Ta tiếp tục nghịch nghịch bông hoa trong tay, làm như mình chẳng nghe thấy gì hết.
Hắn giam cầm ta đã ba tháng nay, bất kể ta cầu xin thế nào, cũng chỉ nhận được một câu nói ôn hòa, “Ta sẽ không buông nàng ra, cũng sẽ không nói cho nàng vị thuốc bị thiếu trong kim đan, sang xuân chúng ta lập tức thành hôn.”
Một tháng sau, ta không tiếp tục cầu xin hắn nữa, cũng không mở miệng nói bất cứ một câu nào, chỉ xem hắn như một bụi gai vừa mọc ra ở đó.
Ngày nào hắn cũng tới, luôn dùng lời ngon tiếng ngọt nói chuyện với ta, quan tâm cả đến ba bữa ăn, chu đáo đến mức ngay cả nước trà đã nguội cũng phải thay nước khác mới được uống, ngồi thì sợ thắt lưng ta mỏi, nằm thì sợ lưng ta đau, bộ dạng hận không thể nâng niu chăm chút ta trong lòng bàn tay hắn.
Các tiên thị tiên cô đều tỏ ra bất bình thay cho hắn, cảm thấy ta là kẻ không biết điều, lúc nào cũng nói một nam tử cuồng dại như Thiên Đế bệ hạ thiên hạ ít có.
“Các ngươi lui xuống hết đi, ta muốn nói chuyện riêng với Thủy Thần.” Hắn phất tay, đuổi hết tất cả tiên thị lui đi, khom người nói, “Mịch nhi, nàng đang làm việc đồng áng sao?”
Tay ta bỗng khựng lại, là giọng nói của hắn, là hình dạng hơi thở của hắn, chỉ có điều khẩu khí này…
“Mỹ… Mịch nhi, bản thần tới, vì sao nàng còn không đứng dậy nghênh đón? Nàng không thể ỷ vào bản thần đang sủng ái mình thì có thể thất lễ như thế, nàng có biết vì sao ta phải làm Thiên Đế không? Cái hay nhất khi làm Thiên Đế chính là ngoại trừ Thiên Hậu ra, còn có thể nạp rất nhiều rất nhiều rất nhiều thiên phi.”
Ta buông cái xẻng xuống, nói: “Tùy ý.” Lâu rồi không nói chuyện, giọng nói có chút khàn khàn.
“Ai da da, sao lại ngốc nghếch như vậy, xem ra bản thần phải dạy dỗ lại nàng cho tốt mới được.” Hắn đưa tay xoa cằm. Vẻ mặt phiền muộn vì đau đầu, “Nhưng mà, phải dạy dỗ thế nào mới được đây?”
Hắn bỗng nhiên chạm vào tay ta, ta bị giật mình theo phản xạ định giơ xẻng lên đập hắn, nhưng hắn khều khều vào lòng bàn tay ta, nghiêm giọng: “Để bản thần đóng cửa phòng dạy dỗ nàng một chút mới được!”
Vừa nói vừa nôn nóng dắt ta đi thẳng tới sương phòng, trên đường đi các tiên thị tiên cô nhìn chúng ta tay trong tay, lại nhìn hướng chúng ta đang đến, ai nấy che miệng cười ám muội như trút được gánh nặng, ta lập tức đen hết nửa bên mặt.
“Ngươi tới đây làm gì?” Vừa vào sương phòng, ta liền hất tay Phác Xích Quân ra.
“Mỹ nhân, nàng làm trái tim ta tan nát rồi đó, lần này ta đến chính là liều mạng tấm thân này làm anh hùng cứu mỹ nhân đây!” Phác Xích Quân ra vẻ đau khổ, nhìn thấy trên mặt Thiên Đế mà cũng nặn ra được sắc thái như vậy, ta nhất thời cảm thấy cả người sởn gai ốc.
“Không nói nhiều nữa, vất vả lắm mới chờ được hôm nay Phật tổ khai đàn giảng pháp, hắn không có ở Thiên Giới. Việc này không nên trì hoãn, chậm chút nữa e rằng hắn sẽ về tới nơi đó.” Phác Xích Quân lấy từ trong ống tay áo ra hai con chim sáo đá, lại móc ra một tờ giấy trải phẳng lên mặt bàn.
Viết hí hoáy một hàng chữ trên giấy: “Mượn Thủy Thần dùng một lát, để tham khảo chân lý song tu.”
Trong lúc ta đang đọc hàng chữ kia, thì nghe thấy hai con sáo đá đứng ở đầu giường kẻ xướng người hoạ bắt đầu rên rỉ.
“Uhm… Ah! Đừng mà… Đáng ghét…”
“Uhm… Hừ… uhm… Nàng rất đẹp!”
Tiếp theo chính là một loạt tiếng nước chảy rí rách.
