r/> Dạo này tôi đang rảnh rỗi, vừa xin nghỉ ở một tòa soạn, chuẩn bị nhảy sang một tòa soạn khác, nhưng tòa soạn nhận tôi còn đang cải tổ nên cho tôi nghỉ một tuần. Lúc đầu tôi cũng sướng lắm, nhưng hôm nay mới là ngày thứ hai mà tôi chẳng còn thấy sướng tí nào nữa. Những phóng viên giải trí hay còn gọi là paparazzi như tôi thường chạy rông cả ngày ngoài đường, sáng ở Bắc Kinh có khi chiều đã đến Thượng Hải rồi. Bây giờ tự dưng rỗi rãi, lại thấy không có gì để làm, đây có phải là bệnh nghề nghiệp không nhỉ?
Thôi được rồi, tôi thừa nhận mình hơi khó chịu vì thấy bây giờ Mạt Mạt cũng ngon lành nhưng cô ấy không còn là bạn gái của tôi nữa.
Ở ngoài cũng chẳng có việc gì làm, thôi thì về nhà vậy.
Ngôi nhà này khá được, tôi đã nghĩ kĩ rồi, sau này nếu không có cơ hội tự do yêu đương, đành phải đi xem mặt thì căn nhà này sẽ là một trong các vốn liếng của tôi. Căn nhà rộng hơn một trăm mét vuông, ở tầng hai mươi lăm, môi trường ở khu này cũng được, giá cả tất nhiên là không hề rẻ. Chỉ có điều, căn nhà này hiện này vẫn chưa thể hoàn toàn coi là của tôi. Hơn một năm trước, một người bạn làm bất động sản đã ngon ngọt dụ dỗ tôi mua căn nhà này trả góp với giá ưu đãi, thế là tôi nghiến răng nghiến lợi trở thành nô lệ trả góp.
Tuy tôi không chú ý trang hoàng về nội thất trong nhà, ngoài một số đồ đạc cần thiết ra thì chẳng có gì cả, nhưng cũng phù hợp với nguyên tắc đơn giản là đẹp nhất của tôi, tự lừa mình lừa người và cũng tự sướng luôn.
Lúc về đến nhà đã là giữa trưa, tôi lấy mấy món đồ ăn thừa trong tủ lạnh ra trộn lẫn rồi đun nóng lên, uống mấy lon bia nhắm đĩa đồ ăn “hổ lốn” đó, trời rất nóng nực, uống có một chút nhưng đã thấy hơi say, tôi đi tắm rồi bật điều hòa lên, lao vào phòng ngủ đánh một giấc ngon lành.
Giấc ngủ trưa gần như hoàn hảo của tôi bị tiếng chuông điện thoại chết tiệt ngắt quãng, tôi mơ màng nhấc máy, là giọng nói như tiếng hát Phí Ngọc Thanh của lão Đường.
Tôi biết ngay mà, chỉ có cậu ta là có thể chọn đúng lúc để phá hoại thời khắc hạnh phúc của người khác thôi, cậu ta là đồng nghiệp kiêm bạn tốt mà Phật tổ gửi đến để quả báo tội lỗi kiếp trước của tôi. Tôi thường tự an ủi mình là kiếp này làm bạn với cậu ta coi như là tu nhân tích đức cho kiếp sau vậy.
Lão Đường tên thật là Đường Đôn, quê ở miền núi, lúc mới ra đây vẫn còn chân chất mộc mạc, vào thành phố học trung học, sau đó thi đại học, đi làm… lăn lộn bao nhiêu năm như thế, trên người cậu ta chẳng còn chút hương quê nào cả. Cậu ta là phóng viên thể thao của tòa soạn này, lúc nào cũng rất thời thượng, rất thể thao. Chiếc áo phông cậu ta đang mặc là của Nike, hơn nữa tôi còn biết, nếu mặc ngược lại sẽ là của Adidas.
Lão Đường phấn khích bảo tôi, cậu ta quen một mỹ nữ tuyệt sắc qua mạng, ở ngay Trùng Khánh này thôi, tối nay hẹn gặp nàng, hỏi tôi có muốn đi cùng không, nếu có lừa đảo gì thì còn tiếp ứng cho nhau.
