự thật chính là như thế.
Chấp nhận hay không, nó cũng đã xảy ra.
Khi tốt đẹp biến thành tồi tệ, tình yêu biến thành gánh nặng thì mọi thứ đã đều thay hình đổi dạng.
Bao gồm cả trái tim từng kiên định kia.
Không phải không yêu nữa, không phải không muốn nữa. Chỉ là, mọi thứ đều không còn như trước.
Trong lòng yên lặng thở dài, vươn cánh tay ôm lấy người đàn ông đang khó chịu trước mắt này.
Tôi biết anh không phải thực sự giận tôi, biết anh không phải thực sự không có chút cảm giác nào.
"Ừm......"
Hai thân thể áp sát vào nhau, cảm nhận được nhịp đập con tim, tất cả vẫn là như thế, nhưng chúng tôi không cách nào trở lại lúc ban đầu được.
Sau đó, anh bỏ lại công việc, ôm tôi về phòng, cùng nhau nằm lên giường lớn, ôm chặt lẫn nhau, dần dần đi vào giấc ngủ.
Sáng sớm, anh đã sớm rời khỏi. Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi cảm nhận được nụ hôn cùng vuốt ve của anh. Yêu thương ấy, không nỡ ấy khiến tôi đau đớn sâu sắc.
Nước mắt cũng không thể kiềm nén, không ngừng trào ra, mãi đến lúc khô cạn mới thôi.
Chậm rãi đứng dậy, đi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ.
Tất cả đều có vẻ giống như thường ngày, không có nhấp nhô không có khác lạ nào.
Đi đến trước tủ quần áo, thay quần áo. Chẳng qua lúc này đây, không phải là thay xong thì đóng cửa tủ lại nữa, mà là lấy hết tất cả quần áo ra.
Dọn sạch toàn bộ dấu vết tồn tại của mình, không để lại thứ gì cả.
Cho tất cả người giúp việc lui xuống, lặng lẽ gọi nhân viên vận chuyển đưa tất cả mọi thứ đến nhà trọ tôi đã sống lúc còn chưa kết hôn kia.
Đeo túi hành lý đơn giản, tôi ra khỏi ngôi biệt thự tràn ngập ký ức này.
Có không nỡ, có thống khổ, có buồn bã, cũng có bất đắc dĩ.
Ra đi, thật sự là lựa chọn duy nhất của tôi.
Tuy rằng tờ giấy kia đã viết chữ \'Thứ lỗi cho em\', những cũng tuyệt đối không thể biểu đạt nội tâm day dứ