Chỉ còn một tuần nữa là đến buổi liên hoan cuối năm, cô thật sự khóc không ra nước mắt. Thế này thì cô phải đợi chia tiền phạt mỗi người hai trăm rưỡi với chị Nghiêm thôi.
“Tiểu Giang, em đánh sai mấy chữ rồi. Sao vậy?” Chị Nghiêm nhìn bản báo cáo trước mặt, cũng may chị xem lại, trên đó gõ sai mấy chữ, cô bé này hôm nay bị sao thế nhỉ, tâm thần bất định quá.
Cô bĩu môi: “Haizzz, bạn em nói tối nay đến nhà em dạy Quyền Hoàng, rốt cuộc anh ấy lại đi điều tra vụ án”.
“Anh chàng cảnh sát em nói đó hả?”
“Vâng”, cô gật đầu, sau đó lại thở dài.
Nghiêm Tố nhìn cô, sau đó ánh mắt dừng ở cửa văn phòng phía trong, một suy nghĩ thoáng qua, chị mỉm cười, quay sang nói với cô: “Chị biết còn có một người là cao thủ trò này, em có thể nhờ cậu ấy giúp”.
“Thật ạ?”, đôi mắt cô tràn đầy sự kích động.
“Ừ, chính là người trong đó”, Nghiêm Tố chỉ về văn phòng bên trong.
Nghe lời Nghiêm Tố nói, đôi mắt vừa sáng lên của cô lại u ám, cầu xin Quỷ Tóc Bạc dạy cô chơi game, chi bằng trừ luôn của cô hai trăm năm mươi tệ cho rồi.
Nghiêm Tố thấy cô trầm tư thì biết cô nàng này không có gan tìm Lạc Thiên, cười phá lên: “Tổng giám đốc Lạc thích chơi trò này nhất, em đừng nghĩ cậu ta thế này thế kia, chỉ cần em mở lời thì cậu ta nhất định sẽ dạy em”.
“Em thấy thôi vậy.” Quỷ Tóc Bạc mà chịu dạy cô, trừ phi mặt trời mọc đằng tây. Lần trước trong nhà hàng còn nói gì mà ly cà phê trong tủ cứ lấy, nhưng hôm sau thấy cô, gương mặt anh giống như sương mù tháng Sáu, ai dám nhắc đến chuyện mượn ly cà phê của anh chứ.
“Tốt thôi. Tự em tính đi”, Nghiêm Tố cười khẽ.
Thời gian buổi chiều trôi qua như thể ốc sên bò, cuối cùng đã đến lúc tan sở.
Giang Văn Khê tay chống lên cằm, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa đối diện.
Từ lúc buổi sáng Nghiêm Tố đề nghị cô đến tìm anh, cả ngày nay, trong đầu cô cứ xoay mòng mòng hình ảnh anh nhướng mày mím môi. Ngay cả lúc họp, cô cũng không kìm được lén lút nhìn anh, bị anh phát hiện còn giả vờ như đang chờ đợi anh phát ngôn trong cuộc họp.
Ngày mai là cuối tuần rồi, rốt cuộc cô phải nói thế nào đây? Nhưng cô thật sự muốn tiết kiệm hai trăm năm mươi tệ kia.
Ôi chao, đều tại cái người đề nghị kia, ái mộ anh ta thì cũng đừng hãm hại dân đen như thế chứ.
Cô ngẩn ngơ, rồi “cách” một tiếng, cánh cửa đối diện mở ra, cô nhìn thấy Quỷ Tóc Bạc từ trong bước ra, thần kinh căng thẳng lập tức nhảy ra khỏi chỗ ngồi.
“Binh” một tiếng, chân đụng vào bàn, đau đến nỗi cô chỉ muốn túm tóc.
Lạc Thiên vừa ra khỏi văn phòng, định về thì thấy cử chỉ kỳ cục của Giang Văn Khê, anh nhíu mày: “Tan sở rồi sao cô còn chưa về?”.
Cô xoa xoa chân bị đụng đau, ấp úng: “Vâng, tôi… sắp… sắp về…”.