“Ông hẹn hò với người đẹp là việc của ông, tôi dính vào làm gì? Hơn nữa bây giờ người ta không cướp của thì là cướp sắc, cả hai ông đều không có, lo lắng cái nỗi gì, cứ yên tâm đi đi.”
Lão Đường không giận, cậu ta khua môi múa mép thêm lúc nữa rồi sung sướng cúp máy.
Làm bạn bao nhiêu năm rồi, cả hai đều rất hiểu nhau, tôi biết cậu ta hoàn toàn không cần tôi cùng cậu ta đi gặp bạn trên mạng gì cả, cuộc gọi này chỉ để khoe khoang với tôi mà thôi.
Bị tên đó làm mất cả giấc ngủ, tôi ngồi dậy xem giờ, không ngờ mình đã ngủ một giấc đến tận bảy giờ tối, người mà sống quá an nhàn thì chắc chắn ngủ sẽ rất say, danh nhân đã bảo rồi, chất lượng giấc ngủ của những người vô lo vô nghĩ đều rất cao. Phải như Thôi Vĩnh Nguyên[2] ấy thì mới mất ngủ.
[2] Một nhà báo, MC nổi tiếng của Trung Quốc, mắc chứng trầm cảm.
Tôi dậy ra đường kiếm bữa tối kiêm bữa đêm. Làm một đĩa mỳ xào và hai chai bia ướp lạnh, lúc về đã gần mười hai giờ nên tôi đi ngủ luôn.
Chắc là do buổi chiều ngủ nhiều quá, lúc một giờ sáng tôi vẫn tỉnh như sáo, phim xem nhiều đến nỗi học thuộc cả lời thoại rồi, tôi đang chán như con gián thì có tin nhắn đến, tôi thuận tay nhấn nút đọc – là tin nhắn của Mạt Mạt.
“Ngủ chưa?”
Chỉ có hai chữ đơn giản, thời gian là một giờ sáng, cô nàng chưa ngủ, nhắn tin cho tôi… liên hệ một loạt nhân tố lại với nhau liền làm cho trái tim của tôi dậy sóng.
Trả lời: “Đang kích động vì cuộc trùng phùng sáng nay, vẫn chưa ngủ, em thì sao?”
Đợi một lúc lâu mà không thấy cô ấy trả lời, như thế này đúng là giày vò người ta mà.
Tôi do dự một chút rồi gọi cho cô ấy, mẹ kiếp! Cô nàng tắt máy rồi! Nửa đêm nửa hôm mà dám chơi tôi hả!
Tôi cầm điện thoại ngồi thần người ra, thêm vụ này tôi càng chẳng ngủ được nữa, tôi mở mắt nhớ lại từng lời nói từng nụ cười của Mạt Mạt sáng nay, người ta bảo con gái lớn thay đổi nhiều lắm, ai mà ngờ được là Mạt Mạt lớn lên lại xinh đẹp như thế?
Trên màn hình tivi vẫn đang phát bộ phim xem dở nhưng tất cả suy nghĩ của tôi đều dồn hết vào Mạt Mạt, từ Mạt Mạt tôi nhớ đến nhiều chuyện nữa, hồi nhỏ làm văn có một câu rất kinh điển là gì ấy nhỉ?
Mỗi lần mở toang cánh cửa kí ức, chuyện xưa ào ạt tràn về như lúc bị Tào Tháo đuổi…
Lúc đó ở trường trung học tôi và Mạt Mạt học cùng khối nhưng không cùng lớp, cũng không rõ là ai theo đuổi ai, bây giờ nhớ lại thì là một cậu bạn của tôi và một cô bạn của Mạt Mạt đang yêu đương nồng thắm, nhưng lúc đó học trung học bị cấm yêu, để tránh các bậc phụ huynh nghi ngờ, mỗi lần hai người đó hẹn hò thường kéo theo một đống người để che mắt, trong số đó có tôi và Mạt Mạt.
