ịt Chó căng thẳng dựa vào mép cửa, người dán vào tường nghiêng đầu lắng nghe, toàn thân toát lên khí chất của một chú chó cảnh sát.
Khoảng hai mươi phút sau bỗng có tiếng bước chân, tiếp đó là tiếng xoay nắm cửa, Thịt Chó đang đứng sát cửa đột ngột trợn mắt đồng thời từ cửa phòng ngủ ba chân bốn cẳng phi ra, nhảy qua hai cái ghế và cả cái bàn uống nước, sau đó ngồi bịch xuống sofa, ra vẻ bình thản.
Quá trình từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc không đến một giây, khởi động cũng rất tốc độ, tiết tấu cũng rất nhịp nhàng, tính phối hợp rất nổi trội, tuy khi nhảy qua chiếc ghế thứ nhất và chuẩn bị nhảy qua cái bàn uống nước tính liên kết hơi kém, nhưng các động tác kĩ thuật rất nhuần nhuyễn, không khác gì Lưu Tiểu Tường (vận động viên điền kinh Trung Quốc).
Tôi, lão Phó và lão Đường đều kinh ngạc kiêm ngưỡng mộ nhìn Thịt Chó, vô cùng thán phục hành động phi thường này của cậu ta, đúng là… hồi nhỏ viết về đại hội thể thao có một câu miêu tả vận động viên là gì ấy nhỉ: Tiếng súng vừa vang lên, vận động viên đã lồng lên như một con chó dại đứt dây…
Nhưng chỉ một giây sau, tất cả mọi ánh mắt đã đổ dồn vào cửa phòng ngủ, Tiểu Phấn lao ra trước, một tay nắm chặt nắm chặt tay Tiểu Văn bước ra ngoài.
Nhìn hai đôi mắt đỏ mọng trên mặt họ là biết hai cô nàng vừa khóc một trận long trời lở đất.
Thịt Chó đứng bật dậy như một viên đạn nẩy, nhảy qua bàn uống nước đứng trước mặt Tiểu Phấn trong chớp mắt, “Sao thế em yêu?”
Tiểu Phấn chụp lấy tay Thịt Chó: “Chúng ta phải giúp Tiểu Văn, nhất định phải giúp!”
Chúng tôi cũng đứng dậy, tận mắt nhìn thấy màn chuyển biến đáng kinh ngạc này. Rõ ràng Tiểu Phấn đã hoàn toàn đứng trên một chiến tuyến với Tiểu Văn. Có lúc phụ nữ hoàn toàn không thể giao lưu với nhau được, chỉ dùng trực giác đã coi nhau là địch thủ; nhưng cũng có lúc họ không cần nói gì, khóc một trận đã thành bằng hữu.
Có thể thấy bàn tay Tiểu Phấn bóp tay Thịt Chó vừa dùng cả móng vừa dùng cả lực, vẻ mặt Thịt Chó rất kiên nghị nhưng ánh mắt đã lộ vẻ đau đớn, vội vàng gật lấy gật để: “Giúp! Giúp! Em nói giúp thì giúp! Em bảo giúp thế nào thì giúp thế ấy!”
Tiểu Phấn thả Thịt Chó ra, nhìn về phía chúng tôi. Khí thế mạnh mẽ như của nữ hoàng, ánh mắt của cô ấy như mấy quả đao phi xoẹt xoẹt kề lên cổ ba thằng chúng tôi. Tôi, lão Phó và lão Đường đều không dám chậm trễ, vội vàng gật đầu, vẻ mặt đều tỏ ra giúp người là việc nên làm, nguyện vì Tiểu văn máu chảy đầu rơi, chết không hối tiếc.
Tiểu Phấn quay đi kéo Tiểu Văn ra phòng khách ngồi lên sofa nhìn chúng tôi, bắt đầu kể lại mọi sự cô ấy vừa được nghe. Trong quá trình kể, chúng tôi đều lịch sự, lễ phép đứng từ đầu đến cuối, không ai dám ngồi, ai cũng biết sự ghê gớm của Tiểu Phấn.
