Đối với cô, một ý khác của câu đó là với tư chất của cô thì học cũng bằng không, đừng lãng phí thời gian nữa.
Haizzz, đó chính là vừa mất phu quân lại thiệt thân[1] trong truyền thuyết đây sao? Không chỉ nộp tiền phạt mà còn dây vào người vừa khó dứt ra lại vừa khó hầu hạ này nữa.
Đến hôm liên hoan thì bất ngờ đã xảy ra.
Toàn công ty đều than thở đau khổ, vì Tổng giám đốc Lạc đại diện văn phòng tổng giám đốc tham gia cuộc thi này. Các nam đồng nghiệp thở dài là vì, tiền thưởng ngỡ chắc như đinh đóng cột đã bay mất rồi, Tổng giám đốc Lạc ra tay thì ai dám tranh hạng nhất? Nữ đồng nghiệp than thở là do, tại sao lại bỏ học chơi game, cơ hội tiếp xúc gần gũi đến thế này đã lãng phí vô ích rồi.
Thực ra thì, khi cuộc thi tiến hành một nửa, Lạc Thiên nghe điện thoại và rời đi. Cuối cùng khi tổng kết điểm, hạng nhất là phòng Kế hoạch, hạng chót là phòng Hành chính. Hai nhân viên văn phòng tổng giám đốc đã thành công thoát nạn nộp phạt.
Sau khi kết thúc, Nghiêm Tố cười tít mắt vỗ vai Giang Văn Khê, nói: “Chị lại lần nữa có lý do để tin rằng cậu ta đưa em vào đây, thật sự là việc cống hiến lớn nhất bao năm nay cho văn phòng tổng giám đốc của cậu ta”.
Giang Văn Khê hoàn toàn không ngờ lại có kết quả này.
Khi mọi người trong công ty rời khỏi K.O, khó khăn lắm cô mới tìm được cơ hội hỏi Lạc Thiên lúc đó đã chếnh choáng say, vì sao anh lại đột ngột tham dự cuộc thi này.
Lạc Thiên dựa hoàn toàn vào Giang Văn Khê, áp sát tai cô, hỏi ngược lại: “Anh có được xem là người của văn phòng tổng giám đốc không?”.
“Đương nhiên là có. Nhưng anh là tổng giám đốc, không phải theo quy định là không được tham gia sao?”
“Trên thông báo có quy định là chủ tịch hoặc tổng giám đốc thì không được tham gia à?”
“… Cũng không có.”
“Vậy thì cứ thế mà làm thôi.”
Đó gọi là, chữ “quan” có hai bộ khẩu[2].
Anh là tổng giám đốc, anh nói được là được, nhân viên ai dám kiến nghị.
Tiệc vừa qua thì mấy ngày sau đã được nghỉ, đêm Ba mươi cũng đến gần lắm rồi.
Trong siêu thị, Giang Văn Khê nhìn những người đang tỉ mỉ chọn lựa hàng hóa, hoặc là các cô các chú lớn tuổi, hoặc những người đã có gia đình dắt theo trẻ nhỏ. Trẻ tuổi như cô một mình đẩy xe, mua không tới mấy món, nhìn khắp lượt trong siêu thị gần như là không có ai.
Tại sao phải ăn Tết?
Từ sau khi cha mẹ và cậu lần lượt qua đời, mỗi lần đến Tết, cô đều đến nhà Lý Nghiên. Tuy ông bà Lý từ nhỏ đã xem cô như con gái ruột, nhưng trong lòng cô vẫn thấy trống trải, giống như thiếu vắng gì đó.
Thậm chí cô không dám hỏi Lạc Thiên ăn Tết năm nay thế nào, còn anh cũng chưa từng mở miệng nhắc đến chuyện này.
