n Tất Thần Văn ra ngoài nói chuyện. Ai ngờ, cuộc đấu của hai người đàn ông lần này còn chưa bắt đầu thì đã tuyên bố chấm dứt…
Trong quán cà phê, Tất Thần Văn ấm ức kể cho Hạ Hà Tịch nghe, một tháng trước, sau khi bị bà mối từ chối thẳng thừng, anh ta rất biết điều nên không tặng hoa và socola nữa. Điện thoại thì đúng là có gọi mấy lần, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức độ cho phép, tới “nảy sinh tình cảm” cũng không dám. Ở bữa tiệc, hai người cũng ngồi cách nhau hai, ba bàn, đừng nói là nói chuyện, tới liếc nhìn một cái cũng khó khăn.
Lúc này, ông Hạ đột nhiên hiểu ra, cô vợ của mình, lại giở trò rồi. Ánh nắng ấm áp xuyên qua lớp kính hờ hững chiếu vào quán cà phê, thoáng rơi trên mái tóc Hạ Hà Tịch, trên môi anh nở một nụ cười.
Thì ra cô Hạ rất thích nhìn bộ dạng ghen tuông của chồng? Nghĩ tới đây, Hạ Hà Tịch đột nhiên nhớ ra bà mối vẫn hay phê bình anh trước mặt người khác làm anh cụt hứng, bà mối thích thấy bộ dạng trẻ con hờn dỗi của anh. Hóa ra… là như thế…
Chỉ khi ở trước mặt cô, mình mới thật sự là mình. Trên thế giới này, có mấy người có thể khiến anh giãi bày tâm trạng mà không cần lo lắng tới hậu quả đây? Hạ Hà Tịch nghĩ, nhóc nuôi mấy tính xấu này của anh, chẳng qua là muốn để anh có máu có thịt thôi. Tối ấy, khi Hạ Hà Tịch đi qua cửa hàng hoa, đích thân ôm một bó hoa hồng đỏ về, trên tấm thiệp là dòng chữ như rồng bay phượng múa được viết bằng chiếc bút mực anh hay mang theo:
To: (không phải một trong những) Tình yêu của anh
Tuần sau muốn mua hoa gì?
From: Anh Hạ ghen tuông.
(Ngủ nướng)
Sau khi kết hôn, Hạ Hà Tịch phát hiện vợ mình có nhiều tật xấu, ví dụ như quên trước quên sau, ví dụ như ghét rửa bát, ví dụ như đêm ngủ thích đá chân… Hạ Hà Tịch cũng chỉ có thể bó tay trước những tật xấu và tính tình trẻ con của vợ mà thôi. Duy nhất có một chuyện khiến anh không thể chịu nổi.
Đó chính là, cô nhóc này thích ngủ nướng.
Cuối tuần, bà mối mà không ngủ tới trưa thì nhất định không chịu rời khỏi giường. Có thứ Bảy Hạ Hà Tịch đi làm từ sáng sớm, trước khi đi còn dặn cô dậy sớm một chút, trong tủ lạnh có cơm, có thức ăn, nhưng tới khi anh về nhà là hai giờ chiều, mở cửa ra vẫn thấy bà mối nằm thẳng đơ trên giường, anh giận tới nỗi bốc khói trên đỉnh đầu.
Sau mỗi lần giảng giải cho bà mối những điểm xấu của ngủ nướng, Hạ Hà Tịch phát hiện ra rằng nó hoàn toàn không có tác dụng. Cô vợ của anh nghe tai trái, ra tai phải. Sau này, nghe mãi thấy phiền phức quá, bà mối ngáp luôn một cái, nói: “Anh yêu, em hiểu anh mà.”
“Hả?”
Tô Tiểu Mộc vỗ vỗ lên vai anh, gậy đầu tỏ vẻ ta đây rất đau lòng: “Người già mà, lải nhải một chút em có thể chịu được, ai bảo anh là chồng em chứ? Thế nhưng, anh cũng không thể vì sáng không được ngủ mà kéo em dậy sớm chạy bộ cùng anh chứ?”
Hạ Hà Tịch: “…”
Không khuyên nổi bà mối nhanh mồm nhanh miệng, con cáo họ Hạ quyết định dùng hành động thực tế giúp vợ mình bỏ thói quen ngủ nướng…
Cách thứ nhất: Sự quyến rũ của thức ăn ngon.
