Lão Đường và lão Phó đều lần lượt đồng ý, luôn mồm chửi bới phụ họa.
Thịt Chó cúi đầu im lặng.
Lão Đường vỗ vai Thịt Chó: “Này, Thịt Chó, cái quán ông bảo ở đâu? Tên gì?”
Thịt Chó không ngẩng đầu lên, chỉ đưa tay chỉ: “Rẽ phải ở phía trước, đến thì biết.”
Quán rượu đó không xa lắm, chỉ một lát sau chúng tôi đã đến nơi, cả bọn xuống xe nhìn, tên của quán rượu là: Câu chuyện mùa xuân…
Sau khi Thịt Chó bị chúng tôi đập cho một trận tơi bời, bốn thằng mới đi vào “Câu chuyện mùa xuân”, tối nay chúng tôi trải qua ba tiếng ở “Câu chuyện mùa xuân”, có lẽ sau nhiều năm nữa, ở đây sẽ là thịnh hành một bài hát: năm 2007, đó là vào mùa xuân, có bốn chàng ngốc, uống đến say mèm, không biết trăng sao trời đất gì nữa trong quán rượu này…
Thực ra cái tên này rất quê, phong cách bài trí trong quán rượu cũng được, rất đơn giản nhưng sáng sủa, không rườm rà, ánh sáng cũng ổn, khi chúng tôi đi vào, trên sân khấu nhỏ, một đôi nam nữ đang say đắm song ca bài hát chính trong phim “Anh hùng xạ điêu”- “Cuộc đời ý nghĩa”
Cảm giác này rất hay, hoài cổ, thoải mái.
Khi nhân viên phục vụ đưa chúng tôi đến chỗ ngồi, lão Phó huých huých tay tôi một cái, sau đó ra hiệu cho tôi nhìn lên sân khấu.
Tôi vừa nhìn lên liền mỉm cười.
Nam ca sĩ đang hát là Thanh Thu, tất nhiên đó chỉ là nghệ danh, nhưng chúng tôi cũng chẳng buồn hỏi tên thật, chỉ là bèo nước gặp nhau ấy mà, nhưng tên nhóc này đúng là rất có duyên với mấy người bọn tôi, thường xuyên thấy cậu ta hát ở mấy quán rượu mà trước kia chúng tôi hay đến, gặp nhiều nên cũng nhẵn mặt nhau, không ngờ hôm nay tình cờ đổi quán mà cũng gặp được cậu ta.
Chúng tôi đều nhìn lên sân khấu, Thanh Thu cũng thấy chúng tôi, vẻ mặt cậu ấy vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, còn giơ tay lên chào. Chúng tôi cũng vẫy tay chào lại sau đó được nhân viên phục vụ đưa đến chỗ ngồi.
“Nói trước nhé, hôm nay ai mời?” Tôi nhìn ra xung quanh.
Lão Phó giơ tay: “Tôi! Mấy hôm nay tôi kiếm được một món tiền bán RAM[1], hôm nay tính cho tôi!”
[1] Một loại bộ nhớ trong máy tính
Thế là tôi gọi Chivas. Lão Phó khóc ròng.
Hát xong một bài, Thanh Thu xuống nghỉ, rời khỏi sân khấu một cái là lao thẳng đến bàn chúng tôi, đặt tay lên vai tôi và Thịt Chó, phấn khởi nói: “Trùng hợp quá! Đúng là duyên phận!”
Chúng tôi đều mỉm cười, Thịt Chó đánh vào tay Thanh Thu: “Đừng sờ mó lung tung, tôi là người đã có gia đình rồi!”
Thanh Thu bật cười rồi quay sang nói với nhân viên phục vụ: “Lấy cho một vại bia đen, tính vào tôi.” Dứt lời liền kéo ghế ngồi xuống, “Anh Đường, Anh Nhục (Thịt), anh Phó, anh Bảo, các anh biết hôm nay em hát thêm một điểm nữa nên đặc biệt đến cổ vũ em hả?”
