Đây là lần đầu tiên Diệp Tri Thu có phản ứng mạnh như thế với rượu, đầu óc cô trống rỗng, cố gắng đi đến bồn rửa tay súc miệng, trong bụng vẫn cảm thấy cồn cào khó chịu, khuôn mặt xanh xai tiều tụy. Người vốn có thói quen chấp nhận hiện thực như cô mà đến giờ cũng nghĩ rằng, sự chịu đựng này dường như không đáng.
Trợ lý bán hàng Tiểu Lưu cũng vào theo, tay chân rối loạn, hỏi: "Tổng quản lý Diệp, chị sao vậy?"
Diệp Tri Thu cố trấn tĩnh rồi nói: "Tiểu Lưu, lấy cho tôi cái túi, sau đó giúp tôi gọi anh Đới Duy Phàm bên công ty quảng cáo, rồi nói nhỏ với Tổng giám đốc Lưu một tiếng là tôi phải đi bệnh viện".
Tiểu Lưu vội vàng chạy đi. Diệp Tri Thu lấy giấy vệ sinh lau sạch nước trên miệng rồi đứng dựa vào tường. Một lát sau, Đới Duy Phàm, Tiểu Lưu và Lưu Ngọc Bình đều chạy tới. Lưu Ngọc Bình vội hỏi: "Tiểu Diệp, cô không sao chứ? Nôn ra được thì đỡ hơn rồi, về phòng khách nghỉ đi".
Cô xua tay nói: "Tổng giám đốc Lưu, tôi không sao, bà vào tiếp khách đi, bụng tôi rất khó chịu, anh Đới đưa tôi đi bệnh viện là ổn thôi. Tiểu Lưu, em nhớ thu xếp lịch về của khách nhé."
Đới Duy Phàm đỡ cô đi, anh nói: "Sắp gục đến nơi rồi mà còn nghĩ đến công việc. Mất mạng chỉ vì chút tiền mới là oan gia". Anh mở cửa xe, để Diệp Tri Thu ngồi vào, vừa lái xe vừa nói tiếp: "Gọi điện thoại cho bạn trai em đến chăm sóc đi, không phải anh không quan tâm và không lo lắng cho em, nhưng anh ấy đi thì tiện hơn".
Diệp tri Thu mệt mỏi nói: "Giờ anh ấy đang ở Hội nghị cung cấp xe hơi, rất quan trọng, có lẽ vẫn chưa kết thúc, đợi tí nữa rồi gọi."
"Thu Thu, cá tính của em đáng sợ thật đấy. Làm như trâu như ngựa, em mệt thế chứ còn mệt hơn nữa ông bà chủ cũng chẳng thương sót đâu. Giờ lại nghĩ cho bạn trai, thực sự anh thấy sợ em rồi đấy!".
Hai người đang nói chuyện thì Tiểu Địch gọi điện tới truy hỏi: "Thu Thu,nói ngay, có phải người ta cầu hôn cậu rồi không?"
Diệp Tri Thu giật mình, hôm nay thật lắm điều ngạc nhiên, những lời đồn thổi đã đành, ngay cả việc được cầu hôn cũng bị truyền ra: "Cậu, sao cậu biết được?". Trong lúc lo lắng, bụng lại quặn đau dữ dội khiến cô không nén được tiếng xuýt xoa.
"Thu Thu, cậu sao thế?"
Diệp Tri Thu ôm bụng không nói nên lời, Đới Duy Phàm cầm điện thoại của cô, nói ngắn gọn: "Thu Thu uống quá nhiều, dạ dày không ổn, tôi đang đưa cô ấy đi viện".
"Viện nào, tôi sẽ đến ngay".
Tân Địch đến bệnh viện trước, đã xếp số và đợi sẵn trước cổng khu cấp cứu. Cô vừa đỡ Tri Thu đi vào phòng cấp cứu tầng một vừa gay gắt hỏi Đới Duy Phàm: "Là anh để Thu Thu uống rượu à? Anh thật quá đáng!".
Đới Duy Phàm dơ tay tỏ vẻ vô tội, Diệp Tri Thu cố gắng nói: "Tiểu Địch, không liên quan đến anh Đới. Là tớ không may, vạ lây vào việc chả ra sao".
