Vân Hạ Sơ hận lắm chỉ muốn tẩn cho hắn một trận: “Anh nói gì vậy, anh lấy trộm bản thiết kế của tôi và mang đi bán, tôi không kiện anh, anh còn kêu vất vả mà không biết ngượng à.”
Mặt Cảnh Thần xị xuống gần chạm đất.
“Lại còn bán rẻ như vậy, ngố thật!” Câu nói cuối cùng của Hạ Sơ đã khiến Cảnh Thần đang xị mặt liền nhảy dựng lên la lớn: “Mười nghìn tệ còn ít à. Anh cũng vất vả lắm chứ. Em nhớ phải giới thiệu cho anh mấy người giàu có đó.”
“Biến! Mau đi lau nhà đi!” Hạ Sơ bực bội quát.
Cảnh Thần liền tuân lệnh, ngoan ngoãn đi làm việc nhà.
Có thể hai người đều không nhận ra rằng, cảnh tượng này giống như bao cặp vợ chồng trẻ bình thường vẫn hay cãi nhau, rất ấm cúng và thân mật.
“Vân Hạ Sơ, anh sẽ đến đón em sau giờ làm việc nhé, em thích anh tặng hoa Diên Vỹ hay hoa Thiên Điểu, hình như cả hai đều là loài hoa rất lãng mạn. Phụ nữ mà được tặng chắc chắn sẽ rất thích.” Lúc Cảnh Thần gọi điện đến, Vân Hạ Sơ và An Hinh đang ngồi trong phòng trà uống trà, nói chuyện.
Nghe thấy giọng nói cợt nhả của Cảnh Thần ở đầu bên kia điện thoại, Vân Hạ Sơ liền cau mày từ chối: “Không cần đâu, tôi tự về cũng được, a lô...”
Tuy nhiên, đầu bên kia đã cúp máy, Vân Hạ Sơ nhìn chiếc điện thoại di động, tự nhiên thấy bực: "Đồ heo nên lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây!" Quay đầu sang thì bị An Hinh tò mò hỏi ngay: “Ai vậy, ông xã cậu à?”
Ai ngờ năm phút sau, Ngô Mạt lại xuất hiện trước quầy lễ tân, nhìn thấy Vân Hạ Sơ, liền ngượng ngùng gãi đầu nói: “Chị Hạ Sơ, hôm nay em nghỉ sớm, tiện đường đến đón chị. Chị cứ làm việc đi, em ngồi đây đợi chị.”
Vân Hạ Sơ liền quay ngay về phòng lấy túi xách, nghĩ bụng cứ để con heo đó tiếp tục lên mặt, cô liền báo cáo qua với An Hinh, sau đó quay ra quầy, nói với Ngô Mạt đang ngồi đọc báo trên sofa: “Chị nghỉ rồi, mình về thôi.”
Xuống sân lên xe QQ của Ngô Mạt, Vân Hạ Sơ nói: “Đừng về nhà vội, bọn mình đi ăn cá nướng ở đường Quỹ đã nhé, chính là cửa hàng mà lần trước Đào Đào giới thiệu đó, đi ăn vào giờ này sẽ được phục vụ nhanh.”
“Chị Hạ Sơ, em không làm nhỡ việc của chị đó chứ?” Ngô Mạt có vẻ bất an.
“Không, hôm nay chị cũng không có việc gì, em không đến thì chị cũng định nghỉ rồi.” Vân Hạ Sơ tắt máy, bình thản giải thích.
Ăn cơm xong, Vân Hạ Sơ lại kéo Ngô Mạt đi uống trà một lát, về đến nhà đã là mười rưỡi đêm.
Chiếc Toyota đỗ ở dưới sân.
Mở cửa nhà, phòng khách tối om, rất yên tĩnh, hình như Cảnh Thần vẫn chưa về.
Vân Hạ Sơ cũng hơi thắc mắc, lẽ nào hôm nay con heo ấy không lái xe đi ư?
Lúc quay vào phòng, lại phát hiện ra phòng ngủ của Cảnh Thần đang khép cửa. Ánh đèn lọt qua khe cửa hắt ra ngoài, dỏng tai lên nghe thì thấy loa máy tính đang vọng ra tiếng đánh đấm, chém giết của game Online.
Đắn đo một lát, Vân Hạ Sơ đưa tay gõ cửa, định nhắc hắn không có việc gì đừng đến công ty tìm cô, càng không nên tặng hoa lá làm gì. Thà là cô trả tiền mua hoa cho hắn còn hơn.
Dường như trò game bên trong đã dừng lại, nhưng đợi một hồi, cũng không thấy ai ra mở cửa.
Không biết làm thế nào, Vân Hạ Sơ về phòng tắm rửa rồi đi ngủ.
