>Nghĩ lại mới thấy kết hôn là chuyện thật thú vị, đặc biệt khi đối thủ của Vân Hạ Sơ là Tô Cảnh Thần!
Hôm sau nữa là ngày Hạ Sơ đến bệnh viện khám thai, Cảnh Thần dậy sớm. Anh chuẩn bị xong xuôi mọi việc, cất bữa sáng của Hạ Sơ vào hộp, sau đó còn liệt ra một danh sách các việc cần làm. Nhìn thấy Hạ Sơ đang ngồi trên sofa cúi xuống đi giày, anh liền vội vàng bước đến, ngồi xuống buộc dây giày cho cô.
Bác gái thì cứ khen Cảnh Thần tận tâm, lại còn bảo giao Hạ Sơ cho anh rất yên tâm. Cảnh Thần càng cười bẽn lẽn.
Hạ Sơ liền bĩu môi, quay đầu lại chạm ngay ánh mắt chờ đợi của bác gái, vội vàng mỉm cười tỏ vẻ ta đây rất hạnh phúc.
Xuống tầng, Hạ Sơ nhìn sang thấy Tô Cảnh Thần đang ân cần đứng bên cạnh chuẩn bị đỡ cô, đột nhiên nghiêng đầu về phía anh thầm cười khẩy, cô nói: “Cảnh Thần, anh bảo mình nên đặt con mình tên là gì? Cảnh gì nhỉ? Em thấy họ này hay lắm, đặt tên cho con chắc chắn sẽ rất hay.”
Bàn tay Tô Cảnh Thần đỡ Hạ Sơ đã lấm tấm mồ hôi, một lúc sau anh mới ngập ngừng nói: “Việc này từ từ bọn mình sẽ nghĩ, còn sớm lắm mà!”
Hạ Sơ lại không có ý định dễ dàng bỏ qua Tô Cảnh Thần đang luống cuống như gà mắc tóc, cô liền mỉm cười liệt kê: “Cảnh Hiểu Loan, Cảnh Vi Vi, Cảnh Tiểu Mỹ! Ê, anh cũng phải nghĩ đi chứ! Em kém cái khoản đặt tên lắm!”
Tô Cảnh Thần chỉ muốn tìm một lỗ nẻ nào để chui, anh cũng không nhìn Hạ Sơ mà nói luôn: “Ừ! Có thời gian anh sẽ nghĩ! À, Hạ Sơ này, lát nữa khám thai xong, anh sẽ đưa em đi mua mấy bộ váy bầu nữa nhé. Lần trước anh nhìn thấy mấy kiểu mới đẹp lắm, mặc vào chắc chắn sẽ thấy thích, con mình chắc chắn sẽ rất xinh xắn.”
“Không cần đâu anh, hôm trước Dĩ Huyên mang đến mấy bộ cũng đẹp lắm mà. Những cái tên em nghĩ đều là tên con gái, nếu là con trai thì anh bảo Cảnh gì thì hay nhỉ?” Trong lúc được Cảnh Thần đỡ lên ghế phụ, giọng Hạ Sơ tỏ rõ vẻ nũng nịu, nét mặt cũng tỏ ra rất hạnh phúc, chờ đợi.
Cảnh Thần đi vòng sang đầu bên kia, giữa chừng còn cố tình cúi xuống tháo dây giày đã buộc chỉnh tề ra đề buộc lại một lần nữa, sau đó lại phủi ống quần vốn không dính tí bụi nào, phải mất đến năm phút mới mở cửa xe và bước lên.
Nét mặt Hạ Sơ không thể hiện gì, nhưng trong lòng lại muốn cười vỡ bụng.
Nhưng Hạ Sơ không nhắc đến chuyện đặt tên nữa, vì cô sợ nếu ép quá, chẳng may không nhịn được cười thì lại để lộ. Đôi mắt gần đây rất thèm ngủ, vừa ngồi lên xe mới được mấy phút đã ngáp ngắn ngáp dài, sau đó điều chỉnh tư thế ngồi cho thật thoải mái và ngủ thiếp đi.
