t: “Ngô Mạt, cậu đáng yêu quá, động phòng, ha ha, buồn cười chết đi được, cậu đừng kéo nữa, ôi, đau bụng quá, ha ha!”
Ngô Mạt tức quá đỏ bừng mặt, mặt sầm xuống hất tay Hạ Sơ ra rồi đi thẳng, Vân Hạ Sơ vội vàng đứng dậy đuổi theo.
Quẹt thẻ vào cửa điện tử, Ngô Mạt cúi đầu đi vào trong, để mặc Vân Hạ Sơ vừa túm tay cậu vừa cười và xin lỗi: “Đừng giận nữa nhé, chị sai rồi! Hê hê!”
Nghe thấy có tiếng nói, người đứng trước cửa thang máy liền quay đầu ra, Vân Hạ Sơ nhìn vẻ hậm hực của Ngô Mạt và cố nhịn cười. Chợt cô ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm phải ánh mắt của người đó, Cảnh Thần. Cô sững người ra một lát, theo phản xạ Vân Hạ Sơ liền buông Ngô Mạt ra.
Cửa thang máy bật mở, Cảnh Thần bước vào, bấm nút đóng cửa thang máy với nét mặt vô cảm.
Ngô Mạt chạy với theo nhưng không còn kịp nữa, mắt anh chàng trân trân nhìn cửa thang máy đóng lại khi chỉ cách mình ba centimet, quay đầu nhìn Vân Hạ Sơ vẫn đứng sững sau lưng, trách: “Nhìn thấy người ta mà không thèm đợi, thấy chưa, anh chàng đó mới không phải là đàn ông!”
“Ờ, không phải là đàn ông!” Hạ Sơ liền hùa theo.
Ngô Mạt đi làm được một tuần thì mua cho mình một chiếc xe QQ nhỏ màu trắng. Lúc ăn tối, anh chàng hào hứng nói với Hạ Sơ: “Từ nay trở đi em sẽ đón chị sau khi hết giờ làm việc.”
Vân Hạ Sơ liền từ chối khéo: “Không cần đâu, quãng đường chị đi làm, tổng cộng chưa đầy ba trạm xe buýt, chị mà đợi em đến khi tan sở còn phiền hơn.”
Đào Đào bước đến cạnh cửa sổ, nhìn chiếc QQ mới đỗ dưới đất, bên cạnh là chiếc xe Toyota việt dã cồng kềnh, bèn cười nói: “QQ đứng cạnh xe việt dã Toyota nhìn trông cute nhỉ.”
“Toyota thì có gì là ghê gớm, đợi em kiếm được tiền rồi sẽ mua chiếc Land Rover lái.” Ngô Mạt tỏ ra không thèm chấp.
Đào Đào giơ chiếc muôi lên gõ đầu Ngô Mạt: “Thôi đi, mua QQ mà còn phải nhờ ba mẹ tài trợ, lại còn đòi Land Rover nữa, nói dóc.”
Bị gõ đầu, Ngô Mạt liền xoa đầu la lớn: “Vì không muốn tiêu tiền của ba mẹ nên mới mua QQ.”
Đào Đào bĩu môi: “Hê! Thế thì cậu giỏi thật đấy!”
“Thôi, hai người đừng cãi nhau nữa, mau ăn cơm đi!” Vân Hạ Sơ ra mặt dàn hòa.
Ngô Mạt hậm hực cúi đầu ăn cơm, không đếm xỉa gì đến Đào Đào nữa.
Đào Đào thè lưỡi với Vân Hạ Sơ, sau đó lại quay sang Ngô Mạt còn chưa hết ấm ức, cười hì hì nói: “Thôi, tôi không chê con QQ của cậu đâu, từ nay cậu đưa đón tôi đi làm vậy.”
“Ê, chị đi đường cầu Tam Nguyên, em đi đường cầu Tử Trúc, không tiện đường đâu.” Ngô Mạt cuống lên.
