Sau khi kết hôn được hai năm, trước lễ Giáng sinh, anh Hạ đột nhiên nảy ra ý định trao đổi quà tặng với vợ mình.
Để thể hiện thành ý, bà mối nghĩ từ đồng hồ đeo tay tới găng tay, từ ghim cài áo tới thắt lưng da… Cuối cùng, dưới sự gợi ý của chị Thạch đồng nghiệp, bà mối quyết định tự tay đan một chiếc khăn len ấm áp tặng chồng. Tô Tiểu Mộc có cái miệng khéo léo, ăn nói trơn tru, nhưng lại không có đôi bàn tay khéo léo. Chị Thạch hết lòng dạy dỗ ba ngày mới coi như học được cách đan thẳng, đan lên xuống tàm tạm. Nhưng bà mối đan khăn quàng lại càng trắc trở, khó khăn, lúc thì bỏ mũi, lúc lại chiết nhầm…
Điều khiến bà mối cảm thấy đau khổ không nói thành lời chính là, để đồng chí Hạ bất ngờ, cô chỉ có thể lén đan khăn trong giờ làm việc, về nhà thì không thể để anh ấy phát hiện. Sau nửa tháng, chiếc khăn đã được đan xong, còn bà mối thì mệt tới ngắc ngoải.
Đồng chí Hạ Hà Tịch thì ngược lại, lúc nào cũng ung dung, thoải mái, dường như đã quên chuyện tặng quà ngày Giáng sinh từ lâu rồi. Bà mối đoán già đoán non anh chuẩn bị gì tặng cho mình. Cuối cùng, vào lễ Giáng sinh, bà mối nhận được một cái ví nữ đẹp tuyệt vời.
Chiếc ví được làm thủ công tỉ mỉ, kiểu dáng mới lạ, còn là màu hồng đào bà mối thích nhất, nhìn nhãn hiệu của chiếc ví cũng đoán được giá của nó không hề thấp. Chỉ là… món quà như thế này rõ ràng đã vượt qua chiếc khăn len ấm áp của bà mối, khiến bà mối có chút thất vọng.
Vì nể mặt ông xã, bà mối vẫn vui vẻ đổi sang dùng chiếc ví mới, nhưng vấn đề tiếp theo đó là…
Chưa được bao ngày, Tô Tiểu Mộc phát hiện ra chiếc ví cũ mình dùng bao năm nay biến mất, cả những thứ trong đó cũng biến mất… Đương nhiên là có tiền trong ví và… tấm ảnh cô chụp chung với Ninh Nhiên n năm trước. Cuối cùng bà mối cũng hiểu được ý định của anh Hạ. Hóa ra, ví tiền không quan trọng, quà Giáng sinh cũng không quan trọng, quan trọng là, đồng chí Hạ Hà Tịch muốn đổi tấm ảnh trong ví tiền của bà mối …
Thực ra, với tính lơ đễnh của bà mối, chuyện sau khi kết hôn vẫn để ảnh của bạn trai cũ trong ví… cô thật sự đã quẳng nó lên tới chín tầng mây, quên mất tiêu. Chỉ khổ cho anh Hạ, phải vòng vèo qua lại “nhắc nhở” như thế. Ôi! Con cáo họ Hạ cũng thật là… Anh muốn tấm ảnh của Ninh Nhiên thì nói đi, trong album của cô có nhiều lắm. Sao anh có tâm sự mà không nói hẳn ra, phải dùng âm mưu thủ đoạn làm gì chứ? Còn làm hỏng tấm chân tình bà mối thành tâm thành ý chuẩn bị quà Giáng sinh cho anh…
Thế là, bà mối vô cùng bất bình, quyết định tìm cơ hội dạy dỗ ông xã mình cẩn thận. Mà cơ hội này xuất hiện đúng hôm hai vợ chồng mời khách. Nghe nói hôm ấy thời tiết đẹp, bà mối bèn mời Thanh Thanh và đám bạn thân thiết hồi cấp ba tới nhà mới chơi, tiện thể giới thiệu anh Hạ cho các chị em làm quen, không khí đương nhiên là vô cùng nào nhiệt. Thứ anh Hạ giỏi nhất chính là công phu giả vờ, quan tâm, chăm sóc khách khứa nhiệt tình. Mấy người vừa uống trà vừa nói chuyện, Thanh Thanh và bà mối kẻ tung người hứng, vừa hát vừa bắt đầu diễn kịch…
Thanh Thanh làm như không để ý cầm ví tiền bà mối “vô tình” để trên sofa, kinh ngạc thốt lên: “Ấy? Đây là vì tiền của Đại Kiều hả? Đây không phải là mẫu mới của nhãn hiệu mà giới nhà giàu hay dùng à?”