Cảnh Thần liền thở phào, nhìn Vân Hạ Sơ đang ngồi trên ghế phụ và ngủ ngon lành, trong lòng cảm thấy vô cùng bất an. Sao tự nhiên Hạ Sơ lại nóng lòng đặt tên cho con như vậy nhỉ, hơn nữa còn đặc biệt nhấn mạnh họ Cảnh khá hay. Lúc nói ra câu này, ánh mắt cô dịu dàng lướt qua mặt anh, nhưng tự nhiên lại khiến anh sởn hết cả gai ốc.
May mà lúc vào bệnh viện, trong quá trình khám thai, Hạ Sơ tỏ ra khá ngoan ngoãn, không nhắc gì đến chuyện đặt tên nữa. Cảnh Thần đã nắm được khá nhiều những vấn đề mà bà bầu cần chú ý, bác sĩ khám thai mấy lần khen Vân Hạ Sơ tốt số, nói hiếm có người tận tâm như ông xã của cô. Mỗi lần như vậy, Hạ Sơ đều mỉm cười một cách ngượng ngùng, hạnh phúc.
Và thế là, cả quá trình khám thai đã diễn ra rất thuận lợi trong bầu không khí thân mật!
Trên đường về nhà, đột nhiên Hạ Sơ nhắc đến chuyện về thăm ông Tô, cô nói: “Cảnh Thần, ngày mai là thứ Tư, hay là ngày mai bọn mình về nhà anh nhé, em sẽ xin An Hinh nghỉ nửa ngày.”
Cảnh Thần sững người ra một lát rồi gật đầu ngay: “Được thôi, lát nữa về nhà anh sẽ gọi điện thoại cho ông, chiều mai bọn mình đi là được. Em đừng lo lắng, chắc chắn ông anh sẽ quý em thôi.”
Hạ Sơ gật đầu, thè lưỡi cười thầm.
Đợi đến khi hai đứa cười cười nói nói về đến nhà, bác gái liền mỉm cười ra đón, đầu tiên là hỏi kết quả khám thai, sau đó mới nhắc: “Hạ Sơ, Cảnh Thần, bác thấy hai cháu cũng đã làm lành với nhau rồi, bác cũng đã thấy yên tâm. Bác trai và em cháu lại hỏi bao giờ bác về nhà, bác nghĩ hay là bác về nhà trước, hai cháu...”
Bác gái còn đang lưỡng lự, Cảnh Thần mừng quá vội tiếp lời ngay: “Bác ạ, bác đừng lo, còn có cháu mà, cháu sẽ chăm sóc Hạ Sơ thật tốt.”
“Ừ, Cảnh Thần chăm sóc thì bác yên tâm rồi. Như thế thì bác không cần phải lo cho hai đứa nữa, lát nữa bác sẽ thu dọn đồ đạc rồi về nhà trước nhé.”
Lúc Cảnh Thần quay về, phát hiện thấy trên bàn ăn có đặt chiếc bếp từ, nước canh sôi sùng sục. Mùi thơm tỏa khắp gian phòng, Hạ Sơ đang bận rộn trong bếp. Lúc này cô đang mặc một chiếc tạp dề hoa, tóc búi qua loa đằng sau, chăm chú rửa rau, thái thịt.
Cảnh Thần vô cùng ngạc nhiên.
Hạ Sơ bê một đĩa thịt dê đi ra, mỉm cười với Cảnh Thần: “Hôm nay bọn mình ăn lẩu nhé, rau đã rửa xong hết rồi, anh bê giúp em vào đây. Em đã hầm xương để làm nước dùng, gói lẩu mua của hãng Đông Lái Thuận, hê hê! Thôi ăn lẩu đi!”
Cảnh Thần sững người ra một lát, đột nhiên cảm thấy vô cùng cảm động trước niềm hạnh phúc giản dị này, sống mũi thấy cay cay. Anh bước đến gần Hạ Sơ, đứng sau lưng vòng tay ôm chặt cô, ghé sát vào tai cô, hơi thở ấm áp: “Bà xã, anh yêu em!”
Hạ Sơ cứng người, đút tay vào túi trước của chiếc tạp dề, nghiến răng, mỉm cười nói: “Thôi đừng đùa nữa, ăn lẩu đi anh, thơm quá!” Nói rồi khéo léo đẩy Cảnh Thần ra, cúi đầu vội đi vào trong bếp.