“Sao cậu lắm ý kiến thế? Gần đây chị đang rơi vào vận đào hoa, thế nên mới tìm một tìm một gã trai an toàn để chơi. Nếu không làm gì đến lượt cậu được đưa đón? Như bình thường, anh chàng lái Land Rover còn phải hẹn trước một tuần ấy chứ.”
“Không đi!” Ngô Mạt kiên quyết từ chối.
Đào Đào đưa tay đón lấy bát cơm cậu, trước lời chống cự của Ngô Mạt, cô chậm rãi nói: “Nếu vậy thì sau này cậu cũng đừng ăn cơm tối do tôi nấu nữa. Cậu đừng kỳ vọng vào Hạ Sơ, từ trước đến nay nàng ấy chỉ ăn để cho no bụng thôi, không có thời gian hầu hạ đại thiếu gia đâu.”
Ngô Mạt nhìn đĩa xương sườn với màu sắc hấp dẫn, nuốt nước miếng, cuối cùng đành phải nghiến răng gật đầu.
Đào Đào vui vẻ đưa bát cho cậu, rồi tự tay gắp một miếng sườn vào bát cậu ta: “Thế mới gọi là ngoan chứ!”
Ngô Mạt nhìn miếng sườn có được do phải cật lực bán sức lao động mà lòng vô cùng chua xót.
Buổi sáng, Vân Hạ Sơ nhìn Ngô Mạt và Đào Đào chí chóe ra khỏi nhà, không kìm được bèn chạy theo dặn dò: “Hai người đi trên đường phải cẩn thận đấy, đừng có cãi nhau trên ô tô.”
Đào Đào quay sang Vân Hạ Sơ nháy mắt, nói: “Yên tâm đi, lên xe tớ sẽ ngủ bù.”
Ngô Mạt ngủ thiếu nửa tiếng, miệng còn đang ngáp, nét mặt rất ai oán.
Đúng lúc An Hinh đến đón Vân Hạ Sơ đến studio, nhìn thấy Ngô Mạt, mắt cô nàng liền sáng lên, ngắm một lượt từ đầu đến chân rồi lắc đầu, kêu ca với Vân Hạ Sơ: “Chàng Đông Gioăng nhà cậu khá đó, chỉ tiếc là thiếu khí chất ngạo mạn.”
Đợi đến khi hai người bước vào studio, họ thấy mấy người mẫu nam và nữ được chọn đã trang điểm xong xuôi và chuẩn bị vào chụp hình thử. Hạ Sơ bước đến cạnh nhiếp ảnh gia, trao đổi nhỏ vài câu, sau đó lại gật đầu với An Hinh. An Hinh vẫy tay, thông báo với bộ phận ánh sáng và người mẫu, ai vào vị trí người nấy.
Đến khi các khâu thử hình gần xong, An Hinh bước đến, đứng cạnh Vân Hạ Sơ, khẽ lắc đầu: “Cô gái có khí chất cao quý đúng là mẫu người mình cần tìm, nhưng người mẫu nam thì chưa đạt yêu cầu.”
Vân Hạ Sơ cảm thấy cô gái trước ống kính có nét gì đó quen quen, dường như cô đã từng gặp cô gái này ở đâu đó, một cô gái rất xinh đẹp, ấn tượng nhưng lại không nhớ đã gặp ở đâu.
“Nếu không có vấn đề gì thì khi kết thúc, tớ sẽ trao đổi thêm với đối tác, để họ xem thế nào.”
“Ừ, cậu vất vả quá!”
“À, Hạ Sơ, có phải gần đây cậu mệt không mà trông cậu mệt mỏi quá.” An Hinh hỏi với giọng quan tâm.
“Ờ! Không sao đâu, dạo này tớ bị huyết áp thấp.” Vân Hạ Sơ xua tay tỏ vẻ không sao: “Tớ ra kia ngồi một lát, ăn miếng socola, cậu để ý nhé.”
