Chị trở về phòng, trốn lên giường nằm, nhắm mắt lại, trong đầu toàn là cảnh Giang Hoài Thâm hôn chị Quy Vân. Tên lưu manh đó thật sự yêu chị ấy, là chị ruột của chị, có một khoảnh khắc, chị bắt đầu ghen tỵ với chị mình. Tại sao? Tại sao lại ghen tỵ vói chị mình, người đó là một tên lưu manh, là loại lưu manh chị ghét nhất.
Quy Vân không đón nhận tình yêu của Giang Hoài Thâm, mà chỉ đẩy nhẹ anh ra, vào nhà.
Từ hôm đó, Giang Hoài Thâm không đến trường đón Nghiêm Tố tan học về nữa.
Nghiêm Tố mỗi ngày trừ ăn ngủ ra, thì đều đọc sách, học bài.
Có lần tình cờ, chị đi ngang cửa một hộp đêm tên Vạn Tử Thiên Hồng, nhìn thấy anh ôm một cô nàng hở hang hôn nhau công khai, tay anh không hề e ngại, đặt trước ngực cô ta, xoa bóp liên tục.
Cơn đau như cắt nơi lồng ngực khiến chị sắp ngạt thờ, cảnh tượng đó còn tàn nhẫn hơn khi thấy anh hôn chị Quy Vân.
Một lúc lâu sau, cuối củng anh cũng buông cô ta ra.
Chị không thể kìm nén cơn giận, bước nhanh đến, giơ tay lên tát anh một cái thật đau.
Anh sững người, vẻ mặt giận dữ nhìn trừng trừng chị.
Chị giễu cợt: “Giang Hoài Thâm, anh đúng là tệ hại. Anh không xứng với chị tôi”.
Mắng xong, chị quay người bỏ đi.
Mấy người anh em đứng canh anh ai nấy đều xoa tay, định dạy dỗ chị thay anh. Anh đưa tay ra ngăn lại, cắn răng, siết chặt nắm đấm, căm hận nhìn theo chị.
Vì thành tích học tập của Nghiêm Tố quá xuất sắc, chị được trường cử đi du học theo diện trao đổi học sinh.
Quy Vân mừng đến nỗi khóc rất lâu, không ngừng nói cuối cùng đã mong được đến ngày Tố Tố thành công, cùng lúc với niềm vui thì lại thấy nỗi phiền não vì khoản sinh hoạt phí sắp tới.
Nghiêm Tố không vui, một là vì sinh hoạt phí, số tiền ấy không biết lấy ở đâu ra, hai là vốn nghĩ rằng chị cả đời ghét đàn ông, sẽ không thích ai, nhưng chị lại phát hiện ra một cách bi thảm rằng, chị đã thích một tên lưu manh thối tha, hơn nữa người mà tên lưu manh ấy thích lại là chị ruột của chị. Còn nữa, nếu chị ra nước ngoài, có khả năng sẽ rất lâu không được thấy tên lưu manh ấy, có lẽ cả đời cũng sẽ không gặp lại anh nữa.
Đúng lúc Nghiêm Tố thầm buồn bã thì điều bất ngờ đã xảy ra, Quy Vân quyết định tái hôn, lấy một ông già họ Dương lớn tuổi hơn chị rất nhiều.
Nghiêm Tố hỏi Quy Vân, có phải là vì sinh hoạt phí nên mới làm vậy không?
Quy Vân cười nói không phải, người đàn ông ấy tuy lớn tuổi, nhưng đối xử với chị rất tốt, chỉ là chị muôn tái hôn, tìm một người đàn ông chăm sóc chị mà thôi. Chị rất xin lỗi rằng dù cho chị lấy chồng thì vẫn không có được khoản sinh hoạt phí đó.
Nghiêm Tố không biết nói gì, đêm đó chị ngồi trên ban công ngần ngơ rất lâu, do dự không biết có nên từ bỏ cơ hội du học này không.
Hôm sau tan học, Nghiêm Tố bất ngờ trông thấy Giang Hoài Thâm đã lâu không gặp ở trước cổng trường.