Ở trại nuôi chó của Thịt Chó từng có hai con chó Ngao Tây Tạng thuần chủng, hung dữ đến nỗi không ái thuần được, nhưng Tiểu Phấn đập một cái, lườm thêm cái nữa là hai con Ngao lập tức ngoan hiền… Từ đó có thể thấy được sự đáng sợ của Tiểu Phấn.
Còn những gì Tiểu Phấn kể về cơ bản là những chuyện chúng tôi đều đã biết, nhưng rõ ràng là Tiểu Phấn cũng giấu giếm ít nhiều, lúc kể còn không ngừng nhìn Tiểu Văn, Tiểu Văn thì cứ cúi gằm, từ đầu đến cuối hai người đều nắm chặt tay nhau.
Thôi được, phải thừa nhận có những chuyện chỉ có cùng giới với nhau mới nói được, Tiểu Văn nói với Tiểu Phấn rất nhiều, còn những gì nghe được quả thực cũng làm chúng tôi cảm thấy đau xót.
Bắt đầu từ năm mười sáu tuổi Tiểu Văn sống một mình, bố mẹ ở nước ngoài, ngoài việc gửi tiền thì không làm bất cứ việc gì khác. Một cô bé cứ lưu lạc từ thành phố này sang thành phố khác, không có nhà, không có cội rễ, chỉ có một chiếc túi da, một bóng lưng, một nỗi cô độc, một tiếng thở dài… cứ như vậy suốt sáu, bảy năm, nhìn thấy sự vô tình của con người, cuộc đời đen bạc, cũng từng yêu, từng hận, từng đau khổ, khóc lóc, rạng rỡ, bình thản.
Tiểu Văn bây giờ cũng không hề phức tạp, ngoài những lúc nhắc đến những quá khứ mà cô ấy không thể xóa nhòa trong tâm trí mới cúi đầu, nhìn đi nơi khác. Nếu không cô ấy sẽ nhìn thẳng vào mắt bạn, không chút tránh né, không chút sợ hãi, ánh mắt nhìn bạn đầy trong sáng, êm ả, không chút dục vọng. Bình lặng như mặt hồ thu, thấu suốt như suối nguồn.
Tiểu Phấn kể một lúc rồi bật khóc.
Cô ấy kể Tiểu Văn thích ca hát, muốn vào một đoàn ca vũ nhưng lại bị người giới thiệu lừa không còn một xu dính túi. Không có tiền đóng tiền nhà, bị chủ nhà đuổi ra ngoài suốt một tuần phải ngủ trên ghế đá trong công viên, rửa mặt bằng vòi phun nước của công viên, ngoài mấy cụ già tập thể dục buổi sáng thấy cô đáng thương mua cho mấy bữa sáng ra, phần lớn thời gian Tiểu Văn đều chịu đói cả ngày, ban ngày thử tìm việc làm, buổi tối nằm khóc trên ghế đá, càng thấy hận bố mẹ hơn.
Cô ấy kể Tiểu Văn dựa vào số tiền không nhiều nhặn gì của bố mẹ để học hết trường nhạc. Nhưng vào năm tốt nghiệp, vì việc giới thiệu phân công công việc suýt nữa bị một giáo viên cưỡng bức trong kí túc, sau khi giãy giụa thoát ra được thì kết quả là tên cầm thú không đạt được mục đích đó hủy bỏ tất cả đãi ngộ khi tốt nghiệp của Tiểu Văn, không được giới thiệu, Tiểu Văn tốt nghiệp xong liền thất nghiệp.
Cô ấy kể khi đến một thành phố phương bắc, Tiểu Văn bị thương ở chân vì quá lạnh, lưu lạc đến thành phố ở phương nam thì bị chàm. Mỗi khi tới một thành phố hoặc mỗi khi đau khổ không thể chịu nổi, Tiểu Văn đều tìm một bốt điện thoại gọi cho mẹ ở nước ngoài, tất nhiên cô ấy không gọi thật mà chỉ cầm ống nghe, tưởng tượng rằng mẹ đang lắng nghe ở đầu dây bên kia, sau đó cô ấy vừa khóc vừa kể hết mọi nỗi lòng của mình.
