Hôn tôi xong, Mạt Mạt liền lập tức thả tay ra, cô ấy đứng dậy, hớn hở nhìn tôi, nghiêng đầu nói: “Bảo, em biết anh mà! Chắc chắn không thành vấn đề!”
“Cái gì không thành vấn đề?” Tôi chẳng hiểu mô tê gì.
“Anh đó! Anh là người tốt!” Mạt Mạt cười tươi như hoa, “Một đêm bình yên chứng minh rằng mấy năm qua anh không hề thay đổi, thích ra vẻ buông thả bất cần nhưng thực ra vẫn là một người đàn ông gan bé.”
Tôi trợn mắt: “Anh gan bé á? Em bảo anh gan bé? Mạt Mạt! Em có biết trước mặt đàn ông không được phép nói một số lời không? Riêng chữ “bé” đã là đại kị của nam giới rồi, em lại còn thêm chữ gan bé. Ý em là sao? Hay là anh to gan một lần cho em xem nhé!”
Mạt Mạt thấy tôi kích động như vậy cũng không sợ hãi, vẫn cười tươi rói: “Anh bực cái gì, ý em không phải thế, không phải anh gan bé, anh là chính nhân quân tử.”
Nghe câu này tôi thấy dễ chịu tí chút, nhưng mặt vẫn lạnh như tiền.
“Bảo, em không có ý khác thật mà.” Mạt Mạt vẫn giải thích, “Anh thế này em rất vui, thật đấy! Trước kia hồi chúng ta ở bên nhau ấy, anh làm em rất yên tâm, bây giờ anh cũng không thay đổi, thật tốt.”
Tôi ngơ ngác: “Anh làm sao mà khiến em yên tâm?”
Mạt Mạt tươi cười bước lên một bước, ngồi xuống sofa: “Anh quên rồi à? Lúc chúng ta hẹn hò, suýt chút nữa đã như thế rồi, nhưng em không ngờ anh còn nhỏ như thế đã biết thương bạn gái rồi, anh không…”
Tôi á? Thương…bạn gái?
“Mấy năm nay em luôn nhớ đến chuyện đó, bây giờ con trai như anh quá ít, anh rất tôn trọng con gái, sợ em hối hận, anh liền không ép em nữa. Anh biết không? Tiểu Hy cũng biết chuyện này, cô ấy thấy không thể hiểu nỗi.”
Mạt Mạt vừa nói vừa nghiêng đầu, ánh mắt sáng lấp lánh như đang nhớ lại chuyện cũ.
Nhưng tôi hiểu rồi!
Mạt Mạt coi tôi là quân tử! Tưởng hồi đầu tôi không hoàn thành bước cuối cùng là vì cô ấy đau, hoặc sợ cô ấy hối hận! Xem ra kí ức của Mạt Mạt có chút nhầm lẫn, chẳng lẽ cô ấy quên là lúc đó tôi cũng kêu đau sao?
Thôi bỏ đi, bạn xem Mạt Mạt cười tươi như hoa mùa xuân, ấm áp như nắng mùa hạ thế này, chắc chắn cô ấy đang đắm chìm trong những hồi ức thuộc về cô ấy, hơn nữa trong hồi ức của cô ấy tôi là một người tốt, chuyện này rất tốt mà!
Thế là tôi cười với Mạt Mạt.
“Tối qua ban đầu em cũng rất lo lắng.” Gương mặt Mạt Mạt rạng ngời, cô ấy đứng dậy, vươn vai một cái, “Bây giờ em chẳng lo tí nào nữa.”
So với hôm qua, hôm nay Mạt Mạt có hơi khác, cô ấy không trang điểm. Nói thực, không trang điểm Mạt Mạt trông càng xinh hơn, rất trong sáng, thuần khiết.
Thực ra tôi rất ghét con gái trang điểm, nhất là trang điểm đậm.
Tôi luôn cho rằng, trang điểm là thủ đoạn tự hủy hoại mình mà phụ nữ sau ba mưới lăm tuổi mới đáng làm.
Tuổi trẻ, tuổi trẻ chính là tài sản, làn da của bạn, tất cả linh kiện trên mặt bạn đều đang ở giai đoạn đẹp đẽ nhất, là lúc chúng tỏa sáng nhất trong đời bạn, bạn việc gì phải dùng đủ thứ hầm bà lằng chát lên chúng, che lấp chúng?
Sửa lông mày, tốt thôi, xoa kem dưỡng da, rất bình thường, kể cả uốn mi cũng là để cho đẹp, nhưng tôi luôn có thể thấy rất nhiều cô gái trẻ bôi vẽ đủ thứ lên mặt mình, trông như diễn viên hát Kinh kịch ấy, hoặc chát thêm bột phấn, cứ như biến mặt thành đồ ăn vậy, thế thì kinh khủng quá, khiến mình già như ba mươi lăm hoặc hơn thế nữa, quá là khủng khiếp.
Đợi đến khi những cô bé này hơn ba mươi tuổi, trên đường gặp người quen, nghe người quen khen ngời: “Oa, cậu chẳng già đi chút nào, trông giống hệt như mười năm trước.” Những cô bé đã trở thành phụ nữ này liền rất vui, liền cười tít mắt, liền cảm thấy mình xinh đẹp trời sinh, không hề thay đổi, trường sinh bất lão, thực ra mười năm trước họ đã như vậy rồi, đương nhiên không già đi.
Cho nên khi Mạt Mạt để mặt mộc, thanh thoát trong trẻo đứng trước mặt tôi, tim tôi lại bắt đầu bay bổng.
Mạt Mạt đứng trước mặt tôi, vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui vì hành vi quân tử của tôi, đột nhiên nhìn thấy vẻ mặt dâm tà của tôi, ánh mắt đờ đẫn nhìn cô ấy liền nhướn mày: “Này! Anh nhìn cái gì đấy? Anh đang nghĩ gì vậy?”
Tôi hoàn hồn, vội vàng lắc đầu rối rít: “Không có, …chúng ta đi ăn sáng đi.”
“Được!” Mạt Mạt gật đầu, vào phòng ngủ lấy túi xách, vừa đi vừa gọi, “Ăn gì bây giờ? Anh đưa em đi ăn món gì ngon ngon, nong nóng nhé! Tối qua em ăn uống linh tinh, dạ dày vẫn còn khó chịu đây này!”
Tôi đứng dậy làm mấy động tác thể dục, thở dài, khi Mạt Mạt quay lại, tôi vừa kéo cô ấy vừa nói: “Em đừng kén chọn nữa, công chúa của anh, ăn tạm cái gì đó thôi, hôm nay em không đi làm à?”