Cơ thể cô bỗng cứng đờ, đẩy Vương Hạo Lỗi ra, giận dữ hét lên: “Không thể nào!”.
“Không thể nào? Tôi biết ngay cô sẽ phản ứng thế mà. Hừ, không tin hả? Cô có thể đi hỏi mọi người có mặt hôm nay, hoặc đích thân đi hỏi chính cậu ta, hỏi xem tôi nói có đúng không?
Xùy, sao cậu ta có thể kể cho cô nghe chuyện này được? Cô có thấy ai chủ động kể chuyện xấu của mình ra chưa?”
“Không thể nào, không thể nào, không thể nào...”, cô không ngừng lảm nhảm.
Quen với Lạc Thiên bao lâu nay, dựa vào sự hiểu biết của cô về anh, anh tuyệt đối không phải loại người đó. Tối mấy hôm trước anh và cô đều không kiềm chế được, cô từ chối anh, anh cũng không tiến thêm bước nào, thậm chí còn xin lỗi cô. Tối hôm qua càng thế, cùng ngủ một giường, anh lại không có động tác xâm phạm, tối qua cũng là đêm cô ngủ ngon nhất trong gần mười năm nay.
Nhất định là nhầm lẫn.
Nếu không thì gã đàn ông tên Vương Hạo Lỗi kia đang nói dối, cô nhìn thấy sự ghen tức của hắn đối với Lạc Thiên từ trong mắt hắn, từ đầu đã sỉ nhục Lạc Thiên, nhất định là gã đàn ông này đang nói dối.
quay sang nhìn Vương Hạo Lỗi, nghiến răng hỏi: “Mười năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.
“Hà hà, muốn biết à?” Vương Hạo Lỗi cố ý làm bộ làm tịch, “Vậy thì ngồi gần đây nghe anh kể này”. Hắn nhích sát vào cô, đùi dán vào đùi cô, cố ý chà xát.
Cô cố nhẫn nhịn, thề với lòng, chi cần gã đàn ông háo sắc to gan này nói xong chuyện đó, cô mà không ném hắn vào bồn phun nước, “Rửa tội” cho hắn thì tên Giang Văn Khê sẽ viết ngược!
“Mười năm trước, vị hôn phu yêu quý của cô thi đậu vào Đại học H danh tiếng của thành phố N, trở thành sinh viên xuất sắc nổi tiếng. Ai cũng nói cậu ta rất ưu tú, nếu không phải do chuyến đi du lịch dã ngoại vào mùa hè lên năm hai, không ai biết cậu ta là một kẻ mặt người dạ thú. Cô gái thôn quê ấy mới tròn mười tám tuổi, đang độ thanh xuân, có cả một quãng thời gian tươi đẹp chờ đón, nhưng lại bị cậu ta hủy diệt.”
Ánh mắt Vương Hạo Lỗi tham lam di chuyển lên xuống trên người Giang Văn Khê, giọng càng lúc càng tỏ ra kích động và phấn khích kỳ lạ, “Cô biết không? Bị người ta bắt tại giường! Ban đầu ông bố già đẩy cửa phòng ra thấy con gái mình lõa lồ co rúm trong góc giường, không ngừng khóc lóc, còn vị hôn phu của cô cũng không mặc gì, ngồi trên giường, và lại quát người ta không được khóc. Cả đoàn bọn anh, Châu Mộng Kha, Phương Tử Hạ, Châu Thiệu Vũ, anh, Đồng Kiến Thành, và cả những bạn đi du lịch cùng đều tận mắt chứng kiến bi kịch nhân gian ấy. Điều trơ trẽn nhất là, khi cảnh sát tới, cậu ta nói cậu ta bị oan, không những quát tháo hù dọa cô gái kia và cha cô ta trước mặt cảnh sát, muốn bịt miệng mọi người, thậm chí cả cảnh sát. Nhân chứng vật chứng đều có, chứng cứ đã rõ ràng, cậu ta còn giận dữ gầm lên với mọi người rằng cậu ta bị oan. Ha ha, nếu không phải do bọn anh đã ngăn ông lão đó lại thì ông ta đã đập cây sắt lên cậu ta rồi”.