Chị em ngồi bên cạnh cũng hùa theo: “Đúng là ghen ăn tức ở, Thanh Thanh, rõ ràng cậu ghen ăn tức ở nhé! Cậu không mua nổi mấy thứ hàng hiệu như mấy đứa nhà giàu đúng không?”
Bà mối cười đen tối: “Có giàu thì cũng chẳng phải tớ giàu, là con cáo họ Hạ kia mua cho tớ đấy!”
Đám chị em nghe thấy thế thì phá lên cười. Tên nhà giàu mới nổi Hạ Hà Tịch đang ngồi cạnh bà mối thản nhiên nhếch môi, không hề bận tâm tới việc bị mọi người châm chọc. Thanh Thanh mở ví tiền, đột nhiên thấy bên trong để một tấm ảnh chụp riêng ai đây, lắc đầu bình phẩm: “Chậc chậc, hai vợ chồng nhà cậu cũng ghê gớm lắm rồi đấy. Có để ảnh thì cũng phải để ảnh chụp chung của hai người chứ, để ảnh riêng làm gì? Nếu tớ không biết còn tưởng đây là đối tượng yêu thầm của cậu đấy!”
Hạ Hà Tịch từ nãy vẫn im lặng không nói gì, giờ thấy vậy cũng không nén nổi tò mò, nghiêng đầu nhìn tấm ảnh một cái rồi túm tay vợ, khẽ hỏi: “Để lúc nào thế, sao anh không biết, hả?” Khóe mắt anh hơi nhếch lên, đôi mắt sáng như đang cười, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Đáng tiếc, Hạ Hà Tịch vui sớm thì buồn nhanh…
Mấy chị em ngồi trên sofa cũng lần lượt nghiêng đầu qua xem, đang ồn ào trêu chọc hai vợ chồng thì nghe Thanh Thanh thở dài, nói vu vơ: “Nói ra thì… tớ nhớ trước giờ cậu vẫn để ảnh Ninh Nhiên trong này mà.”
Vừa nói xong, cả căn phòng im lặng.
Khách khứa tới đây hôm nay ít nhiều đều biết chuyện tan vỡ giữa bà mối và Ninh Nhiên, nhưng Thanh Thanh lại nhắc chuyện người cũ trước mặt người mời, rõ ràng là đã muốn giấu còn cứ khơi lên! Ai dè bà mối vẫn thản nhiên cầm lấy ví lên, gật đầu: “Đúng! Trước đây tớ đã nói rồi, ảnh trong ví tiền của tớ chỉ có một ý nghĩa, đó là kẻ này đã đắc tội với tớ, tớ phải ghi nhớ hình dạng của kẻ đó, để nếu gặp lại thì sẽ đánh cho tơi bời! Món nợ của Ninh Nhiên tớ bỏ qua rồi, giờ là món nợ mới, hừ hừ…”
Bà mối vừa nói vừa cố ý lắc lắc ví tiền trước mặt Hạ Hà Tịch: “Anh Hạ, anh biết anh đắc tội với em chuyện gì không, hả?”
Hạ Hà Tịch: “…”
Vợ đúng là không nể nang mình gì cả, trước mặt mọi người vẫn “dìm hàng” chồng không thương tiếc! Buổi họp mặt của các chị em ngay lập tức trở thành đại hội chuyện cười, đồng chí Hạ Hà Tịch ôm mặt muốn khóc, hận không thể đứng dậy đập đầu vào tường.
