"Kiến nghị của tôi rất đơn giản, người chuyên nghiệp làm việc chuyên nghiệp, phải mời công ty chuyên về kế hoạch định vị chính xác về sản phẩm mới mà cô muốn làm." Diệp Tri Thu thu xếp giấy tờ trên bàn, tỏ ý muốn dừng cuộc nói chuyện ở đó nhưng Thẩm Tiểu Na không dễ bị đuổi đi, hoặc cô ta không hiểu người khác đang muốn nói gì.
"Tổng quản lý Diệp, rõ ràng chị biết Tổng giám đốc Lưu sẽ không phê chuẩn cho tôi tiền mời công ty chuyên về kế hoạch. Bà ấy và Tổng giám đốc Thẩm lúc đầu gây dựng Tín Hòa hoàn toàn dựa vào bản thân, không mượn ai tư vấn chuyên nghiệp cả." Thẩm Tiểu Na gọi bố mẹ cô ta bằng tên chức danh thể hiện sự phân biệt rõ ràng giữa việc công và việc tư. "Bây giờ tôi chỉ có thể dựa vào nguồn tài nguyên nhân lực mà công ty có. Chị có thể cho tôi tham khảo bản kế hoạch mới nhất ở Tố Mỹ được chứ?"
"Tiểu Tổng giám đốc Thẩm, ở Tín Hòa và Tố Mỹ tôi đều làm một việc. Kinh doanh chứ không phải kế hoạch. Hơn nữa, tôi cũng không cho rằng mình có phương án để cô có thể rập khuôn theo. Nếu không mời công ty chuyên nghiệp thì chỉ còn cách, cô tự đi điều tra thị trường, tự làm công tác thiết lập định vị sản phẩm mới và thuyết phục Tổng giám đốc Lưu ủng hộ."
Thẩm Tiểu Na nói: "Cám ơn chị gọi tôi là Tiểu Tổng giám đốc Thẩm, nghe lạ tai lắm, gọi tôi là Tiểu Na hoặc là Yvonne cũng được. Tôi gọi chị là Thu Thu nhé, hình như anh Duy Phàm cũng gọi chị như vậy."
Tiểu Tổng giám đốc là cách gọi mà nhân viên trông công ty gọi cô ta để phân biệt với Tổng giám đốc Thẩm. Ba Tổng giám đốc nhà họ nghe cũng buồn cười thật, cũng may là em cô ta mới mười ba tuổi, không thì chẳng biết xưng hô thế nào cho phải. Diệp Tri Thu cũng cười nói: "Tiểu Na, lúc nữa tôi có hẹn đi ngân hàng, chúng ta nói chuyện sau được không?"
"Để tôi đưa chị đi, mẹ tôi cũng đã dặn anh Viễn mở tài khoản cho chị, tôi cũng đang có việc phải đi tìm anh ấy."
Anh Viễn đó tên là Trần Hướng Viễn, là chú quản lý tài khoản vay liên quan đến mua bán bất động sản của ngân hàng. Lần trước Diệp Tri Thu đã gặp anh ta khi làm thủ tục. Cô ta nói rồi đứng dậy khiến Diệp Tri Thu không còn cách nào khác, phải theo cô ta lên chiếc VRV Nhật mầu trắng.
"Hôm nay chị ăn mặc rất đẹp, không nên mặc những bộ quần áo đáng ghét trước kia nữa. Kiểu chị nói đã đủ uy làm người ta sợ rồi, đừng cố tình trang điểm già như vậy." Thẩm Tiểu Na vừa khởi động xe vừa liếc xéo Diệp Tri Thu.
Hôm nay thời tiết đẹp, ánh mặt trời chiếu xuống ấm áp, Diệp Tri Thu mặc áo dệt cổ chữ V phối với quần bò, bên ngoài là áo khoác da mầu nâu, quàng chiếc khăn dài phối hai tông mầu đỏ đậm và cà phê. Cô chỉ muốn tối nay xuất hiện trước Hứa Chí Hằng với bộ đồ trẻ trung một chút. Không ngờ lại được Thẩm Tiểu Na khen ngợi, cô chỉ mỉm cười không nói.