Từ xa, ta nhìn thấy một thiếu niên toàn thân áo đỏ, Phác Xích Quân hóa trở về nguyên dạng, vui vẻ trước khi đáp xuống đất vỗ lên vai của y, niên thiếu bị giật mình lảo đảo suýt ngã, chính là Hồ Ly Tiên.
Phác Xích Quân nói: “Đan Chu, đa tạ ngươi dùng pháp khí giúp chúng ta mở ra một lỗ hổng.”
Hồ Ly Tiên dẩu dẩu đôi môi đỏ au, bất đắc dĩ liếc ta một cái, nói với Phác Xích Quân: “Ta giúp ngươi, chứ không phải giúp nàng ta! Giờ ngươi đã ra ngoài rồi, ta đi đây!”
Phác Xích Quân nhướn mày, nói: “Sao ngươi càng già da mặt càng mỏng vậy, không cần xấu hổ, mỹ nhân và ta tuy hai mà một.” Nói rồi lại kéo tay ta nhìn trái nhìn phải, đau lòng nói, “Đáng thương cho mỹ nhân nhà ta, thực sự là quá đáng thương mà. Trước đây, thân thể đã rất thon thả rồi, bây giờ bị giam cầm trong đó, càng ốm yếu trơ xương ra. Đã thế ngày ngày còn bị tên Thiên Đế kia bắt làm việc đồng áng, nhìn xem, ngón tay cái đã teo tóp còn có thế này! Còn tiếp tục như vậy nữa, e rằng sẽ biến thành nông phụ mất!”
Ta lấy lại bình tĩnh rụt tay lại, nói: “Đa tạ Phác Xích Quân quan tâm, chỉ là cái ngươi mới vừa nhìn chính là ngón út, không phải ngón cái.”
“Oh, hèn gì ta đang thắc mắc sao nó dài như thế!” Phác Xích Quân tỉnh ngộ, lại nói, “Mỹ nhân, hôm nay ta vất vả lắm mới chọn được một ngày Thiên Đế đi ra ngoài, lại dùng viên tiên đan ‘thay hình đổi dạng tuyệt đối giống’ đã cất kỹ năm vạn năm biến mình thành bộ dạng của hắn, liên thủ với Đan Chu trộm nàng ra khỏi Thiên Giới. Đối mặt với sự tự do xa xỉ khó mà có được này, nhân lúc Nguyệt Hạ Tiên Nhân còn đang ở đây, nhân lúc Thiên Đế còn chưa phát hiện, thiên la địa võng còn chưa bày bố, nàng có nguyện vọng gì, hãy mau nói ra đi!”
Ta ngẩn ra, Phác Xích Quân nháy mắt đá lông nheo, bổ sung thêm: “Chẳng hạn như nói ra loại nguyện vọng bỏ trốn theo trai.”
Hồ Ly Tiên đứng ở bên cạnh, vẻ mặt nghiêm túc xưa nay chưa từng có, yên lặng nhìn ta.
Phác Xích Quân òa một tiếng khóc thét, “Thiên đạo bất công! Bất công quá sức!”
Hồ Ly Tiên dường như thở dài thườn thượt, nhưng lại quay mặt đi chỗ khác, nói: “Ta chỉ giúp ngươi tới đây, ngươi muốn đi thì tự mình đi, trước đây nếu không phải ta đẩy ngươi đến với Húc Phượng, có lẽ nó cũng sẽ không trúng độc của ngươi mà yêu thích ngươi, lần này ta sẽ không giúp ngươi thêm nữa! Ta không thể tiếp tục hại Húc Phượng!” Y vung tay áo xoay người đi chỗ khác.
Ta trịnh trọng cúi người chào Hồ Ly Tiên và Phác Xích Quân, “Nhờ có sự tương trợ chân thành trong nguy nan của Ngạn Hữu Chân Quân và Nguyệt Hạ Tiên Nhân, Cẩm Mịch vô cùng cảm kích, tương lai nhất định tận lực báo đáp nhị vị!”
Trước khi ta xoay người rời đi, còn nghe thấy Phác Xích Quân gào lên: “Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy! Ta còn chưa cùng Thủy Thần lên Vu Sơn ngắm chiều tà mà…”
Ta chưa bao giờ bước vào U Minh Giới mà không cải trang thành hình dạng khác, có lẽ tiên khí trên người ta hơi nhiều, yêu ma trên đường đều ngừng động tác đang làm, xôn xao liếc mắt, thầm thì to nhỏ.
“Lần đầu tiên ta mới thấy một La Sát có diện mạo thế này, là ở mười tám tầng địa ngục mới được thăng lên sao?”
“Đồ ngu! La Sát cái gì, ngươi không ngửi thấy mùi thần tiên tinh khiết trong trẻo hay sao?”
