cuộc có cái gì tốt! Chẳng qua bộ dạng tuấn tú một chút, cao một chút, có tiền một chút, thân thể cường tráng một chút! Thì còn có cái gì nữa! Khuyết điểm thì một đống lớn. Phong lưu không nói, còn một bộ dáng tà ác. Tùy tiện dò la một chút cũng biết được cậu ta có tiếng tăm gì! Vậy mà phụ nữ các người, vì sao cứ không phải cậu ta thì không được chứ!” Quý Phong Nhiên càng nói càng tức giận, càng nói càng không rõ ràng. [NV: *ôm bụng cười lăn lộn*, ta ko chịu được đoạn này a =))]
“Ha ha……” Tôi nhịn không được mà cười ra tiếng, đột nhiên cảm thấy anh ta giống như mang tính tình của một ông chú vậy, vừa dài dòng vừa đáng yêu.
“Này, em nói cho tôi nghe một chút đi.” Anh ta trừng mắt liếc tôi một cái.
“Tôi không biết.” Tôi cười lắc đầu.
“Thật đúng với câu nói kia. Đàn ông không xấu phụ nữ không yêu.” Anh ta lẩm bẩm.
“Ha ha. Anh vậy cũng đã đủ rồi, cẩn thận còn xấu hơn nữa sẽ không có ai để ý đến anh đâu.” Tôi nhắc nhở anh ta.
“Bây giờ cũng không phải vẫn cô đơn một mình à, còn gì phải ngại nữa, cứ xấu triệt để luôn vậy!”
“Tùy anh.” Tôi thoải mái nở nụ cười.
Anh ta lại nhìn tôi lúc lâu sau, vẻ mặt bỗng nhiên chuyển thành nghiêm túc, ánh mắt cũng nóng lên.
“Tâm Âm à, lỡ như…… tôi nói là lỡ như, hai người không có kết quả. Em, sẽ cân nhắc đến tôi chứ……”
“Phong Nhiên……” Tôi bất lực nhìn anh ta, thật sự không biết nên làm thế nào cho phải.
Loại việc không có kết quả này tôi thật sự không nghĩ tới. Một khi đã quyết định nắm vật gì trong tay rồi, nếu dễ dàng buông xuôi sẽ không phải tác phong của tôi.
“Quên đi…… xem như tôi chưa hỏi. Để lại chút không gian cho tôi ảo tưởng cũng tốt.” Anh ta tự giễu nói, vẻ mặt lại ảm đạm lần nữa.
Tôi cũng nghe theo mà im lặng, không muốn vừa mở miệng lại nói ra một số lời làm cho người ta thương tâm.
Thời gian từng giây trôi qua, chúng tôi vẫn cứ ngồi như vậy.
“À…… Tối nay tôi có thể về sớm hơn một chút được không?” Nhớ tới cuộc hẹn ngọt ngào, tôi liền phá vỡ im lặng.
“Làm gì?”
“Tôi có hẹn.”
“Ừm…… được.” Anh ta nhìn tôi một chút, sau đó gật đầu đồng ý.
“Vậy, anh làm việc tiếp đi.” Tôi đứng dậy đi ra khỏi văn phòng anh ta.
Trở lại không gian của mình, cầm lấy di động gọi điện.
Trên màn hình hiển thị ‘đang gọi ông xã’. Tên Lôi Nặc vào sáng nay đã từ cả họ lẫn tên biến thành ‘ông xã’ bây giờ rồi.
“Ừm……” Trong điện thoại truyền đến giọng nói quen thuộc, tim tôi không khỏi nhảy nhót một chút.
“Mệt lắm sao?” Tôi đau lòng hỏi. Mệt mỏi lộ rõ trong giọng nói của anh.
“Không có gì. Số liệu xảy ra chút vấn đề.” Anh nói qua loa.
“Ồ, vậy anh làm việc đi.”
“Anh muốn nghe giọng của em.” Khi sắp ngắt thì tiếng nói uất ức truyền đến. Tôi ngọt ngào nở nụ cười.