Tân Địch thấy Đới Duy Phàm im lặng vân vê cằm, đành nói: "Xin lỗi đã trách lầm anh. Thôi anh về đi, để tôi chăm sóc Thu Thu được rồi".
"Nói ra lời xin lỗi một cách không hề tự nguyện thì chỉ có nhà thiết kế lớn như cô mới làm được thôi". Đới Duy Phàm cười nói. Lời nói tuy không mang ý trách cứ nhưng cũng đủ khiến Tân Địch ngại ngùng không biết nói gì.
Bác sĩ trực khoa Nội khám cho Tri Thu, hỏi thăm cặn kẽ tình hình rồi thu xếp cho Diệp Tri Thu đi siêu âm. Sau khi cầm kết quả xét nghiệm, ông ta coi rồi nói: "Viêm dạ dày cấp tính, sau này đừng uống rượu nữa, cũng đừng ăn đồ cay và đồ kích thích, giờ phải đi truyền trước đã".
Tuy là buổi tối nhưng phòng truyền đã kín chỗ. Tân Địch thương lượng với y tá, cô hộ lý nói lạnh băng: "Không còn giường, tôi cũng chẳng có cách nào". Tiểu Địch đành đỡ Diệp Tri Thu tìm nơi ngồi xuống để đợi đến đợt truyền.
Khi cô y tá đang lấy thuốc, Đới Duy Phàm đi về phía đó, không biết anh chàng đã nói gì mà cái mặt lầm lì của cô ta tươi như hoa. Cô ta mở cửa một căn phòng bên cạnh, nói: "Đây là phòng tiêm, để bạn của anh vào nghỉ ở đây đi".
Tân Địch dìu Diệp Tri Thu vào phòng nằm xuống giường, cô thấy coi thường cách Duy Phàm dùng để gây thiện cảm với người khác, nhưng cũng không thể không công nhận đẹp trai thật hữu dụng. Đới Duy Phàm đưa điện thoại lại cho Diệp Tri Thu, nói: "Anh gọi cho bạn trai của em rồi, anh ấy nói sẽ tới ngay. Thu Thu, phụ nữ mà lý trí quá thì đàn ông sẽ phục nhưng chưa chắc đã thích. Đối với anh ấy, em còn quan trọng hơn công việc đấy. Tân Địch, tôi đợi bên ngoài, chút nữa bạn trai Thu Thu tới, tôi sẽ đưa cô về".
Anh chàng bước ra ngoài, cô y tá cứ nhìn theo mãi. Tân Địch nói giọng không hài lòng: "Phiền cô, có thể truyền nước được chưa?"
Cô y tá đỏ mặt, vội quay lại tìm ven cho Tri Thu, đặt kim rồi điều chỉnh tốc độ truyền. Diệp Tri Thu cười, kéo tay để Tân Địch ngồi xuống, cô nói: "Tân Địch à, cậu vẫn cái tính đấy".
Tân Định ngồi bên giường cũng không nhịn được cười, nhìn khuôn mặt tiều tụy của Diệp Tri Thu rồi thở dài, kéo chăn đắp cho cô, nói: "Thu Thu, không phải tớ nói cậu, nhưng một công việc mà không đem lại niềm vui cho mình thì đâu đáng để cậu phải lao tâm khổ tử với nó như vậy".
"Đừng mắng tớ nữa, lúc đến đây tớ đã bị anh Đới mắng cho tơi bời rồi".
"Tân Địch bĩu môi: "Anh ta mà cũng nói ra được một câu tử tế ư? Nhưng nói đi nói lại, anh ta cũng đúng, cậu nên gọi bạn trai tới".
Diệp Tri Thu đang nằm bơ phờ, bỗng như nhớ ra điều gì, cô mở to mắt nhìn Tân Địch: "Tiểu Địch, ai nói cho cậu việc cầu hôn đấy?"
"À,vừa rồi tớ gặp A Phong, anh ta nói tuần trước ở quán bar cậu tuyên bố đã có người cầu hôn. Thật chẳng đáng bè bạn gì cả, thế mà không nói cho tớ biết".
Diệp Tri Thu giờ mới yên tâm, nhớ ra việc ở quán bar của A Phong tuần trước. Nhưng cô quả thực không nhớ nổi, sau khi uống rượu mình đã nói những gì, lại càng không biết có phải lúc đó mình nói cho Hứa Chí Hằng nghe không. Cô nói: "Thế... anh ta còn nói gì nữa?"
