Tăng Thành đột nhiên thông báo phương thức phát triển mới ở khu công nghiệp. Đầu tiên ông đón nhận mọi cuộc phỏng vấn của các báo Kinh tế trong vùng, những bài biết phải dài tới cả trang. Ngoài lĩnh vực thời trang, ông ta còn nói rất chi tiết về ý tưởng phát triển khu công nghiệp. Tăng Thành vốn rất cẩn trọng, từ trước tới giờ, ông ta chưa bao giờ nhận lời phỏng vấn của giới báo chí, vì thế cách công bố này tạo phản hồi rất tích cực.
Đọc xong báo, Diệp Tri Thu nghĩ, những điều Thẩm Gia Hưng muốn biết, Tăng Thành đều đã công bố rồi, nhưng e rằng điều đó sẽ khiến ông ta trút giận lên đầu cô.
Cuối tháng trước, Thẩm Gia Hưng lại gọi điện tới, cô trả lời lịch sự và cũng rất rõ ràng rằng, cô không biết gì về kế hoạch của Tố Mỹ, đồng thời chủ động báo cáo đang tích cực chuẩn bị cho thị trường mùa thu, cố gắng đạt thành tích tốt.
Lời cô nói tuy làm Thẩm Gia Hưng tức giận nhưng ông ta cũng không biết làm thế nào, để cân đối tình hình, ông ta vẫn tham gia vào việc công khai bán khu đất dự trù ở trung tâm, rồi mua một miếng ở khu dự án phát triển. Ý của ông ta là muốn có một phần nằm ở khu thành cũ sau khi được cải tạo, rời công ty thời trang ra phía ngoài. Nhưng giờ thấy kế hoạch mà Tăng Thành công bố, quy hoạch khu công nghiệp thời trang Tố Mỹ cũng rất quy mô, thậm chí còn phân ra các khu sản xuất riêng biệt. Trong tình hình như vậy, Thẩm Gia Hưng lại tập trung đi vào thiết kế dự án thì e rằng đã bị tăng thêm nhiều áp lực.
Nhưng Diệp Tri Thu không lo lắng về điều đó, cô gấp tờ báo lại, tiếp tục công việc.
Tố Mỹ tuyên bố đứng ra tổ chức Hội thảo phát triển ngành Công nghiệp Thời trang của khu vực. Khách mời là những chuyên gia Kinh tế hàng đầu trong nước, các chuyên gia thời trang và chuyên gia nghiên cứu dệt may trong nước cũng như những vị lãnh đạo tiền nhiệm cấp Bộ về dệt may. Hội thảo được tiến hành vào chiều thứ Sáu tại Trung tâm Hội nghị Ủy ban phát triển dự án. Thư mời các doanh nghiệp cùng ngành đến tham gia được gửi đi trước mười ngày.
Hứa Chí Hằng thấy thư mời mà Diệp Tri Thu để trên bàn uống trà rồi cười nói: "Hội nghị này diễn ra ngay gần chỗ anh, Thu Thu, hôm đó em nhân tiện qua chỗ anh xem anh làm việc thế nào nhé!".
"Chỉ khi nào anh thay một cô thư ký xinh đẹp khác thì em sẽ đột xuất đi thăm dò xem thế nào thôi". Diệp Tri Thu đang xử lý hòm thư điện tử trong máy tính xách tay, trả lời một cách tự nhiên.
"Bảo anh sa thải Lý Tình à?" Hứa Chí Hằng giả bộ sợ hãi, "Anh không dám đâu, cô ấy ghê gớm lắm, nắm rõ Luật Lao Động hơn cả giám đốc nhân sự đấy. Anh mà làm thế, lơ mơ cô ấy sẽ kiện anh tội phân biệt đối xử ý.
Diệp Tri Thu cũng cười, cô nói: "Em rất có ấn tượng với cô ấy".
"Cô ấy cũng rất ấn tượng với em, hôm nào anh phải dọa cô nàng một trận, nói cho cô ta biết em là bạn gái của anh".