Cô ấy kể Tiểu Văn lúc nào cũng chỉ có một mình, bao nhiêu năm như vậy luôn chỉ có một mình, không có bạn bè tâm giao thực sự, không có một người yêu lâu dài say đắm. Rất khó tưởng tượng, bao năm qua Tiểu Văn sống thế nào. Dưới bề ngoài trẻ trung trong sáng này nhất định là một trái tim đã có vô vàn lỗ thủng.
Cô ấy còn kể bây giờ trong bụng Tiểu Văn có một sinh mạng, Tiểu Văn tuyệt đối không muốn phá thai, ít nhất bây giờ cô ấy cũng là một bà mẹ tương lai, cô ấy sẽ không tàn nhẫn như bố mẹ của mình, sẽ không đối xử vô trách nhiệm với con cái của mình như họ, cuộc sống của cô ấy cần một người đồng hành…
Tiểu Phấn vừa kể nước mắt vừa giàn giụa.
Còn Tiểu Văn từ đầu đến cuối luôn cúi đầu, mặt không biểu cảm, chỉ khi nói tới đứa con là đôi mắt cô ấy mới thoáng đau khổ.
Tiểu Phấn nghẹn ngào, chúng tôi đứng một bên cũng thấy buồn bã và tiếc nuối.
Tiểu Văn không khóc, chỉ ngẩng đầu lên nhìn chúng tôi một cái rồi lại cúi xuống, tiếp tục vuốt ve chiếc dây chuyền trước ngực.
Có lẽ cô ấy không muốn khóc trước mặt chúng tôi.
Là kiên cường hay là tê dại?
Từ đầu đến cuối Tiểu Văn và Tiểu Phấn đều không nhắc chút gì tới cha của đứa bé trong bụng Tiểu Văn, chúng tôi không biết người đàn ông đó là ai, rõ ràng là Tiểu Văn cũng không muốn nói.
“Chúng ta phải giúp Tiểu Văn.” Tiểu Phấn rút mấy tờ giấy ăn trên bàn, vừa lau mắt vừa nói, giọng điệu không giống đang trưng cầu ý kiến mà giống ra lệnh hơn.
Tất cả mọi người đều nhìn nhau rồi gật đầu. Lúc đó tôi không ý thức được rằng mình cũng gật đầu, đúng là một cái gật đầu hận ngàn năm…
Thịt Chó bước tới trước mặt Tiểu Phấn, ôm hai vai cô, nghiêng đầu nhìn Tiểu Văn ngồi bên cạnh cười nói: “Chuyện này chắc chắn chúng tôi sẽ giúp, chỉ là diễn kịch thôi mà phải không?”
Tiểu Văn ngẩng đầu lên khẽ cười: “Chỉ cần bố mẹ em đi là xong, họ chỉ về một tuần thôi.”
Lão Phó vươn vai, cố làm ra vẻ thoải mái để phá tan bầu không khí buồn bã: “À, Tiểu Văn, em chỉ cần Bảo giúp thôi đúng không? Chuyện này bọn anh cũng cần tham gia hả?”
“Em hy vọng vậy…” Tiểu Văn gật đầu.
“Hiểu rồi!” Lão Phó vừa cười vừa vẫy tay, “Bảo giả làm bố con em, còn bọn anh là vai phụ, diễn bạn bè của em và Bảo, phối hợp để làm tăng độ chân thật của chuyện này đúng không?”
Tiểu Văn gật đầu rồi quay sang nhìn tôi.
Tôi chợt tỉnh ngộ, giờ mới nhớ ra nếu chuyện này tiếp diễn thì tôi sẽ làm nam chính! Giả bộ làm bố trước mặt bố mẹ Tiểu Văn á? Tôi làm được không? “Tiểu Văn, thực ra…” Tôi cười khan, bước lên hai bước, e dè chỉ Tiểu Văn, “Thực ra bây giờ em… cũng chưa được mấy tháng, hoàn toàn không nhận ra, bố mẹ em chắc không có mắt thần chứ?”