“A! Hóa ra là thần tiên à! Đáng tiếc diện mạo xinh đẹp như vậy, sao lại nghĩ quẩn sa đọa đến mức đi làm thần tiên cơ chứ, quả thật là đáng buồn…”
Ta rốt cuộc cũng dừng lại dưới bức hoành phi không chữ bằng gỗ lim, hít sâu một hơi, ta gõ cửa. Một hồi lâu, vẫn không ai ra trả lời, chỉ có hai con quái thú mặt mày hung ác đang canh gác hai bên đại môn nhìn ta mặt lạnh như tiền. Một lúc sau, ta lại giơ tay lên gõ cửa. Thời gian trôi qua ước chừng ba nén hương, rốt cục cũng nghe tiếng đại môn nặng nề mở ra, hai nữ yêu thong dong chậm rãi từ bên trong bước ra.
“Chuyện gì?”
“Cảm phiền thông báo với Ma tôn, hãy nói… hãy nói có Cẩm Mịch cầu kiến.”
“Cẩm Mịch? Ma tôn trăm công nghìn việc, chẳng lẽ một tiểu bối bình thường vô danh tiểu tốt mà cũng có thể tùy tiện gặp sao.” Một trong hai nữ yêu tỏ ý bực bội, giơ tay chuẩn bị đóng cửa. Bạn đang đọc truyện tại: WWW. 77F1.XTGEM.COM .VN
Ta vội vàng đưa tay ra ngăn lại, hấp tấp nói: “Vậy nói có Thủy Thần Cẩm Mịch cầu kiến.”
Nữ yêu kia lập tức ngừng tay, trố mắt nhìn ta trân trối, nữ yêu còn lại như bị sét đánh, có lẽ bị dọa không ít, lặp lại: “Thủy Thần… Thủy Thần nào? Chẳng lẽ là người kia?”
Hai nữ yêu quay mặt nhìn nhau, sau đó không chút do dự đóng sập cửa lại, cảnh cửa đóng kín gần như sắp đập dập mũi ta. Ta sửng sốt, nhoẻn miệng cười khổ, ngẩng đầu nhìn bầu trời, lại cúi đầu nhìn ngón chân.
Không ngờ, ít lâu sau cửa bỗng nhiên mở ra từ bên trong, hai nữ yêu lúc nãy mang theo vẻ mặt cổ quái khinh thường nhìn nhìn ta, bất đắc dĩ nói: “Ma tôn có lời, Thủy Thần hãy theo bọn ta đi vào.”
Đi thẳng vào bên trong, ta được dẫn vào hậu viện, xa xa thấy giữa một biển hoa đỏ rực có một cái hồ nhỏ, giữa hồ có một cái đình mái cong, có mấy nhạc công đang gảy đàn, ti trúc nức nở. Một người ngồi dựa vào lan can, trên án kỷ trước mặt có vài ba tờ công văn nằm lăn lóc, trên tay cầm một quyển thẻ tre hơi ố vàng mở ra một nửa, hắn đang xem chăm chú, lộ ra khuôn mặt nhìn nghiêng tranh tối tranh sáng không thấy rõ ràng.
Hoa cỏ đỏ rực xung quanh, vậy mà chỉ một giọt chu sa trên ngòi bút hắn lại khiến người ta nhìn thấy mà giật mình. Lòng ta chợt run rẩy.
Nữ yêu dẫn ta đến phía dưới thềm đá của căn đình giữa hồ, “Tôn thượng, Thủy Thần cầu kiến.”
Ta khẽ chau mày, một cơn gió thổi qua, biển hoa dưới đình lung lay dao động, tiếng ti trúc chớp mắt nín bặt, xung quanh đột ngột im ắng, một giây sau ai đó lỡ tay trượt qua dây đàn tạo nên một tiếng động.
Có tiếng cười khe khẽ, nhạc công phạm lỗi kinh hoảng quỳ xuống, “Thỉnh Tôn thượng trách phạt.”
“Không trách các ngươi được, Thủy Thần tiên thượng này… đến ta còn phải sợ.” Giọng nói hắn lạnh lùng, rõ ràng là lời châm chọc mỉa mai, nhưng lại ẩn chứa một sự ám muội khó hiểu, giống như một vết máu còn lưu lại trên lưỡi dao, “Tất cả lui xuống đi.”
“Dạ.” Một hồi lục tà lục tục, đám người chung quanh đã lui đi hết.
Ta cụp mắt xuống, một lúc sau, một đôi giày gấm xuất hiện trước mắt ta, trái tim ta nảy lên thình thịch, thiên ngôn vạn ngữ ứ nghẹn nơi cuống họng, mà không biết làm sao mở lời.
“Thế nào? Không lẽ Thủy Thần tiên thượng đang trách cứ tại hạ không đích thân ra nghênh đón, thất lễ với cô, nên khinh thường không nói chuyện sao?”
Hắn mở miệng ra là “Thủy Thần tiên thượng”, như cái gai đâm vào ta đau nhói.
“Húc Phượng…” Ta ngẩng đầu nhìn hắn, bất thình lình chạm phải một đôi mắt lạnh như hàn băng, “Ta…” Ta đã không biết mình muốn nói cái gì nữa rồi, chỉ nhìn vào mắt hắn ở khoảng cách