Chị trừng mắt nhìn anh: “Anh đến làm gì?”.
Giang Hoài Thâm kéo chị đến công viên gần trường, nhét cho chị một phong bì.
“Gì đây?”, chị mở ra, bất ngờ nhìn thấy một tờ chi phiếu, bên trên viết những mười vạn tệ. Chị ngẩn người rồi hỏi anh, “Anh có ý gì đây?”.
Anh nhìn chị, nói gọn: “Mười vạn tệ đây chắc đủ cho cô sinh hoạt một năm ở Anh, tiền sau này đợi khi cô đến Anh rồi tôi sẽ tiếp tục chuyển cho cô”.
“Tôi không cần tiên của anh, cầm đi”, chị nhét trả lại anh.
“Cô đừng mơ tưởng, nếu không phải vì Quy Vân, tôi cũng mặc kệ cô. Tôi không nói là sẽ cho không cô, chỉ là mượn, đợi cô về nước rồi sẽ trả cho tôi cả vốn lẫn lời, giấy mượn tiền tôi đã viết cho cô rồi, cô chỉ cần ký tên là được”, anh rút ra một tờ giấy, đưa cả giấy lẫn bút cho chị.
Chị tức đến nỗi tái xanh mặt, chi vào mũi anh, quát: “Giang Hoài Thâm, tôi không đi, cũng không thèm mượn tiền anh. Sau này tôi không muốn nhìn thấy anh nữa, anh cút đi cho tôi! Từ nay về sau, nơi có anh thì không có tôi”. Nói xong chị quay người chạy đi.
“Chắc không phải cô sợ không trả nổi tiền cho tôi nên mới không chịu mượn tiền chứ?”, giọng nói mang vẻ giễu cợt vang lên sau lưng.
Chị quay phắt lại, hét lên giận dữ: “Giang Hoài Thâm, anh là tên lưu manh, anh là đồ khốn nạn. Tôi hận anh! Tôi hận anh!”. Tại sao anh không hề nghĩ đến cảm giác của chị? Tại sao chị lại yêu phải tên lưu manh tàn nhẫn máu lanh lại vô tình như vậy? Nước mắt không kiềm chế nổi roi ra, chị khóc to trước mặt anh, không hề che giấu.
“Tôi vốn là một thằng lưu manh.” Anh cũng không an ủi chị, chi lặng lẽ nhìn chị khóc, đến khi chị không còn roi nước mắt nữa, anh mới lấy khăn tay ra, đưa cho chị: “Cô là niềm hy vọng của Quy Vân, Quy Vân gửi gắm mọi điều cô ấy không làm được cho cô, cô được đưa đi du học, Quy Vân vui đến nhường nào. Nếu cô muốn nhìn cô ấy đau lòng buồn bã thì cứ ở lại. Tôi nói tôi cho cô mượn tiền không phải vì tôi nhỏ mọn, vì bao năm nay tôi biết tính tình cô thế nào, cho không cô thì cô có chịu cầm không? Nếu cô không muốn chị cô sầu khổ vì món tiền này, đi vay nặng lãi, thế thì mượn tôi. Tôi cũng muốn xem xem cô trả số tiền này lại cho tôi thế nào, đừng để tôi đánh giá thấp cô”.
Anh nói hết những gì cần nói, lại đẩy giấy và bút đến trước mặt chị, lặng lẽ chờ phản ứng của chị.
Chị trừng đôi mắt long lanh lệ nhìn thẳng anh, chùi đôi mắt cay nhức, cầm lấy giấy và bút, lướt qua nội dung trên giấy, ký tên rồi ném bút lên người anh, hét to: “Giang Hoài Thâm, tôi sẽ không vì anh cho mượn tiền mà cảm ơn anh đâu. Tôi sẽ không để chị tôi thất vọng, cũng sẽ không để chị ấy đau khổ, anh chờ đấy, số tiền này tôi nhất định sẽ trả cho anh cả vốn lẫn lời”.