Tiểu Văn ngẩng lên lặng lẽ nhìn tôi chậm rãi nói: “Mẹ em là bác sĩ ở nước ngoài, là một bác sĩ phụ khoa rất nổi tiếng, là chuyên gia cả về đông và tây y, em chỉ lo mẹ em sẽ nhìn ra, em chỉ sợ thôi.”
Ánh mắt tất cả mọi người đang dồn vào tôi, hình như chỉ đợi tôi gật đầu không bằng, tôi rất bối rối, bất giác giờ tay lên vuốt cổ, vuốt đúng vào chiếc dây chuyền Tiểu Văn tặng… Thôi được, tôi nghĩ mình là một người lương thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui, giờ phút này, bản tính lương thiện đè bẹp những suy nghĩ xấu xa, tôi gật đầu nhìn thẳng vào mắt Tiểu Văn: “Này… có phải giúp em ít nhiều cũng có tí thù lao không?”
Ngay lập tức mấy bóng đen bên cạnh tôi đã nhảy lên, tôi còn chưa kịp thủ thế thì đã lần lượt tung ra tuyệt chiêu! Giáng long thập bát chưởng của Thịt Chó, trảo nãi long qua thủ của lão Phó, đoạt mệnh tiễn đao cước của Tiểu Phấn, và còn… quỳ hoa bảo điển của lão Đường! (Quỳ hoa bảo điển là võ công của Đông Phương Bất Bại trong tiểu thuyết Tiếu ngạo giang hồ của nhà văn Kim Dung, người luyện phải tịnh thân.)
… Sau một hồi đấm đá xong không khí hoàn toàn trở nên thoải mái, Tiểu Văn cũng bị chúng tôi chọc cười, thực ra khi cười cô ấy trông rất xinh, chỉ có điều có lẽ mấy năm qua cô ấy luôn rất ít cười chăng.
“Lại Bảo, nếu anh giúp em, em thật sự có thể đưa tiền cho anh.” Tiểu Văn đứng dậy đi tới trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, “Nhưng cái khác thì không được, anh hiểu không?”
Tôi hơi sững người, cười ngượng nghịu: “Tiền gì mà tiền, anh nói chơi vậy thôi, đừng nói là giả làm bố, có giả làm cháu nội anh cũng không lấy tiền đâu!”
Tiểu Văn lại bật cười lớn.
“Tiểu Văn! Tiểu Văn!” Lão Đường ở bên cạnh nhảy đến, “Có chuyện này anh phải phê bình em đấy!”
“Gì cơ?” Tiểu Văn nhìn lão Đường.
“Tiểu Văn, lần này giúp em anh cũng có phần, hơn nữa còn toàn tâm toàn ý, nhưng em đã làm anh tổn thương rất lớn!” Lão Đường ra vẻ vô cùng bi thương, “Em giải thích cho anh nghe coi, tại sao sau tối hôm đó, em gọi điện cho cả ba tên súc sinh này mà lại không gọi cho một mình anh?”
Ba chúng tôi nghe vậy liền đồng loạt nhìn về phía Tiểu Văn, quả thực chúng tôi cũng rất hiếu kì về chuyện này.
Tiểu Văn nhìn lão Đường, hình như có vẻ hơi do dự.
“Em nói đi, không sao đâu, em không coi bọn anh là bạn thì bọn anh làm sao giúp em được?” Lão Phó ngẩng đầu hất hàm ra hiệu cho Tiểu Văn.
Tiểu Văn khẽ cười: “Không phải em không liên hệ với anh, anh Đường, em… Lại Bảo biết đấy, em đang tìm người giúp em, nhưng sự giúp đỡ này không có điều kiện đi kèm, trước đây em đã từng hỏi mấy người, nhưng bọn họ đều ra điều kiện là em phải lên giường với họ, việc đó là không thể, nên…” Vừa nói Tiểu Văn vừa liếc lão Đường một cái rồi nhìn đi chỗ khác, “Lúc