Hứa Chí Hằng nhận thấy Diệp Tri Thu còn ngại ngần cả với chiếc xe của mình. Khi anh đến công ty cô, cô khéo léo bảo anh đỗ xe ở hầm đỗ của một tòa nhà cao tầng bên kia chứ không muốn gửi ở tòa nhà mà công ty cô thuê. Còn nếu như anh đến đưa đón cô thì cô bảo anh dừng xe ở chỗ rẽ chứ không phải ở cổng ra vào của công ty.
"Chúng ta đang chơi trò tình yêu điệp báo à?", anh đùa vui hỏi cô.
"Xe của anh chói mắt quá" Diệp tri Thu cũng đùa lại với anh: "Em không muốn đến một ngày anh không còn đưa đón em nữa, người ta lại để ý mà hỏi em là chiếc Cayenne ấy đi đâu rồi."
Cô hôn anh và vội vàng xuống xe đi về hướng công ty. Hứa Chí Hằng lắc đầu, ở những thành phố lớn như Bắc Kinh hay Thượng Hải thì Cayenne có là gì đâu, ở quê anh thì nó càng đầy rãy. Chứ nếu không, khi mới quen nhau Diệp Tri Thu đã không lấy chuyện buôn bạc giả ra mà trêu anh, nhưng ở đây đúng là hơi hiếm thật. Anh nghĩ, Tạ Nam cũng thế, thà cô lái chiếc Citroen còn hơn lái chiếc BMW X5 của Vu Mục Thành. Con gái đều giống nhau ở điểm không muốn người ta chú ý đến mình nhiều.
Thế nhưng chiếc xe ít thấy thì lại dễ bị người ta ghi nhớ. Thẩm Tiểu Na lái xe từ đằng sau vượt lên trước Diệp Tri Thu và ra hiệu mời cô lên xe. Cô ta vừa đưa cho cô quyển phác họa mẫu quần áo vừa nhìn vào gương chiếu hậu thấy hình ảnh chiếc Cayenne đang xa dần rồi hỏi Tri Thu: "Thu Thu, bạn trai chị đấy à?"
Diệp Tri Thu nghĩ, sáng sớm anh đã đưa mình đi làm rồi, nếu mình phủ nhận thì rõ là làm bộ, đành ậm ừ cho qua chuyện rồi mở album ra xem. Nhờ có Lưu Ngọc Bình và cô kiên trì sát sao khiến những ý kiến của Thẩm Tiểu Na không được đưa vào bộ sưu tập. Vì thế phác thảo đưa ra lần này rất chuẩn mực, rất phù hợp với đặc điểm của công ty.
"Thứ Sáu tuần trước em thấy chiếc xe Cayenne mang biển Chiết Giang này ở khu nhà em ở. Chiếc xe đó đưa cô dẫn chương trình của đài truyền hình thành phố về nhà, còn chắn cả lối xe em vào hầm đỗ xe nữa chứ. Thế mà hôm nay lại thấy đưa đón chị. Haizzz, người đàn ông này được phụ nữ mến mộ nhỉ."
Diệp Tri Thu biết Thẩm Tiểu Na tự coi mình như đã thân thiết với cô nên nói năng chẳng có chút giấu giếm gì, mà cô cũng không để ý. Thứ Sáu tuần trước khi Hứa Chí Hằng đến đón, vừa lên xe cô đã ngửi thấy mùi nước hoa nhè nhẹ nhưng điều đó đâu đáng để quan tâm. Cô lảng sang chuyện khác: "Cô định đi ra ngoài ở thật đấy à?"
"Vâng, em thuê căn phòng tầng một của khu chung cư chỗ anh Hướng Viễn đấy, chứ không thì ngày nào ở nhà nghe mẹ em cằn nhằn mãi cũng phát chán." Thẩm Tiểu Na đỗ xe ngay ngắn vào bãi đỗ. "Bà có bệnh nghiện điều khiển người khác rồi, cứ muốn gán ghép em với anh Hướng Viễn ấy, còn bảo là cưới càng sớm càng tốt".