“Giọng em có thể sửa lại số liệu được sao?” Tôi cười hỏi.
“Ừ……”
“Nói linh tinh! Sẽ bận đến rất khuya không?”
“Có chuyện gì à?”
“Không có…… chỉ hỏi một chút thôi.” Tôi mất hứng, anh còn dám hỏi có chuyện gì!
“Anh có hẹn với người ta, rất quan trọng.” Anh giải thích.
“À.” Tôi ỉu xìu đáp lại, tâm trạng lập tức rơi xuống đáy cốc.
“Em nói người đó sẽ thích xem phim tình cảm, hay là phim kinh dị?” Giọng nói nhàn nhã của anh truyền tới.
“Cái gì cơ?” Tôi cố ý giả ngu, là anh bắt đầu trước mà.
“Phim tình cảm anh sợ cô ấy sẽ cảm động đến rối tinh rối mù, khóc không ngừng được. Vẫn là phim kinh dị tốt hơn một chút, lúc sợ hãi anh còn có thể thừa lúc cô ấy yếu đuối mà ôm lấy.”
“Đối tượng hẹn hò của anh hình như đã quên nói với anh, cô ấy thích xem nhất chính là phim kinh dị, hơn nữa hứng thú lớn nhất là phát hiện sơ hở trong đó. Sợ hãi ư? Đoán chừng là sẽ không đâu. Bán một ân huệ cho anh, phim ma đi, cô ấy trái lại sẽ sợ tới mức co rúm.”
“Phim ma, vậy sẽ xem phim ma! Cám ơn bà xã đại nhân nhắc nhở.”
“Đáng ghét! Anh vẫn tới đón em đúng giờ chứ?”
“Nhất định sẽ đến sớm hơn. Chuyện gì cũng không quan trọng bằng hẹn hò với bà xã mà.” Anh rất biết nói lời đường mật nha.
“Được rồi, anh làm việc đi. Em chờ anh.”
“Khoan, chờ chút đã.”
“Gì vậy?”
“Quên rồi sao?”
Cái gì nhỉ? À……
“Ha ha, ông xã em chờ anh.” Dùng giọng nói cực kỳ buồn nôn nói vào microphone một câu như vậy, đừng nói là người khác, ngay đến chính tôi cũng muốn nổi da gà khắp người.
“Như vậy mới ngoan.” Anh cười sang sảng.
“Được rồi, đừng vất vả quá.” Tôi dặn dò anh.
“Tuân lệnh.” Anh cười nói.
“Em cúp đây.”
“Ừm……”
Miệng đều nói như vậy, mà trong điện thoại rõ ràng vẫn truyền đến tiếng hít thở của nhau. Thật sự giống như tâm trạng của người trẻ tuổi yêu nhau, ai cũng đều không muốn ngắt điện thoại.
“Được rồi! Em cúp thật đây!”
“Ừm……”
Anh vẫn là ngắn gọn hừ một tiếng trả lời, nhưng tôi lại nghe ra không muốn cúp.
Sau cùng tôi vẫn là ảo não cúp trước, loại hành vi của những bạn trẻ tuổi dậy thì này nên dừng lại thôi! Người trưởng thành, phải có dáng vẻ của người trưởng thành! Huống chi đều đã kết hôn rồi!
Ừm! Đúng vậy!
Hít sâu một hơi, cả thể xác lẫn tinh thần đều chiến đấu hăng hái với công việc.
Cả bộ não đều xử lý tài liệu tồn đọng đã lâu, lại hết sức tập trung tiếp đón mấy bệnh nhân.
Chờ lúc suy nghĩ quay về chuyện của mình lần nữa thì mặt trời đã gần lặn.
Lôi Nặc cũng đã gõ vang cửa phòng làm việc của tôi.
“Em thu dọn một chút là xong ngay.” Tôi đứng dậy mặc áo khoác ngoài, lấy túi xách.