"Chí Hằng, bảo cô ấy tìm cho anh một căn hộ khác đi", Diệp Tri Thu một lần nữa đề nghị, cô nói tiếp: "Em định bán căn hộ ở khu Tân Giang Hoa Viên".
Hứa Chí Hằng ngạc nhiên nói: "Em thiếu tiền sao? Cần bao nhiêu? Không cần bán nhà đâu."
Diệp Tri Thu ngập ngừng một lát rồi nói: "Em thấy nhà cửa ven sông đã tăng giá rất cao, giờ bán đi là hợp lý, để Lý Tình tìm nhà khác cho anh".
Hứa Chí Hằng nhìn cô chăm chú, anh hỏi: "Thu Thu, có phải em không muốn chúng ta liên quan đến chuyện tiền nong không?"
"Cũng có thể nói là như vậy, em thấy quan hệ đơn giản một chút sẽ hay hơn. Như bây giờ thì anh vẫn thuê nhà của em, thực ra không tiện lắm".
Hứa Chí Hằng muốn đề nghị cô bán lại nhà cho mình, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tiền nong giao dịch kiểu này chắc chắn cô sẽ không chấp thuận. Anh nghĩ, nhất định cô vẫn kiên quyết không dọn về đó ở vì có những hồi ức không mấy vui vẻ. Hình như cô đang muốn né tránh điều đó. Hơn thế, cô luôn tỏ ra thấu tình đạt lý trong mọi tình huống, nhưng thỉnh thoảng nếu đã tỏ ra cố chấp thì sẽ không có cách nào thương lượng nổi. Tuy vậy, đối với cái cố chấp nhỏ nhặt của cô, anh vẵn cảm thấy vui hơn, anh nói: "Được, nếu em đă kiên quyết như vậy thì mai anh sẽ nói Lý Tình đi tìm luôn".
Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên Diệp Tri Thu có suy nghĩ bán nhà. Thời gian làm việc của cô ở Tín Hòa đã đến lúc tính ngược kim đồng hồ, mà cô cũng chẳng có hứng với những doanh nghiệp thời trang khác. Từ khi tốt nghiệp, cô chỉ theo đuổi nghề này, nghĩ đến tương lai mà cảm thấy hoang mang mờ mịt. Cô muốn tìm một thương hiệu nhỏ, mới ở ngưỡng thấp nhưng có tiềm năng rồi làm đại lý cho họ.
Nhưng dù thấp đến đâu thì tiền đầu tư cũng là một con số lớn, vì thế cô chỉ có thể trông vào căn hộ ấy. Khi rời khỏi Tố Mỹ, mục đích duy nhất của cô là giữ lại căn hộ mà mình đã tốn bao tâm sức, nhưng suy đi tính lại thì cuối cùng cũng phải bán đi. Cô nhìn máy tính, nghĩ đến những xót xa cay đắng ở nơi đó mà bật cười đau khổ. Bây giờ, điều duy nhất có thể an ủi cô, chính là giá nhà của căn hộ đó đã tăng lên đến con số khiến cô vừa kinh ngạc vừa hài lòng.
Cô nghiêng đầu nhìn Hứa Chí Hằng đang ngồi trên sofa xem trận bóng rổ NBA** chiếu trên ti vi, miệng anh mỉm cười, hai chân gác lên bàn uống trà, tư thế ngồi thỏa mái và tâm trạng rất vui vẻ.
Càng ngày Hứa Chí Hằng càng dành nhiều thời gian ở lại căn hộ nhỏ mà cô thuê hơn. Trong phong tắm xinh xắn đã có thêm một số đồ dùng của anh, như khăn mặt, bàn chải đánh răng, dao cạo râu, sữa tắm, dầu gội. Quần áo anh ngày càng chiếm nhiều diện tích trong chiếc tủ gỗ, vì thế cô mua thêm một chiếc tủ vải đặt ngay cạnh bộ sofa. Căn hộ đã trở nên chật chội hơn rất nhiều.
