hơn. Nhưng ông ta không thể lợi dụng cơ hội này, hơn nữa, cô lại nói đến những vấn đề mà ông ta không cân nhắc đến trong nửa năm trở lại đây, vì thế ông ta nói: "Cái này tôi đã nghĩ rất lâu, nói thật là đã mời chuyên gia đến phân tích khá kỹ, nhưng họ nói mơ hồ quá, tôi còn không hiểu hết được chứ đừng nói là các quản lý kinh doanh dưới quyền. Hơn nữa, mạng lưới tiêu thụ của Địch Á giờ đã thành hệ thống, nếu giờ mà bỏ qua một thị trường có lợi nhuận phân chia khách hàng chi tiết hơn thì tôi chưa hạ được quyết tâm".
Diệp Tri Thu gật đầu, muốn nói tiếp điều gì đó nhưng đột nhiên dừng lại. Tổng giám đốc Uông nhìn theo ánh mắt cô thì thấy vợ chồng Lưu Ngọc Bình, Thẩm gia Hưng đang đi tới. Cô nói: "Xin lỗi Tổng Giám đốc Uông, tôi thất lễ nhé!".
"Tiểu Diệp, đợi một lát, nếu cô và ông bà chủ không có sự tin tưởng cơ bản thì với năng lực của cô, tôi tin là đi làm ở đâu cũng được tín nhiệm. Tôi tự nhận mình có nhiều mặt còn hạn chế, nhưng rất trọng dụng nhân tài."
Tổng giám đốc Uông nói rất thành tâm nhưng Diệp Tri Thu lại không biểu lộ gì, cô chỉ cười nói: "Lòng chân thành của Tổng giám đốc Uông tôi xin nhận, chúng ta liên lạc lại sau nhé!".
Thấy Tổng giám đốc Uông quay gót đi, Lưu Ngọc Bình nghi ngờ nhìn Diệp Tri Thu. Bà ta đang định mở miệng thì Thẩm Gia Hưng hỏi: "Tiểu Diệp, cô nói chuyện với ông Uông có vẻ hợp nhỉ?"
Diệp Tri Thu cười và thẳng thắn nói: "Chỉ là chào hỏi thôi mà!"
"Hy vọng những bí mật của Tín Hòa cũng được cô giữ kín."
Thẩm Gia Hưng buông lửng câu nói, mặt không biến sắc. Nhìn theo bóng hai người đang đi xuống, Diệp Tri Thu cười không thành tiếng. Cô nghĩ, thôi được, cái gì đến thì trước sau cũng sẽ đến. Bỗng cô nghe tiếng Tăng Thành từ phía sau: "Tri Thu, em đừng chơi với lửa, đó không phải là tính cách của em".
Cô sững sờ quay đầu lại. Tăng Thành nhìn thẳng cô và hỏi: "Em đã hạ quyết tâm chưa?"
Cô biết, mình không có chuyện gì dấu được ông ta nên cúi xuống đáp: "Cũng hết cách rồi, đành phải vậy thôi".
Lúc này mọi người đã tản đi hết, chỉ còn hai người họ. Ánh mặt trời rực rỡ, Tăng Thành mặc áo sơ mi trắng, thắt ca vát, chứng tỏ cái nóng không ảnh hưởng tới phong cách ăn mặc của ông. Ông nói tiếp: "Không nhất thiết phải ra hạ sách như vậy, làm như thế là em đang mạo hiểm với tương lai nghề nghiệp của mình đó".
"Ngay từ lúc rời Tố Mỹ thì tôi đã mạo hiểm rồi, mà sự mạo hiểm đó lại thất bại, tương lai nghề nghiệp của tôi cũng chẳng còn gì mà mất nữa, tình hình còn có thể xấu hơn được nừa không? Diệp Tri Thu cười mỉa mai, cô tiếp: "Tổng giám đốc Tăng, không cần lo cho tôi đâu.
Lần đầu tiên cô tỏ ra thân tình với ông như vậy, khuôn mặt thanh tú không hề che dấu sự mỏi mệt. Tăng Thành im lặng một lát rồi cười nói: "Thôi được rồi, em đang cố gắng tạo khoảng cách thì tôi cũng không gây khó khăn thêm cho em nữa. Em phải tự bảo vệ mình. Vẫn là những lời đó, nếu cần tôi lộ diện cứ gọi điện thoại cho tôi. Nhớ rằng, lời nói của con người rất kỳ quặc, em càng để ý thì nó càng dễ làm em tổn thương, nhưng em càng thẳng thắn thì nó lại càng trở nên vô hiệu."
Lúc này, một chiếc Cayenne đi vào khu công nghiệp, đỗ trước bậc thang của Trung tâm Hội nghị, Hứa Chí Hằng mở cửa xe đi ra. Thấy anh đứng dưới mình ba bậc thang, cô quay lại khẽ nói với Tăng Thành: "Tôi đi trước nhé! Tạm biệt Tổng giám đốc Tăng".
Cô đi xuống và lên xe, ngồi dựa vào thành ghế, không nén được tiếng thở dài. Hứa Chí Hằng thắt dây an toàn rồi khởi động xe, sau đó quay sang hỏi: "Thu Thu, em mệt lắm à?"