Từ đó, ảnh chồng (bạn trai) trong ví đã trở thành một loại ám hiệu của các cô gái. Nếu phát hiện trong ví của ai có tấm ảnh chụp riêng chồng hay bạn trai thì chứng tỏ dạo này đồng chí “osin nam” của các cô gái ấy đã đắc tội khiến nữ hoàng tức giận. Nếu trong ví là ảnh chụp chung của hai người, có nghĩa là đôi này đang vô cùng ngọt ngào, ân ái mặn nồng.
Mà anh Hạ của “cách dạy bảo” mới đầy sáng tạo này lại trở thành trò cười cho mọi người. Nghe đồn tấm ảnh chụp riêng của anh trong ví vợ mãi vẫn chưa thể gỡ xuống được….
(Nam phụ nữ phụ)
Bà mối không ngừng oán hận, tác giả truyện này đúng là dì ghẻ. Các nhân vật nữ chính khác thì được đàn ông vây quanh, mỗi người một vẻ, quờ tay cũng chọn được một người nam chính lãng mạn, đáng yêu, nam phụ dịu dàng, sâu sắc… Nhưng tới chuyện của cô, trừ bia đỡ đạn Ninh Nhiên thì chẳng có lấy một nam phụ xuất sắc, còn nữ phụ thì cứ hết người này tới người khác.
Từ Châu tài nữ tới Lộ Lộ, rồi từ Jamie tới Ớt Nhỏ, lại thêm oanh oanh yến yến bình thường hay gặp…, bà mối vô cùng oán hận. Mỗi lần phu nhân giận tới đỉnh điểm, Hạ Hà Tịch lại ngon ngọt dỗ dành: “Nữ phụ nhiều chứng tỏ cô Hạ có mắt nhìn, tìm được ông chồng ai gặp cũng yêu, hoa thấy là nở. Hơn nữa, điều quan trọng nhất là, cô Hạ lấy một địch mười, một mình chiến đấu với bao nhiêu nữ phụ mà vẫn ung dung giành chiến thắng, chứng tỏ cô Hạ rất có thực lực, rất lợi hại.”
Dù biết kiểu lý do lý trấu này là sản phẩm của cái miệng rất biết ăn nói của Hạ Hà Tịch, nhưng lần nào bà mối cũng cho là thật, chỉ có thể cố gắng kìm nén. Tình huống “lấy một địch mười” thế này kéo dài tới tận nửa năm sau khi hai người kết hôn, cuối cùng cũng xảy ra sự thay đổi vô cùng ác liệt.
Sau khi cưới, không biết vì Hạ Hà Tịch nuôi quá tốt, hay tâm trạng thoải quá mái mà bà mối bắt đầu tỏa ra thứ ánh sáng và sức hút từ trong ra ngoài. Mỗi ánh mắt, nụ cười đều tràn đầy sự quyến rũ, yêu kiều của phụ nữ, cộng thêm việc càng ngày càng biết trang điểm, chẳng mấy chốc, sau lưng đã có thêm một đàn ruồi không đầu.
Thế nên, nam phụ dịu dàng mà bà mối mong đợi mọc lên như nấm sau mưa.
Bà mối không hề giấu giếm chuyện mình đã kết hôn, nhưng không phải vì thế mà ai cũng biết, thế nên, thỉnh thoảng vẫn có nhưng đồng nghiệp nam ở bộ phận khác vượt qua muôn ngàn núi sông, chạy tới chạy lui đến trước mặt bà mối tỏ tình.
Lợi hại nhất trong đám người theo đuổi Tô Tiểu Mộc lúc đó thuộc về một anh chàng ở bộ phận kỹ thuật – Tất Thần Văn. Năm nay anh ta vừa tốt nghiệp, nhỏ hơn bà mối tận hai, ba tuổi, bị bà mối từ chối mà vẫn không nề hà, vững tin vào chân lý “đẹp trai không bằng chai mặt”. Thứ bảy, chủ nhật nào anh ta cũng tặng hoa, socola, rồi không ngừng gọi điện thoại xin hẹn hò, chỉ thiếu mỗi nước là tới trước cửa nhà chặn bà mối lại.
Cuối cùng, những hành động của anh ta đã chọc giận con cáo họ Hạ.
