i, hoặc có thể nói chúng tôi thích xem lão Đường mất mặt ra sao. Đó là cách chúng tôi thể hiện tình bạn vô giá của mình.
Lão Đường không sợ bị chúng tôi xem, đằng nào cũng chẳng phải lần đầu. Tình huống cụ thể thế nào á? Nói thế này đi, Đường Đôn là một người đàn ông tốt, bao năm qua, lão Đường và nhiều đời bạn gái cũ của cậu ta yêu đương cũng gọi là vô cùng nồng nhiệt say đắm, yêu chết đi sống lại nhưng có thể do lão Đường không được coi là vô cùng tốt, cho nên những cô gái đó cũng không say đắm ngọt ngào với cậu ta lâu lắm, sơ sơ có thể tính, lão Đường đã tham dự đám cưới của ba cô bạn gái cũ, có mấy cô không mời cậu ta, hoặc mời mà cậu ta không đi, cho nên mỗi lần cậu ta say bét nhè liền bi thương nói một câu đã nói rất nhiều lần: “Người yêu lại lấy chồng rồi, chú rể không phải tôi…”
Nhưng thất bại hết lần này đến lần khác hoàn toàn không đánh đổ lòng tự tin của lão Đường, cậu ta vẫn nỗ lực không ngừng, càng bại càng hăng máu theo đuổi mỗi ý trung nhân của mình.
Về điểm này chúng tôi nhất trí cho rằng, lão Đường là một người đàn ông kiên cường, rộng lượng, đã bị tình yêu làm tổn thương đến độ mất cả cảm giác, vô âu vô lo, vô tâm vô tính.
Thanh Thu đã đi đến bên cạnh cười nói gì đó với cô gái đó, cô ấy cũng cười với Thanh Thu, sau khi nghe Thanh Thu nói liếc nhìn về phía chúng tôi.
Lão Đường liền tạo dáng trông cô cùng cool, cầm ly rượu ra vẻ đang trầm tư suy nghĩ, hung dữ liếc chúng tôi thì thào: “Có nhìn tôi không? Có phải đang nhìn tôi không?”
“Không.”
“Chắc chắn không thể nào.”
“Người ta có mù đâu.”
Thái độ của ba chúng tôi hết sức thống nhất.
Nhưng thật là bất ngờ, không lâu sau cô gái tên Tiểu Văn đó theo Thanh Thu đi về phía chúng tôi thật. Thịt Chó thấy có trò hay liền kéo chiếc ghế bên cạnh sang cạnh chỗ ngồi của mình, nhưng chỉ nửa giây sau, lão Đường đã ngồi vào chỗ của cậu ta.
“Ông có Tiểu Phấn rồi.” Mắt lão Đường lóe ánh hung hăng.
Thịt Chó bĩu môi, ngồi vào chỗ của lão Đường.
Thanh Thu và cô gái tên Tiểu Văn đó cùng bước tới. Thanh Thu vừa cười vừa giới thiệu từng người một, chúng tôi không bắt tay mà chỉ mỉm cười đứng dậy gật đầu, coi như là chào hỏi.
Trong ánh mắt giết người của Đường Đôn, Thanh Thu nuốt nước bọt, ý tứ ngồi xuống một chiếc ghế khác.
Tiểu Văn cười chào mọi người, lịch sự ngồi xuống, hoàn toàn không có cái vẻ cố tỏ ra quyến rũ và lấy lòng của các nữ ca sĩ chúng tôi thường gặp trong quán rượu, điều đó thực sự chiếm được chút cảm tình của chúng tôi.
Lão Đường ngồi cạnh Tiểu Văn, trông phấn khở lạ thường, có khi bây giờ nếu bên cạnh cậu ta có cây chuối, cậu ta có thể nhảy phốc một phát lên cây, đu một cái bay ra rõ xa cũng nên…
Hỏi tuổi thì thiếu lịch sự nhưng Tiểu Văn trông khá trẻ, dù có trang điểm một chút nhưng mắt rất sáng, trên người cũng không có mùi nước hoa khó chịu.
Lão Đừng đã bắt đầu thao thao bất tuyệt tự giới thiệu bản thân rồi: “Chào em, em là Tiểu Văn hả? Ha ha, anh họ Đường, em cứ gọi anh lão Đường đi.”
Tiểu Văn lịch sự khẽ cười: “Không hay lắm, cứ để em gọi là ông chủ Đường đi.”
Lão Đường sung sướng đập bàn cái chát: “Anh thì ông chủ nỗi gì! Bây giờ anh là phóng viên kỳ cựu của một tòa soạn báo lớn, còn kiêm chức tổng giám đốc nữa, giúp bạn bè quản lí một công ty kĩ thuật, à cậu ta đây, tiểu Phó.” Lão Đường chỉ vào lão Phó, “Ngoài ra, anh còn hợp tác mở một trại nuôi chó thuần chủng, với cậu ta, tiểu Nhục.” Lão Đường chỉ Thịt Chó.
Mấy anh em không ai nói gì, chỉ tươi cười, dùng ánh mắt chửi tổ tiên lão Đường.
Lão Đường không hề bận tâm, ánh mắt không rời gương mặt Tiểu Văn nửa giây, bình thường cậu ta cũng vậy, chỉ cần có người là bắt đầu ba hoa bốc phét, lên trời xuống biển đủ cả, theo tư duy logic sau vô số lần bị tổn thương của cậu ta thì mấy mối tình trước thất bại đều là vì cậu ta không đủ giàu.