Lúc này đây Tô Dĩ Huyên đang đứng trước ống kính, đột nhiên cô nhìn ra phía cửa và mỉm cười mừng rỡ. Vân Hạ Sơ và An Hinh liền nhìn theo ánh mắt cô, có một anh chàng đang đứng tựa người trước cửa, nét mặt nhìn nghiêng, cười rất thờ ơ, các nét không chê được điểm nào. Ánh sáng hắt từ trán xuống đầu mũi và cuối cùng là chiếc cằm hơi hất lên, tạo ra một đường cong khá đẹp.
“Ái chà! Ai vậy nhỉ, chính là anh ta, hoàng tử một trăm phần trăm.” Nghe thấy lời khen ngợi thật lòng của An Hinh, Hạ Sơ chưa kịp nói gì thì An Hinh đã đứng dậy lao thẳng đến đưa danh thiếp: “Chào anh, xin hỏi anh tên gì ạ? Anh có muốn chụp poster cho sản phẩm mới của chúng tôi không?”
Vân Hạ Sơ cau mày, anh chàng này, tại sao chỗ nào cũng gặp?
Cảnh Thần thờ ơ nhìn An Hinh đang cười như nhặt được bảo bối, trả lại cô danh thiếp với nét mặt vô cảm, lắc đầu: “Không có hứng thú.”
Bị từ chối thẳng thừng nhưng An Hinh vẫn không chịu từ bỏ ý định, một chàng hoàng tử đủ tiêu chuẩn như thế này, kiểu gì cũng phải túm lấy. Cô không nghĩ ngợi gì thêm mà quay đầu lại gọi Vân Hạ Sơ đang ngồi trong chỗ tối: “Hạ Sơ, Hạ Sơ, cậu đến nói cho anh ấy biết ý tưởng thiết kế của bọn mình đi.”
Vân Hạ Sơ không còn chỗ nào để trốn, giọng nói oang oang của An Hinh đã thu hút ánh mắt của tất cả mọi người, cô đành phải miễn cưỡng đứng dậy.
Nhìn thấy Vân Hạ Sơ, Cảnh Thần khẽ nhếch mép, mỉm cười kín đáo. An Hinh ân cần giới thiệu: “Đây là nhà thiết kế chính của công ty Ân Y của chúng tôi, chị Vân Hạ Sơ. Chủ đề Đêm hè cổ tích mà công ty chúng tôi đưa ra trong quý này là do chị Vân Hạ Sơ đích thân thiết kế, hình ảnh của anh lại rất phù hợp với những tiêu chuẩn của chúng tôi. Hình như anh cũng có quen với cô gái đang đứng trên sân khấu đúng không? Như thế thì hai người sẽ hợp tác, làm người mẫu cho chúng tôi, chắc chắn sẽ rất ăn ý. Anh suy nghĩ xem sao! Thù lao chúng tôi sẽ trả xứng đáng.”
An Hinh kiên trì nói, nụ cười trên môi Cảnh Thần càng hiện rõ hơn: “Thế thì để cô Vân Hạ Sơ trao đổi với tôi vậy.”
“Được, anh muốn trao đổi với ai cũng được.” An Hinh mừng như bắt được vàng, vội kéo Vân Hạ Sơ lại nói nhỏ mấy câu: “Hạ Sơ, chỉ cần anh ta không đòi hỏi mức thù lao quá kinh khủng, chứ còn anh ta đưa ra điều kiện gì cũng phải đồng ý. Gặp được anh chàng này, đúng là không dễ dàng gì, nếu không tớ còn tính hay là phải sang châu Âu để tìm kiếm một hoàng tử thật.”
Không tìm được cách nào để phản bác, Vân Hạ Sơ đã bị đẩy đến trước mặt gã đàn ông đẹp trai mà cô căm ghét đó. Lúc này cô mới chợt nhớ ra cô gái đó chính là cô bé mình gặp ở dưới sân khu chung cư nhà mình, lúc đó cô còn than thầm rằng sao lại có cô gái xinh như mộng thế này!
