Tôi ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, uống hai lon bia. Không biết vì tôi uống nhanh quá hay là vì con gái tắm rất lâu. Thực ra cũng có lúc lạ thật đấy, vì con gái bao giờ cũng tắm chậm hơn con trai. Dù cấu tạo cơ thể có khác nhau đến mấy nhưng cũng không dư ra bao nhiêu diện tích chứ.
Tôi rất muốn nhìn trộm, nhưng lí trí và đạo đức bảo tôi rằng không được!
Tôi nghe theo lời khuyên bảo của lí trí và đạo đức, vì đã thử vài lần, cửa nhà vệ sinh rất khít, không có khe hở.
Cho nên khi Mạt Mạt hé cửa, thò ra một cánh tay đẫm nước, tôi ngồi trên ghế sofa trong phòng khách với vẻ quân tử ngời ngời, hai chân khép chặt.
“Này, anh có áo choàng mặc đi ngủ không? Hay là đưa em một bộ đồ của anh đi!” Mạt Mạt kêu lên.
“Để làm gì?” Tôi mừng run người, lien tục phát tín hiệu đây này!
“Em không cầm chắc vòi hoa sen, quần áo ướt hết rồi.” Mạt Mạt nói, “Cả chiếc Mp3 để trên bệ rửa mặt cũng ướt rồi, của ai vậy?”
Tôi muốn khóc quá, anh ở một mình, em nói xem là của ai?
Không có áo choàng, tôi đàn ông đàn anh, chuẩn bị cái đó làm gì, trước giờ tắm xong tôi toàn để trần chạy ra ngoài, như những người mẫu nam nổi tiếng thế giới sau cánh gà ấy……
Tôi tìm một bộ đồ ngủ sạch đưa ra cánh tay thò ra một nửa đó, Mạt Mạt vừa cầm vừa tra khảo: “Có sạch không đấy? Giặt chưa?” Vừa nói vừa đưa lên mũi ngửi, “Tạm được.”
Thực ra với kiểu chà đạp này tôi rất muốn nổi giận, nhưng chỉ trong thoáng chốc tôi không còn bận tâm gì đến lòng tự tôn nữa, vì khi Mạt Mạt làm động tác đưa lên mũi ngửi, cánh cửa nhà tắm tất nhiên sẽ được mở rộng ra một chút, tôi cũng rất tự nhiên lần theo khe hở đó lén lút ngó một cái……chết tiệt, tôi hận hơi nước!
“Anh nói, có phải vì chuyện sau tốt nghiệp anh không liên lạc với em, cho nên em luôn hận anh không?” Tôi phập phồng hỏi, cảm thấy câu hỏi của mình có tí đồ thêm dầu vào lửa.
Không ngờ Mạt Mạt lại cười, kiểu cười giễu cợt cố tình nặn ra: “Có đến mức ấy không? Hận anh á? Lại còn hận nhiều năm thế à? Bộ em không muốn sống nữa sao?”
Cô nhóc này chắc không bị thần kinh phân liệt chứ? Nếu không sao càng nhìn càng thấy giống người có hai tính cách vậy?
Dù thế nào thì tôi vẫn nghĩ Mạt Mạt có việc gì đó giấu tôi. Hoặc không nên nói vậy, không thể gọi là giấu được, bây giờ tôi chẳng là gì của cô ấy cả, nhiều nhất là một người bạn, cô ấy chỉ không muốn cho tôi biết mà thôi.
Thôi bỏ đi bỏ đi, ngủ thôi, thôi kệ cô ấy có việc gì, cô ấy không nói thì tôi không hỏi, đỡ tự chuốc phiền phức vào người!
Nhưng, gặp lại là tình cờ thật sao? Cứ như vậy gặp lại, sau đó hẹn ăn cơm, sau đó mấy ngày thì giả say đến nhà tôi, rốt cuộc cô ấy có ý gì? Vẫn còn thích tôi ư? Hay đến tìm tôi lánh nạn? Muốn chuốc say tôi rồi lấy sạch đồ đạc trong nhà ư? Lẽ nào…cô ấy muốn nhân lúc tôi say, cắt thận của tôi đem đi bán? Bây giờ các bộ phận cơ thể người rất có giá ở chợ đen…
Không thể nào! Đừng nghĩ lung tung nữa, chuyện đến đâu hay đến đó, ngủ thôi! Đằng nào sáng mai cô ấy đi, cứ coi như không có chuyện gì xảy ra là xong! Theo mình về nhà mà không chịu thân mật với mình một tí, mình còn ở đây mà suy với luận cái nỗi gì?
Đúng! Đi ngủ, nghĩ nhiều thế không mệt sao? Mai hễ trời sáng, cô ấy đi đường cô ấy, tôi đi đường tôi, muốn thì làm bạn sau này liên lạc, không muốn thì cứ coi như một giấc xuân mộng đi! Có cái gì đâu!