Và lúc đó Mạt Mạt không đầy đặn, không xinh đẹp, không gợi cảm, không quyến rũ, nhưng lại được cái ngây thơ trong sáng, thế là lọt vào mắt xanh của thằng nhóc ngây ngô là tôi đây.
Dù sao thì hồi đó tôi chưa vợ, cô ấy chưa chồng, cô nam quả nữ, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, thêm vào đó cả hai đều còn trẻ, vẫn chưa thực tế như bây giờ, tôi không quan sát cái sự đảm đang hiền thục của cô ấy, cô ấy cũng không quan tâm đến số dư trong sổ tiết kiệm của tôi, chỉ theo đuổi sự tâm đầu ý hợp theo đúng ý nghĩ đơn thuần của từ đó, nhiều lần qua lại, liếc mắt đưa tình, đông qua xuân đến thế là có tình cảm với nhau, thân mật với nhau rồi tự định ước chuyện cả đời.
Vì vậy nên trong cái thời đại toàn thể nổi loạn, toàn dân yêu sớm đó, tôi cũng không thể thoát khỏi làn sóng chung, nói thế này đi, tôi và Mạt Mạt là điển hình của kiểu hôn trước yêu sau.
Tôi vẫn còn nhớ tối hôm đó, sau khi chúng tôi đã che giấu cho đôi cẩu nam nữ kia ngọt ngào với nhau xong, đám kì đà cản mũi chúng tôi giải tán, như lệ thường, tôi đưa Mạt Mạt về nhà.
Nụ hôn đầu của tôi và cô ấy xảy ra vào một tối nào đó trong những tối như thế, ông trời cũng nể mặt tôi, trước đó cô ấy đã uống bia, chuyện như chưa từng có tiền lệ nhé! Mạt Mạt chưa bao giờ uống rượu, hôm đó không biết tại sao, tâm trạng cô ấy rất tệ, uống hơn hai cốc bia, tối đó đưa cô ấy về, trên đường gió thổi nhẹ, chắc là cô ấy bắt đầu thấy váng đầu, bước đi cũng hơi loạng choạng.
Tôi đi cạnh cô ấy, luôn mồm nói nói cười cười, đường thì tối om, tôi vẫn còn mải mê chém gió.
Đột nhiên Mạt Mạt chạy ra vạt cỏ bên đường cúi người xuống nôn thốc nôn tháo. Tôi sững ra rồi lập tức lao đến, vừa đỡ cô ấy vừa vỗ lưng, mồm thì khuyên mấy câu đại loại như không biết uống thì đừng uống, một lúc lâu sau Mạt Mạt mới đứng thẳng được dậy, lập cập lôi khăn giấy ra lau miệng, ai ngờ vừa quay lại liền nhào thẳng vào lòng tôi khóc nức lên.
Quả này thì tôi không suy nghĩ bậy bạ cũng không được rồi.
Sau một vài điều chỉnh nho nhỏ của tôi, thì cả người Mạt Mạt áp sát vào người tôi, mùa hè nóng nực, cả tôi và cô ấy đều chỉ mặc một cái áo, tôi có thể cảm thấy rõ ràng, có hai khối nho nhỏ mềm mại áp chặt vào ngực tôi, cảm giác này thật là tuyệt vời.
Tôi cúi đầu nhìn cô ấy, an ủi mấy câu, mũi gần như dính vào trán cô ấy, thế này mới có cảm giác chứ – ít nhất thì tôi cũng ngửi thấy mùi hương trên tóc cô ấy. Và điều đó trực tiếp dẫn đến sự phấn khích manh động của tôi, đột nhiên toàn thân tôi nóng bừng, cổ cũng nóng, cái miệng tự động nhẹ nhàng áp lên trán cô ấy.
Có lẽ sự tiếp xúc ấm áp ướt át đó rất mới mẻ đối với Mạt Mạt nên khi tôi vừa mới rời khỏi trán cô ấy, Mạt Mạt bỗng ngẩng đầu, giương đôi mắt còn long lanh nước đó nhìn tôi rất lạ.