"Quần bò của chị hình như là sản phẩm của DIESEL từ mùa trước à?" Quả nhiên Thẩm Tiểu Na tiếp tục: "Áo da và áo dệt kim thì tôi không nhận được nhãn hiệu, chị nên phối hợp với túi PRADA nữa".
" Bắt đầu điều tra thị trường từ trên người tôi là một ý không tốt lắm đâu. Cái quần DIESEL này là lần trước đi công tác ở Hồng Kông mua nhân dịp giảm giá Noel, áo da thì là áo mẫu mặt hàng phụ của công ty Tố Mỹ, chỉ có một chiếc, tôi mua bằng phúc lợi của nhân viên công ty. Tôi biết lợi nhuận của ngành thời trang nên thường không mua hàng có nhãn hiệu lớn và những sản phẩm xa xỉ. Hơn nữa mẹ cô trả lương cho tôi cũng chỉ đủ dùng, đủ trả tiền nợ nhà chứ không đủ để mua túi PRADA đâu."
"Tôi biết cách chi tiêu của mẹ tôi, có thể Tín Hòa chỉ có lương của chị là cao hơn chút thôi, hiếm thấy người hẹp hòi như bà ấy lại cảm thấy chị phù hợp với mức lương ấy."
Diệp Tri Thu cảm thấy vui hơn khi nghe Tiểu Na nói, nghĩ cô nàng Thẩm Tiểu Na này thật trực tính, cô ta nói những lời này đương nhiên là cũng có ý kết giao với mình, cô nói: "Xem ra những ngày này, quần áo của cô, tôi không thể nhìn thấy nhãn hiệu nữa rồi, xem ra cô không hổ là đã học Thiết kế chứ không phải dạng chuyên đem tiền bố mẹ để phục vụ cho việc ăn chơi hưởng lạc".
Thẩm Tiểu Na đắc ý nói: "Đúng vậy, mẹ tôi rất nghiêm khắc, bỏ ra mấy vạn mua đồng hồ Longines để đeo mà bà đã tiếc đứt ruột rồi, lấy đâu ra mà chơi bời hưởng lạc. Trước tới giờ, tôi mua quần áo có chọn nhãn hiệu đâu, chỉ đơn giản chọn cái mình ưng. Hồi còn ở Châu Âu, tôi cũng thường mua hàng ở các cửa hàng nhỏ. nhìn những kẻ có tiền trong nước dựa vào các tạp chí thời trang để phối hợp quần áo mà cảm thấy nực cười." Cô bé này đúng là có tính hơi ngạo mạn, Diệp Tri Thu cười thầm, nói: "Không phải ai cũng được học thiết kế như cô, có không gian lựa chọn riêng. Đây cũng là vấn đề của người chuyên nghiệp làm việc chuyên việc, cách phối hợp nhãn hiệu vẫn luôn là an toàn nhất".
"Trong mắt em, chị là người chuyên nghiệp, thế nên em muốn được nghe ý kiến của chị".
Quả nhiên lại quay về chủ đề này, có điều Diệp Tri Thu đã có chút cảm tình với cô bé Thẩm Tiểu Na này, cô nói: "Không phải chị quấy quả cho xong với em nhưng chuyên ngành của chị là bên kinh doanh chứ không phải bên kế hoạch. Nhưng chị có một kiến nghị là đừng cho rằng mình đã được xem Tuần lễ Thời trang ở Milan, Paris mà coi thường Hội chợ Triển lãm Bắc Kinh. Em nên đến đó xem xem, có thể cảm nhận được một chút về xu thế phát triển thời trang trong nước. Cũng có khi xu thế đó không giống con mắt đánh giá của em, hay một số nhãn hiệu đang bán chạy, thậm chí còn rất đơn giản mộc mạc nhưng họ đã nắm bắt được thị hiếu của thị trường trong nước. Ít ra đối với việc định vị đối tượng khách hàng của sản phẩm mà nói thì đó là sự lựa chọn tốt nhất. Nếu em nhất quyết muốn làm nên một việc gì đó, tốt nhất hãy làm tốt bước đầu là cảm nhận thị trường."