Lạc Thiên liếc nhìn cô rồi đi thẳng về phía cửa.
Thấy anh sắp ra khỏi văn phòng, cuối cùng cô không kìm được gọi to: “Tổng giám đốc Lạc…”.
Dừng chân, Lạc Thiên quay lại nhìn cô với vẻ nghi hoặc: “Chuyện gì?”.
“Cái đó… cái đó…” Cô nhận ra bản thân mãi vẫn không mở lời được, đành gượng nở nụ cười, “Không có gì, không có gì ạ, chỉ muốn chúc anh cuối tuần vui vẻ”.
Hơi nheo mắt, Lạc Thiên nhìn chằm chằm cô nàng với cử chỉ, ngôn ngữ đều kỳ quặc ấy, mấy giây sau, đôi môi mỏng của anh mấp máy: “Cuối tuần vui vẻ”.
Lần này, anh thật sự ra khỏi văn phòng.
Cô bỗng cảm thấy bản thân thật vô dụng, đưa tay tát nhẹ mình một cái. Cô đúng là đồ vô dụng, vừa nhìn thấy anh đã như chuột thấy mèo, lời đến cửa miệng rồi vẫn chẳng dám nói ra.
Hơn nữa, cuộc thi này vốn dĩ là tổ chức để nịnh anh, như vậy anh vốn phải có nghĩa vụ giúp cấp dưới của mình, huống hồ cô là người của văn phòng anh, nếu văn phòng tổng giám đốc xếp hạng chót, bị phạt tiền thì người mất mặt cũng là anh mà.
Đúng, anh dạy cô là chuyện đương nhiên phải làm, bảo vệ danh dự văn phòng cũng là chuyện nên làm.
Trong tích tắc nghĩ thông, cô lao ra khỏi văn phòng, đuổi theo bóng Lạc Thiên, gọi to: “Tổng giám đốc Lạc…”.
Lại nghe thấy giọng của ngọn cỏ gần hang, Lạc Thiên nhíu mày, cô nàng này rốt cuộc muốn gì, có chuyện gì khiến cô khó mở lời như thế.
Từ từ quay lại, anh nhìn cô nàng vẻ mặt đầy mong chờ đang đứng cách anh vài mét, hỏi: “Chuyện gì?”.
Giang Văn Khê cắn môi, lấy hết can đảm, nói: “Tổng giám đốc Lạc, tối nay anh có rỗi không, tôi muốn mời anh ăn cơm”. Vừa nói xong, cô đã hối hận, rõ ràng muốn nhờ anh dạy cô chơi Quyền Hoàng, sao vừa mở miệng đã biến thành mời anh ăn cơm chứ.
Không việc gì mà lại cống hiến, không là kẻ gian thì cũng là kẻ cướp.
Anh ngẩn người nhìn cô, một lúc sau mới thấp giọng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì, cô cứ nói thẳng ra đi, đừng vòng vo tam quốc nữa”.
Mặt cô đỏ ửng, lắp bắp: “Tôi… tôi tôi tôi… muốn nhờ anh dạy tôi chơi Quyền Hoàng”.
Lại ngẩn người, anh chăm chú nhìn cô nàng lúc nào cũng mặt mày sầu khổ, thích cắn chặt môi, không nói câu nào.
Cô thấy anh im lặng thì tim trĩu xuống, nhất định là anh không muốn rồi, dù sao người ta là tổng giám đốc, là người xuất sắc ưu tú, hôm nay lại là cuối tuần, làm gì có thời gian rảnh dạy cô chơi game. Chắc chắn cô đã đập đầu vào tường rồi nên mới hồ đồ như vậy.
“Xin lỗi, tôi quên mất anh rất bận, xem như tôi chưa nói gì cả.”
Cô hụt hẫng quay đi, lúc này sau lưng lại vang lên giọng nói nho nhã của anh: “Tôi được gì?”.
“Gì cơ ạ?” Cô vội quay lại, “Được… được gì ạ?”.
Cô có thể cho anh cái gì? Tiền thì không có, mạng sống thì có.
