ay, bà ta rất tự tin vào cảm giác của mình nhưng vài năm gần đây hàng tồn kho nhiều nên mới bắt đầu ảnh hưởng tới bà ta. Diệp Tri Thu đã từng nghĩ sẽ bàn bạc với bà ta về chuyện này, nhưng cô không cần phải suy tính cũng biết rằng Lưu Ngọc Bình thế nào cũng yêu cầu cô làm báo cáo phương án giải quyết và công việc giải quyết ấy kiểu gì cũng rơi vào tay cô.Cứ tiếp tục như thế này thì phạm vi công việc của cô sẽ không dừng ở quản lý bán hàng nữa mà chính xác là quản lý thường vụ của công ty mới phải. Lương không tăng nhưng gánh nặng công việc ngày thêm chồng chất, làm việc kiểu hy sinh cả bản thân và tính mạng thế thì chẳng có lý do gì phải làm vậy cả. Vả lại, nếu cô quá tận tụy những công việc đó thì trong nội bộ sẽ xì xèo rằng cô tiếm quyền.
Cô đột nhiên ý thức được cuộc nói chuyện đang nguội dần, ngẩng đầu lên, quả nhiên Hứa Chí Hằng đang đăm chiêu nhìn cô, cô đành cười xòa xin lỗi anh: "Xin lỗi anh, hôm nay thực sự em có điều cần suy nghĩ."
"Anh sẽ tự kiểm điểm lại mình, tại sao trước em, anh không thể làm cho em tạm thời quên công việc và chỉ nghĩ đến anh mỗi khi gặp mặt."
Diệp Tri Thu cười đau khổ và nói: "Điều này chỉ nói lên là em không ra gì. Anh xem, ngoài việc gần đây em bận tối mắt tối mũi thì thực sự hôm nay em còn gặp một chuyện không vui. Em đã tự dặn mình, trong tâm trạng này có lẽ nên ở một mình sẽ tốt hơn, đi hẹn với anh có khi lại làm anh mất hứng. Nhưng em lại không thể cự tuyệt sự cám dỗ của anh. Hứa Chí Hằng không ngờ cô lại thẳng thắn như vậy, anh đưa tay ra nắm lấy tay cô, nói: "Có Trời mới biết ai cám dỗ ai", rồi hôn nhẹ lên bàn tay ấy anh nói tiếp: "Nếu em không vui mà muốn trốn tránh anh thì cần bạn trai như anh làm gì."
Cô mỉm cười nói: "Anh đã làm em vui rồi."
"Nhưng anh đâu biết em không vui vì điều gì, chỉ biết em không cần anh dỗ cũng đã cố gắng vui. Thu Thu, em gồng mình quá, anh hy vọng em có thể chấp nhận sự đeo đuổi của anh mà không phải cố gượng tinh thần để trò chuyện cùng anh."
Bỗng Diệp Tri Thu im lặng, rất lâu sau cô mới cười thua cuộc và thầm nghĩ, thì ra sự che giấu tâm sự của mình bấy lâu đã thất bại, thì ra niềm vui đơn thuần lại không dễ tìm như thế. Nhưng cũng đúng thôi, chàng trai như anh nếu chỉ cần một tình yêu cho vui thì không khó, đâu phải tìm đến một người luôn phải cố gắng gồng mình lên như cô. Cô nói: "Chúng mình ra ngoài đi dạo đi, có một số chuyện đáng lẽ em phải nói với anh từ lâu rồi."
Hứa Chí Hằng thanh toán rồi hai người sang phía bờ sông đi dạo. Đây là đoạn cuối của công viên dọc bờ sông, yên tĩnh hơn đầu gần trung tâm thành phố rất nhiều. Trên sông, thuyền bè tấp nập qua lại, có nửa vầng trăng vàng treo bóng, ánh trăng lấp lánh du dương cung sống nước.
Hai người ngồi trên một chiếc ghế nhìn ra bờ sông, Hứa Chí Hằng vẫn nắm chặt tay Diệp Tri Thu, nói: "Này, em không được hiểu lầm đâu nhé! Không phải anh nói tâm trạng em không đúng mà chỉ muốn nếu em buồn thì có thể tự nhiên biểu hiện trước mặt anh, đừng che dấu làm gì".
Diệp Tri Thu dựa đầu vào vai anh nói: "Anh còn nhớ lần anh gặp em đang cãi nhau gay gắt với một người con trai khác không?"
Hứa Chí Hằng bật tiếng cười nhẹ: "Đương nhiên là anh nhớ. Đó là lần đầu tiên trong đời anh được làm khán giả bất đắc dĩ như vậy. Cái giọng đanh đá của em rất ấn tượng!"
"Em làm anh sợ hả? Thế mà anh còn hẹn hò với em. Như vậy cũng có thể coi là anh thích vị đắng rồi." Diệp Tri Thu cười khổ, nói tiếp: "Đó là bạn trai trước của em. Chúng em cùng vay tiền mua nhà và đã dự định kết hôn. Nhưng năm ngoái, sau một lần đi công tác về, anh ấy nói đã thích người con gái khác."
Hứa Chí Hằng nắm chặt tay cô nói: "Anh không cần em phải thẳng thắn về chuyện này, em từng có bạn trai, anh rất rõ, và bây giờ em đã chia tay anh ta, anh chỉ cần biết thế là đủ rồi."
"Hôm nay bọn em mới đi ngân hàng, thủ tục đã làm rõ ràng rồi, căn nhà đó từ giờ sẽ là tài sản của riêng em. Nhưng đây là một cuộc chia tay dài, suốt từ năm ngoái đến tận bây giờ, lại thêm chuyện em chuyển việc nữa. Áp lực của hai việc đó đè nặng lên em, có lẽ em đã chọn không đúng thời gian để bắt đầu với anh, như thế là không công bằng với anh."
"Nếu thấy như thế là không công bằng với anh thì em làm anh mất mặt quá. Em quên anh mới là người chủ động hẹn hò với em sao?" Anh ôm cô, nhìn cô chăm chú: "Thu Thu, anh thích em! Nếu ai rung động với ai trước thì người đó phải chịu thiệt thòi mà bỏ ra chút công sức trước thôi. Dù là thời gian hay chuyện tình cảm, anh chấp nhận dành cho người anh nghĩ là đáng được như vậy. Vì thế, về điểm này em không cần lo lắng".