Thẩm Tiểu Na nghe rất chăm chú, lúc lâu cũng không nói gì. Khi Diệp Tri Thu trả lời tin nhắn nhanh của Hứa Thế Hằng, cô chỉ nghe được Tiểu Na hỏi khẽ: "Duy Phàm và chị quan hệ tốt chứ?".
Diệp Tri Thu phải nghĩ một lúc mới biết cô ta nói đến ai. "Anh Đới hả? Đúng thế, anh ấy là khóa trên của chị và đương nhiên cũng là khóa trên của em mà."
"Em thích anh ấy từ khi còn học Đại học."
Diệp Tri Thu vừa ngạc nhiên vừa buồn cười, nói: "Nếu chị nhớ không nhầm khi anh ấy tốt nghiệp thì em mới vào trường".
"Vâng, anh ấy được thầy giáo của đội người mẫu xếp đi phía trước đoàn khi biểu diễn trên khán đài. Em thích anh ấy từ ánh mắt đầu tiên, tiếc là lúc đó em còn nhỏ nên anh ấy không thèm để ý đến em."
"Rất nhiều người đã biểu lộ tình cảm với anh ấy, thật đáng thương cho anh chàng sinh ra với một khuôn mặt đẹp", Diệp Tri Thu cười. Đến ngân hàng, cô quyết định giải thoát những ưu tư cho mình. Còn Đới Duy Phàm, dù gì thì từ trước tới nay anh ta cũng có cả rừng hoa vây quanh nên chả đến lượt cô phải lo hộ, cô nói:" Anh Đới với chị là anh em tốt, chỉ là quan hệ bạn bè thôi chứ không phải quan hệ yêu đương nam nữ. Hình như anh ấy vẫn chưa có bạn gái, nhưng bị con gái chiều quen hư rồi, không dễ theo đuổi đâu, em tự cầu phúc cho mình đi."
Thẩm Tiểu Na cũng cười nói: " Có khó mới đáng để ra tay chứ."
Tự mãn như vậy thì Diệp Tri Thu cảm thấy mình cũng chả phải bận tâm làm gì nữa.
Ngân hàng cho vay ở gần bờ sông, là chi nhánh ngân hàng thành phố, đặt trong một kiến trúc cho thuê cũ với những bậc thềm đá cao cao, nhìn rất trang nghiêm. Vừa xuống xe đã thấy chiếc Mercedes Benz của Phạm An Dân đỗ ở một bên góc của ngân hàng. Hai người cùng bước vào ngân hàng, quả nhiên anh ta đang ngồi hút thuốc trong đại sảnh. Xem ra anh ta gầy đi nhiều, khuôn mặt lẫn trong khói thuốc lộ vẻ nghiêm trang.
Diệp Tri Thu chau mày nghĩ ngợi một lúc rồi mới đi đến đó, nói: "Bệnh viêm phổi mới đỡ mà đã hút thuốc như thế này, không tốt đâu."
Mãi lúc sau, Phạm An Dân mới dụi điếu thuốc vào gạt tàn, anh nói: "Anh khỏe rồi". Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Diệp Tri Thu hơi bối rối, cô nghiêng đầu nhìn Thẩm Tiểu Na, cô nàng đang nhìn hai người bằng cặp mắt hiếu kỳ, đồng thời gọi điện cho Trần Hướng Viễn, giọng nói rất hồn nhiên.
Mấy phút sau, Trần Hướng Viễn xuống lầu, đó là một chàng trai trẻ, dáng cao và có khí chất rất tao nhã. Anh ta lịch sự chào hỏi mọi người, dẫn họ đến quầy giao dịch làm thủ tục lập tài khoản, thay tên và chuyển tiền.
Thẩm Tiểu Na và Trần Hướng Viễn nói chuyện với nhau một lúc rồi Tiểu Na đến bên Diệp Tri Thu nói: " Anh Hướng Viễn nói rồi, có thể sẽ làm xong trong ngày hôm nay. Giờ em có việc, em xin phép đi trước."
" Cám ơn em, tạm biệt!" Diệp Tri Thu nói, trong lòng chỉ mong sao bớt đi một khán giả bên cạnh.
