n Lôn. Ban tổ chức triển lãm tiến hành các hoạt động kèm theo đều đặt tại các khách sạn lớn quanh đó. Có lúc là khách sạn Kempinski, lúc thì khách sạn Trường Thành, đôi khi lại ở chính khách sạn này.
Khách mời của diễn đàn này chủ yếu là các chuyên gia và nhân vật trong giới, các vấn đề đưa ra thảo luận đều khá gay gắt và bức thiết khiến người nghe học hỏi được rất nhiều. Diệp Tri Thu đến hơi muộn, buổi thảo luận đã bắt đầu, cô tìm một chỗ ngồi phía sau, ngẩng đầu lên đã thấy ông Tăng Thành đang ngồi trên sân khấu ở hàng ghế khách mời. Ông ta mặc một bộ com lê mầu sẫm và thắt ca vát. Từ chỗ ngồi của mình, cô có thể nhìn thấy ông ta từ mặt bên nhưng rất rõ.Cô sững sờ, nhưng nghĩ kỹ hơn một chút, mấy năm nay Tập đoàn Tố Mỹ dưới sự quản lý của ông ta đã phát triển rất nhanh và có tiếng tăm trên thị trường, ông ta được mời vào đây cũng là lẽ đương nhiên.
Người dẫn chương trình của diễn đàn lần này là một biên tập viên nam của chuyên mục Kinh tế của Đài truyền hình Trung ương, chủ điểm của cuộc thảo luận là *Thực trạng và phương hướng phát triển của ngành thời trang trong nước*. Danh sách khách mời ngoài Tang Thành ra còn có hai ông chủ của ngành thời trang khác cũng rất nổi tiếng trong mấy năm gần đây, sau đó đến hai chuyên gia maketing. Người dẫn chương trình sẽ chủ động nêu vấn đề, khách mời sẽ phát biểu những kinh nghiệm và hiểu biết của bản thân. Tăng Thành vẫn đưa ra những lập luận chặt chẽ và rõ ràng, đi thẳng vào nội dung chính. Cuộc thảo luận của các chuyên gia maketing cũng rất chuyên nghiệp, còn khán giả ở dưới đều là người trong giới nên nghe cực kỳ chăm chú.
Khi người dẫn chương trình nhắc đến các hãng thời trang nước ngoài nổi tiếng như H&M hay Zara, giá cả không đến nỗi quá cao mà phong cách vẫn rất thời thượng, đã thâm nhập vào thị trường nội địa khiến ngành thời trang trong nước gặp phải sự cạnh tranh trực tiếp, thì cuộc thảo luận lại càng hăng hái. Khán giả ngồi dưới cũng thi nhau giơ tay tham gia, tất nhiên quan điểm của mỗi người mỗi khác.
Một ông chủ nhà máy vốn đi lên từ một nhà thiết kế mạnh miệng tuyên bố, những sản phẩm do mình thiết kế luôn đặc sắc và trung thành với đối tượng khách hàng, mục tiêu của mình. Vì thế, các nhãn hàng nước ngoài xâm nhập vào Trung Quốc dù làm ăn rất thành công nhưng thực ra là họ đã hy sinh điểm đặc sắc cá nhân của nhà thiết kế để chú tâm duy trì phong cách đang thịnh hành. Có thể họ muốn đi theo cái gu của đại chúng nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến những mặt hàng của những nhà thiết kế như ông ta.
Một chuyên gia về maketing lại nhắc nhở mọi người về điểm đáng học hỏi trong sách lược kinh doanh mà các nhãn hàng nước ngoài đang áp dụng tại Trung Quốc. Ví dụ hãng Zara luôn thay mẫu mã sản phẩm, áp dụng thiết kế một thể thống nhất ba yếu tố với việc quản lý các đơn đặt hàng, sử dụng thông tin có tính tiêu chuẩn về các sản phẩm theo hướng đại chúng hóa để duy trì sự quản lý sản xuất tổng hợp và thống nhất, còn H&M lại mạnh về ba yếu tố xác định giá trị là tính thịnh hành, chất lượng và giá cả, rồi sau đó là sách lược khuếch trương và mở rộng.
Tăng Thành phát ngôn thường là lời ít ý nhiều, đầu tiên ông khẳng định các nhãn hàng nước ngoài đã đem đến cho thị trường trong nước các cơ hội và thử thách. Sau đó ông nhấn mạnh về các đặc điểm nội tại như nguồn vốn, mặt bằng văn hóa thịnh hành và hoàn cảnh phát triển cụ thể của các sí nghiệp địa phương. Rồi ông ta rút ra kết luận các nhãn hàng trong nước không thể cứ sao y bản chính những kinh nghiệm thành công của họ, Mà cách làm bền vững nhất là nên ngiên cứu kỹ tâm lý của người tiêu dùng, lấy yếu tố thịnh hành đưa vào sản phẩm có thể là cách tốt nhất để thu hút đối tượng khác hàng mục tiêu, để từ đó lan sang các đối tượng khác, cố gắng mở rộng thị trường của mình, chí ít là trước mắt không được để mình lỗ.