Cô không tin những gì Vương Hạo Lỗi nói, tuy cô không hiểu Lạc Thiên mười năm trước là người thế nào, nhưng bản tính một người sẽ không thay đổi, nếu mười năm trước anh là loại người đó thì anh mười năm sau, khi đã trải qua bao nhiêu chuyện như thế, thì chỉ càng ác độc hơn.
Cô siết chặt nắm tay, cắn chặt môi, bất giác nhớ đến lần cãi nhau với Lạc Thiên, sự hận thù.Những kẻ ngụy quân tử mang danh “Công bộc của nhân dân” đó, rõ ràng bắt nhầm người nhưng lại không dám thừa nhận bản thân bất lực...
Cuối cùng cô đã hiểu vì sao anh lại căm ghét cảnh sát đến thế. Những lời anh nói lúc đó đã kể rõ với cô. Nếu vì chuyện này khiến anh hận cảnh sát, thế thì lời giải thích duy nhất là anh bị oan. Nếu một người bị oan, cho dù là mười năm, thậm chí mười mấy năm, thậm chí chết đi, anh vẫn sẽ kiên trì rằng bản thân bị oan.
Nhưng vì sao, đã qua bao nhiêu năm rồi, anh lại không lật lại vụ án, với khả năng hiện nay của anh, tại sao không lật lại vụ án?
Cô thấy đầu óc càng lúc càng rối bời, đứng phắt dậy, vội vàng đi về phía đại sảnh.
Vương Hạo Lỗi cũng đứng dậy, đuổi theo: “Em vẫn không tin à? Nếu cậu ta bị oan thật thì tại sao Châu Mộng Kha lại không tin cậu ta, không giúp cậu ta, thậm chí lại chia tay? Tại sao Phương Tử Hạ, người anh em tốt nhất của cậu ta cũng rời xa? Với thân phận và địa vị hiện nay, tại sao cậu ta không lật lại vụ án?”.
Lời Vương Hạo Lỗi từng câu từng chữ đều gõ mạnh vào tim cô, gõ lên từng hồi khiến tim cô rất đau, rất đau.
Vương Hạo Lỗi thấy cô không nói thì lại ép sát vào người cô, giả tạo nói: “Vương Hạo Lỗi anh không thể chịu được hành vi gian trá như vậy, anh cảm thấy không đáng thay cho em, với điều kiện của em, hoàn toàn có thể tìm được người đàn ông tốt hơn cậu ta, thứ mà cậu ta có thể cho em thì anh cũng có thể cho “Người đàn ông tốt hơn? Vậy anh có thể cho tôi bao nhiêu?” Giang Văn Khê quay lại, nhếch môi cười.
Vương Hạo Lỗi mừng rơn, tay không kìm được vuốt ve bờ vai trần của cô, tham lam chà xát: “Anh sẽ không bao giờ đối xử tệ với em...”.
Chỉ nghe “Rẹt” một tiếng, sắc mặt Vương Hạo Lỗi vụt thay đổi, vì khi tay hắn đặt lên vai Giang Văn Khê, cô đã xé gấu váy, quay phắt lại, với tốc độ nhanh như sấm rền mà không kịp bịt tai, hai tay nắm chặt vai hắn, đưa chân lên, thúc đầu gối vào phần nhạy cảm của hắn.
Vương Hạo Lỗi bị đá vào chỗ hiểm, cả gương mặt co rúm, đau đến nỗi phải gập người lại, hai tay giữ lấy phần dưới, rên ri kêu đau.
Tiếp đó, cô đưa nắm tay phải lên, đấm thẳng vào má trái hắn. Chỉ một đấm mà hắn đã loạng choạng lùi ra sau, ngã xuống đất, cơ thể co rúm lại.