Diệp Tri Thu nghĩ đến người con trai lịch sự từ tốn mà cô đã gặp ở ngân hàng, bất giác nghi ngờ bà Lưu Ngọc Bình sắp sếp như vậy không biết có hợp lý không. Hơn nữa bây giờ Thẩm Tiểu Na chỉ nghĩ đến Đới Duy Phàm, cô lắc đầu cười: "Thứ Bảy tuần sau là ngày hội đặt hàng các sản phẩm mùa hè, cô theo dõi sát sao bộ sưu tập này nhé."
"Không thể lỡ việc được đâu, anh Duy Phàm hứa chắc chắn với em như thế."
Diệp Tri Thu không tin tưởng Thẩm Tiểu Na lắm nhưng nếu là Đới Duy Phàm làm việc thì cô an tâm phần nào, chứ chưa cần nói đến có Trương Tân giám sát chặt chẽ. Cô tự cười mình đã lo lắng toàn những chuyện không đâu. Dạo này đúng là cô rất bận, cô phải đốc thúc các quản lý kinh doanh xác nhận đối tác trong ngày hội đặt hàng; chốt lại các địa điểm tổ chức hội nghị và công tác tiếp đãi ăn ở đối với các đại lý; phối hợp với bộ phận thiết kế cùng thống nhất cách bài trí ma nơ canh mặc mẫu, rồi quy trình biểu diễn ra sao, cô còn phải đi đến hai khu chợ lớn trong tỉnh để mời những chủ đại lý thời trang vốn không có mối làm ăn đến tham gia.
Hàng Thu Đông vốn chiếm vị trí chủ lực tuyệt đối trong doanh thu bán hàng thời trang ở thành phố này, nhưng hàng mùa Hè cũng không thể xem nhẹ. Huống hồ với cô, đây lại là ngày hội đặt hàng đầu tiên từ khi cô về Tín Hòa, tất cả những cố gắng từ trước đến nay của cô cũng là để ổn định và mở rộng đội ngũ quản lý, làm cơ sở cho việc bán hàng Thu Đông sau này. Cô chỉ hy vong ngày hội đặt hàng này có thể tiến hành thuận lợi, xong việc coi như cô giải quyết được một gánh nặng. Chứ nếu không thì việc vất vả thân xác chỉ đứng thứ hai, điều quan trọng nhất là cô sẽ chẳng còn chút thời gian nào để lo chuyện tình yêu của mình nữa.
Cô đã trải qua mối tình dài sáu năm kể từ khi gặp nhau đến khi dự định tổ chức lễ cưới, cô hiểu rằng tình cảm cần phải nồng thắm đến một mức độ nào đó thì hai bên mới không ngại ngần để lộ ra cho đối phương biết những khuyết điểm và yếu kém của mình, đến lúc đó mới điều chỉnh và nhường nhịn lẫn nhau, mà cũng chỉ như vậy mới có niềm tin ở tương lai được. Nhưng cô và Hứa Chí Hằng bây giờ dường như vẫn chưa thực sự tìm hiểu, hai bên toàn nhìn thấy điểm tốt của nhau. Hình như trong mắt cô, anh vẫn là người xa lạ nhiệt tình và dịu dàng, cùng với một chút tự phụ thật là đáng yêu.
Cô và Hứa Chí Hằng hầu như chỉ gặp nhau vào cuối tuần, còn bình thường thì ai bận việc người ấy. Bởi thời gian bên nhau rất ít, họ cứ gặp nhau là nồng nồng thắm thắm, những ngọt ngào say đắm đó làm tâm hồn cô ngây ngất nhưng không hề mang lại cảm giác yên bình. Tuy thế cô phải công nhận anh thật đáng quý, bởi anh chấp nhận cô trong khoảng thời gian eo hẹp như vậy, hơn nữa còn thỏa mái không can thiệp đến việc riêng của nhau, cô cảm thấy mình không có gì phải phàn nàn cả.
