đó em cảm thấy, anh Đường là loại người nhất định sẽ ra điều kiện lên giường…”
Lão Đường có vẻ mặt như sắp chết đến nơi.
Tôi, lão Phó và Thịt Chó cùng giờ ngón cái: “Đúng là mắt thần!”
Bình thường cả bọn lúc nào cũng hi hi ha ha không chút nghiêm túc, nhưng đám bạn của tôi đều là những người có bản tính lương thiện, trò chuyện nhiều với Tiểu Văn thằng nào cũng đều cố tình tránh mấy chủ đề nhạy cảm. Thi nhau thi triển sở trường chém gió, kể truyện cười, chỉ có một mục đích: Cười!
Vừa rồi không khí trong phòng khách nặng nề quá, mọi người đều cười nói rất e dè, xã hội bây giờ thiếu nhất là sự đồng cảm, ai cũng cảm thấy mình là người đáng thương nhất, không thừa hơi sức mà đồng cảm với người khác? Cũng may mấy thằng bọn tôi ít nhiều còn tí đồng cảm, chỉ là cách biểu hiện khác nhau mà thôi.
Lúc đầu Tiểu Văn rất gượng gạo, có lúc còn chưa thoát ra khỏi tâm trạng đau khổ của mình, hoặc giả do tính cách và thói quen không phải là người thích cười lớn. Nhưng người trái đất đều biết cười, có lúc không thể kìm nén được, cũng như đại tiện ấy mà, có lúc không thể nào khống chế nổi.
Tiểu Văn nhanh chóng hòa đồng với chúng tôi, cười rất thoải mái và sảng khoái.
“Mọi người thật tốt, em… lâu lắm rồi em không cười thế này rồi.”
Chúng tôi nhìn nhau, trong ánh mắt đều có một niềm vui, có thể làm cho Tiểu Văn cười vui vẻ thực sự là công lao mà chúng tôi hợp tác mới đạt được, trừ lão Đường.
Mọi người ngồi nói chuyện ở nhà tôi đến tận mười một giờ đêm, trong khoảng thời gian này lão Đường chỉ xuất hiện một thời gian ngắn, sau đó, chúng tôi đã triệt để cách ly cậu ta. Cái thằng này toàn nói những điều không nên nói những lúc không phù hợp.
Mọi người đang trò chuyện rất vui, cũng đang tránh mấy chủ đề nhạy cảm, tránh làm không khí trở nên khó xử hoặc ảnh hưởng đến tâm trạng của Tiểu Văn. Sau đó lão Đường mở miệng: “Ha ha, anh cảm thấy chuyện này rất thú vị, Tiểu Văn, em lôi Bảo ra giả mạo bố của con em, thế thì bố đẻ của nó chắc là bực lắm nhỉ! Mình trồng hạt giống để thằng khác nó hái quả…”
Tất cả mọi người đều hóa đá, không khí lập tức trở nên lúng túng.
Lão Đường nhận ra liền vội cười ha hả xua tay: “À? Ha ha ha ha! Anh đùa đấy mà! Ý anh là, các cậu xem, một cú điện thoại của Tiểu Văn đã làm cho Thịt Chó và Tiểu Phấn suýt nữa thì giải thể, lại còn làm cho Thịt Chó tí nữa thì phát hiện tớ và Tiểu Phấn, à không, tưởng là tớ và Tiểu Phấn có gian tình…”
Sắc mặc Tiểu Phấn liền sầm xuống, xung quanh Thịt Chó cũng bùng lên một ngọn lửa nóng hừng hực.
Lão Đường lại ngớ ra, vội lấy can đảm cười lấy lòng Thịt Chó: “Coi kìa! Lại nữa rồi, tớ chỉ nói đùa thôi mà, tớ đâu có định nói cậu, tớ định nói Bảo kia.” Nói đoạn này quay sang nhìn tôi, “Xem Bảo đáng thương chưa kìa, giả làm bố thay người khác, chuyện này mà để Mạt Mạt biết được thì chắc chắn sẽ chết thảm ở đầu đường cho mà xem!”