Hôm ấy, Hạ Hà Tịch về nhà, đúng lúc thấy bà mối đang thử hết cái váy này đến cái váy khác, anh liền tựa người vào cửa, bực bội: “Tiệc công ty có cần phải hao tâm tổn trí thế không?”
Bà mối cũng không định phí công chọn đi chọn lại như vậy, chỉ là dạo này, ừm… bị con cáo nuôi tốt tới nỗi eo phình ra, mặc cái quần này sợ béo, mặc cái váy kia nhìn cánh tay nhỏ… liền quyết định thử từng cái một, không hề sợ hao tổn tâm trí.
Nhưng vừa nghe đồng chí Hạ nói như thế, bà mối lại cười gian, nói đùa: “Tối nay các đồng nghiệp ở bộ phận khác cũng tới, đương nhiên phải ăn mặc chỉnh tề một chút rồi. Ôi, anh thấy em mặc cái quần xanh này thế nào?”
Hạ Hà Tịch nhìn cô vợ đang chớp mắt với mình, nói giọng chua như dấm: “Bộ phận khác? Có bộ phận kỹ thuật không? Anh chàng Tất Thần Văn kia cũng đi à?”
Đây là kết quả bà mối mong muốn, nghe xong thì đắc ý lắc đầu, nghiêm chỉnh nói: “Anh Hạ, anh có thể đừng ghen không? Chúng ta đã nói rồi, phải tin tưởng lẫn nhau. Mà tuần trước, đồng chí vợ cũ xinh đẹp, duyên dáng của anh gọi điện thoại cho anh, em không hỏi câu nào đúng không? Còn tuần trước trước nữa, Lộ Lộ nhờ anh mua hai vé xem ca nhạc, em cũng không nói gì đúng không? Giờ, ừm… anh biết phải làm sao rồi đấy.”
Hạ Hà Tịch đỡ trán, dở khóc dở cười. Chắc chắn là cô Hạ cố ý, vì nữ phụ quá nhiều, thế nên cô cũng muốn tìn mấy nam phụ tới làm mình tức chết mới cam lòng đúng không? “Nhóc, chuyện anh và Jamie là chuyện công, còn vé xem ca nhạc, vì anh quen người phụ trách của đơn vị tổ chức, tiện thì giúp thôi mà…”
Bà mối chống nạnh, lắc đầu: “Đúng, tối nay em đu dự tiệc cũng là chuyện công, cũng là tiện thôi mà…”
Hạ Hà Tịch nhìn bộ mặt “muốn để anh thử đối mặt với nam phụ” của bà mối, lẳng lặng giơ tay lên nhìn đồng hồ: “Ăn tiệc lúc mấy giờ?”
“Sáu giờ, sao thế? A…” Còn chưa nói xong, bà mối đã bị cái bóng cao lớn phủ lên, muốn chạy nhưng không thể chạy nổi. Chưa kịp giãy giụa, cô đã nghe giọng nói lành lạnh của con cáo vang lên: “Thế còn kịp làm mấy ký hiệu…”
Kết quả là, bữa tiệc hôm đó bà mối ngồi bên nồi lẩu nóng hầm hập, quàng khăn lụa, vừa ăn lẩu vừa lau mồ hôi. Đồng nghiệp đều thấy lạ, nóng như thế mà cô còn quàng khăn làm gì? Chỉ bà mối mới biết nỗi khổ không nói nên lời, khăn lụa chỉ dùng để che ký hiệu chuyên dùng của ông Hạ thôi. /(ToT)/~
Trước khi đi, ông Hạ còn khuyến mãi thêm một câu ác liệt, nếu làm rõ như thế mà Tất Thần Văn còn không biết thì lần sau sẽ làm ký hiệu trên cổ bà mối !
Sau đấy, quả nhiên Tất Thần Văn rút lui. Nhưng tình hình thay đổi bất thường, chưa tới một tháng sau hoa tươi lại xuất hiện ở cửa nhà họ Hạ. Dù có tốt tính, dịu dàng đi chăng nữa, Hạ Hà Tịch cũng muốn phát hỏa trước sự kiện lần này. Sau lưng Tô Tiểu Mộc, Hạ Hà Tịch chọn cách trực tiếp nhất – hẹ