“Hôm nay anh uống bia chứ!” Hạ Sơ đứng trước tủ lạnh, hít thở thật sâu rồi mới nói như không có chuyện gì xảy ra: “Ăn lẩu uống bia mới ngon, nhưng em chỉ được uống nước hoa quả thôi.”
“Ừ! Anh uống bia, em uống nước hoa quả.” Cảnh Thần vui vẻ hùa theo.
Bữa lẩu này rất ngon lành, Cảnh Thần không nhớ mình đã uống bao nhiêu bia. Hạ Sơ mỉm cười liên tục rót bia cho anh, cuối cùng thì anh cũng đã cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều, anh càng uống càng hăng hái hơn.
Khói trong nồi lẩu bốc nghi ngút, Cảnh Thần ngồi đối diện với Hạ Sơ, cô mặc bộ quần áo đôi ở nhà, trán lấm tấm mồ hôi với mấy lọn tóc xõa trước trán. Thỉnh thoảng cô lại ngẩng đầu lên mỉm cười duyên dáng với anh.
Đây chính là niềm hạnh phúc rất giản dị, gần gũi và chân thực.
Ăn lẩu xong, Hạ Sơ liền dìu Cảnh Thần đã ngà ngà say ngồi xuống sofa, rửa bát, dọn dẹp bếp núc rồi về phòng.
Một lát sau, cô lại thay chiếc váy thêu hoa kiều dành cho công chúa đi ra, tóc búi cao và cài một chiếc trâm bạc hình hoa hồng. Đầu tiên cô tắt đèn phòng khách, sau đó lại châm nến thơm mùi biển, tự nhiên căn phòng như có gió biển thổi vào.
Sau khi thẫn thờ nhìn Hạ Sơ làm xong những việc này, Cảnh Thần thấy cô lấy từ tủ rượu ra một chai rượu vang, nhẹ nhàng bước đến, ngồi xuống cạnh anh, nụ cười rất quyến rũ: “Bọn mình uống chút rượu vang anh nhé.”
“Ừ!” Cảnh Thần thẫn thờ đáp lại, nhưng cũng không quên mở nắp gỗ mềm cho chai rượu bằng một động tác rất chuẩn. Sau đó Hạ Sơ rót rượu cho hai người, nâng ly lên nói nhỏ: “Em uống ít thôi, anh thì cứ thoải mái”
“Ừ!”
Bốn mắt nhìn nhau, dưới ánh nến lung linh, cả hai cùng mỉm cười.
Bầu không khí rất ấm áp, thân mật khiến Cảnh Thần cảm động gần ngất. Sau đó, trong quá trình xem một bộ phim tình yêu lãng mạn mà Hạ Sơ dày công lựa chọn, anh lại uống thêm nửa chai rượu vang nữa, vui như mở cờ trong bụng, thỉnh thoảng anh lại cười thích thú.
Đến lúc đi ngủ, Cảnh Thần đã say không đứng vững nữa. Hạ Sơ dìu anh về phòng ngủ phía bắc, đắp chăn cho anh rồi mới chuẩn bị về phòng mình ngủ.
“Hạ Sơ!”
Hạ Sơ chưa ra khỏi cửa, đã nghe thấy Cảnh Thần líu ríu gọi: “Bà xã, anh muốn hôn em trước khi đi ngủ!” Anh đã say, thái độ của anh như một đứa trẻ đòi ăn kẹo, muốn giở trò lưu manh.
Không biết làm thế nào, Hạ Sơ đành phải quay lại, hôn lấy lệ lên trán anh. Lúc này mới thấy anh cười như đã ăn được kẹo, kéo tay Hạ Sơ, líu lưỡi nói: “Bà xã yêu quý, anh đau đầu quá. Hôm nay anh không ngủ với em vì bọn mình còn rất nhiều thời gian, em đừng sốt ruột nhé! Hê hê! Chúc em ngủ ngon!”
“Vâng, chúc anh ngủ ngon!” Hạ Sơ vội vàng gạt tay Cảnh Thần ra, luống cuống ra khỏi phòng và đóng ngay cửa lại.
Trong phòng, Cảnh Thần mơ màng trở mình, trong giấc mơ mặt mày rất hớn hở.
Bên ngoài, Hạ Sơ vỗ tay lên hai má nóng ran, một lát sau, nụ cười cũng lộ rõ vẻ ranh mãnh.