Hắn khẽ nhíu mày, hình như thấy khó chịu, nên rời mắt đi, “Nghe nói Thủy Thần đầu xuân sang năm sẽ quang vinh đăng ngôi Thiên Hậu rồi, thật đáng chúc mừng. Có phải hôm nay đến đưa thiếp mời hay không? Lòng can đảm và trí tuệ của Thủy Thần hôm nay thật sự càng ngày càng lớn, dám một mình đi vào U Minh của ta, không sợ “một đi không trở lại” hay sao?” Hắn tiện tay gẩy sợi dây đàn trên cây đàn chưa bị mang đi, âm thanh sát phạt dồn dập tuôn ra, “Hay là, cô cược rằng ta không dám giết cô?”
“Húc Phượng…” Ta lúng túng chẳng biết mở miệng thế nào, bàn tay trong vô thức đã ôm lấy một cánh tay hắn. Hắn khựng lại, một giây sau khóe mắt tối sầm, tựa như giận dữ, lại tựa như căm ghét đến cực điểm, bất chợt cánh tay vung lên, ma công hộ thể đánh văng ta ra xa, chớp mắt ta đã ngã ngồi ở dưới đất.
“Thủy Thần hãy tự trọng!”
Lòng bàn tay ta nhói đau, một cơn đau bỏng rát, nhưng mà, còn xa lắm mới đuổi kịp nỗi đau đớn trong tim… Ánh mắt căm ghét kia của hắn lại giống như một con dao cắm phập vào lục phủ ngũ tạng ta, hung hăng chọc khoét thành những vết thương đầm đìa máu tươi…
Hắn phẩy tay áo, rồi như thể sợ làm bẩn hai mắt nếu chỉ nhìn ta thêm một cái, xoay người cất bước định đi ra khỏi căn đình giữa hồ.
Ta hoảng hốt lúng túng khổ sở đứng dậy muốn đuổi theo, nhưng đôi chân không có sức lực, lần thứ hai ngã vật xuống đất, nhìn bàn chân hắn đã sải bước đến chỗ thềm đá, ta nhất thời sợ hãi toàn thân run rẩy. Đây là cơ hội duy nhất của ta, nếu bỏ lỡ, sau này sẽ không còn có nữa! Phàm nhân còn có kiếp sau để mong ngóng, thế nhưng chúng ta chỉ có một cuộc đời này, một cuộc đời dài đăng đẳng không có điểm dừng. Nếu sau này không còn cơ hội gặp lại hắn nữa, ngàn năm, vạn năm, thậm chí hàng chục vạn năm dài đăng đẳng như thế sẽ trở thành một hình phạt tàn khốc đến mức nào…
Trong khoảnh khắc, nước mắt ta ướt đẫm.
Ta nức nở gọi hắn từ phía sau: “Húc Phượng, ta sai rồi, trước đây ta đã sai rồi! Chàng giết ta cũng được, róc thịt ta cũng được, thế nhưng… đừng phớt lờ ta… Ta biết sai rồi…”
Hắn bỗng dưng dừng bước.
“Ta không biết, ta thực sự không biết, ta tưởng chàng đã giết cha ta. Ta từng hứa với cha sẽ hiếu kính cha, báo đáp cha, nhưng mà cha đã hôi phi yên diệt mất rồi… chỉ trong một khoảnh khắc mà chẳng còn lại chút gì. Mất cha, mất phương hướng, ta không biết mình nên đi đâu… Ta đã hiểu lầm chàng… Ta tưởng rằng…”
“Cô tưởng rằng? !” Hắn thoáng cái xoay người cắt lời ta, vạt áo lướt qua đám hoa rụng bay lả tả, “Hay cho câu cô tưởng rằng!” Hắn đột nhiên mỉm cười, trào phúng mỉa mai. “Vì ba chữ này, cô không chút do dự cướp đi tính mạng của ta! Sự độc ác của Thủy Thần đây… từ thuở khai thiên lập địa chắc không ai sánh kịp, tại hạ lĩnh giáo.”
Đúng vậy, ta đã sai đến mức hoang đường, hoang đường đến mức không thể cứu vãn… Làm sao đây?
Ta hoảng loạn nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của hắn, thần trí bất chợt trở nên tỉnh táo… Ta biết, ta chỉ có một cơ hội này, lát nữa đây nếu ta không phải bị hắn giết chết, thì cũng bị Thiên Đế giam cầm lần nữa, thiên ngôn vạn ngữ, kỳ thực chỉ có một câu, câu nói này ta chưa bao giờ từng nói với hắn.