Ngoài cháo thịt trứng muối, sữa đậu nành, bánh trứng, óc đậu còn có thêm ba món khác. Cuối tuần ấy, anh Hạ cố ý dậy từ sáng sớm làm thức ăn ngon lành, nóng hổi cho vợ, sau đó mới kéo bà mối dậy. Lúc đầu bà mối còn không đồng ý, nhưng bị chồng ôm tới trước bàn, ánh mắt ban nãy còn đấu tranh không chịu mở ra cuối cùng cũng sáng lên.
Nhìn bữa ăn sáng vô cùng phong phú trên bàn, Tô Tiểu Mộc nghiêng đầu: “Đây là… phần thưởng cho tối qua à?” Cứ cuối tuần, hai vợ chồng rảnh rỗi, đồng chí Hạ Hà Tịch lại thay đổi phương pháp “bắt nạt” bà mối, khụ khụ, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến cô nàng càng ngày càng thích ngủ nướng.
Hạ Hà Tịch khoanh tay trước ngực: “Cứ coi là thế đi.”
“Nếu anh thấy thật sự hổ thẹn với em thì để em quay lại ngủ đi!”
Hạ Hà Tịch nheo mắt lại, tỏ vẻ nguy hiểm, tới lúc này mà còn ngủ với nghỉ, bà mối, rốt cuộc trong bụng em có con sâu ngủ phải không? “Ăn xong thì cho em quay về ngủ.”
Được chồng cho phép, bà mối bán tín bán nghi liếc nhìn anh: “Thật chứ?”
“Thật.” Ông Hạ gật đầu, anh không tin ăn no rồi mà bà mối vẫn không tỉnh. Nhưng đúng là… anh đã đánh giá thấp năng lực ngủ của cô Hạ. Sau khi ăn bữa sáng, bà mối quệt miệng một cái, quay về phòng lên giường ngủ tiếp. Thấy thế, Hạ Hà Tịch nghiến răng ken két: “Nhóc, ăn nhiều thế mà em không thấy chướng bụng sao?”
“Có.”
“Thế em vẫn ngủ được à?”
“Vâng.”
“Em dậy đi cho anh!”
“…”
Không ai trả lời, cô Hạ đã thành công tiến vào miền đất mơ màng lần nữa. Kế hoạch thức ăn ngon hoàn toàn phá sản.
Cách thứ hai: Kế hoạch làm ồn.
Mềm không được thì rắn. Hôm sau, anh Hạ thay đổi kế hoạch tác chiến. Sau khi chạy bộ buổi sáng, về nhà tắm nước lạnh, ăn sáng, ngồi trong phòng khách vừa uống cà phê vừa đọc tạp chí. Quả nhiên, chưa được bao lâu, trong phòng ngủ đã vang lên tiếng động, lát sai thì thấy bà mối đầu bù tóc rối lao ra, nghiến răng nói: “Hạ – Hà – Tịch!”
Con cáo họ Hạ cầm ly cà phê, liếc nhìn vợ, nheo mắt giả vờ vô tội: “Hả?”
“Anh tắt nhạc đi cho em!!!” Đúng thế, kẻ đầu sỏ làm ảnh hưởng tới giấc ngủ nướng của bà mối chính là giọng nam cao vang lên trong bài hát, âm nào âm nấy cao vút. Đừng nói là bà mối, có lẽ con mèo nhà hàng xóm cũng bị dọa cho tỉnh dậy.
Con cáo họ Hạ nắm được thóp của bà mối, cười đắc ý: “Nhóc, không phải tối qua em nói, chỉ cần anh không mắng em ngủ nướng, anh có phóng hỏa em cũng không quan tâm à?”
Tô Tiểu Mộc nghe thế thì nghẹn họng. Tối qua… dưới sự áp bức của con cáo họ Hạ, hình như cô đã nói câu đó. Lúc đuối lý, bà mối vẫn hay dùng một nguyên tắc là, cô Hạ tôi là to nhất, cô Hạ tôi nói cái gì thì là cái ấy. Thế nên, bất chấp tất cả, bà mối xông tới trước loa rút phích cắm điện, trợn mắt giận dữ: “Bản phu nhân đổi ý rồi, anh có thể phóng hỏa nhưng không được hát!”