“Bây giờ không nghĩ ra thì cứ nhớ đấy”, không đợi cô trả lời, anh đã trả lời thay cô.
“A?”
“Đến chỗ cô, hay đến chỗ tôi?”
“Ơ?” Câu này sao nghe có vẻ kỳ cục thế, hình như đôi nam nữ có gian tình mới thích dùng “đến chỗ anh hay đến chỗ em” thì phải.
“Cho cô mười giây suy nghĩ, đến nhà cô hay nhà tôi, nếu cô không nghĩ ra thì tuần sau tính tiếp.”
Thời gian là vàng bạc, vàng bạc chính là sinh mệnh.
Tuần sau là thi rồi, tuần sau mới học thì có nghĩa là nộp tiền phạt.
Cô vừa nghe anh bảo chuyển sang tuần sau thì vội vàng: “Thế… thế đến nhà tôi vậy”.
Đến nhà cô nếu anh dám giở trò, dù sao cô cũng có thể hét lên, như vậy cô chú nhà đối diện có thể sử dụng chiêu quét rác vô địch. Nếu đến nhà anh thì đúng là gọi trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng nghe.
Không thể trông mặt mà bắt hình dong được, thời buổi này boss biến thái rất nhiều, cứ đề phòng thì hơn, huống hồ Quỷ Tóc Bạc này đã có “tiền án tiền sự”.
Lần thứ hai ngồi trong xe anh, cô chọn ngồi ghế sau.
Anh mím chặt môi, không phản đối: “Đi thế nào?”.
Cô ngồi phía sau rất căng thẳng, hai tay không biết đặt ở đâu, cảm giác như lên tàu hải tặc, run giọng nói: “Đường X”.
Hai tay đặt trên ghế ngồi bọc da, cô định nhích cơ thể cứng đơ của mình thì chiếc xe rẽ gấp, lao về một hướng khác. Trán cô đập vào kính cửa sổ bên phải, cô đau khổ xoa xoa trán. Chiếc xe đi một đoạn, cô nhìn rõ những cửa hàng sang trọng san sát hai bên đường mới biết, đây không phải là con đường đến nhà cô.
Cô nhích về phía trái, nhỏ giọng nói: “Tổng… giám đốc Lạc, đường X không phải hướng này”.
Anh nhìn cô qua kính chiếu hậu, hơi nhướng mày: “Nhà cô có tay cầm điều khiển trò chơi không?”.
Đó là cái gì?
“Điều khiển trò chơi có phải bỏ tiền ra mua không? Khoảng bao nhiêu tiền ạ?”, nếu còn đắt hơn hai trăm rưỡi tệ thì cô xuống xe ngay.
“Trên đời này còn có thứ gì mua mà không cần tiền à?” Anh lại liếc nhìn cô nàng có lúc rất khờ rất ngốc, nhưng lại có khi vô cùng sáng suốt qua kính chiếu hậu, có vẻ không hiểu, cô nàng này rốt cuộc là sinh vật mâu thuẫn thế nào đây?
Cô cắn môi, nắm chặt tay nắm cửa, cô muốn xuống xe, bị phạt hai trăm rưỡi còn hơn, hà tất phải hành hạ nhau thế này.
“Tay cô nắm ở đó làm gì? Ngồi xích vào trong.”
Giật mình bởi giọng nói đó, cô đành ngoan ngoãn ngồi nhích vào giữa.
Lúc cô đang rất lấn cấn thì chiếc xe đã ngừng lại trong một khu phố sang trọng.
Trước khi xuống xe, anh nói với cô: “Cô ngồi trên xe đợi tôi, tôi lên lấy điều khiển trò chơi rồi đến nhà cô”.
“Ồ”, cô ngơ ngẩn gật đầu.
Nhìn theo anh xuống xe, đi vào khu lầu cao tầng đối diện, cô thò đầu ra, quan sát khu nhà cao cấp có khung cảnh rất sang trọng này, mấy chữ to bằng đèn neon “Thiên Đô Hào Đình” đập vào mắt. Ở đây hình như là khu cao cấp, đắt giá nhất trung tâm thành phố N. Trước kia có nghe Lý Nghiên nói, căn hộ rẻ nhất cũng phải mấy triệu tệ.
