c lý do gì để phản bác, bèn hậm hực tuyên bố: “Anh nằm đất.”
Tuy nhiên, chiếc giường đôi lãng mạn chỉ có một chiếc chăn đôi lãng mạn đáng ghét. Đêm thu trong núi, trời lạnh, Cảnh Thần nhìn Hạ Sơ với vẻ ấm ức.
Hạ Sơ thầm nghĩ, đều là người lớn cả rồi, thôi vậy, ngủ tạm một đêm cũng không sao.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, hai người tắt đèn nằm xuống, ở giữa là một khoảng trống có thể cho xe ô tô chạy qua. Hạ Sơ quay lưng về phía Cảnh Thần, nghĩ bụng mặc kệ anh ta, ngủ thôi, ngủ say là được mà!
“Hạ Sơ, em ngủ chưa?”
Một lúc lâu sau, Hạ Sơ đang cố gắng đếm cừu thì đột nhiên nghe thấy kẻ đó gọi nhỏ trong bóng tối, giọng thì thầm như đứa trẻ không nơi nương tựa.
Màn đêm yên tĩnh, gió trời se lạnh, đám ếch kêu rộn ràng trong hồ nước. Qua cửa sổ, Hạ Sơ nhìn thấy sao đêm rải khắp trên nền trời, tựa như tuổi trẻ cô đơn, lẻ loi của cô. Thoáng cái mà đã qua, không biết cảm giác rung động là thế nào. Hạ Sơ không đáp lại, vẫn nằm yên và thế là kẻ đó lại xoay người lại, nằm nghiêng, một tay chống lên đầu, hỏi nhỏ: “Hạ Sơ, em ngủ chưa? Hạ Sơ?”
Hạ Sơ không nói gì.
Cảnh Thần dò dẫm rồi nằm xuống bên cạnh Hạ Sơ, chăn kêu sột soạt. Một lát sau, anh nằm sát vào cô, nói nhỏ đến mức như đang nói thầm với mình: “Hạ Sơ, lẽ nào em không có cảm giác gì với anh hay sao?”
Trong bóng tối, trái tim Hạ Sơ như đám tảo xanh ngâm trong nước biển, bị dòng hải lưu nhấn chìm, ấm áp mặn chát, rồi cô lại nghe thấy người đó nói: “Hạ Sơ, anh nghĩ, anh đã yêu em mất rồi.” Giọng nói rất lẻ loi, thì thầm.
Hạ Sơ nhắm mắt lại, không nhúc nhích.
Và thế là, trong bóng đêm, Cảnh Thần ngồi dậy, kéo chăn đắp vào bờ vai đang lộ ra ngoài của Hạ Sơ, sau đó lại đưa tay khoác lên eo cô, ôm nhẹ cô, áp sát vào lưng cô dưới tấm chăn. Hơi nhở nhẹ nhàng, mềm mại. Người Hạ Sơ cứng đờ, vai thấy hơi ngưa ngứa vì bị hơi thở ấm áp phả vào. Cô cố chịu đựng, không dám nhúc nhích. Cảnh Thần nằm sau thở dài với vẻ thỏa mãn, rúc đầu vào gáy cô, tìm một tư thế thoải mái, một lát sau thì nghe thấy tiếng thở đều đều.
Hạ Sơ liền đưa tay kéo chăn xuống dưới cho thoáng, cảm thấy lưng nóng bừng. Cô gục mặt xuống gối, bối rối. Sau lưng Cảnh Thần đang nói mơ gì đó, không kìm được Hạ Sơ bèn cười cười, lưng cô cứng đờ nhưng lại đắn đo, cô không nỡ gạt con cá bám sau lưng ra. Gió thổi làm rèm cửa bay lất phất, mang theo mùi thơm mát của cỏ khô. Sao đêm len qua cửa sổ, trải khắp tấm chăn đôi. Hai người nằm trong chăn, hai trái tim vượt qua mọi sự cách trở của ban ngày và kề sát bên nhau.
Anh nói, anh đã yêu cô rồi! Lời tỏ tình này khiến trái tim cô rung động, cảm giác rung động đó thật xa lạ và mãnh liệt, trong trái tim Hạ Sơ, vọng ra những âm thanh thổn thức mỗi lúc một rõ nét hơn, mỗi lúc một khó chống cự hơn.