Cô bước đến, cúi đầu nhìn hắn, cười lạnh tanh: “Con trai của nguyên Phó cục quản lý nhà đất thành phô S? Rât đáng gờm, rất con ông cháu cha, mạnh hơn gấp trăm lần vị hôn phu lớn lên trong cô nhi viện của tôi. Mất công anh vứt bỏ thời gian hẹn hò lén lút với tình nhân, chạy tới đây nói nhiều với tôi như thế, tôi thật sự rất áy náy”. Cô bẻ tay, các khớp xương kêu “Rắc rắc”.
Vương Hạo Lỗi đau đến mức trán đẫm mồ hôi, một tay ôm phần dưới, một tay chống xuống đất, giọng nói đứt quãng: “Cô... con... đàn bà chết tiệt”.
“Con đàn bà chết tiệt? Lúc nãy ai tỏ ra nghĩa khí, thần thánh muốn cứu vớt người đang lâm vào cảnh nguy khốn là tôi đây? Cảm thấy không đáng thay cho tôi à? Tôi và anh hôm nay chỉ là lần đầu gặp nhau, anh đã biết tôi xứng đáng theo người đàn ông nào à? Nếu tôi không báo đáp anh thì thật có lỗi với bản thân.” Giang Văn Khê giơ chân đạp mạnh lên đùi Vương Hạo Lỗi, “Tôi đã từng nói cho anh biết là kẻ khác lợi dụng tôi một phần, tôi sẽ đáp trả lại mười phần chưa? Đồ con heo gớm ghiếc, lúc nãy cọ cọ chân tôi rất sướng phải không? Tay sờ cũng rất đã phải không? Bây giờ tôi cho anh sướng hơn gấp mười lần”.
Giày cao gót nhọn hoắt đạp mạnh khiến Vương Hạo Lỗi đau đớn hét lên: “Đồ biến thái! Mày là đồ thần kinh! Người đâu! Mau đến cứu tôi! Ở đây có kẻ mưu sát!’.
“Biến thái? Tôi chính là kẻ biến thái thì sao nào? Lạc Thiên không nói anh biết tôi là người tính cách phân liệt, không kiêng nể ai hả? Lúc đầu đã cảnh cáo anh, xin anh hãy tự trọng, nếu gây ra phiền phức không đáng có thì hậu quả tự chịu mà. Anh không tin thì còn trách ai? Con heo háo sắc chết tiệt, tôi cho anh sờ cho anh cọ này!”, giọng Giang Văn Khê lanh lảnh nhưng rất mạnh mẽ, vừa nói, chân vừa đập mạnh.
Trong tích tắc lăn đến bồn phun nước, tiếng hét như heo bị chọc tiết của Vương Hạo Lỗi đã rạch ngang bầu trời tĩnh lặng.
Lạc Thiên đẩy Châu Mộng Kha ra, nói ngắn gọn với cô ta bốn chữ “Anh tha thứ rồi”, sau đó bỏ đi.
Về đến sảnh tiệc, anh nhìn quanh tìm kiếm Giang Văn Khê nhưng vẫn không thấy cô đâu, trong lúc nhíu mày nghĩ ngợi, anh thấy Phương Tử Hạ cuống quýt chạy vào tìm: “A Thiên, Vương Hạo Lỗi bị vị hôn thê của cậu đánh, mau theo tôi”.
Trong tích tắc, đầu anh hoàn toàn trống rỗng, trong lòng hoảng loạn.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô lại nghe thấy âm thanh gì? Trước đó cô luôn trong tầm mắt của anh, chỉ rời đi một chốc mà Vương Hạo Lỗi chết tiệt đã tìm đến cô rồi.
Anh siết chặt nắm tay, theo Phương Tử Hạ, Châu Thiệu Vũ, Đồng Kiến Thành và những người khác, vội vàng chạy ra ngoài.
Châu Mộng Kha thấy cả trái tim anh hướng đến Giang Vãn Khê thì ngay cả sức để cười khổ cũng không có, hít một hơi thật sâu rồi cũng theo sau.
Lúc Lạc Thiên chạy đến nơi, từ xa đã thấy Giang Văn Khê hai tay túm cổ áo vest của Vương Hạo Lỗi, hung hăng quát lên với hai nhân viên phục vụ đứng lóng ngóng bên cạnh: “Các người nếu dám đến đây thì tôi đánh hết”.