Thế nhưng tình yêu với thời gian bên nhau ít ỏi như vậy sẽ kéo dài được bao lâu? Nếu lấy lý trí sáng suốt để bù đắp lại sự cô đơn hay là phải tìm hiểu nhau hơn nữa, mở lòng với nhau nhiều hơn để vun đắp mối quan hệ lâu dài, thắm thiết hơn nữa. Cô không thể đưa ra được quyết định, chỉ còn cách tự dặn mình, đợi qua đợt bận rộn này rồi tính tiếp vậy.
Thứ Tư, người lái xe của công ty đưa Diệp Tri Thu và một quản lý kinh doanh đến thành phố H trong tỉnh, đi mãi trên đường cao tốc, buổi chiều cô có buổi gặp mặt và đàm phán thuận lợi với ông Vương là một chủ đại lý lớn ở đây. Đại lý của ông ta đã buôn bán quần áo nhiều năm nay, làm đại lý cho rất nhiều thương hiệu, chỉ vì năm ngoái gặp vấn đề trong việc kết toán và đổi hàng với Tín Hòa mà ông ta bực tức cắt đứt hẳn mối quan hệ làm ăn. Nhưng đã là người kinh doanh thì không nên tức giận những việc đó, Diệp Tri Thu trước đây khi làm ở Tố Mỹ cũng đã quen biết ông ta. Lần này cô thành ý đến tận nơi gặp mặt, hơn nữa bây giờ Tín Hòa đang rất được hoan nghênh ở các thành phố loại hai nên chỉ một nụ cười đã làm tan những ân oán cũ, ông ta rất phóng khoáng nhận lời sẽ tham gia ngày hội đặt hàng.
Buổi tối hôm đó, họ cùng ăn ở nhà hàng lớn nhất địa phương, đã làm về mảng kinh doanh thì không thể từ chối những buổi tiệc tùng. Có điều may mắn là kinh doanh về lãnh vực thời trang thì đối tượng giao tiếp thường là các chủ đại lý, đối tác, giám đốc siêu thị hay các chủ hiệu. Mà trong ngành thời trang thì nữ giới chiếm tỷ lệ khá cao, vì thế khi ăn uống thường không có những lời đề nghị thái quá. Ông Vương vốn phóng khoáng, hôm nay cũng tỏ ra rất lịch sự, nói chuyện vui vẻ, cô cũng nể mặt nên đã uống vài ly vang đỏ.
Sau khi tan tiệc, ông Vương nói lịch đã sắp sếp trước rồi, mời hai người tiếp tục với những chương trình khác.Anh quản lý kinh doanh mà Diệp Tri Thu đưa đi theo chủ yếu để đối phó với những tình huống như thế này nên cô đẩy anh ta ra chịu trận, mượn cớ mình đã mệt rồi nên muốn về sớm để nghỉ ngơi. Ra khỏi nhà hàng thấy thời gian còn sớm nên cô đi bộ một mình về khách sạn. Thành phố loại hai này yên tĩnh hơn nhiều so với các thành phố lớn, đường xá vừa yên tĩnh vừa sạch sẽ, không khí cũng trong lành hơn nhiều.
Buổi tối gió thổi mát rượi, cô vẫn còn đang chếch choáng vì mem rượu, tiện tay cô rút điện thoại ra gọi về nhà dặn dò bố mẹ chuẩn bị đầy đủ đồ, tối nay phải ngủ sớm để mai đi theo đoàn du lịch. Sau đó cô gọi cho Hứa Chí Hằng, anh không nhấc máy. Lúc này cô mới nhớ ra, thường những buổi tối ngày thứ Tư, thứ Sáu, anh đi đánh cầu lông. Cô cất điện thoại đi, lặng lẽ ngắm vầng trăng non mang một màu vàng chanh đang treo trên nền trời.
"Tri Thu."
Một chiếc Audi màu đen đỗ ở bên đường, Tăng Thành bước xuống. Diệp Tri Thu ngạc nhiên nhìn ông ta, một lúc lâu cô mới định thần lại: "Chào Tổng giám đốc Tăng, trùng hợp quá!"
Tăng Thành bước lại, thấy mặt cô hồng hào vì rượu, ông cau mày nói: "Tôi đã nói vói ông Vương là không được để cô uống quá nhiều rồi mà, cô có sao không?"
