thừa tiền, họ muốn cái gì không biết. Thu Thu, lát nữa đi ăn đêm nhé!".
Hứa Chí Hằng quay đầu lại, nhìn màn hình LED ấy, nhận ra chú rể chính là người đàn ông đã cãi nhau với Diệp Tri Thu trước mặt mình. Anh nhíu mày, quay đầu nhìn Tri Thu, nhưng Tri Thu vẫn thản nhiên như không, cô chỉ nhún vai nói: "Em không đi đâu. Anh Đới, anh phải chắc chắn đấy nhé! Nếu làm trễ Hội chợ tuần sau thì em sẽ lấy đầu anh đấy!"
Công ty quảng cáo của Duy Phàm đã làm không ít hợp đồng với các công ty thời trang, trước kia anh từng làm người mẫu ở Học viện Mỹ thuật mấy năm, có quan hệ rất tốt với các công ty đào tạo người mẫu. Các công ty thời trang khi mở các cuộc họp báo quy mô nhỏ thường tìm đến công ty quảng cáo của anh để thuê luôn cả việc trang trí sàn diễn và tìm người mẫu. Nghe Tri Thu nói, anh ta gật đầu ngay, rõ ràng là chẳng để tâm gì đến lời uy hiếp của cô. Anh nói: "Biết rồi, biết rồi, yêu cầu của bên em đâu có khó gì, album cũng xong rồi, chỉ còn xem cách thể hiện nữa thôi, có gì mà chẳng xong! Tối thứ Năm anh sẽ qua giám sát việc làm sàn diễn, làm xong sớm thì anh càng được nghỉ sớm. Thẩm Tiểu Na sắp chiếm văn phòng của anh rồi, chắc cô ấy định chuyển sang đó làm việc mất. À đúng rồi, ông chủ Thẩm Gia Hưng của các em còn cho người liên lạc với bọn anh, muốn làm một show diễn ở khách sạn để tạo thanh thế cho dự án bất động sản của ông ấy đấy."
"Việc đó em không quan tâm, em đoán là ông ấy lại bê nguyên một bộ sưu tập của nhà thiết kế nào đó để trình diễn thôi, chẳng có liên quan gì mấy tới Tín Hòa cả. Gặp lại anh sau nhé!"
Về đến phòng, Diệp Tri Thu vội đi mở cửa thông gió. Hứa Chí Hằng theo cô ra ban công, chỉ xuống màn hình LED: "Hôm qua em không vui vì chuyện này đúng không?"
Tri Thu gượng cười: "Cũng không hẳn, không vui khi nhìn thấy cái đó cũng là chuyện bình thường thôi mà. Tuy vậy nhưng nó cũng không làm em buồn lắm. Chỉ là một số việc ở công ty cứ rối loạn cả lên nên em mới muốn đi bar thư giãn một chút".
"Em quá căng thẳng vì công việc như vậy làm anh nghĩ đến anh trai mình, Nhưng anh ấy là người quá say mê công việc, chỉ có tìm thấy niềm vui trong công việc thì mới không mệt mỏi. Còn em, nhìn em không giống với kiểu hưởng thụ niềm vui đó, mà toàn ép mình làm việc chăm chỉ, như vậy thì mệt lắm."
Tri Thu không nói gì, công việc đem lại cho cô khoản thu nhập khá hậu hĩnh, cũng có cảm giác thành công. Nhưng làm đến ngày hôm nay, hình như niềm vui trong công việc đã rời xa cô từ lâu rồi. Đương nhiên là cô rất mệt, mệt từ thể xác đến tâm trạng. Lúc ăn đồ nướng bên hồ, cô ý thức được mình đã chìm trong cảm giác thư thái đã cách xa quá lâu, vì thế mặc dù hưởng thụ cảm giác ấy nhưng vẫn không tránh khỏi lo âu. Nếu chỉ muốn thả mình hưởng thụ cảm giác thỏa mái trong vòng tay ấy thì làm sao có thể lên giây cót tinh thần để tiếp tục công việc được.
Nhưng vòng tay ấy khiến cô lưu luyến, cô chỉ có thể vùi đầu vào ngực anh mà nghĩ: Cuối cùng lại sa lầy rồi, nhưng mình hoàn toàn tình nguyện rơi vào cạm bẫy ấy.
"Thu Thu, chuyển đến sống chung với anh nhé!" Anh nâng cằm, nhìn sâu vào đôi mắt cô. Ánh mắt dịu dàng ấm áp của anh dường như có thể nhấn chìm cô, nhưng cô lại do dự.
"Lúc trước em đã nói rồi mà, bố em rất nghiêm khắc, mẹ cũng thế. Sau khi bố em tốt nghiệp đại học, ông được phân công đến một nhà máy, ông trưởng phòng Kinh tế Khoa học đã giới thiệu bố em với mẹ, họ yêu nhau hai năm thì kết hôn. Bố mẹ đều là duy nhất của nhau, cho nên họ hy vọng em cũng như thế." Tri Thu dừng lại một lát, lúc đầu chính bản thân cô cũng hy vọng như vậy, nhưng sự đời khó liệu, cô thở dài buồn bã.
"Bố mẹ mong muốn như vậy là rất bình thường." Chí Hằng hơi ngập ngừng, thực sự anh cũng chưa nghĩ tới việc kết hôn.
Nét mặt của anh không lọt qua được mắt của Diệp Tri Thu, cô biết là anh hiểu lầm nên cười nói: "Ý em không phải là muốn kết hôn ngay bây giờ, chỉ có điều em đã để bố mẹ thất vọng một lần rồi, giờ lại công khai sống cùng người khác, bố mẹ em sẽ không chịu nổi. Haizzz, những lời này nghe có vẻ như em nói cho qua chuyện, nhưng Chí Hằng, không phải như thế đâu. Nhà em ở ngay đây, em không thể không để ý đến suy nghĩ của bố mẹ được. Tạm thời chúng ta cứ như thế này nhé, em đi tắm trước đã!"
Cô nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay anh, đi vào nhà tắm. Hứa Chí Hằng tỳ tay vào lan can nhìn về phía màn hình LED đang nhấp nháy, từ lúc ở dưới nhà anh đã nhìn thấy dòng chữ tiếng Anh ấy: I want to be with you, forever! Anh nghĩ, kết hôn là hình thức dùng pháp luật để thực hiện lời hứa, "forever" này, anh đã chuẩn bị tốt cho bước đó chưa? Chính anh cũng không chắc chắn.