Cảnh Thần đứng trên ban công, nhìn thấy chiếc QQ đỗ lại, Vân Hạ Sơ và Ngô Mạt vừa cười nói vừa xuống xe. Hắn liền sầm mặt hừ một tiếng, phất tay bỏ về phòng mình, đóng cửa lại bật máy tính lên. Hắn vừa online vừa tìm bạn chơi cùng, đồng thời dỏng tai lên lắng nghe. Hắn nghe thấy Vân Hạ Sơ mở cửa vào phòng, sau khi dọn dẹp một lát liền dừng chân trước cửa phòng mình, sau đó lại có tiếng gõ cửa rụt rè. Hắn cau mày, nhìn lên màn hình phát hiện thấy mình đã tử trận từ lúc nào.
Hắn điên lắm, liền tắt máy bò lên giường.
Tiếng gõ cửa đã dừng lại, bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa. Đột nhiên hắn lại bật dậy ra mở cửa, thấy phòng đối diện đã đóng cửa, nhà vệ sinh có tiếng xả nước vọng ra. Hắn bước đến, đắn đo một hồi lâu, năm lần bảy lượt đưa tay lên định gõ cửa nhưng cuối cùng lại không gõ.
Sáng ra, Vân Hạ Sơ tỉnh dậy, thấy Cảnh Thần đang ngồi bên bàn ăn đủng đỉnh ăn sáng, cô ngần ngừ một lát rồi bước đến. Cảnh Thần ngẩng đầu lên nhìn thấy Vân Hạ Sơ đang đứng trước mặt mình, liền cười rất tươi: “Chào!”
Vân Hạ Sơ sững người, đáp lại: “Xin chào!”
“Em ăn bánh bao hay bánh ngọt?” Thái độ của Cảnh Thần vẫn bình thường, dường như tối qua không hề có chuyện gì xảy ra.
“Bánh ngọt vậy.” Vân Hạ Sơ cũng hơi thắc mắc, không kìm được bèn hỏi: “Hôm qua anh tìm tôi có việc gì à? Tôi có chút việc đột xuất nên phải ra ngoài.” Nói xong, cô lại thấy lời giải thích của mình hơi thừa, nên lại tỏ ra lạnh nhạt đón lấy miếng bánh ngọt và sữa Cảnh Thần đưa cho.
“Chẳng có việc gì cả, em đang nói chuyện việc anh bảo sẽ đến đón em tối qua đó hả? Anh quên không nói cho em biết, hôm qua anh có việc đột xuất nên không đến được.” Cảnh Thần vừa nói vừa cười rất thoải mái.
Tự nhiên Vân Hạ Sơ lại thấy bực mình vô cớ. Cô ăn một mạch hết sạch bánh ngọt, uống hết sữa, lau miệng rồi đứng dậy ra khỏi nhà.
“Hôm nay đúng lúc có thời gian, tiện đường anh đưa em đi nhé.” Cảnh Thần đề nghị rất nhiệt tình.
Vân Hạ Sơ không thèm ngoái đầu lại, lạnh lùng từ chối: “Không cần, cảm ơn!”
Buổi sáng, trong wc của công ty, Vân Hạ Sơ phát hiện ra rằng, chị lao công đang lấy nước vào một chai nước ngọt lớn đã cắt miệng và cắm từng cành Thiên Điểu rất đẹp vào trong chai. Nhìn thấy Vân Hạ Sơ, chị lao công cười với vẻ bẽn lẽn: “Không biết ai ném bó hoa đẹp thế này vào thùng rác ở cổng. Chị thấy đẹp quá nên không nỡ vứt, nhặt cắm vào đây. Em xem, đẹp đó chứ nhỉ?”
“Vâng, đẹp quá!” Vân Hạ Sơ vừa đáp vừa nhớ lại giọng rất cợt nhả của Cảnh Thần trong điện thoại: “Em thích anh tặng hoa Diên Vỹ hay hoa Thiên Điểu, hình như cả hai đều là loài hoa rất lãng mạn.”
Lẽ nào, hắn ta đã đến thật ư?
An Hinh nhìn thấy cô, liền cười tủm tỉm hỏi: “Hôm qua cậu đã chúc mừng sinh nhật cho ông xã của cậu thế nào?”
“Sinh nhật? Cậu bảo hôm qua là sinh nhật của Cảnh Thần ư?” Hạ Sơ sửng sốt.
“Hả? Cậu còn không biết nữa hả? Hôm qua cậu nghỉ sớm thế để đi đâu vậy?” An Hinh thắc mắc.
“Tớ có việc nên về trước. Sao cậu biết là sinh nhật của anh ta?”
“Trời đất ạ, tớ là một người lưu giữ tài liệu của tất cả các nhân vật quan trọng liên quan đến công ty, và cũng đã đặt chức năng thông báo. Cậu tưởng làm sếp dễ lắm à?” An Hinh bĩu môi: “Cậu thật là, kể cả là ký hợp đồng thì cũng là vợ chồng trên danh nghĩa, ngay cả sinh nhật mà cậu còn không biết, chắc là chàng hoàng tử sẽ rất buồn.”