“Có một câu, chàng tin cũng được, không tin cũng được…” Hai mắt ta nhìn thẳng vào hắn, lòng bàn tay siết chặt những vết máu, “Ta yêu chàng…”
Hắn vẫn không nhúc nhích, ánh mắt chậm rãi rơi xuống theo một cánh hoa điêu linh. Hắn nhìn ta từ trên cao, trong mắt thoáng chốc hiện lên ảnh ngược rực lửa của cánh hoa kia, rồi dần dần, hiện lên một vẻ khinh thường lạnh nhạt, cuối cùng là một cơn giận bừng bừng.
Hắn hừ lạnh một tiếng, khóe môi mím chặt, “Lần này, thứ cô muốn lại là gì đây?”
Ta nhất thời kinh ngạc, chẳng hiểu chuyện gì.
Hắn bỗng ngẩng đầu cười, “Diễn lại trò cũ ư? Không ngờ nhiều năm đã trôi qua như vậy, kỹ thuật lừa gạt của cô càng lúc càng vụng về. Lần trước, cô liên thủ với Nhuận Ngọc, chỉ dùng một lọn tóc để lừa lấy đi một mạng của ta, có được toàn thắng. Hôm nay, lưỡng giới còn chưa khai chiến, không ngờ Thủy Thần đã hoá trang lên sân khấu, nhập vai cũng nhanh thật…”
“Chỉ có điều ——” hắn đột nhiên cúi người nắm lấy cằm của ta, “Hai người khinh thường Húc Phượng ta như vậy sao? Cô nghĩ rằng ta sẽ gục ngã hai lần tại cùng một chỗ à?”
“Không phải.” Ta bị hắn siết mạnh đau đớn, rõ ràng chỉ có cằm bị giữ lấy, nhưng sao trái tim như bị vo tròn thành một nắm, ngay cả chớp mắt cũng thấy đau, như một con rắn bị bóp chặt bảy thốn 0, lời nói không còn mạch lạc, “Không phải… Ta không hề biết Nhuận Ngọc lại muốn xúi giục… lời ta nói chính là sự thật… Ta yêu… chàng…” 0 bảy thốn của rắn chính là trái tim của rắn, là nơi trí mạng
Một hàng lệ nóng chảy dài trên gương mặt ta, nhỏ xuống mu bàn tay đang giữ cằm ta của hắn. Hắn sững người, giống như bị phải bỏng, vội vàng rụt tay về, nhìn ta… đầy khinh bỉ.
“Ta còn nhớ như in, lúc ta sắp chết Thủy Thần đã tặng ta ba chữ —— chưa bao giờ! Cho đến hiện tại, Húc Phượng vẫn “tôn kính” nó như khuôn vàng thước ngọc, ghi tạc trong tim, một khắc cũng không dám quên. Thủy Thần quá khứ chưa bao giờ từng yêu ta, vì sao qua một đêm đã thay đổi tính tình, yêu ta mất rồi? Hay phải nói là, Thủy Thần có một đam mê đặc biệt khác người, đam mê người đã chết? Nhuận Ngọc xưa nay hành sự cẩn thận chu đáo, vì sao không chỉ bảo cho cô tận tình? Bịa chuyện cũng cần phải có đạo lý có căn cứ, mới khiến người ta tin phục.”
Ta nhìn hắn, ánh mắt chập chờn nhòe nước, “Từ lúc mới sinh ra ta đã bị cho ăn một loại đan hoàn, gọi là Vẫn Đan, từ đó, diệt tình tuyệt ái… Cho đến ngày hôm đó, khi tận mắt thấy chàng hồn phi phách tán, ta mới nôn nó ra… Ta cũng không biết mình đã thích chàng từ khi nào…” Ta thì thào, “Có thể là lúc bên bờ Lưu Tử Trì… có thể là lúc ta giả chết… cũng có thể là lúc chàng ôm xấp giấy Tuyên Thành xoay người cười với ta… hoặc có lẽ chỉ bởi vì một câu ‘tiểu yêu phương nào?’ của chàng năm xưa… Ta không rõ, ta không biết… Nhưng mà ta biết, thấy chàng thụ thương, ta sẽ rất khổ sở, khổ sở như có hàng vạn con sâu đang đục khoét trong phủ tạng…”
“Vẫn đan? Diệt tình tuyệt ái?” Hắn đưa tay chậm rãi siết quanh cổ họng ta, “Đan Dược Phổ của Lục giới, ta đã thuộc nằm lòng, chưa hề nghe nói có một thứ đan dược nào có thể khiến người ta tuyệt tình tuyệt ái. Cứ cho là thật sự có thứ đan đó đi nữa, thì làm sao cô biết mình rung động với ta trong khi trái tim vẫn bị đan dược khống chế? Là cô quá ngốc, hay là xem ta quá ngốc?” Bàn tay hắn thắt chặt, cổ họng ta như muốn gãy đôi, “Nói đi, lần này Nhuận Ngọc phái cô tới là muốn gì? Cùng một trò mà diễn lại hai lần, không ngờ bây giờ hắn lại cạn kiệt thủ đoạn đến mức này! Cô cho là lần này bước chân vào Ma giới rồi còn có thể toàn thây trở ra sao?”