Bình thường lão Đường thường nói: “Đợi tôi trở thành tỷ phú thì tha hồ tìm mỹ nữ! Cầm tiền đập vào mặt cô ta bảo cô ta cởi quần áo ra nằm xuống! Cầm thêm ít tiền nữa, đập đến khi cô ta yêu tôi! Đến tháng à? Shit! Đập tiền, hết luôn!”
Có điều lần này hình như lão Đường sai nước rồi, cô nàng Tiểu Văn nghe lão Đường ba hoa xong, vẻ mặt chẳng có gì thay đổi, chỉ khẽ cười, hơn nữa tôi để ý thấy, ánh mắt cô ấy thoáng qua vẻ khinh miệt.
Lão Phó ngồi cạnh cũng thấy rồi, vừa lén huých cùi chỏ vào người tôi vừa cười.
Còn lão Đường lúc này đã hoàn toàn nhập tâm, có thể thấy, cậu ta rất có vẻ đã yêu từ cái nhìn đầu tiên với cô em Tiểu Văn này, thế là sau đó cậu ta trở nên cực kì sôi nổi hoạt bát, bắt đầu hoa chân múa tay tán hươu tán vượn, hết chuyện cười này đến trò hề khác, hoàn toàn không cần tổng duyệt trước, kể cứ gọi là mây mưa trải khắp, líu cả lưỡi vào, ai không biết có khi còn tưởng cậu ta đang tự hôn mình ở đấy cũng nên.
Nhưng trò hề này lại khá là có hiệu quả, quả nhiên Tiểu Văn đã bị chọc cười, đầu tiên còn rất đoan trang, sau đó bụm miệng cười khúc khích, tít hết cả mắt lại, hàng mi dịu dàng chớp qua chớp lại làm lão Đường càng thêm điên cuồng hơn.
Vừa cười, Tiểu Văn vừa quay sang nhìn chúng tôi: “Ấy, sao các anh không cười?”
Chúng tôi ngớ người ra, rồi vội vàng lịch sự mỉm cười, thực ra là không thể cười nổi, mấy bài lão Đường đang giở ra chúng tôi đều đã từng nghe, có một ít còn là chúng tôi truyền thụ cho cậu ta, những người chuyên tụ tập kể chuyện cười uống rượu ăn cơm như chúng tôi đâu có dễ chọc cười như thế.
Lão Đường vô cùng thành khẩn cúi đầu: “Ha ha, Tiểu Văn, nói thực nhé, anh biết em cười là để cổ vũ anh, họ không cười là vì anh kể chán, thật đấy, trước kia anh cũng không biết kể chuyện lắm đâu, em cứ hỏi họ thì biết, trước kia anh là người rất hay ngượng.”
Câu này làm cả bàn đều bật cười.
Tiểu Văn cũng hơi sững người, nhận ra sự đáng ngờ bên trong, nhìn lão Đường rồi cũng cười.
Trò chuyện vui vẻ, lão Đường cũng uống không ít, tâm trạng kích động đến nỗi nhất quyết phải hát song ca với Tiểu Văn bài Cuộc đời ý nghĩa. Hơn nữa lão Đường đúng là quá trơ tráo! Cậu ta hát đến mức mà anh chàng chơi đàn bên cạnh đánh sai cả điệu, khiến Tiểu Văn mấy lần suýt hát sai nhạc. Càng đáng khâm phục hơn là, dù đã uống nhiều như thế, cậu ta vẫn không đánh mất bản tính chân chất tiết kiệm, trước khi về vẫn cho chai Jack Daniel uống dở một nửa vào túi mình.
Ra khỏi quán, chúng tôi đứng bên đường hóng một cơn gió lạnh xong, rượu bắt đầu bốc lên đầu, mấy thằng thấy hơi váng đầu. Người váng nhất là lão Đường, bắt đầu tự lắc qua lắc lại.
Lão Phó khởi động xe, tôi và Thịt Chó dìu lão Đường, trong khi lí trí mơ màng cậu ta vẫn giữ được sự tỉnh táo của dục vọng, không ngừng thò tay đẩy tôi: “Anh, anh trai ơi, giúp em một việc đi, hỏi hộ em số điện thoại của Tiểu Văn, đại ân đại đức của anh, em suốt đời không quên!”
Bị cậu ta đẩy mãi tôi đành đầu hàng, quay vào quán rượu, vừa hay gặp Thanh Thu.
“Cậu có số điện thoại di động của cô Chu Tiểu Văn đó không? Cho anh.”
Thanh Thu hơi sững lại, nhìn tôi cười đầy thâm ý, rồi rút di động ra bấm mấy cái, đọc cho tôi một dãy số.
Tôi lưu vào di động của mình, rồi vẫy tay chào Thanh Thu, cậu ta bước tới rồi nói thêm một câu: “Anh Bảo, em cho anh biết một điều, Tiểu Văn không dễ chơi dâu.”
Tôi không hiểu ý cậu ta, nhưng vẫn gật đầu ra khỏi quán rượu.
Một cô gái vừa xinh đẹp, vừa thuần khiết, vừa dịu dàng, vừa quyến rũ vừa đáng yêu, Giống một bông hồng, Đàn ông đều thích nói về cô ấy, Nhưng trước nay chưa có ai từng tận mắt nhìn thấy…