Cuối cung Thẩm Tiểu Na cũng đã đi, Trần Hướng Viễn đang gọi một nhân viên giao dịch tới giúp họ làm thủ tục. Diệp Tri Thu vừa ngẩng đầu thì thấy bà Phương và Phương Văn Tĩnh cùng đi vào. Cô chẳng biết có nên ngẩng đầu mà cười không, chỉ quay dầu về phía Phạm An Dânn nói: "Anh bị đặt thiết bị định vị trên người đấy à?"
Anh ta cũng tỏ ra ngạc nhiên và bối rối không kém. "Cô, chẳng phải năm giờ chiều nay cô bay đi Hồng Kông ạ. Sao hai người lại đến đây?"
Bà Phương cười nhạt một tiếng, nói: "Cô đến hỏi xem bạn gái cũ của cháu làm việc tốt gì đấy".
Phương Văn Tĩnh ở bên cạnh kéo bà ta: "Mẹ, có gì thì chúng ta thương lượng". Rồi quay sang Diệp Tri Thu: "Chị Diệp, tôi biết chị hận tôi và An Dân nhưng ngày kết hôn của chúng tôi đã định rồi, mọi người phải biết chấp nhận sự thực chứ. Chị bảo Tân Địch đột nhiên từ chối làm váy cưới cho tôi đúng lúc này là có ý gì?".
Diệp Tri Thu lạnh lùng nói: "Việc này chẳng liên quan gì đến tôi cả". "Trùng hợp vậy sao ? Hôm qua gặp các cô ở quán cà phê mà vừa rồi Tân Địch đã sai ngay người trả lại tiền đặt cọc cho tôi. Thậm chí cô ta còn nói những lời khó nghe, bại hoại hoàn toàn thanh danh của con gái tôi." Bà Phương nhìn cô chằm chằm, hùng hổ đe dọa : "Cô bị bạn trai bỏ rơi thì phải tự kiểm điểm lại mình tại sao không giữ được anh ta chứ ? Cô cho rằng không làm váy cưới thì có thể ngăn chúng nó kết hôn sao?"
Phạm An Dân và Phương Văn Tĩnh cùng lúc hét lên: "Mẹ". "Cô". Diệp Tri Thu nén giận, lấy khăn giấy lau mặt, nói: "Đây là nơi công cộng, xin cô nói năng đừng bắn nước bọt linh tinh. Người đàn ông đă thay lòng thì cháu cũng không cần nữa. Anh ta muốn cưới ai là việc của anh ta, cháu ngăn cản làm gì. Còn việc áo cưới, không sai, Tân Địch là bạn của cháu nhưng cháu không tham gia ý kiến gì khi cô ấy thiết kế áo cưới cho con gái cô. Quyết định của cô ấy không liên quan đến cháu. " Cô quay lại nói với Trần Hướng Viễn: "Giám đốc Trần, giúp tôi làm tiếp thủ tục."
Trần Hướng Viễn nãy giờ vẫn lặng yên không muốn can thiệp vào việc trước mắt, anh mỉm cười gật đầu, giao việc cho nhân viên giao dịch xong xuôi rồi đi lên lầu.
Diệp Tri Thu lại nhìn Phạm An Dân, nói: "Làm thủ tục tiếp đi, sau khi làm xong chúng ta đường ai nấy đi."
Phương Văn Tĩnh ngăn người mẹ đang chực mở miệng lại, nói: "Chị Diệp, chị và anh An Dân đã chia tay, chị cũng nói không để ý đến anh ấy nữa, vậy tôi nhờ chị gọi cho Tân Địch cuộc điện thoại để cô ấy đổi ý mà hoàn thành chiếc váy cưới cho tôi. Tôi có thể không chấp nhặt những điều cô ấy nói, mẹ tôi cũng đã tạm thông qua bà chủ của cô ấy. Nếu cứ làm ầm lên như vậy, tất cả đều khó xử."
Phạm An Dân nói: "Đủ rồi Tiểu Tĩnh, Thu Thu nói là không liên quan gì đến cô ấy, cô ấy cũng không để tâm tới chuyện này, Tân Đich không muốn làm thì thôi, đi đặt chỗ khác là được."