Vì không cần đi làm, anh cũng không còn đến nhà cô ăn sáng, thậm chí ngay cả chuyện ba bữa cơm còn nợ cũng không nhắc, chỉ thỉnh thoảng gọi điện, hỏi cô đang làm gì, về sau hai người nói chuyện điện thoại thì “vô thanh thắng hữu thanh”, nếu không vì nghe thấy hơi thở của đối phương thì cũng sẽ hoài nghi điện thoại liệu có còn đang kết nối hay không.
Đã nói tình yêu sẽ khiến người phụ nữ thấp tha thấp thỏm.
Nhưng thế này có thể được xem là tình yêu không?
Cô lắc lắc đầu, thở dài, bất giác tự giễu, cô đang buồn bã nỗi gì, một mình ăn Tết bao năm rồi, cứ thực tế là hơn, chi bằng mua nhiều đồ ăn một chút, về nhà làm một con heo trải qua một năm mập ú.
Nghĩ thông rồi, lòng cũng thư thái hơn, cô lại nhét thêm vào xe đẩy rất nhiều thứ không cần đến.
Xách hai túi to, nặng trĩu, cô chầm chậm nhích đến bến xe.
Đột nhiên cô khựng lại, mắt chằm chằm nhìn hai người vừa bước ra từ tiệm hoa đối diện.
Không chắc chắn lắm, cô chớp chớp mắt, ngoài anh ra thì cô không còn quen ai có mái tóc bạch kim nổi bật như thế. Lúc này, anh đang ôm một bó hoa bách hợp trắng rất to, môi mỉm cười, trò chuyện với người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh. Người phụ nữ xinh đẹp ấy đang khoác cánh tay anh, cảnh ấy chính là một đôi tình nhân đang thân mật với nhau.
Người phụ nữ ấy, cô nhận ra, chính là người đã có chồng mà cô từng gặp rất nhiều lần ở K.O – Tăng Tử Kiều.
Cô nhìn thấy anh đặt bó hoa vào ghế sau, rồi mở cửa ghế phụ cho người phụ nữ ấy, sau khi người ta lên xe, anh mới ngồi vào xe. Chỉ trong tích tắc, chiếc xe lao vút đi.
Hai tay xách túi nắm chặt lại, hai túi đồ vốn đã rất nặng trong tích tắc càng nặng hơn, nếu cô không gắng sức thì hai túi đồ này đã không xách về nhà nổi.
Mở to đôi mắt hoang mang, cô nhìn con phố tấp nập, qua ánh sáng khúc xạ của mặt trời, trong vô thức, đầu cô lại dần hiện lên gương mặt Lạc Thiên.
Ánh nắng chói mắt, hơi lay động, hết vòng này đến vòng khác, ánh sáng được chắp ghép lại giống như anh đang mỉm cười đứng trước mặt, mờ nhòa vô định đến thế…
Dần dần, mọi thứ trước mặt đều mờ hẳn đi…
Về đến nhà, Giang Văn Khê nấu rất nhiều món, ăn cho đến khi no tới nỗi không đi được, cô mới nằm lên giường, trùm chăn, quyết định ngủ một giấc quên trời đất.
Tiếng chuông di động bỗng vang lên, cô mò lấy nó, khi nhìn thấy cái tên trên màn hình, lửa giận trong lòng bỗng bốc lên. Cô giận dữ nhét điện thoại xuống dưới gối, áp tai lên gối, tiếng chuông tuy nhỏ nhưng vẫn nghe thấy.
Một lúc sau tiếng chuông ngừng lại, cô lấy điện thoại ra, nhìn chằm chằm cuộc gọi nhỡ trên màn hình, như quả bóng xì hơi nhanh chóng, lẩm bẩm: “Biết ngay anh không kiên nhẫn mà…”.
Cô bấm tắt máy, lại nhét điện thoại vào dưới gối rồi kéo chăn lên.
Sáng sớm hôm sau, Giang Văn Khê thức dậy ăn sáng xong, cô gấp hai con bướm giấy, tô lên đó những màu sắc xinh đẹp, dọn dẹp mọi thứ rồi bắt xe đến nghĩa trang ngoại ô.