“Từ từ cũng được.” Anh tùy tiện ngồi vào sô pha, đánh giá bốn phía.
“Sao lúc anh vào chỉ thấy mình em vậy, những người khác đâu?”
“Đều tan tầm cả rồi.” Tôi đến gần anh, tất cả đều chuẩn bị xong xuôi. “Đi thôi.”
“Được!” Anh đứng dậy, ôm thắt lưng tôi rồi đi ra ngoài.
“Xem ra Quý Phong Nhiên đối xử với em cũng không tệ.” Trong thang máy, anh bỗng nhiên nói một câu như vậy.
“Sao?”
“Phòng làm việc lớn nhất nơi này trừ phòng cậu ta ra, chính là phòng của em. Cửa sổ bằng kính ở góc phòng còn ngắm được cảnh, có thể thấy cậu ta rất chiếu cố em.” Anh chậm rãi nói.
“Nói vậy cũng đúng.” Tôi nở nụ cười, làm việc lâu như vậy tôi cũng chưa từng phát hiện ra chi tiết nhỏ này. Chỉ cảm thấy văn phòng chính mình rất thoải mái.
“Sao anh càng ngày càng ghét tên đó nhỉ!” Anh buồn bực nói, trong giọng nói còn lộ vẻ không vui.
“Ha ha……” Tôi bật cười.
Anh cúi đầu liếc tôi một cái, giống như ám chỉ tôi có thái độ vui sướng khi người gặp họa vậy.
“Hai người cũng như nhau thôi, anh ta cũng có thích gì anh đâu.” Tôi nhướng đôi mày thanh tú lên.
“Nghĩ đến việc cả ngày đem em đưa đến hang sói, thật đúng là không dễ chịu.” Anh chua chua nói.
“Anh này, bác sĩ nam trong phòng khám cũng chỉ có một hai người mà thôi.”
“Chỉ cần có một Quý Phong Nhiên thì đã là hang sói rồi.” Anh nhìn tôi, vẻ mặt chân thật đáng tin.
Tôi cười cười, mặc anh ôm mình rất chặt đi ra ngoài tòa nhà.
“Em vẫn rất tò mò vì sao anh không cần tài xế?” Trên đường, tôi tán gẫu.
“Không quen. Có một người lúc nào cũng đi theo, thấy không thoải mái. Cảm thấy giống như trở lại lúc còn nhỏ, đi đến đâu cũng có một đám người đi theo phía sau, mọi lúc đều chuẩn bị hầu hạ mình. Anh không thích.” Anh nhàn nhạt nói xong, mày anh tuấn cũng không tự giác mà nhíu lại.
“Em hiểu.”
“Tâm Âm……” Anh gọi tôi, vẻ mặt nghiêm túc lên.
“Sao?”
“Anh phát hiện ở trong ngăn tủ có thuốc tránh thai. Anh cho rằng, chúng ta đã đạt được nhận thức chung rồi chứ.” Anh nhìn tôi thật sâu, chờ đợi câu trả lời.
Tôi nhìn anh thản nhiên cười, “Đó là uống từ lúc trước, bây giờ em đã không uống nữa rồi. Nếu vẫn còn lo lắng, anh có thể ném nó đi.”
“…… Ừm.” Anh ngây ngốc nở nụ cười, khôn khéo như anh vậy mà cũng có mặt chất phác thế này.
“Hơn nữa hai ngày nay là thời gian trứng rụng, nói không chừng……”
“Đã có?!” Anh kinh ngạc nhìn tôi, vẻ mặt hưng phấn!
“Không nhanh như vậy đâu!” Tôi đẩy khuôn mặt tuấn tú bỗng nhiên áp lại của anh ra, để anh chuyên tâm lái xe.
“Ừ…… cũng đúng.” Anh lẩm bẩm.
“Lễ tình nhân cũng sắp đến rồi.” Tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện ở cửa của cửa hàng bán hoa đã bày đầy hoa hồng cùng biểu ngữ chúc mừng lễ tình nhân.