Tất cả mọi người đều nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao, không khí như ngưng lại.
“Lại Bảo, anh… có bạn gái à?” Tiểu Văn khẽ nhíu mày nhìn tôi hỏi.
Tôi vội vàng xua tay, tất cả mọi chỗ có thể rung lắc được trên người đều được đem ra xài hết: “Không có không có! Không có thật mà! Tuyệt đối không có!” Nói xong tôi trợn mắt nhìn lão Đường một cái.
Không ngờ lão Đường lại bật cười: “Ha ha! Cậu xem cậu sợ thế cơ à, cậu chỉ giả làm bố thôi, cậu tưởng cậu với Tiểu Văn thành đôi thật chắc? Lại còn đánh chết cũng không chịu nhận nữa!”
Ánh mắt của mọi người lại như mũi dao ngọn thương lao về phía tôi.
Tiểu Văn ngập ngừng một chút, khẽ cắn môi rồi ngước mắt lên nhìn tôi: “Lại Bảo, nếu anh có bạn gái thật thì không cần giúp em đâu, em không muốn vì chuyện này mà làm anh khó xử.”
Tôi bật dậy khỏi sofa: “Anh không có bạn gái thật mà! Nếu anh có bạn gái hôm đó khi em nói muốn hẹn hò sao anh có thể nhận lời! Trùng hôn sao? Thế thì đáng sợ quá! Em cũng biết trùng hôn nghĩa là sao không? Có hai bà vợ! Cũng có hai bà mẹ vợ đấy!”
Tiểu Văn nhìn tôi, vẻ mặt rất bình tĩnh, hoàn toàn trái ngược với mấy gương mặt có vẻ kinh ngạc bên cạnh.
“Thế Mạt Mạt là…” Tiểu Văn hỏi.
“Mạt Mạt chỉ là một người bạn học cũ của anh thôi!” Tôi sắp phát rồ mất, “Nếu là bạn gái anh sao anh không nhận ra chứ! Thịt Chó! Lão Phó! Chuyện ngày hôm đó tớ đã nói rõ với các cậu rồi mà!”
Lão Đường trợn mắt dài giọng a một tiếng, sau đó cười đểu giả: “Ha ha, tớ quên mất, vì lúc nãy bọn tớ vừa vào nhà đã thấy cô bé không mặc quần đó, tớ còn tưởng là Mạt Mạt nữa chứ.”
Tiểu Văn sững người, quay sang nhìn tôi, không phải, cô ấy không nhìn mà là đánh giá tôi.
Tôi sắp nghiến vụn răng ra rồi, nếu không phải có lão Phó chắc chắn tôi đã lao vào bếp vớ con dao phay rồi!
Lão Đường cuối cùng cũng nhạy cảm chú ý đến nhưng ánh mắt có phần nguy hiểm xung quanh, ngớ người ra một chút rồi liền xua tay cười hòa hoãn:
“Ha ha ha, đều tại tớ cả, cứ toàn đùa vớ đùa vẩn, được rồi không nói nhăng cuội nữa! À, để tớ kể chuyện cười cho mọi người nghe nhé! Chuyện cười hay lắm! Có một cô nàng tóc vàng hoe, một hôm cô ta đi tìm luật sư đòi ly hôn, luật sư hỏi tại sao? Cô liền nói: Tôi nghi ngờ chồng tôi ngoại tình! Luật sư lại hỏi: Có chứng cớ gì không? Cô ta liền nói: Con tôi đẻ ra chẳng giống chồng tôi chút nào! Ha ha ha ha, các cậu bảo cô nàng này…”
Mọi người nhìn nhau, trong phòng khách chỉ vang vọng tiếng cười hô hố của một mình lão Đường. Lão Đường cười đến nỗi nằm ra trên ghế sofa, Tiểu Văn có vẻ bối rối, nhìn tôi ngượng nghịu cười rồi mím môi lại… Tôi mà là Tiểu Văn chắc chắn tôi sẽ xông lên vặt thằng nhỏ của lão Đường!