Bây giờ không giống trước kia, nghĩa trang vốn trang nghiêm cô quạnh cũng chú trọng đến cả cách bố trí theo kiểu công viên. Núi xanh bao quanh, nước biếc lượn vòng, kiến trúc trong đó dựa vào núi, đình đài lầu gác, cầu nhỏ uốn quanh, cảnh sắc đẹp đến nao lòng.
Một năm bốn mùa, dù lúc nào đến đây, cô cũng có một ảo giác, đây đã trở thành một nơi khác để cô giải phóng tâm trạng.
Đến khu chôn cất Thảo Bình, cô chậm rãi ngồi xuống thảm cỏ trước bia mộ bố mẹ, đốt cháy hai con bươm bướm giấy xinh đẹp trước phần mộ của họ.
Đó chỉ là hàng mã, mỗi lần đến thăm mộ, cô đều gấp hai con bướm đốt cho họ, có bươm bướm và cỏ xanh bầu bạn, chắc họ ở dưới đó cũng không quá cô đơn.
Thăm mộ bố mẹ xong, cô lại quay sang khu Anh Liệt, ở đó có người cậu mà cô sùng bái nhất.
Cô không có gì đặc biệt để cho cậu, lần nào cũng chỉ một bó cúc trắng, sau đó ngồi trước mộ cậu, một mình lảm nhảm rất lâu.
Bao lâu nay, cô tự cho là mình rất kiên cường. Vì cha mẹ và cậu qua đời đã lâu, cô đến nghĩa trang bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa từng khóc, nhưng hôm nay cô lại không kìm được rơi nước mắt.
“Cậu ơi, con ở một mình… thật sự… rất buồn…”
Một mình ngồi trước mộ lặng lẽ rơi những giọt nước mắt hiếm hoi. Trên bia mộ, di ảnh cậu mặc đồng phục và đội mũ cảnh sát, vẫn mỉm cười với cô như trước đây.
Lau khô nước mắt, cô cố bình tĩnh lại, mỉm cười cúi mình trước cậu rồi rời đi.
Cô vốn định ra khỏi nghĩa trang, nhưng lúc rời khỏi khu chôn cất cậu và đi qua khu Hiếu Ân, đã xuất hiện một cảnh tượng dở khóc dở cười.
“Hiếu Ân Viên” là một khu nghĩa trang độc lập, một ngôi mộ cũng chiếm cả một vùng đất rộng lớn, đó cũng là khu chôn cất của những người cực kỳ giàu có.
Lúc về phải đi ngang chỗ đó thì bị một đại gia đình chặn lại.
[1] Thành ngữ này dựa trên một điển cố, tương truyền Chu Du hiến kế cho Tôn Quyền gả em gái cho Lưu Bị, nhằm lừa Lưu Bị đến rồi bắt giữ đòi lại Kinh Khâu. Nào ngờ Lưu Bị lấy được vợ, thoát khỏi Đông Ngô, Chu Du đem quân đuổi đánh lại mắc mưu Gia Cát Lượng mà hao binh tổn tướng một cách vô ích. Sau này mọi người thường dùng để ví von với việc mình muốn chiếm lợi ích của người khác nhưng kết quả là ngay cả vốn liếng của mình cũng bị mất.
[2] Ý chỉ người làm quan nói gì cũng được, ai cũng phải nghe theo.
Vốn định nói “Xin cho tôi qua” là chuyện rất dễ giải quyết, nhưng khi cô nhìn thấy đại gia đình khác người đó thì đần cả người ra, lời đến miệng lại nuốt vào trong.
Một đám người đen sì sì trước mặt, chắc cũng phải đến một, hai trăm người. Đàn ông ai nấy đều cao to, vận âu phục đen, đeo kính đen.
Người đàn ông đứng đầu, đầu chít khăn tang nhào xuống phần mộ mới hạ huyệt khóc đến kinh động trời đất quỷ thần, cả khu nghĩa trang chỉ nghe thấy tiếng khóc của ông ta.