Trên sân khấu và dưới khán phòng tranh luận rất sôi nổi, có cả những khán giả đứng lên nêu câu hỏi cho đích danh khách mời. Còn Diệp Tri Thu lúc đó đầu óc đang nghĩ đâu đâu, cô nghĩ đến việc mình chuyển sang Tín Hòa rồi bị vắt kiệt sức lực ra sao nên chẳng để ý đến việc mọi người đang bàn bạc chủ đề phát triển các thương hiệu trong nước thế nào.
Hiện trạng hiện nay của Tín Hòa không giống như các doanh nghiệp đang trong thế trận cạnh tranh gay gắt, nhưng có một điểm giống nhau là không gian phát triển bị các nước ngoài lấn lướt thành ra nhỏ hẹp. Hai vợ chồng ông bà chủ gầy dựng công ty từ đôi bàn tay trắng, thành ra quá tự tin vào vốn kinh nghiệm đã có của mình, quan điểm kinh doanh lỗi thời không theo kịp thời đại. Trước mắt vẫn đang gỡ rối từng thứ một nhưng cái này chưa xong cái khác đã lại đến, cô cứ ứng phó dần dần như dập lửa. Cứ kéo dài như thế này thì năng lực giải quyết những vấn đề nhỏ nhặt phát sinh đúng là đã nâng cao hẳn, nhưng tầm nhìn có lẽ càng ngày càng nhỏ hẹp. Hợp đồng làm việc mà cô ký với Lưu Ngọc Bình có kỳ hạn hai năm, bây giờ đã được bốn tháng rồi, thành tích đương nhiên là nổi trội, mục tiêu cuối năm xem ra không khó hoàn thành. Nhưng cô càng làm càng thấy chán nản, không hề có hưng phấn và niềm đam mê như hồi ở Tố Mỹ, không biết rằng đây là do hội chứng mất hứng với công việc hay là do sự thay đổi cuộc sống dẫn đến thay đổi tâm lý.
Các luồng suy nghĩ cứ quay cuồng trong đầu óc, Diệp Tri Thu lúc đó không hề chú ý đến những người trên khán đài đang nói gì, chỉ khi di động trong túi rung lên thì cô mới quay về với thực tại. Cô lôi điện thoại ra xem, hóa ra là số của Hứa Chí Hằng. Cô bước ra khỏi phòng hội nghị để nghe điện thoại, giọng nói phấn chấn của Hứa Chí Hằng vọng đến: "Thu Thu, em đang ở đâu đấy? Em đã xong việc chưa?"
"Em đang ở phòng hội nghị của khách sạn Côn Lôn, hôm nay công việc đỡ hơn rồi".
Hứa Chí Hằng cười sung sướng: "Thật thế không em? Lúc nãy ngồi trên xe anh còn đang nghĩ xem mình có nên đến nghỉ ở khách sạn Côn Lôn hay không, nhưng anh nghĩ khách sạn Kempinski còn gần với Triển lãm Quốc tế hơn nên anh vừa mới nhận phòng ở đây."
Cô ngạc nhiên: "Anh đến Bắc Kinh rồi à?"
Hứa Chí Hằng nói số phòng của mình, cô nghe xong không còn tâm trí đâu mà nghe đám chuên gia ngồi tán hươu tán vượn nữa, cô chạy xuống lầu một bắt taxi đến khách sạn Kempinski, lên thang máy đến trước phòng anh và gõ cửa, Hứa Chí Hằng lập tức mở cửa, ôm trọn cô vào lòng cùng với nụ cười mãn nguyện.
Trong phòng ánh sáng chan hòa, ánh nắng chiếu chếch sau lưng làm nổi bật chiếc áo chemise trắng, mái tóc đọng những tia nắng lung linh, nét mặt hồng hào. Cô quăng chiếc túi xuống và vòng qua cổ anh, trong lòng bỗng tự dưng nhẹ nhõm: "Anh đừng có nói với em là anh đến đây chỉ vì em thôi đấy, nếu thế thật uổng phí thời gian, anh không phải đi làm à?"
"Thế nếu anh nói là anh đến đây chỉ vì em thôi, em có tin không?"
"Em sẽ rất cảm động, có người lại tiêu tốn tâm sức đến thế chỉ để em vui mừng, đâu cần suy nghĩ xem đó là thật hay dối".
"Công ty gửi người đến Bắc Kinh để nhận tài liệu chứng nhận, có điều hôm nay không nhất thiết phải có mặt và cũng không nhất thiết là đích thân anh phải đi. Anh cứ nhân danh việc công để mưu cầu việc tư nên tự nhận trách nhiệm đến đây". Hứa Chí Hằng cười và giải thích, "Anh đang chuẩn bị sang bên triển lãm tìm em, chúng mình cùng đi ăn tối. Đấy coi như là một niềm vui bất ngờ. Em có vui không?"