Lão Phó bĩu môi: “Cậu á? Cậu tưởng cậu là đào kép hồi đầu thế kỉ chắc? Lại còn đến cổ vũ nữa?”
Thanh Thu cũng không nổi giận, vẫn tươi cười, cậu ta nghe lời chúng tôi đùa cung quen rồi. Hơn nữa, với người kiếm sống bằng nghề đi hát ở mấy quán bar như cậu ta, khán giả đều là ông chủ, tươi cười đã thành quen rồi. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
“Thế thì tối nay đúng là khéo thật”,Thanh Thu ngồi xuống, rút trong túi áo ra một bao thuốc mời chúng tôi. “Em kể mấy anh nghe, lúc nãy trên sân khấu, em hát mà chả có tí cảm xúc nào cả, chẳng có gì thú vi, ở Ái Cầm Điểu (Chim yêu đàn) em hát các anh ở dưới vỗ tay theo, thế mới gọi là hát có cảm xúc chứ!” Dứt lời, cậu ta gõ tay xuống bàn, “Đây chính là duyên phận!”
Lão Phó rít một hơi thuốc rồi ném bật lửa cho Thanh Thu: “Như cậu nói thì, chúng ta đúng là có duyên thật, vậy tiền rượu hôm nay cậu trả nhé?”
Thanh Thu hơi sững người nhưng rồi lập tức bật cười: “Anh Phó, anh hài hước thật đấy! Làm ông chủ không thể bắt nạt tầng lớp lao động như vậy được!”
Tôi liền xua tay: “Thanh Thu, đừng nói vậy, bọn này chẳng có ông chủ ông chiếc gì cả đâu, chưa chắc đã kiếm được nhiều hơn cậu, công ty anh Phó nhà cậu tổng cộng có năm người, anh Nhục (Thịt) thì nhiều thủ hạ, có điều toàn chó, anh và lão Đường thì thôi khỏi nói, bán sức lao động đã là gì, bọn anh còn phải không biết xấu hổ nữa kìa!”
Lão Đường gật đầu tán đồng, cầm ly rượu lên uống một hớp: “Anh có muốn bán cũng chẳng ai mua, giờ thì đúng là một mái nhà tranh, một trái tim vàng rồi!”
Thanh Thu cười khúc khích cười, không đáp lời, quen thì quen nhưng chẳng qua cũng chỉ là bạn gặp trong quán rượu, nói thực thì còn không thực sự coi là bạn bè nữa kia!
Nhưng lời tôi vừa nói là thật, mấy thằng ngồi ở đây, chưa chắc Thanh Thu đã là người kiếm được ít nhất, hát trong quán bar, một tháng kiếm được ba đến năm nghìn không phải là vấn đề, cậu ta lại hát ở mấy quán liền, nếu nói hoài cổ một chút thì cậu ta chắc chắn là “Hộ vạn tệ”[2] rồi.
[2] Hộ vạn tệ chỉ những gia đình có nhiều tiền, từ dùng trong những năm cuối thập kỉ 70 thế kỉ 20 ở Trung Quốc
Có rất nhiều người cũng hát ở quán bar, trên cả nước có nhiều học viện âm nhạc như thế, mỗi năm có bao nhiêu sinh viên tốt nghiệp? Nhưng có mấy người trở thành ngôi sao ca nhạc? Mấy người ra được album? Có mấy người lên được chương trình văn nghệ cuối năm?
Cũng như là trên cả nước có nhiều trường đào tạo về diễn xuất như thế, mỗi năm có vô số nam thanh nữ tú ôm mộng trở thành ngôi sao tốt nghiệp, nhưng có bao nhiêu ngôi sao thực sự?
Có thể so sánh thế này, những nam thanh nữ tú đó là cá, muốn cắn câu, muốn người câu cá câu được mình, nhưng tự bạn bơi qua đó cắn câu thì không được, bạn còn phải nhờ một con rùa khốn kiếp nào đó dưới nước bò lên nói ngon nói ngọt với người câu cá vài câu: “Anh ơi, có con cá anh muốn câu nó, anh chịu khó câu nó đi. Nếu câu lên nhìn thấy ngứa mắt anh lại vứt xuống sông là được!”