“Ờ! Không đến nỗi, anh ta vẫn vui vẻ mà, sẽ có người tổ chức sinh nhật cho anh ta thôi.” Mặc dù nói vậy nhưng trong lòng Hạ Sơ cũng hơi chạnh lòng.
Tối đến về nhà, Hạ Sơ đi qua cửa hàng bánh ngọt Holiland, dừng chân lại đắn đo một hồi, cuối cùng quyết định đẩy cửa vào mua một chiếc bánh ngọt phủ kem và dâu tây. Khi đến trước cửa nhà, cúi đầu nhìn hộp bánh xách trên tay lại ngần ngừ một lát nữa, thầm nghĩ hay là cứ giả vờ không biết gì cho qua chuyện, nghĩ vậy liền chuẩn bị xách lên phòng 806. Nhưng cô vừa quay đầu thì cửa phòng 706 bật mở. Cảnh Thần thò đầu ra, nhìn thấy Hạ Sơ đang xách hộp bánh, ánh mắt hai người chạm nhau, tự nhiên lại thấy ngượng ngùng.
“Em à! Anh nghe thấy tiếng bước chân của em, tưởng em không mang chìa khóa.” Cảnh Thần tựa lưng vào cửa, nhún vai với vẻ ngại ngùng.
Hạ Sơ cúi đầu nghiêng người bước vào, đặt hộp bánh lên bàn ăn, sau đó giả vờ nói một câu bâng quơ: “Đi qua cửa hàng Holiland, tự nhiên lại thèm bánh ngọt, anh vào ăn miếng cho vui.”
“Ờ! Để anh đi lấy dao và đĩa.” Cảnh Thần quay đầu đi vào bếp, lưng quay về phía Hạ Sơ cười rất khoái chí.
Sản phẩm Truyền kỳ ngọc trai của Ân Y đã được đưa ra thị trường thuận lợi, chỉ chậm một tuần so với bộ sản phẩm Baby cũng thời trang mà Phúc Trạch đưa ra. Hạ Sơ đến đại lý, phát hiện thấy mặc dù sản phẩm mới được niêm yết với giá cao nhưng vẫn bán khá chạy.
An Hinh xúc động nói: “Xem ra bọn mình là tái ông mất ngựa nhỉ. Cứu vãn được bảy mươi phần trăm thiệt hại do sản phẩm bị đánh cắp, còn giải quyết được lô ngọc trai nước ngọt tồn kho. Điều quan trọng nhất là: Truyền kỳ ngọc trai chen chân được vào nhóm sản phẩm đắt tiền. Xem ra bọn mình cũng nên mở một công ty con, tranh phân khúc dòng sản phẩm đắt tiền với Phúc Trạch được đấy, ha ha.”
Cảnh Thần nói: “Hạ Sơ, anh đã xem sản phẩm Truyền kỳ ngọc trai mà bọn em mới tung ra rồi, đắt như thế mà vẫn đông người mua. Hiện nay dường như tất cả phụ nữ ở Bắc Kinh đều vây quanh đại lý của bọn em, tranh nhau chứng minh mình là hạt ngọc trai vậy. Nói thật là em và An Hinh giỏi thật đấy, không cần mời công ty quảng cáo, ôm trọn mọi công việc từ đầu đến cuối.”
“Dĩ nhiên rồi.” Hạ Sơ nằm trên sofa đắp mặt nạ, hờ hững đáp lại lời khen của Cảnh Thần.
“Hạ Sơ, nếu em giỏi giang như vậy thì lúc nào rỗi em cố gắng vẽ vài bộ, anh mang đi bán cho các công ty khác với giá cao hộ em. Lợi nhuận chia cho em bảy phần, còn anh thì ba, không, em tám anh hai.” Cảnh Thần vừa nói, ánh mắt lộ rõ vẻ ranh mãnh.
“Ờ! Ý tưởng hay đó nhỉ, hôm nào tôi sẽ vẽ cho anh.” Hạ Sơ đáp.
“Thật hả, em hứa rồi đó nhé!” Cảnh Thần mừng không tả xiết.
Trước khi đi ngủ, Hạ Sơ vứt mấy tờ giấy cho Cảnh Thần: “Nhớ bán cho được giá đó nhé, đừng quên là anh chỉ được chia hai phần lợi nhuận thôi đấy Nói rồi Hạ Sơ cười tủm tỉm về phòng.
“Nhanh vậy hả!” Cảnh Thần sửng sốt đón lấy.
Trên giấy vẽ la liệt các đống phân với đủ mọi hình dạng, khói bốc nghi ngút.
Vừa tưởng tượng ra nét mặt đần thối của Cảnh Thần, Vân Hạ Sơ lại bò xuống giường cười đau cả bụng.