"Anh ấy còn nói, đúng lúc đó thì bạn trai cậu đến đón, định bật sâm banh chúc mừng thì các cậu đã đi mất, còn nói lần sau nhất định anh ấy sẽ bù".
Diệp Tri Thu xuýt xoa ôm bụng, nghĩ may mà lúc đó đã đi rồi, chứ nếu không uống cốc sâm banh đó vào thì không biết mình sẽ nói gì với Hứa Chí Hằng. Cô tiếp lời: "Tiểu Địch, cậu nói với A Phong là tiết kiệm sâm banh đi, người cầu hôn mình không phải Chí Hằng".
"Hả hả? Thu Thu, dạo này cậu đào hoa thế! Nói ngay, nói ngay, là ai?"
Tuy là bạn thân nhưng Diệp Tri Thu thấy hơi khó mở miệng, cô nói khẽ: "Cậu nghe rồi không được "hả" với "hở" đâu nhé, đó là... Tổng giám đốc Tăng".
Tân Địch im lặng một lát, rồi bật cười thành tiếng: "Ha ha, lão Tăng, cuối cùng thì lão ta cũng không chịu được nữa rồi".
Tiếng cười của cô nàng Tân Địch trước giờ vẫn có tính lây truyền cao, Diệp Tri Thu dù trong lòng đang bộn bề tâm sự nhưng nhìn bạn, cô cũng không nhịn được cười, nói: "Tiểu Địch, quên chuyện này đi nhé, tớ đã từ chối rồi".
"Cậu cứ coi như một món quà đi, có thể đáp lại là: Cám ơn, tôi không cần. Đối với người như ông Tăng, trước khi phát ngôn điều gì, ông ta đã suy nghĩ thấu đáo rồi, không dễ bị người khác làm tổn thương đâu. Với lại, cậu và ông ta cũng có nhiều điểm tương đồng, chuyện ông ta có tình cảm với cậu, tớ cũng chẳng thấy bất ngờ."
"Đối với tớ thì đó là bất ngờ lớn. Tớ cũng không phải người dễ rung động. Tiểu Địch, tớ biết ông ta thích tớ, nhưng thích thì chưa đủ để đi đến hôn nhân và cùng nhau đi suốt cuộc đời. Hơn nữa, giờ tớ có bạn trai rồi".
"Cậu quyết định lấy Hứa Chí Hằng rồi sống trọn đời với anh ta ư?"
Diệp Tri Thu ngừng một lát mới nói: "Vấn đề này giờ nói đến vẫn còn quá sớm, chúng tớ chưa có dự định gì cho tương lai cả". Cô nhớ như in khoảng khắc ngập ngừng của Hứa Chí Hằng, đúng là quá sớm để nói đến chuyện tương lai. Cô buồn bã thở dài.
"Tớ chẳng thích thú gì với việc lấy chồng, nhưng tớ cảm thấy cậu thích hợp với cuộc sống hôn nhân ổn định".
Cô lại thở dài rồi nói: "Tổng giám đốc Tăng chắc cũng có suy nghĩ giống như cậu thôi".
Diệp Tri Thu nhắm mắt lại khẽ lắc đầu, không muốn tiếp tục nghĩ về vấn đề gì nữa. Cơn đau bụng dịu đi đôi chút, những ngày vất vả liên miên đã tiêu tốn hết sức lực của cô. Mọi mệt mỏi lại kéo đến, cô bắt đầu mơ màng vào giấc ngủ.
Hứa Chí Hằng vội vàng đi vào, Tân Địch khẽ lấy tay ra hiệu cho anh nhẹ nhàng kẻo lại đánh thức Diệp Tri Thu. Hai người ra ngoài, Tân Địch nói: "Truyền xong là có thể về nhà, bác sĩ dặn hôm nay không được ăn thêm gì nữa, mai thì chỉ ăn đồ lỏng thôi. Anh chăm sóc cô ấy nhé, tôi đi đây, mai sẽ tới thăm".
"Cám ơn."