Khoảng cách này gần quá, gần đến nỗi chúng tôi có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
Nhìn nhau như thế, hơi thở của Mạt Mạt liền lập tức trở nên gấp gáp. Nữ thần của tôi ơi! Thở như thế quả là kích thích người khác! Não tôi liền bốc khói, thô lỗ cúi đầu xuống, miệng đè nghiến lên miệng Mạt Mạt.
Chuyện “hôn hít” này tuy trước đó tôi chưa bao giờ thực hành nhưng cũng nắm được một ít kiến thức lí luận cơ bản.
Chỉ có điều bây giờ nhớ lại cảnh tượng lúc đó thì tôi đúng là một thằng oắt con vắt mũi chưa sạch, hành động quá là thô lỗ, phá hoại vẻ diệu kì của nụ hôn đầu. Còn Mạt Mạt, chắc không ngờ tôi lại to gan thế hoặc dám ngang nhiên cướp nụ hôn đầu của cô ấy như thế nên khi tôi ngậm lấy môi cô ấy, đồng thời đang thử đưa lưỡi vào trong thì cô ấy bắt đầu hàng loạt đòn phản kích phòng vệ không mạnh lắm. Gặp phải đòn phản kích không chút chiến thuật của đối phương, tôi bắt đầu thay đổi sách lược, tôi đưa tay giữ chặt đầu cô ấy, bắt đầu hôn má cô ấy rồi đến cổ, vành tai. Trong tình huống đó, lại là lần đầu tiên ôm một cô gái, không thể nào không manh động được, bộ bạn tưởng tôi là tên đầu trọc cưỡi ngựa trắng chắc?
Điều khiến tôi manh động ngoài việc Mạt Mạt thôi phản kháng và sự phản ứng nhạy cảm của cơ thể cô ấy ra còn một lý do rất quan trọng nữa, đó là khi Mạt Mạt run rẩy, nhắm tịt mắt lại, má thì đỏ bừng, rụt đầu như một chú mèo nhỏ đang trốn tránh sự tấn công, miệng không ngừng nói: “Đừng mà, Lại Bảo, anh đừng như thế, đừng như thế…”
Ai đã nói khi phụ nữ nói đừng thực ra là đang rất muốn nhỉ?
Câu nói đó chẳng có chút căn cứ khoa học nào, rất có thể đã hại vô số đàn ông trở thành tội phạm cưỡng bức, nhưng trong tình thế đó thì lại vô cùng chính xác… ít nhất thì tôi cho là thế.
Còn chết người hơn là, Mạt Mạt vừa uống rượu, lại rất nhạy cảm, nên trong khi cô ấy khẽ nói “Đừng mà, đừng mà” còn chen lẫn cả rất nhiều hư từ: “Á… ưm… a… á…”
Như thế có chết không cơ chứ!
Như thế có chết tôi không cơ chứ!
Như thế có chết cái mạng này của tôi không cơ chứ!
(Haizz, tôi còn thêm chữ được nữa đó!)
…
Không biết đã hôn nhau bao lâu, miệng và lưỡi gần như tê dại rồi nhưng tôi vẫn thấy chưa đã, khi tôi thả ra, âm thanh đó tôi vẫn còn nhớ rõ, nó như tiếng móng một con bò rút khỏi đống bùn lầy vậy…
Nhưng bạn tuyệt đối đừng hỏi tôi nụ hôn đầu có mùi vị gì. Trong sách thường viết, nụ hôn đầu ngọt ngào như đường. Nụ hôn đầu của tôi, chỉ có vị bia lúc nãy Mạt Mạt mới nôn xong.
… Đêm khuya thanh vắng, tự dưng nhớ lại chuyện đó, không biết có phải vì tôi vừa uống bia không, lúc nãy nằm trên giường nhớ lại những cảnh tượng trong quá khứ, tôi có cảm giác như mình đang ở trong hoàn cảnh đó thật vậy, có thể ngửi thấy rất rõ mùi bia của nụ hôn đầu, thậm chí hoàn toàn không biết mình đã n