Một người thỉnh thoảng phá hoại không khí một lần hoàn toàn không khó, khó là trường kì phá hoại, hễ cứ gặp là phá, phá suốt mười mấy năm không thay đổi, thế mới gọi là khó càng thêm khó!
… Sau một hồi đánh đập điên cuồng, trừ Tiểu Văn tất cả mọi người đều tham gia vào trận ẩu đả, rất hay rất độc đáo, chiêu nào cũng chí mạng, chỉ trách cái mồm khốn nạn của Đường Gia vừa rồi đã đắc tội tất cả mọi người.
“Không sao.” Tiểu Văn ngồi bên vừa cười vừa xua tay, “Em không bận tâm đâu, chuyện cười đó rất hay.”
Đáng tiếc là sự rộng lượng của cô ấy bị chìm lấp trong tiếng kêu thảm thiết như tiếng lợn bị chọc tiết của lão Đường.
Thế là từ lúc đó, lão Đường bèn ngoan ngoãn ngồi một góc nghe chúng tôi nói chuyện, thỉnh thoảng chêm vào một hai câu, mỗi lần cậu ta thông minh đột xuất định thốt ra một câu tuyệt cú nào đó, mặt vừa mới hí hửng ngẩng đầu lên thì đã bị ánh mắt như hùm như sói xung quanh chặn họng, bải hoải nhũn người trong góc sofa…
Trong lúc trò chuyện, Tiểu Văn đã bị cảm động vì những lời tích cực đầy hứng khởi của mọi người, mắt rơm rớm nước luôn miệng cảm ơn.
Mọi người xua tay: “Thôi thôi! Vẫn còn cảm ơn à? Làm gì đến nước đó? Có chút chuyện cỏn con ấy mà!”
Lão Phó nói: “Vở kịch này thành bại ở Bảo, vai của cậu là quan trọng nhất, chúng ta chỉ là vai phụ thôi.”
Tiếp đó mọi người phân vai như chơi trò chơi, tất nhiên về cơ bản là ai đóng vai người đó, chỉ có điều phải làm cho nhân vật của mình hoàn toàn hóa vào câu chuyện tình yêu hoàn mỹ giữa tôi và Tiểu Văn mà mọi người vừa soạn ra. Sau đó lúc cần thiết, với tinh thần hy sinh cái tôi vì cái chung, làm chứng cho lời nói dối tày trời này.
Còn về lão Đường, do khả năng diễn xuất, khả năng phát huy tại chỗ và khả năng nắm bắt nhân vật của cậu ta, để tránh trong giây phút quan trọng cậu ta vô tình, vô sỉ, vô lí làm loạn nên chúng tôi cho cậu ta làm nhân viên tạp vụ, chỉ trong những tình huống bất đắc dĩ mới có thể đóng vai “người qua đường A”.
Áp lực của tôi là lớn nhất. Dù gì vai mà tôi phải diễn không có kịch bản, tất cả mọi khả năng đều có thể xảy ra, gần như hoàn toàn phát huy tại chỗ, mà tôi đã bao giờ đóng phim của Vương Gia Vệ đâu. Tôi hoàn toàn không chắc chắn chút nào, nói thực tôi không nắm rõ vai diễn của mình lắm, nếu lần này thực sự phải giúp Tiểu Văn thì tôi phải chuẩn bị thật kĩ, phân tích tỉ mỉ hoàn cảnh tính cách của nhân vật, phải đi sâu vào nội tâm nhân vật, làm cho diễn xuất của mình được lập thể hóa, có lẽ còn phải ra hiệu sách mua một cuốn Sự tu dưỡng của một diễn viên…
Nói chuyện đến gần mười giờ mọi người mới giải tán.
Phương châm sách lược cụ thể về cơ bản đã có, bố mẹ Tiểu Văn cũng sắp về nước, hiện chưa nhận được email xác định thời gian cụ thể, nên vẫn còn chút thời gian chuẩn bị.