Từng câu từng chữ từ miệng hắn tuôn ra đều như mũi dao nhọn đâm vào tim ta, nhưng ta không trách hắn, là ta đã phụ hắn trước, cho dù hắn lấy đi tính mạng của ta cũng không đủ bồi thường lại cho hắn một nửa.
Hình ảnh trước mắt càng lúc càng mờ nhạt, ta từ từ khép mắt lại. Kỳ thực, có thể chết trên tay hắn chưa hẳn không phải là một loại hạnh phúc.
Bỗng dưng, hắn buông lỏng sự giam cầm trong tay ra, ta lập tức ngã vào lồng ngực lạnh lẽo của hắn. Hắn vẫn để mặc ta dựa vào, không đưa tay đỡ lấy cũng không đẩy ra, điều đó khiến lòng ta bỗng nổi lên một hy vọng mong manh.
Không ngờ, một khắc sau lời nói lạnh nhạt như “tam cửu 0 phong tuyết” của hắn lại tuôn ra, “Tình yêu của Thủy Thần đối với Thiên Đế quả nhiên cảm động đất trời, vì hắn, không ngờ ngay cả tính mạng cô cũng có thể vứt bỏ? Còn hắn, vì củng cố Đế vị, càng bất chấp tính mạng vị hôn thê của mình, cùng đường mạt lộ dâng cô đến tận tay ta. Trong thiên hạ, có một vị hôn phu vô tình như vậy, lại có một thê tử si tình như thế. Hay, quả nhiên rất hay, khiến Húc Phượng mở rộng nhãn giới!” 0 ngày lạnh nhất trong năm của TQ
Ta mấy lần muốn vòng tay ôm lấy hắn, nhưng tìm không ra một chút sức lực nào, cổ tay chỉ động động rồi yếu ớt rũ xuống, chỉ có thể miễn cưỡng trơ mắt nhìn hắn, “Không phải, cho tới bây giờ cũng không có… không có… Nhuận Ngọc… vẫn luôn… vẫn chỉ có… vẫn chỉ có một mình chàng…”
Không biết có phải là ảo giác của ta hay không, mà ta cảm thấy có một làn gió mát nhẹ nhàng đọng lại trước trán.
“Ha ha!” Hắn bật cười ngạo mạn, một tay ôm lấy thắt lưng đang từ từ trượt xuống của ta, một tay nâng cằm ta lên. Trong khoảnh khắc, bốn mắt nhìn nhau, “Thủy Thần tự tin như vậy sao? Cô dựa vào cái gì mà nghĩ rằng mình có thể khiến ta bị lừa dối thêm một lần nữa? Ta nghĩ, thiệp cưới của ta và Tuệ Hòa hẳn đã được đưa đến Thiên Giới từ ba tháng trước rồi, nếu như Thủy Thần tiên thượng lỡ đánh mất, bây giờ ta có thể đưa cho cô tấm khác!”
Hắn nhìn ta, gằn từng chữ một: “Nếu cô còn nói thêm một câu “yêu ta”nào nữa, ta sẽ lập tức giết cô! Nói một lần, giết một lần!”
Một cơn gió thổi qua, trái tim ta vỡ vụn thành từng mảnh, lặng lẽ không tiếng động.
“Báo ——” có một tên quỷ mị từ phía bên kia bờ hồ chạy như bay đến quỳ trước mặt Phượng Hoàng, “Bẩm báo Tôn thượng, Thiên Đế mang theo trăm vạn thiên binh đến phía bên kia bờ Vong Xuyên, tuyên bố nếu Tôn thượng không giao Thủy Thần ra sẽ lập tức tuyên chiến!”