“Tốt, tôi đợi”, anh cười cười, nhìn bóng chị tức tối bỏ đi, trong tích tắc như quả bóng xì hơi.
Anh chậm rãi quay lại, nhìn gốc quỳ già sau lưng.
Nghiêm Quy Vân từ từ bước ra sau gốc cây, đến trước mặt anh, dịu dàng cười nói: “Thâm, cảm ơn em”.
Anh nhíu mày, giọng nói lanh đến đáng sợ: “Quy Vân, em thật quá tàn nhẫn, bắt tôi đưa tận tay số tiền này cho em gái em”.
“Thâm, cũng chỉ có em mới có thể khiến Tố Tố nhận số tiền này. Nó thích em.”
“Thích tôi? Quy Vân, đừng đùa như thế, chuyện này không buồn cười tí nào. Em biết trái tím tôi ở đâu, Quy Vân, đừng tàn nhẫn như vậy, được không?”, giọng anh gần như van nài.
“Xin lỗi, nhưng không làm thể thì phải thể nào mới đưa được số tiền đó cho Tố Tố”, Quy Vân khẽ mấp máy môi.
Quy Vân đưa tay nhẹ nhàng vuốt hàng lông mày nhíu lại của anh, cười nhẹ: “Thâm, nó là em gái chị, là em gái duy nhất, giống như em đã nói, Tố Tố là niềm hy vọng của chị. Chị đã mất đi con trai,Tố Tố là niềm hi vọng của chị”
“Quy Vân, mười vạn tệ đó tôi sẽ nghĩ cách trả giúp em, được không? Đi theo tôi, được không? Tôi đã rời khỏi hộp đêm, hợp tác cùng một người bạn làm xây dựng, em tin tôi, nhất định sẽ có ngày tôi thành công trong ngành này”, anh đưa tay nắm chặt lấy hai vai Quy Vân.
Quy Vân cười khẽ, nhẹ nhàng ngả đầu lên ngực anh, nói: “ừ, Thâm, chị tin em sẽ thành công, chị sẽ đợi đến ngày đó”.
Lần này chị không nói những câu kiểu như “em xứng đáng với người tốt hơn”, mà chị vươn tay ôm lấy vòng eo chắc khỏe của anh, tham lam hít thở mùi hương chỉ anh mới có.
Nếu chị không lớn hơn anh năm tuổi, nếu chị không sa ngã đến độ làm việc ở hộp đêm, nếu chị sớm gặp được anh, thì tốt biết bao. Nhưng hiện thực luôn phũ phàng, nếu anh đã có cuộc sống mới, chị càng không thể làm phiền anh.
Anh sung sướng như điên, ôm chặt lấy chị,chỉ sợ buông tay ra, chị sẽ lặng lẽ biến mất như áng mây trắng trôi trên bầu trời.
Anh không thể nào ngờ, đó là vòng ôm cuối cùng mà Quy Vân để lại cho anh.
Quãng thời gian ở Anh, đối diện với những người nước ngoài da trắng mắt xanh, tuy có một cảm giác cô độc khó tả nhưng Nghiêm Tố giống như một con ếch nhảy, không phút nào cho phép mình nghỉ ngơi. Chị nhớ đến khoản nợ khiến chị tủi nhục, chị nhớ đến tên lưu manh đáng ghét kia, cả đời vẫn nhớ.
Thư của Quy Vân là một động lực khác để chị sống. Trong hình, người đàn ông già đến nỗi có thể làm cha họ đang ôm Quy Vân, nụ cười của chị thật rạng rỡ. Nghiêm Tố bất giác nghĩ, có lẽ, Quy Vân thật sự đã tìm được hanh phúc thuộc về mình.
Nhưng hanh phúc của chị thì ở đâu?
Chị nghĩ ngợi, trước mắt như hiện lên một bóng dáng mờ nhạt, là tên lưu manh thối tha khiến chị phải nghiến răng nghiến lợi. Chị rút ra một tờ giấy viết thư, sau đó ra sức viết, một lúc sau, khi nhìn thấy chữ tiếng Anh dày đặc trang giấy, đều là những lời mắng tên lưu manh đó, chị bất giác cười khẽ thành tiếng.