Nhìn cảnh tượng trước mặt, Giang Văn Khê nghe tiếng khóc mà cơ mặt co giật.
Chẳng lẽ cô đã gặp phải tập đoàn xã hội đen trong truyền thuyết đến viếng mộ? Những giọt mồ hôi lạnh toát ra.
Bỗng nhiên, người đàn ông đang quỳ trước mộ ngẩng đầu lên, quay lại thô lỗ nói với người đứng sau: “Đốt pháo, đốt pháo”.
Đợi mãi, một hai trăm người đó không biết đang tìm gì, rối loạn cả đội hình.
Chỉ nghe một người đàn ông khác nói: “Đại… đại ca, hình như đi vội quá nên quên mang pháo theo rồi…”.
Người đàn ông được gọi là “đại ca” trước đó khóc đến mất cả hình tượng khi nghe thuộc hạ nói quên mang theo pháo thì đứng bật dậy, giơ gậy “khóc thương[1]” lên đập vào đầu người kia, quát mắng giận dữ: “Bà mẹ mày, pháo mà cũng quên à? Lão đây phải…”.
“Bốp bốp”, vị đại ca ấy cầm gậy lao đến đánh đập thuộc hạ, những lời hỏi thăm cha mẹ người kia cứ tuôn ra ào ào. Tên thuộc hạ ôm đầu trốn như chuột, vừa trốn vừa khóc than: “Đại ca, anh đâu có dặn bọn em chuẩn bị pháo, đừng đánh, đừng đánh”.
“Bà mẹ mày, lão đây bao ngày nay không ăn không ngủ, chuyện gì cũng bắt lão đây sắp xếp thì còn cần bọn ngu ngốc chúng mày làm gì nữa hả?!” Cây gậy trong tay vị đại ca kia càng giơ cao hơn.
Có người đứng sau đám người đó, Giang Văn Khê không dám tiến lên, cũng không dám thở mạnh.
“Đại ca, đừng đánh nữa. Cụ bà mới hạ huyệt, nổi giận như thế trước mặt bà cũng không hay, bớt giận, bớt giận.”
“Đúng thế, đúng thế.”
Đám người ngăn cản đại ca đang nổi trận lôi đình của họ lại.
“Bây giờ không có pháo thì làm sao? Chẳng lẽ để lúc bà đi mà không hoành tráng được?”, đại ca trừng mắt dữ tợn.
Những người bên dưới không dám thở mạnh, mấy người phụ nữ chỉ dám thút thít, quỳ một bên đốt tiền giấy.
“Bà mẹ mày, không đốt pháo thì các người vỗ tay cho lão đây!” Vị đại ca chống nạnh gầm rung cả trời, “Vỗ mạnh tay vào cho lão đây!!!”.
Mọi người đều ngẩn người, ai nấy nhìn nhau rồi bắt đầu tiếp lời: “Đúng, vỗ tay đi! Vỗ tay đi!”.
“Chúng ta nhiều người thế này, tiếng vỗ tay chắc cũng không thua kém tiếng pháo đâu!”
“Đương nhiên phải thắng cả tiếng pháo rồi.”
“Đại ca đúng là đại ca.”
Nói xong, cả trăm người bắt đầu vỗ tay trước mộ cụ bà, “bốp bốp bốp”, “rung động” biết nhường nào.
Giang Văn Khê vốn đang sợ hãi khi nghe thấy tiếng vỗ tay như sấm rền ấy thì bỗng buồn cười, bóng tối u ám trong lòng cũng được quét sạch, chưa bao giờ nghe thấy vỗ tay vì người chết cả, chẳng phải đây là vui mừng mong mỏi cho người chết được chết sớm, sớm siêu sinh hay sao?
Đại ca dẫn đầu bọn này thật ngốc nghếch, mà đám thuộc hạ càng ngốc, lại còn phụ họa theo nữa chứ.
Cô cắn chặt môi, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, cười