“Em…… đã từng trải qua loại ngày này rồi sao?” Anh chậm rãi quay đầu sang, nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Ai mà chưa từng trải qua.” Tôi lườm anh một cái.
“Anh chưa từng.” Anh không hề gì mà nói.
“Thật không đó!” Người kinh ngạc đổi lại thành tôi.
“Ừ.”
Người đàn ông này trước đây rốt cuộc là hình mẫu gì vậy! Tự cho là phong lưu, nói toàn lời ngon tiếng ngọt thế mà ngay cả lễ tình nhân cũng chưa từng trải qua. Làm gì có người phụ nữ nào chịu được chứ! Có điều…… nói như vậy thì Kỉ Lan cũng chưa từng được trải qua ngày đặc biệt này rồi?
“Anh cùng em trải qua nhé?” Tôi quay sang nhìn anh.
“Trải qua như thế nào? Trải qua trên giường có tính không vậy?” Anh mang vẻ mặt tươi cười, tầm mắt còn đảo qua cái cao ngất trước ngực tôi.
“Quỷ háo sắc!”
“Ha ha ha.”
Nhìn bộ dáng sung sướng của anh, tôi cũng nở nụ cười theo. Tôi không có thói quen vì một ngày nào đó mà đặc biệt ân ái. Nhắc tới lễ tình nhân, thì lại nhớ tới sinh nhật anh cũng tới gần rồi.
Ngày sinh nhật tôi đã lén tìm hiểu được, đã sắp đến.
Người sinh ra vào mùa đông giá lạnh, thật đúng là không ít. Qua của một người lại đến của một người khác. Vì sao những người đó cứ thích tập trung lại mà sinh ra vậy?
Nhưng nói thật, tôi thành tâm muốn chúc mừng cũng chỉ có mình người này thôi. Chúc mừng ngày anh đến với thế gian này, cảm ơn đã cho anh cơ hội đến bên cạnh tôi.
Chỉ có hai chúng tôi, không có người khác, dùng một bữa cơm vô cùng đơn giản để kỷ niệm một chút.
Hẳn là anh sẽ thích.
“Nghĩ gì đấy?” Anh đột nhiên hỏi tôi.
“A ~ không có.”
“Tới rồi, hôm nay đưa em đi ăn món Thái. Sau đó đi tản bộ mấy cái quảng trường ở ngoài rạp chiếu phim, thế nào?” Anh dừng xe, nhìn tôi nói với vẻ mặt đắc ý. Giống như đối với sự sắp xếp của mình có bao nhiêu hài lòng.
“Rất hay!” Tôi thưởng cho anh một cái thơm.
“Ưm…… Anh muốn nhiều hơn!” Anh tham lam hít lấy mùi hương trên người tôi. “Thật thơm!”
“Đủ rồi, em đói bụng lắm rồi.” Tôi cười đẩy anh ra, dẫn đầu đi vào.
“Anh cũng đói bụng lắm rồi.” Anh đi nhanh hơn vài bước đuổi kịp tôi, duỗi cánh tay ra ôm tôi vào lòng. Cúi đầu nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ đói khát. Người đàn ông này thật sự không có lúc nào là không nghĩ tới chuyện kia nha!
“Đi thôi!” Tôi khẽ kêu lên một tiếng, bước đi nhanh hơn.
Vừa bước vào nhà hàng, tôi liền có chút tan rã. Mặc dù không phải kín người hết chỗ, nhưng tầm mắt những người này bắn đến thật đúng là làm cho tôi không thoải mái. Tôi vẫn đều không có thói quen nhất định phải rực rỡ chói lóa, ăn mặc cũng hết sức bình thường. Tôi nghĩ bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, hơn phân nửa là vì bên cạnh tôi có người đàn ông cao to xuất sắc này rồi.
Mà anh, rõ ràng đã quen với những điều này. Ngay cả liếc mắt nh