Sau khi kết thúc chuyến đi chơi ở ngoại ô một ngày một đêm, hai nhân vật chính trong kế hoạch đã đột phá thành công, bốn mắt nhìn nhau tóe lửa tình.
Hạ Sơ lên tầng, đúng lúc gặp Ngô Mạt từ thang máy đi ra. Cậu bê một cốc Dairy Queen lớn, nhìn thấy Hạ Sơ, mặt đỏ bừng, tỏ vẻ bẽn lẽn: “Đào Đào nói muốn ăn kem Dairy Queen, em đi mua cho cô nàng.”
Hạ Sơ mím môi cười lén, khoác tay lên vai cậu ta: “Ngô Mạt, Giang Đào Đào lại bắt nạt em rồi à? Nếu thấy ấm ức thì cứ nói ra, chị sẽ tìm lại công bằng cho em.”
Ngô Mạt mặt đỏ tía tai lắc đầu.
Hạ Sơ thôi không cười nữa, nói với giọng rất nghiêm túc: “Ngô Mạt à, đừng nghĩ Đào Đào nhiều tuổi, thực ra tính tình cô ấy cũng trẻ con lắm, nhiều lúc rất bướng bỉnh. Em nhường cô ấy một chút, hai người hợp tính nhau lắm.”
Ngô Mạt gật đầu, nhìn vào mắt Hạ Sơ: “Chị Hạ Sơ, cảm ơn chị, thực ra em cũng biết anh Cảnh Thần mới là người hợp với chị nhất. Em sẽ chăm sóc cho Đào Đào thật tốt, chị cứ yên tâm.”
Hạ Sơ nghe mà thấy ấm lòng, cười gật đầu.
Đào Đào đã khắc phục được tâm lý ngại ngùng khi ăn cỏ non, nhìn thấy Hạ Sơ và Ngô Mạt bước vào, liền chỉ huy Ngô Mạt cho kem vào tủ lạnh một lát. Cô đang ngồi trên sofa chăm chú bôi nhũ móng tay màu tím phớt. Hạ Sơ huých huých bạn, hỏi nhỏ: “Cảm giác ăn cỏ non thế nào? Không tồi chứ?”
Đào Đào xòe mười ngón tay ra, vừa kiên nhẫn chờ đợi nhũ trên móng tay khô, vừa ngửa mặt lên tỏ vẻ suy nghĩ, một hồi lâu mới trả lời: “Cỏ non cũng có cái hay của cỏ non, mùi vị thơm ngon. Nhưng tớ thấy, cây cỏ nhà cậu mới là ngon nhất, vừa độ chín tới, đã vượt rào hành động rồi chứ?”
Hạ Sơ vốn cũng chưa biết tình hình thế nào, nghe thấy câu này mặt liền lộ rõ vẻ ngơ ngác.
Đào Đào liền ghé sát vào, hỏi nhỏ: “Hạ Sơ, cậu thành thật khai ra đi, có phải cậu đã yêu Cảnh Thần rồi không?”
Hạ Sơ sững người, mặt nóng bừng lên.
Nhìn thấy vẻ ngượng ngùng trong đáy mắt cô, Đào Đào liền mím môi cười và nói nhỏ vào tai cô: “Yêu thì có sao, dũng cảm tỏ tình thôi, tớ ủng hộ cậu.”
Hạ Sơ liền nhảy bật dậy: “Tớ về đây, mai còn phải dậy sớm đi làm.”
Đào Đào đứng dậy, nói với theo bóng Hạ Sơ: “Tình yêu khi đã nảy mầm, kể cả không có mưa cũng không ngăn được nó phát triển, đơm hoa kết trái.”
Ngô Mạt không hiểu đầu đuôi ra sao.
Hạ Sơ thì cuống cuồng bỏ chạy.
Vẻ mờ ám giữa hai người không nằm trong kế hoạch của chuyến đi chơi cũng đột ngột tăng lên. Trong lòng Hạ Sơ có một nỗi nhớ không sao gạt đi được. Cô cố gắng nén chặt nỗi nhớ chưa dám xác định này dưới đáy lòng, dồn hết tâm sức cho công việc, ba ngày liền làm thêm giờ để ra được bản thiết kế.