Nói xong, bà mối lại oai phong, khí khách quay lại tổ ngủ. Thế nhưng, sau mười phút, bà mối lại bị tiếng động ồn ã bên ngoài căn nhà đánh thức. Ông Hạ lợi hại thật, người ta không cho ông hát thì ông đi cắt cỏ trong vườn hoa. Lúc này, máy cắt cỏ đang phát ra những tiếng ầm ầm…
Bà mối ôm gối áp chặt vào tai, cuối cùng hét lên: “Hạ Hà Tịch, em liều mạng với anh!”
Cứ lặp đi lặp lại như thế, trong một tiếng, anh Hạ lần lượt bật nhạc, cắt cỏ, dùng cưa điện “làm đẹp” cho căn nhà. Cuối cùng, thấy cô Hạ sau khi ngăn cản mình vẫn đường hoàng quay về phòng ngủ, không thèm liếc nhìn anh lấy một cái, anh Hạ ghen, chán, đau lòng…
Sau khi ghen, chán, đau lòng, anh Hạ lại lén vào phòng ngủ quấy rối. Lúc này, bà mối đang nằm sấp trên giường, uể oải liếc nhìn Hạ Hà Tịch một cái, rồi nói như sắp khóc: “Hạ Hà Tịch, nếu anh còn làm ồn nữa, em cùng chết với anh…”
Nghe phu nhân nói có ước muốn được giết chồng, con cáo họ Hạ lại không hề hoang mang, lôi máy sấy tóc ra: “Nhóc, em đã từng nghe nói có một cách chữa bệnh nhức đầu chưa? Chính là sấy khô tóc trong nửa tiếng. Ừm… giờ anh quyết định thử xem sao.”
“Anh… đồ khốn…” Bà mối lè lưỡi trên giường, còn chưa nói xong đã ngừng, bởi vì, tiếng máy sấy tóc rì rì đã vang lên, hoàn toàn át đi câu nói của bà mối. Hạ Hà Tịch cũng không muốn phải sấy tóc lâu như thế, với kế hoạch của anh, chưa tới mười phút, cô Hạ sẽ giơ cờ trắng đầu hàng. Nhưng cái gọi là “kế hoạch” vẫn không thắng nổi cái gọi là “biến hóa”, “kế hoạch gây ồn” sắp thành công lại bị phá sản. Mười phút sau, Hạ Hà Tịch tắt máy sấy tóc, nhưng không phải vì ai đó nhảy lên ngăn cản, mà là… bà mối mặc kệ tiếng máy sấy đều đều, vẫn ngoan cố ngủ mất…
Cách thứ hai, vẫn phá sản.
Với sự khiêu khích và khinh thường của quân địch, con cáo họ Hạ không thể nhịn được nữa, cuối cùng lôi tuyệt chiêu ra…
Cởi áo khoác, Hạ Hà Tịch xốc tấm chăn ấm áp lên chui vào trong ổ, ôm người đẹp vào lòng. Có khi… thỉnh thoảng lười biếng một chút, không chạy bộ buổi sáng, ngủ nướng làm chút việc khác cũng không tồi đâu nhỉ? Tô Tiểu Mộc đột nhiên bị sức nặng của ai đó đè xuống thì choàng mở mắt, tỉnh ngủ hẳn.
Yếu ớt đánh mấy ngón tay đang lang thang trước ngực mình, bà mối vô cùng ngượng ngùng: “Sao anh… không phải tối qua mới… A, bỏ tay ra! Sáng sớm ra anh làm gì đó…”
“Này, em ngủ tiếp đi.”
Bà mối nghe xong thì nghiến răng ken két, lúc này sao cô có thể ngủ được chứ! “Hạ Hà Tịch, đồ háo sắc… ưm!” Câu sau, nửa từ cũng không nói ra được. Trong quấn quýt môi hôn, con cáo họ hạ khẽ nheo mắt lại. Thế mới nói, dù bà mối có lợi hại cỡ nào, cuối cùng vẫn không thoát khỏi bàn tay anh. Thích ngủ nướng thì ngủ nướng, anh vẫn còn một cách để đánh thức cô…
Thế nhưng, lúc này, anh lại rất vui vẻ hưởng thụ cảm giác muốn ngủ nướng hiếm có này…
Kế hoạch ngủ nướng, cuối cùng cũng lẫm liệt kéo bức màn lên.