Thật vậy, vì mấy ông chủ, đạo diễn, chế tác đó không tự xuống sông mò cá, đều là cá tự nguyện cắn câu cả. Vì vậy có lúc, vì cũng hiểu một chút tình hình trong giới đó nên tôi cũng thấy hơi thương cho thanh Thu, không có cơ hội bán thân đành phải bán tiếng hát vậy.
Thanh Thu cười giả lả cho qua chuyện, thế là cũng chẳng ai trêu cậu ta mời rượu nữa.
Thực ra cậu nhóc Thanh Thu này cũng được, ví dụ như ở những quán rượu trước kia, sau khi chúng tôi quen biết, cậu ta thấy chúng tôi sẽ hét lên trên sân khấu: “A! Mang cho các anh đây một đĩa hoa quả! Tính vào tôi!”
Cậu ta nói chữ “nhỏ” rất khẽ, rất nhanh, ba chữ “đĩa hoa quả” thì lại đặc biệt to, còn kéo dài giọng ra nữa, có vẻ vô cùng hào sảng và trượng nghĩa.
Đường Đôn thì lại nhanh chóng tỏ thái độ ban đầu, mắt cậu ta lén lút liếc về một phía gần đó, rồi lập tức áp sát Thanh Thu, cười gian manh hỏi: “Này, cậu em, anh hỏi cái này, em có quen em gái lúc nãy hát cùng em không?”
Thanh Thu hơi sững người, nhìn theo ánh mắt của lão Đường: “Anh bảo Tiểu Văn á?”
Anh em đều hiểu tính lão Đường, hơn nữa lão Đường đúng là có huệ nhãn, những cô gái mà cậu ta nhìn đến hầu như đều là hàng cao cấp. Thế là bọn tôi cũng quay sang nhìn.
Cô ca sĩ lúc nãy đắm đuối hát song ca bài Cuộc đời ý nghĩa trên sân khấu với Thanh Thu đang ngồi trên ghế cao cạnh quầy bar với một chia Heineken.
Cô gái có mái tóc dài, để mái búp bê, mặc một chiếc áo xường xám cách tân thắt eo không tay, quân da đen, đi sandal, ngồi trên ghế cao uống Heineken. Cô ấy nhìn xuống, đầu bàn chân đung đưa theo tiếng nhạc trong quán, tuy cách hơi xa, nhưng có thể khẳng định, cô gái này có một đôi chân dài và đường nết khuôn mặt khá tinh tế.
Lúc nãy khi đi vào, đèn trên sân khấu quá sáng, chúng tôi đều không nhìn kĩ, hoặc là thông thường những cô gái đi hát quán bar như thế đều trang điểm rất đậm, có người là để thu hút sự chú ý của người khác, có người là để người quen không nhận ra mình.
Nhưng cô bé này thì khác, nhìn từ xa hình như chỉ trang điểm nhẹ, sắc mặt thậm chí còn hơi tái xanh.
Tất cả mọi người ở bàn tôi đều nghiêng đầu sang một hướng để nhìn về bên đó, nên đã nhanh chóng khiến ba người bàn bên cạnh cũng nhìn theo, sau đó như là phản ứng dây chuyền vậy, người ngồi mấy bàn xung quanh cũng tò mò nhìn về một hướng, tưởng là có chuyện gì mới lạ.
Đàn Trung Quốc, ha ha, đi bar cũng là dân thường, uống rượu Tây cũng là dân thường, chỉ thích náo nhiệt, chẳng có gì khác biệt.
Quán bar cũng chỉ rộng cỡ đó, hơn một nửa số khách đều nhìn về phía quầy bar, vì vậy rất nhanh anh chàng pha chế rượu đứng trong quầy đã phát giác ra, sau khi đã xác định tất cả mọi người đều đang nhìn cô gái đó liền mỉm cười, nói gì đó với cô ấy.