Cô từ từ dựa vào lưng ghế, lặng lẽ chờ đợi.
Rất nhanh, anh cầm một bộ điều khiển trò chơi quay lại xe.
Khu Lạc Thiên ở rất gần với đường X, cứ men theo hướng đông trung tâm thành phố, rẽ một đoạn là đến.
Đường X là khu vực tập trung rất nhiều cửa hàng kinh doanh, tiền tệ, giải trí, nơi Giang Văn Khê ở là một khu phố nhỏ rất cổ khoảng thập niên chín mươi, từ nơi ánh đèn rực rỡ thoắt nhiên tiến vào một ngõ nhỏ dài hẹp tối đen, khiến người ta rất khó thích ứng.
Một cú thắng xe rất gấp khiến đầu Giang Văn Khê suýt đập vào ghế trước, cơ thể bị giật mạnh ra sau, cô vỗ vỗ ngực.
Nhìn qua cửa kính trước mặt, một gã say đang lảo đảo tiến ra.
Cô lại cắn môi theo thói quen, nói với Lạc Thiên vẻ khó xử: “Xin lỗi, quên dặn anh lúc vào ngõ này phải chú ý, đèn đường hỏng lâu rồi”.
Lạc Thiên không nói gì, ánh mắt vẫn nhìn gã say kia đến khi gã đi xa.
Chiếc xe tiếp tục chạy.
Anh bỗng dừng lại, quay đầu, hàng lông mày nhướng lên, đôi mắt rất đẹp nhìn sâu vào mắt cô, hỏi với giọng bình thản: “Có phải cô nên mời tôi ăn cơm trước?”.
“Hả?” Cô đơ người, sau đó phản ứng ra, “Tổng giám đốc Lạc, nếu anh không chê thì ăn ở nhà tôi nhé, nhưng anh đừng mong đợi có thức ăn ngon”.
“Tôi vốn đã không mong đợi gì.”
“…”
Anh quay lại, tiếp tục lái xe, đến tận trước tòa nhà Giang Văn Khê ở mới dừng lại.
Giang Văn Khê xuống xe, cô chỉ vào một tòa nhà bên trong, nói với anh: “Điều khiển trò chơi để tôi cầm cho, hành lang trong này rất tối, nhà tôi ở tầng năm, tôi quen hơn anh”.
Chỉ hơi nhướng mày, thấy vẻ mặt cô kiên quyết, anh đưa chiếc hộp trong tay cho cô.
“Phiền anh lát nữa giúp bật đèn của điện thoại di động lên.”
Anh đi theo cô, lấy di động ra theo lời cô nói, chiếu sáng đoạn cầu thang tối om.
“Cẩn thận nhé, tầng này có bảy bậc thang.”
“Rẽ rồi nhé.”
“Tầng này có năm bậc thang.”
“…”
Gần như mỗi lần lên một tầng, cô đều tốt bụng nhắc nhở.
Dịu dàng mềm mỏng, giọng nói ngọt ngào lạ thường ấy bay vào trong tai khiến anh trở nên rất bực bội. Anh cảm thấy cái cô nàng cỏ này không phải vớ vẩn bình thường, xem anh là mù hay là quáng gà chứ, anh có thể nhìn thấy mà.
“Giang Văn Khê, cô có thể im đi được không? Đâu ra mà lắm lời thế!”
“Á…” Bị giọng nói đột ngột của anh làm cho giật bắn người, cô hét lên, trượt chân, ngã nhào ra phía sau.
Anh nhìn thấy, vội vàng đưa tay kịp thời giữ lấy cơ thể chực đổ ập xuống của cô, đôi môi mỏng mím thành một đường có vẻ khó chịu: “Cô đúng là đồ phiền phức”. Có lẽ anh điên rồi mới nhận lời dạy chơi game cho cô nàng này.
Cô rất ngượng, đứng thẳng người lên, xin lỗi rối rít: “Xin lỗi anh…”.