Lưu manh thối tha, trả tiền cho anh, nhưng đáng đời anh không hiểu tiếng Anh.
Giang Hoài Thâm mỗi lần nhận được tiền và thư của Nghiêm Tố đều ngẩn ngơ rất lâu. Anh bỗng nhớ đến năm nào Quy Vân nhận lời đợi anh, nhưng chẳng qua là chỉ mong anh thật sự làm nên sự nghiệp mà cổ vũ anh, chỉ là một cái cớ thuận miệng mà thôi.
Anh thật sự đã tạo dựng được sự nghiệp trong ngành xây dựng, nhưng Quy Vân lại không chịu xa rời người chồng đã lớn tuổi ấy.
Quy Vân lại bắt đầu nói những lời cũ, mấy năm nữa thì chị đã bốn mươi, già lắm rồi, con đường đời của anh phải thích hợp với người phụ nữ khác tốt hơn chị, và làm người không thể mất lương tâm, chị muốn ở cùng người chồng đã giúp chị quá nhiều đến tận cuối đời.
Anh còn nói gì được?
Anh gửi tiên cho Quy Vân rồi lại tìm người phiên dịch tờ giấy chi chít chữ ấy, khi hiểu ra trong đó nói những gì, anh giận đến mức ném thư vào sọt rác, sau đó gửi một tờ hóa đơn liệt kê Nghiêm Tố còn nợ bao tiền đến Anh.
Mỗi khi Nghiêm Tố nhận được thư anh gửi thì đều kích động đến nỗi mãi mới mở ra xem, nhưng chị tìm khắp mọi ngóc ngách trên tờ giấy mà lần nào cũng chỉ là hóa đơn chi tiết, cảm giác hụt hẫng khó tả lại khiến tím chị nhói đau.
Chị nghiến răng, nguyền rủa tên lưu manh thối tha kia cả ngàn lần.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chóp mắt mà đã mấy năm.
Nghiêm Tố từ Anh trở về, ở sân bay, chị nhìn thấy Quy Vân và mẹ. Chị xúc động ôm chầm lấy họ, khẽ nói bên tai họ: “Me, chị, con về rồi. Sau này con sẽ nuôi cả nhà”.
“Được, em nuôi cả nhà”, Quy Vân cười, mắt rưng rưng, ôm chặt lấy Nghiêm tố.
Một lần tình cờ, Nghiêm Tố biết từ Quy Vân rằng chị đi Anh không bao lâu sau thì Giang Hoài Thâm cũng rời khỏi N đến tỉnh khác, đồng thời đã có một bầu trời thuộc về riêng anh.
Có lẽ đã lập gia đình, hoặc vẫn còn một mình.
Nghiêm Tố không biết mình trúng tà gì, bỏ mặc bao nhiêu công việc tốt, một thân một mình chạy đến đỏ, tìm được Giang Hoài Thâm đã mấy năm không gặp.
So với mấy năm trước, “mùi vị” lưu manh trên người anh đã nhạt bớt, có thêm sức hấp dẫn của người đàn ông trưởng thành.
Chị kìn nén trái tim đập loạn trong lồng ngực, hét lên một tiếng: “Lưu manh thối tha, tôi về rồi đây”.
“Đến trả món nợ cuối cùng ư? Tiền để đó, cô có thể đi được rồi”, anh không thèm liếc mắt một cái, vẫn bận rộn với bản vẽ trong tay.
Chị chưa bao giờ biết tình yêu của mình lại hèn kém đến thế, tuy rất giận, rất muốn bỏ đi, nhưng lời đến cửa miệng lại biến thành: “Tôi về đây chưa tìm được việc, món tiền cuối cùng phải đợi một thời gian nữa”.
Anh ngước lên liếc nhìn chị, cười giễu: “ủa? Cái đám chữ chi chít kia không giúp được cô sao?”.