Hai nhân viên kia sợ đến nỗi lùi lại mấy bước.
“Không phải anh muốn gọi cảnh sát bắt tôi à? Không phải anh định kiện tôi đánh anh sao? Sao bây giờ không gọi đi? Không kiện đi? Tôi rất muốn thấy cảnh sát bắt một người có tinh thần phân liệt rồi xử lý thế nào đây? Làm ầm lên rồi đến Cục cảnh sát, tôi xem bố anh và anh còn mặt mũi nào không? Con trai nguyên Phó cục quản lý nhà đất mà thế này? Nếu không có bố anh, anh là cái thá gì? Anh ấy ít nhất cũng quang minh lỗi lạc hơn anh, không nói xấu ai sau lưng, không cướp vị hôn thê của bạn học, giở thủ đoạn với cô ấy. Mọi thứ anh ấy có được hôm nay đều do anh ấy cố gắng mà thành. Cho dù mười năm trước anh ấy có ngôi tù thì sao, trừ phi chính anh ấy nói với tôi rằng mười năm trước quả thực anh ấy đã từng sai lầm, nếu không tôi sẽ không bao giờ tin. Tôi không phải Châu Mộng Kha, tôi không phải Phương Tử Hạ, càng không phải loại con ông cháu cha ngu ngốc tự cao tự đại hoang tưởng điên cuồng như anh!”
Lời Giang Vãn Khê khiến Lạc Thiên dừng bước, không tiến lên nữa. Không chỉ anh, mà Phương Tử Hạ, Châu Thiệu Vũ, Đồng Kiến Thành... tất cả đều dừng lại, cả đám người gần như quên mất mục đích đến đây.
Vẻ mặt Châu Mộng Kha hết sức khó coi, cả người lảo đảo. Hóa ra cô đã thua hoàn toàn, cuối cùng cô đã hiểu ra vì sao Lạc Thiên lại đẩy cô ra mà không hề do dự. Mười năm sau, cô mới dám nói rằng cô tin anh, nhưng cô gái này lại không ngần ngại mà tuyên bố với mọi người sự tin tưởng của cô đối với người cô yêu.
Châu Mộng Kha không kìm được đưa mắt nhìn Lạc Thiên, anh mím chặt môi, không nói gì, nhưng đôi mắt sâu thẳm nhìn Giang Vãn Khê như lấp lánh niềm vui khó tả.
“Bà cô già của tôi ơi, giờ tôi đã biết cô có tinh thần phân liệt rồi, tôi sai rồi, có mắt mà không biết Thái Sơn, xin cô tha cho tôi, đừng đánh nữa.” Vương Hạo Lỗi ho sù sụ, cứ ho nữa thì e sẽ ho cả gan một ra mất, hắn rất hối hận, cô nàng trông có vẻ dịu dàng này trong tích tắc lại có thể trở nên hung dữ như một con sư tử Hà Đông, bây giờ hắn hối hận tói nỗi muốn chết rồi.
“Bây giờ mới biết ăn năn với trời thì không thấy quá muộn rồi sao?” Giang Văn Khê lại lôi xềnh xệch Vương Hạo Lỗi đến bồn phun nước, hôm nay cô không tẩy rửa thật kỹ cho hắn thì sao có thể phát huy hành động tính cách phân liệt của mình đến cực hạn được.
Phương Tử Hạ là ngưòi đầu tiên không nhịn được nữa, là người đứng ra tổ chức bữa tiệc, nếu có bạn bị thương, người đứng ra là anh ta rất khó mà ăn nói được với ai.
Đúng lúc Giang Văn Khê lôi xềnh xệch Vương Hạo Lỗi, định ném hắn xuống bồn phun nước thi Phương Tử Hạ đi nhanh đến, đưa tay ngăn cô lại: “Đủ rồi, Giang tiểu thư, cho dù Vương Hạo Lỗi có lời nói hay hành động mạo phạm đến cô, nhưng cậu ta bị cô đánh ra nông nỗi