"Vâng!" cô nhìn chăm chăm về phía trước, qua tấm kính, cô thấy ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống mặt đường nhựa có vẻ đã dịu hơn nhưng vẫn cảm nhận được cái nóng ghê gớm hắt lên từ mặt đường, cái nóng làm cảnh vật như biến dạng. Lòng cô bộn bề suy nghĩ, cảm giác như đột nhiên mất hết dũng khí khi đối diện với ngày mai, nhưng làm sao có thể trốn tránh nó được.
Sau Hội chợ đặt hàng mùa hè, cô rảnh rỗi hơn, đã một thời gian anh không thấy cô mệt mỏi đến thế. Hứa Chí Hằng cũng không nói gì mà lái xe thẳng đến nhà hàng mà họ vẫn thường đến. Hai người đi vào, tìm một bàn nhỏ ngồi xuống, anh gọi món, đột nhiên cô sực nhớ ra điều gì đó, liền hỏi: "Chí Hằng, chẳng phải anh nói là sẽ đưa em đi đâu đó sao?"
Hứa Chí Hằng lạnh tanh đáp lại: "Thấy em mệt quá nên hôm nay thôi vậy, lát nữa anh đưa em về nghỉ ngơi sớm".
Diệp Tri Thu ngỡ ngàng "ơ" một tiếng. Quả thực, cô cũng không có hứng đi đâu vào lúc này. Buổi tối đó, không khí lặng lẽ khác thường. Ăn cơm xong, Hứa Chí Hằng đưa cô về, cô mở điều hòa rồi đi về phía bàn cạnh cửa sổ. Theo thói quen, cô bật máy tính xách tay. Anh ngồi xuống ghế sofa rồi nói: "Thu Thu, chúng mình nói chuyện đã".
Diệp Tri Thu giờ đang biết bao suy nghĩ hỗn độn, nên khi nghe anh nói vậy cô ngây ra một lúc mới ngẩng đầu lên nhìn và hỏi: "Nói gì ạ?". Nhìn ánh mắt anh, lập tức hiểu ra không khí giữa hai người có gì đó không bình thường, cô nói: "Xin lỗi anh, hôm nay em không được tập trung lắm".
"Là bởi Tăng Thành, ông chủ cũ của em à?" Hứa Chí Hằng bình tĩnh hỏi.
Diệp Tri Thu ngạc nhiên mở to mắt, cô bật cười chua xót, rồi hỏi: "Chí Hằng, anh muốn nói gì?"
Hứa Chí Hằng nhíu mày, nói: "Thu Thu, anh nghĩ, chúng mình có thể thẳng thắn vói nhau. Không cần chuyện gì em cũng nói rõ với anh, anh tôn trọng những bí mật riêng tư của em, nhưng thực sự, anh cảm thấy trong chuyện tình cảm, em đã quá kín đáo với anh".
Diệp Tri Thu nhất thời im lặng, sau đó cô hỏi một cách khó hiểu: "Nhưng Chí Hằng, anh đã chuẩn bị tâm lý cho những chuyện em kín đáo với anh chưa?"
"Nếu anh không nhầm thì ý em muốn nói đến việc kết hôn, đúng không? Em cho rằng đó mới là điều kiện đầu tiên của việc không giữ những chuyện kín đáo trong tình cảm sao?"
"Kết hôn cũng có thể coi là một cách và một con đường để hai bên tuyệt đối tin tưởng nhau." Đột nhiên bị ép nói về đề tài này làm Diệp Tri Thu cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô nói tiếp: "Nếu cứ tiếp tục nói về đề tài này thì cứ như em đang ép anh kết hôn vậy. Chúng ta nhất định phải nói về điều này sao?"
"Thế thì giữa chúng ta có quá nhiều cấm kỵ rồi Thu Thu ạ. Chuyện về Tăng Thành không được nói tới, vì đó là việc riêng của em, có chút bí mật tình cảm riêng cho mình là bình thường, bởi anh chưa cầu hôn em..."
"Chí Hằng!", Diệp Tri Thu hơi cao giọng chặn lời anh. Cả hai bỗng im lặng, lúc sau cô mới khẽ nói: "Em hai mươi chín tuổi rồi, lúc nào về nhà, bố mẹ cũng hỏi em định bao giờ lấy chồng, em đã thành mối lo của các cụ. Mà nói thẳng là, nếu như không có áp lực đó, em cũng không có ý định sống độc thân, em cần một cuộc sống hôn nhân, cần một gia đình. Có điều, em cần một cuộc hôn nhân có thể mang đến cảm giác an toàn, em cũng không bắt buộc ai cả. Hôm nay em thực sự rất mệt, chúng ta đừng nói về vấn đề này nữa".
Hứa Chí Hằng bỗng đứng dậy, anh nói: "Xin lỗi em, anh nghĩ cả hai nên bình tĩnh lại. Em nghỉ sớm, anh về đây".
Nhìn cánh cửa đóng lại, Diệp Tri Thu mới nghĩ, có thể Hứa Chí Hằng đã biết được việc Tăng Thành cầu hôn. Cô mệt mỏi nhìn vào khung hình máy tính, trong lòng vô cùng trống rỗng. Đây là lần đầu tiên cô và Hứa Chí Hằng xảy ra tranh cãi, mà cũng không thể coi đây là tranh cãi được, bởi không có những câu nói khó nghe, cũng không ầm ỹ, nhưng quả thực là mỗi người đi một ngã trong tâm trạng không vui vẻ gì