Diệp Tri Thu cũng cảm thấy, tình hình này không thể nói là ở chung, mà cô cũng chưa có gan để tiến tới bước tiếp theo. Những lúc về nhà, bố mẹ lại giục cô chuyện đi gặp mặt, cô đành nói đại là độ này đang hẹn hò với một anh chàng và thử tìm hiểu một thời gian xem thế nào. Bố nhìn cô hoài nghi, mẹ thì bắt đầu hỏi cặn kẽ, cô đành nói qua tình hình cho các cụ yên tâm. Bố mẹ vội dặn con gái cẩn trọng, dĩ nhiên cô phải gật đầu đồng tình. Nghĩ đến việc này, cô thấy thật mệt mỏi, nhưng đang trong quá trình dự tính về kế hoạch công việc trong tương lai thì những điều này đâu thấm tháp gì.
Cô đến ngồi cạnh anh, anh vẫn nhìn vào màn hình, nắm tay cô và nói: "Em xem, Howard sắp tính điểm rồi".
Trên màn hình, một anh chàng da đen đang nhảy lên tung bóng về phía rổ. Hứa Chí Hằng hô to cổ vũ. Nhìn khuôn mặt hào hứng của anh, cô cũng cười, lòng thầm nghĩ: Thôi được, đây là sự lựa chọn của mình, cứ thế đã. Cô cũng từng có kế hoạch, nhưng kế hoạch ấy cuối cùng lại thay đổi, giờ chỉ có thể để mọi chuyện đến đâu hay đến đó thôi.
Các doanh nghiệp thời trang ở khu vực này tuy nhiều nhưng quy mô không lớn, hiếm có doanh nghiệp nào táo bạo tổ chức hoạt động công khai mà không liên quan đến việc tiêu thụ sản phẩm. Lần này, hội nghị do Tố Mỹ tổ chức có mời các chuyên gia đã khiến mọi người ngưỡng mộ và chú tâm tới, thêm vào đó là những tin đồn xung quanh việc cải tạo khu thành cũ, nên rất nhiều doanh nghiệp đang phải đối đầu với nguy cơ tìm địa điểm sản xuất mới. Hoạt động của Tố Mỹ đã gây chú ý rất lớn trong giới, đến kỳ hội nghị, hầu hết các đơn vị được mời đều không chỉ đi một người. Lúc Diệp Tri Thu đến khu dự án thì bãi đỗ xe đã chật cứng, cô đành xuống ven đường rồi đi bộ vào.
Chương trình của hội nghị được bố trí rất chu toàn, đầu tiên là những hình ảnh quảng bá khu công nghiệp Tố Mỹ, hình chiếu khoảng mười lăm phút, chất lượng hình ảnh tốt, một phần đã được Tăng Thành công bố trên truyền hình và một phần là khung cảnh hiện trạng xây dựng, những hình ảnh đó đều có sức ảnh hưởng lớn. Ông Thẩm Gia Hưng ngồi cách Diệp Tri Thu không xa, sắc mặt ngày càng khó coi, rõ ràng ông ta đang chịu áp lực rất lớn, thỉnh thoảng còn quay sang thì thầm gì đó với Lưu Ngọc Bình.
Sau đó các vị lãnh đạo và chuyên gia lần lượt lên phát biểu. Các vị lãnh đạo phát biểu rất hàm súc và đặc biệt nhấn mạnh ưu thế phát triển của những tập đoàn thời trang. Các chuyên gia phân tích viễn cảnh phát triển của Tố Mỹ trong việc kết hợp phát triển công nghiệp và thương nghiệp. Nhưng điều Tăng Thành mong muốn không chỉ dừng ở việc nhận được sự ủng hộ của họ, vì vậy ông tiếp tục phát biểu về sự phát triển của ngành công nghiệp thời trang trong nước và các hình thức kinh doanh mới. Mọi vấn đề ông nêu ra đều rất rõ ràng và có ý nghĩa.