Thực ra chỉ cần tạo ra một câu chuyện duyên phận trời định, sinh ra để dành cho nhau, tạo ra một câu chuyện thần thoại tình yêu đẹp đẽ lãng mạn đầy trắc trở là được. Đồng thời tôi và Tiểu Văn phải học thuộc lòng chuyện này, không được để có kẽ hở, phối hợp ăn ý nhuần nhuyễn, giả vờ ngọt ngào trước mặt bố mẹ Tiểu Văn, đồng thời nhất định phải làm cho họ hoàn toàn tin vào câu chuyện thần thoại dù vạn thế có trôi qua, bể cạn thành nương dâu thì tình yêu cũng là mãi mãi, dù biển có cạn đá có mòn thì cũng không hủy được lời ước hẹn chân tình của đôi ta. Sau bao phen dằn vặt day dứt đau khổ, sau bao phen giằng co vật vã trong đêm tối, tay nắm chặt tay để tôi và Tiểu Văn không bao giờ chia cách… Đợi đến khi bố mẹ Tiểu Văn công nhận tôi, yên tâm lên máy bay về bờ bên kia đại dương thì chuyện này coi như đại công cáo thành.
Khi ra về mọi người đều khuyến khích tôi tiễn Tiểu Văn về nhà. Tôi cũng không từ chối, cảm thấy trong hoàn cảnh này thì đây là chuyện nên làm. Thế là mọi người đều khen tôi nhập vai nhanh. Nhưng Tiểu Văn thì cứ từ chối, kiên quyết không cần tôi đưa về. Khi mọi người lấy lí do con gái về đêm một mình nguy hiểm thì Tiểu Văn khẽ cười: “Bao năm qua em đều như vậy.”
Nghĩ cũng phải, Tiểu Văn sống một mình nhiều năm như vậy tuyệt đối không phải loại con gái yếu đuối, chúng tôi đúng là đã lo thừa rồi.
Trước khi về, Tiểu Văn hơi ngập ngừng rồi quay lại nhìn tôi, “Lại Bảo, cảm ơn anh đã giúp em.”
Tôi cũng cười: “Anh cũng rỗi rãi chẳng có việc gì làm ấy mà.” Thấy trong mắt Tiểu Văn thoáng ánh cười và vẻ trách cứ, tôi vội nói chữa: “Em cứ yên tâm đi, chắc chắn anh đã giúp em là giúp đến cùng, tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên, nghiêm túc làm bố giả tiễn bố mẹ em lên máy bay.”
“Anh sẽ giúp em đến cùng thật chứ?” Tiểu Văn cười hỏi.
Tôi gật đầu.
“Vậy… mai anh có thể cùng em đến bệnh viện kiểm tra được không?” Tiểu Văn ngập ngừng rồi lại ngập ngừng nói, “Em không thích ánh mắt của những người nhìn em khi em đi một mình.”
Tôi hiểu ngay vấn đề: “Được, liên lạc bằng điện thoại nhé.”
“Cảm ơn anh.” Tiểu Văn nhìn tôi khẽ nói, ánh mắt vốn trong veo khi nói câu đó lại có vẻ mông lung. Tôi còn chưa kịp nhìn rõ ánh mắt ấy đang nói gì thì cô ấy đã quay người bước ra hành lang đi vào thang máy.
“Bye bye!” Tôi chống tay vào cửa hét với theo.
Bên đó liền ồ lên mấy câu “bye bye” loạn cào cào, mà giọng của lão Đường là chói tai nhất: “Bye bye nhá bố nó!”
Kèm theo tiếng cửa thang máy đóng vào là tiếng chân đá tay đấm và tiếng kêu thảm thiết của lão Đường.
Tôi thở phào một hơi, quay người đóng cửa, bước vào phòng khách thu dọn tách chén, vỏ hoa quả và lon bia rỗng, vừa dọn vừa ngáp thì bỗng cảm thấy có gì không ổn.