Chỉ có điều mỗi lần về đến nhà, trong tích tắc đẩy cửa ra, trong lòng đều có một niềm mong chờ khó tả. Đứng trước người đàn ông mà rõ ràng mình đã rung động nhưng lại chưa biết phải làm thế nào. Mỗi lần anh chuẩn bị thổ lộ điều gì đó, Hạ Sơ lại vội vàng chạy trốn về phòng, lưng tựa vào cửa, nhắc nhở mình phải bình tĩnh, thật bình tĩnh. Chỉ có điều, nụ cười của người đó, vẻ nhếch mép uể oải, vẫn xuyên qua cánh cửa đang đóng chặt và bao vây chặt lấy cô. Tự nhiên trong lòng cô lại xuất hiện cái gọi là nhớ nhung, tựa như đám cỏ dại mùa hạ bắt đầu lớn nhanh như thổi dưới ánh nắng và nước mưa. Nỗi nhớ lấp đầy trái tim khiến Hạ Sơ không có chỗ nào để né tránh.
Chiều ngày thứ tư, chuyển phát nhanh đưa đến một chậu cây cảnh nhỏ. An Hinh hào hứng bê vào, nhìn thấy Hạ Sơ đang chống tay lên cằm, nhìn mây bay ngoài cửa sỗ, liền thôi không cười nữa. Cô nàng giấu chậu cây cảnh ở sau lưng, mặt tỏ vẻ ai oán, nói với giọng chua xót: “Hạ Sơ này, cậu bảo tớ mới lấy chồng chưa được bao lâu, ông xã tớ bây giờ đã không còn hào hứng nữa, trước đây gọi tớ là Tiểu Bảo, bây giờ đổi thành Tiểu Hoàng, tức là nói mình là bà già có chồng rồi đó. Haizz! So với người ta mà thấy tức muốn chết!”
Vân Hạ Sơ quay đầu lại, đưa tay quay bút, cười thờ ơ: “Sao vậy, ai lại chọc tức gì cậu à?”
“Còn ai vào đây nữa?” An Hinh cao giọng tỏ vẻ ghen tị, đưa chậu cây cảnh nhỏ sau lưng ra, đặt tấm thiệp nhỏ có ký tên ra ngay dưới mắt Hạ Sơ.
Vân Hạ Sơ đã bị niềm vui bất ngờ này lấp kín trái tim vốn đang ngơ ngác không biết phải làm thế nào. Cô cố gắng giữ nét mặt thản nhiên, đứng dậy, đón lấy chậu cây nhỏ từ tay An Hinh như không có chuyện gì xảy ra rồi đặt lên cửa sổ, vừa đẩy An Hinh ra ngoài vừa nói: “Đừng trêu nữa, làm việc đi, từ sau không được đùa với tớ đâu.”
“Gì mà ghê gớm thế? Người ta chỉ đến chia sẻ hạnh phúc với mình thôi mà, có đòi chia sẻ chồng đâu, việc gì ngài phải căng thẳng như vậy?”
“Không được nói linh tinh, nếu không tớ giận thật đấy.”
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng cả Hạ Sơ, An Hinh chỉ coi như cô bạn mình hay xấu hổ, cười khúc khích rồi ra ngoài.
Hạ Sơ chuyển chậu cây cảnh từ cửa sổ vào bàn làm việc, cẩn thận lấy tấm thiệp nhỏ ra cất vào cuốn sổ ghi chép của mình. Sau đó cô lại bóc túi bóng bên ngoài ra, ngắm nghía một hồi. Lá rộng và dài, xanh mướt. Hạ Sơ quan sát một hồi mà không biết đây là loài cây gì, chỉ có điều trong lòng vừa cảm thấy hạnh phúc vừa không giấu được vẻ bối rối, giống như hồi nhỏ nằm mơ. Trong mơ thường xuyên có một chiếc kẹo hoa quả trong tay, nhưng không làm cách nào mà ăn được, thậm chí có lúc chiếc kẹo đó còn biến thành đám mây bay mất, tỉnh dậy bàn tay trống trơn, trong lòng vô cùng thất vọng.
Cô nghĩ, sau này lớn lên chắc chắn cô sẽ mắc chứng sợ hạnh phúc.