** NBA: là chữ viết tắt của National Basketball Association, là giải bóng rổ nhà nghề dành cho nam tại Bắc Mỹ Sau hội nghị là đến chương trình đưa quan khách đi tham quan khu công nghiệp. Những nhân vật khách mời có xe riêng thì tự đi theo đoàn, còn những vị khác thì lên xe chuyên phục vụ tham quan. Diệp Tri Thu không có ý đi xem đất đai, cô đứng trước cửa Trung tâm Hội nghị, đợi mọi người đi bớt rồi bắt taxi. Khi vừa đi ra ngoài thì nhận được tin nhắn của Hứa Chí Hằng: "Thu Thu, hội nghị xong chưa? Anh gọi cho em mãi mà không được".
Cô gọi điện lại cho anh và nói: "Chí Hằng, em vừa trong hội nghị ra, bên trong không có tín hiệu".
"Em đợi ở đó, anh cũng vừa tan ca. Giờ anh đến đón em ngay, tí nữa sẽ đưa em đi một nơi."
Diệp tri Thu mỉm cười, tắt di động, vừa quay lại đã thấy Tổng giám đốc Uông bên Địch Á đi tới, hai người ở khoảng cách gần tới mức cô không thể nào tránh đi được.
Tổng giám đốc Uông cười nói: "Tiểu Diệp,trùng hợp quá! Mấy lần gọi điện mà cô đều nói là không có thời gian, chẳng bằng hôm nay ngẫu nhiên gặp mặt nhỉ!".
"Tổng giám đốc Uông khách sáo quá!".
"Tiểu Diệp, mọi người ai cũng vậy, người tốt không nói lời xấu, cô làm việc ở Tín Hòa giờ cũng không vui vẻ gì, nếu có hứng thì chuyển sang nơi khác làm xem sao? Với khả năng của cô, chỉ cần môi trường làm việc thích hợp thì sẽ có thành tích đáng nể."
Diệp Tri Thu không ngờ, giữa thanh thiên bạch nhật mà ông ta lại nói trực tiếp như thế. Cô mỉm cười và nói: "Tổng giám đốc Uông, bây giờ nói việc này e là không tiện".
"Đó là đương nhiên, có điều hẹn cô thì cô nhất định không chịu gặp, nên tôi đành dùng hạ sách này", ông ta cười nói.
Diệp Tri Thu hiểu rất rõ, hạ sách của ông ta không chỉ có thế, những tin đồn cô muốn nhảy việc cũng từ miệng ông ta mà ra để gây hiểu lầm trong mối quan hệ giữa cô và Tín Hòa. Có điều, cô cũng không muốn đem việc đó ra tính toán, nên nói: "Tổng giám đốc Uông, xin thứ lỗi, tôi vẫn còn hợp đồng với Tín Hòa... ".
"Tiểu Diệp, tôi là người thô lỗ, thôi thì lần này nói thẳng nhé! Nếu cô muốn tới Địch Á thì hợp đồng của cô với Tín Hòa để tôi xử lỳ, đảm bảo sẽ không gây khó dễ cho cô. Ngay cả về chế độ đãi ngộ... ".
Diệp Tri Thu vội ngắt lời: "Tổng giám đốc Uông nói nhanh mà làm cũng nhanh, có điều ở đây thực sự không tiện để nói những điều này."
Nghe Diệp Tri Thu nói thế, ông ta mới chịu chuyển chủ đề: "Tiểu Diệp, việc kinh doanh thời trang hè của công ty bên cô rất tốt, các đại lý có phản ảnh khiến chúng tôi thực sự bị áp lực".
"Tổng giám đốc Uông, đó chỉ là vấn đề định vị có chính xác hay không thôi. Thực ra Tín Hòa và Địch Á đều như nhau, mục tiêu đều hướng tới phục vụ khách hàng từ hai mươi đến bốn mươi tuổi, điều này gây khó khăn lớn cho việc thiết kế và kinh doanh". Cô cười rồi nói tiếp: "Hiện giờ chúng tôi chỉ mới thử kinh doanh theo phương thức phân rõ từng loại khách hàng theo độ tuổi. Xem ra, phản ứng của thị trường rất tốt".
Tổng giám đốc Uông ngạc nhiên vì rõ ràng cô vừa tỏ ý muốn né tránh mà bây giờ lại chịu thảo luận k