Hứa Chí Hằng ngồi bên giường, quan sát kỹ Diệp Tri Thu. Cô nằm nghiêng, khuôn mặt xanh xao, đôi mày hơi chau lại, rõ ràng là cô ngủ không ngon giấc, một tay đang truyền dịch, tay kia đặt trên bụng, các ngón tay vẫn nắm chặt mép chăn màu trắng. Anh nhẹ nhàng gỡ các ngón tay của cô ra, tay còn lại khẽ luồn vào chăn, rồi nhẹ nhàng xoa bụng cho cô thỏa mái. Đôi mày cô dần giãn ra, có vẻ giấc ngủ sâu hơn một chút, nhưng chưa được bao lâu thì di động ở bên gối đổ chuông, cô giật mình, mở mắt thấy Hứa Chí Hằng, cô thở phào rồi cầm di động lên xem. Người gọi tới là Tăng Thành, cô vội nhấn nút nghe.
"Chào Tổng giám đốc Tăng."
"Tri Thu, em không sao chứ? Tôi đang chuẩn bị đi tỉnh khác công tác, vừa thấy anh Vương gọi điện đến nói vì anh ấy chúc em một ly rượu mà em phải đi viện".
Lão Vương này thật lắm chuyện, rõ ràng là thích xen vào chuyện của người khác đây mà. Cô đành cười chua chát và đáp: "Không sao, tôi bị viêm dạ dày cấp tính, truyền xong là ổn thôi, cũng không trách ông ấy được".
"Có người chăm sóc em không?"
Diệp Tri Thu nhìn Hứa Chí Hằng rồi khẽ mỉm cười, nói:" Bạn trai tôi đang ở đây".
Tăng Thành ngừng lại một lát, nói: "Thế thì được, em chú ý nghỉ ngơi, giữ gìn sức khỏe nhé!"
Diệp Tri Thu đặt di động xuống, nghĩ ngợi một lúc rồi tắt máy. cô nhìn chai truyền dịch, sau đó lại quay sang nhìn Hứa Chí Hằng, rồi mới khàn khàn nói: "Anh tới rồi à? Tiểu Địch và anh Đối đâu anh?".
"Anh Đối đưa Tân Địch về rồi. Em ngủ tí đi, vẫn còn nửa chai truyền cơ."
Cô ngoan ngoãn nhắm đôi mắt đỏ hoe lại, một lúc sau khẽ nói: "Chí Hằng, anh ở đây thật tốt". Thấy Hứa Chí Hằng sững sờ, cô mỉm cười nói: "Thực ra, em rất sợ cảm giác phải nằm một mình trong bệnh viện truyền dịch, cứ phải để ý chai truyền, cảm giác trong lòng lạnh lẽo, nhưng vẫn phải nhớ việc gọi y tá. Giờ thì không cần thế nữa, có thể yên tâm nghỉ ngơi rồi".
Tuy ánh đèn tuýp chiếu xuống làm sắc mặt cô nhợt nhạt, nhưng khóe môi lại ánh lên nét cười. Hứa Chí Hằng nắm chặt tay cô, bỗng dấy lên niềm thương cảm. Anh biết từ trước tới giờ, khả năng chịu đựng của Diệp Tri Thu rất cao, không có chuyện như các cô gái khác, lấy việc ốm đau bệnh tật để nhõng nhẽo. Chỉ cần thế này mà cô cũng có thể hài lòng, yêu cầu của cô thấp như thế, anh nghĩ mà khó có thể vui vẻ được.
Truyền dịch xong, trở về nhà đã rất muộn, Diệp Tri Thu đi tắm rồi lên giường, Hứa Chí Hằng nằm bên, một tay vẫn xoa xoa bụng cô, anh hỏi: "Còn đau không em?"
"Cũng đỡ hơn nhiều rồi".
"Em phải hứa với anh, từ sau không được uống rượu trắng nữa." Diệp tri Thu thu người trong vòng tay anh, lặng lẽ gật đầu. Hứa Chí Hằng than thở: "Anh vừa tìm hiểu về bệnh của em, viêm dạ dày cấp tính cũng không có gì đáng ngại, nhưng phải chú ý ăn uống, nếu không sẽ dễ tái phát, thậm chí còn có khả năng dẫn đến viêm mãm tính. Nếu em cứ trì hoãn, không chịu chữa trị dứt điể