Cô gật đẩu thật mạnh: "Rất vui!"
Cô thật sự rất vui, từ lúc trên tàu nhận được cú điện thoại đáng ghét kia thần kinh cô cứ căng thẳng như dây đàn, chẳng lúc nào được thỏa mái cả. Trong đầu toàn là những chuyên lặt vặt bực bội cứ phải suy nghĩ. Lúc này nằm gọn trong đôi tay vững chắc của Hứa Chí Hằng, nép mặt vào ngực anh, cô cảm thấy thân mình như nhẹ bẫng, cô cảm giác nhẹ nhàng như bộ nhớ vừa được xóa hết những dữ liệu khô khan.
Hôm nay cô mặc áo chemise trắng ngà, áo vét nhỏ gọn mầu cà phê sẫm, tóc búi gọn sau gáy, trang điểm nhẹ nhàng, đây là trang phục rất điển hình của dân thành đạt chốn công sở. Nhưng lúc này đôi tay của cooom anh cùng với cái gật đầu thật mạnh để tán thưởng lời anh, đôi mắt đánh mầu nâu nhạt lấp lánh, trông cô như một bé gái có niềm vui thầm kín. Hứa Chí Hằng bất giác ngạc nhiên nghĩ rằng người con gái trước mặt đúng là có những thay đổi nằm ngoài dự đoán của anh.
Hứa Chí Hằng cúi xuống tận hưởng làn môi mềm mại của cô, đưa đầu lưỡi vào khoang miệng, quấn quýt đầu lưỡi cô mà không thể rời, từ nhẹ nhàng trở nên mãnh liệt, cứ say đắm mãi đến khi cô thấy hơi thở mình trở nên dồn dập. Cô ôm anh chặt hơn nữa, hòa quyện vào nụ hôn mê say của anh. Mỗi lần anh hôn đều khiến cô đê mê và lần này cũng vậy. Nụ hôn càng lúc càng nồng nàn, mạnh mẽ chiếm đoạt hơn tất cả mọi lần trước đây. Cả thân người anh áp vào người cô, hơi thở của anh ấm nóng phả vào mặt cô cứ thế khiến cô dường như ngạt thở. Cô mơ màng trong vòng tay nồng nàn của anh, bám chắc vào bờ vai vững chãi. Hai cơ thể áp vào nhau như có luồng điện truyền qua đã đánh thức những xúc cảm thầm kín từ trong nội tâm sâu thẳm mà cô luôn dùng ý chí để kiềm chế. Các đầu mối thần kinh như cùng lúc được kích hoạt, một mặt cảm nhận những đợt sóng nóng bỏng dồn dập từ đôi môi anh, một mặt làm cô mất hết sức kháng cự, cô ôm chặt anh hơn nữa, mong mỏi sự tiếp súc gần hơn nữa, nóng bỏng hơn nữa.
Anh cứ thế, nụ hôn nóng bỏng đã tiến xuống in dấu trên cổ cô, đôi tay anh dịu dàng vuốt ve âu yếm thân thể cô, trái tim cô đập dồn dập, đôi mắt khép lại gần như bất lực đón nhận sự âu yếm nhiệt tình mà nóng bỏng đó.
Nụ hôn của anh càng tham lam và da diết hơn nữa, không để cho đầu óc cô kịp suy tính điều gì. Mái tóc búi gọn của cô cũng xổ tung ra, bồng bềnh cuộn sóng, đôi mắt tươi sáng của cô giờ như bao phủ một lớp sương mù mờ ảo, đê mê và hiền dịu, thân thể cô trong vòng tay siết chặt của anh cũng đang run run như trả lời anh một cách ngọt ngào.
Cô vốn có một nguyên tắc sống bất di bất dịch, đó là luôn suy tính trước tất cả mọi khả năng có thể sẩy ra, điều đó khiến cô luôn chủ động và không phiền hà đến người khác. Thế nhưng chỉ đối với mình Hứa Chí Hằng, cô quyết định sẽ không tham lam suy nghĩ. Người con trai mới quen cô chưa lâu nhưng rất mạnh mẽ tuyên bố sẽ theo đuổi cô, cô chẳng có ý định tìm ra nguyên nhân của điều đó, chỉ có mình anh là không có liên quan gì đến cuộc sống trước đây cũng như công việc hiện nay của cô. Bên anh, lúc nào cô cũng có những phút thư giãn vui vẻ. Cô đã bị mê hoặc trước sự nhiệt tình của anh và cũng tự nguyện chìm đắm trong sự nhiệt tình đó, tạm thời quẳng hết mọi lo toan khiến cô cảm thấy nghẹt thở đến mức tưởng rằng không chịu nổi.