Cô gái đó ngẩng đầu lên, hơi sững người lại, khác ngồi ở mấy bàn trước mặt cô ấy đều đang nghểnh cổ nhìn thẳng vào cô ấy, cảnh tượng đột ngột ấy khiến cô ấy hơi hoảng.
Mặt đỏ ửng, cô gái vội vàng cúi đầu, đồng thời xoay ghế khéo léo quay người, để lai cho các anh em một tấm lưng mảnh dẻ xinh đẹp.
Thực ra rất nhiều người không hề biết mình đang nhìn cái gì, chỉ là người khác nhìn anh ta cũng muốn nhìn vậy thôi, nhìn một lúc mà không phát hiện ra được cái gì đặc biệt, rất nhiều người thôi không nhìn nữa, tiếp tục uống rượu nói chuyện.
Bàn chúng tôi cũng vậy, trừ lão Đường, lại còn định liếc mắt đưa tình với người ta nữa.
“Đừng cố nữa, mắt ông còn bé hơn cái lỗ mũi tôi nữa, người ta không nhìn thấy đâu!” Lão Phó cười trêu chọc cậu ta.
Đường Đôn không vừa ý: “Shit, lỗ mũi ông to hơn cả mũi tinh tinh, ai thèm so với ông?”
Lão Đường quay đầu lại, tặng Thanh Thu một nụ cười tươi như hoa: “Này cậu em, cậu em quen cô ấy không? Thân không? Cô ấy tên là gì vậy?”
Thanh Thu nghiêng đầu nhìn: “Tiểu Văn, Chu Tiểu Văn.”
“Tên thật thì sao?” Lão Đường càng lúc càng hứng thú.
Thanh Thu gật đầu: “Chắc là tên thật đấy, cô bé đó lạ lắm, chắc báo tên thật.”
“Wow!” Lão Đường huých cùi chỏ vào Thanh Thu, “Cậu có quen thân với cô ấy không?”
“Cũng tạm, hồi trước quen ở một quán rượu khác, em giới thiệu cô ấy đến quán này mà.”
“Hả? Thế hai người…” Lão Đường hơi tái mặt.
“Không có, không có đâu” Thanh thu vội vàng phủ định, cứ như sợ có tin đồn ấy, “Làm gì có chuyện đó! Thỏ còn không ăn cỏ gần hang nữa là! Hơn nữa…” Vừa nói cậu ta vừa cười tự giễu, “Hơn nữa người ta hoàn toàn không để ý đến em, một cô nhóc trong sáng lắm.”
Khi Thanh Thu nói câu đó, tôi ngồi cạnh nghe, thầm gật đầu trong lòng, ừ, có lẽ là một cô gái trong sáng, lúc nãy cô ấy còn đỏ mặt nữa, từ đó là có thể thấy rồi.
“Cậu em gọi Tiểu Văn qua đây làm quen đi!” Lão Đường bắt đầu cười rạng rỡ như nắng mùa hè, “Anh rất thích kết bạn. Thấy những người trẻ tuổi vất vả cực khổ vì cuộc sống là anh muốn giúp làm vui.” Vừa nói, Lão Đường còn đặt biệt nhấn mạnh vào câu, “Bất kể nam nữ.”
Mọi người đều bật cười, kể cả Thanh Thu.
“Anh Đường, em bắt đầu sùng bái anh rồi, đúng là đại tướng của giới mặt dày, không, đại vương mới đúng!” Thịt Chó vừa cười vừa nâng ly lên chạm nhẹ vào ly rượu trong tay lão Đường.
Lão Đường cũng cười, nhưng cười thì cười cũng không quên nhiệm vụ, cậu tao huých Thanh Thu: “Cười cái khỉ gì, đi đi.”
Thanh Thu gật đầu cười: “Vâng, vâng vâng, em đi gọi cô ấy thử xem sao.”
Lão Đường có hứng thú, chúng tôi nhiên cũng thấy hứng thú. Đương nhiên tôi, Thịt Chó và lão Phó hoàn toàn không hứng thú như lão Đường, chúng tôi chỉ xem cho vu