Đương chếch choáng men rượu nên cô phản ứng không được nhanh nhẹn như bình thường. Vừa nãy cô chỉ nghĩ không nghe nói bên này có cuộc trưng bày nào lớn cả, hơn nữa không có thông lệ thành phố loại hai cũng phải đích thân Tổng giám đốc đi thị sát. Khi nghe đến câu này, cô mới nhận ra ông ta chí ít cũng biết mình đến đậy. Cô cứ trốn tránh không suy nghĩ một cách nghiêm túc về thái độ của ông ta đối với mình, bây giờ cô hiểu ra rằng không thể dửng dưng được, cô mấp máy môi chẳng biết nên trả lời ông ta thế nào.
"Lên xe đi, chúng ta đi tìm chỗ nào ngồi một lúc, tôi có chuyện muốn nói với cô."
Tăng Thành lái xe đến một quán trà, xung quanh thành phố H là cả một vùng trồng chè rộng lớn. Giờ đang là mùa thu hoạch chè, các quán trà trong thành phố mọc lên như nấm. Quán trà này bài trí rất trang nhã, ở một góc quán còn có một đội nhạc ăn mặc kiểu cung nữ thời Hán, điệu nhạc cất lên nghe thật thanh tao thoát tục. Hai người chọn chiếc bàn bên cửa sổ ngồi đối diện nhau, những động tác của nghệ nhân pha trà thật nhanh nhẹn và thành thục.
"Cô uống một chút đi, ở đây vừa giới thiệu một loại trà búp mới rất ngon, vị thanh khiết, có tác dụng trong việc giải rượu bia."
Diệp Tri Thu nâng chén trà lên thổi nhẹ rồi nhấp nhấp môi, đúng là có hương vị thơm mát của trà vụ mới.
"Tri Thu, gặp tôi làm cô khó xử phải không?" Tăng Thành mỉm cười nhìn cô và hỏi. Ông vẫn mặc chiếc chemise trắng ngà và quần sẫm màu như mọi khi, dáng vẻ điềm tĩnh nhã nhặn. Trông ông chỉ như một nhân viên bình thường, không có vẻ gì của một đại gia trong ngành thời trang vẫn thường thích ăn vận theo cách riêng của mình.
"Đâu có ạ", Diệp tri Thu cười. "Tôi chỉ hơi ngạc nhiên thôi."
"Đành chịu vậy, tôi đoán rằng nếu không phải là gặp cô ở đây thì cô cũng sẽ như hồi ở triển lãm thôi, chỉ cần nhìn thấy tôi từ xa là vòng đi lối khác ngay."
Diệp Tri Thu bỗng nhiên đỏ mặt, cô không ngờ hôm ở triển lãm người đông như thế mà Tăng Thánh vẫn để ý đến mình, cô cười gượng. Đối với Tăng Thành, cô không muốn mình giả ngây giả ngô mà trốn tránh, nhưng biết rõ sẽ có điều không thể ứng phó nổi đang chờ đợi mình ở phía trước thì trong mắt cô vẫn không giấu nổi tia nhìn hoảng hốt.
Thấy bộ dạng hoang mang của cô, Tăng Thành cười: "Tri Thu, đối diện với tôi làm cô cảm thấy có áp lực thế sao? Tôi thấy mình làm sếp cũng thất bại mà làm bạn cũng chẳng thành công rồi."
"Tổng giám đốc Tăng, là tôi chưa đủ thẳng thắn", cô đành thú nhận. Đối với Tăng Thành, cô không thể tự nhiên như một người bạn bình thường. Đúng lúc đó, có tiếng điện thoại của Tri Thu, cô lấy ra xem hóa ra là điện thoại của Hứa Chí Hằng, cô vội đứng lên nói: "Xin lỗi ông, tôi đi nghe điện thoại.""
Diệp Tri Thu đi đến gần cầu thang rồi bấm nút nghe.
"Thu Thu à, anh vừa đánh xong một ván cầu, giờ đang ngồi nghỉ