“Chào Vân Hạ Sơ, bọn mình ra ngoài tìm một chỗ nói chuyện nhé.” Cảnh Thần khẽ cúi người.
Nhìn chàng hoàng tử một trăm phần trăm trong mắt An Hinh, Vân Hạ Sơ lại nhớ đến sự kiện đen tối nhất trong cuộc đời mình. Tự nhiên trong lòng lại thấy bực, định lên tiếng từ chối, nhưng nét mặt An Hinh tỏ rõ vẻ chờ đợi, thế là cô đành phải kìm chế, khẽ nói: “Vâng.”
Cảnh Thần vẫy tay chào Tô Dĩ Huyên vẫn đang đứng trước ống kính rồi dẫn Vân Hạ Sơ ra ngoài.
“Anh định làm gì?” Vân Hạ Sơ nhìn Cảnh Thần đang cười rất rạng rỡ bằng ánh mắt hết sức cảnh giác.
“Không định làm gì cả, không phải công ty bọn em muốn mời anh chụp poster cho sản phẩm mới đó sao?” Cảnh Thần thôi không cười nữa, xòe tay ra với vẻ vô tội: “Sao vậy, lẽ nào không phải ư?”
“Cái này…” Vân Hạ Sơ có phần lúng túng: “Đúng vậy, anh ra giá đi.”
“Đợi anh nghĩ đã rồi tính sau, em cho anh số điện thoại đi đã.”
Vân Hạ Sơ miễn cưỡng viết lại số điện thoại cho Cảnh Thần, nhìn anh ta gấp mảnh giấy đút vào túi, sau đó huýt sáo nói: “Tiếp theo đây, em mời anh đi ăn cơm chứ.”
“Tôi mời anh?” Vân Hạ Sơ sửng sốt.
“Lẽ nào công ty bọn em không có thiện chí mời anh sao?”
Ngọn lửa trong lòng Vân Hạ Sơ mỗi lúc một bốc cao hơn, mỗi lúc một cảm thấy thật không thể hiểu nổi An Hinh lại phát hiện ra cái gọi là vẻ quý tộc trên khuôn mặt gã đàn ông lưu manh này.
Hoàng tử? Xí!
Cô cố gắng giữ nét mặt bình tĩnh, gật đầu. Cảnh Thần không hề khách khí khi đưa Vân Hạ Sơ đến một nhà hàng gần Ung Hòa Cung. Hai người ăn xong, liếc nhìn tờ hóa đơn một nghìn nhân dân tệ, Vân Hạ Sơ bình thản trả tiền, cô đang định bắt xe về nhà thì chạm phải ánh mắt khiêu khích của Cảnh Thần, cô đành nghiến răng leo lên chiếc xe việt dã của anh ta.
“Đi uống rượu nhé, anh mời em.” Qua gương chiếu hậu, Cảnh Thần nhìn thấy khuôn mặt lạnh như tiền của Vân Hạ Sơ, đột nhiên anh chàng cười rất ranh mãnh ghé sát vào cô: “Sao lại nghiêm mặt như vậy, mình đã từng cởi mở hết với nhau rồi cơ mà. Anh còn nhớ hôm đó em rất nhiệt tình.” Hơi thở của anh ta nóng bỏng, phả nhẹ vào dái tai cô. Vân Hạ Sơ luống cuống, tự nhiên thấy người cứng đờ.
Ánh đèn trong quán bar rất mờ ảo. Vân Hạ Sơ ngồi đờ như khúc gỗ bên Cảnh Thần đang rất thoải mái, nhìn anh ta thỉnh thoảng lại trêu chọc các cô gái đẹp, trong lòng cảm thấy vô cùng khinh bỉ loại người này: “Bán rẻ dung nhan, thật không biết thế nào là xấu hổ.”
Nhìn Vân Hạ Sơ chẳng mấy chốc đã uống hết hai ly rượu Rum, Cảnh Thần thầm lắc đầu, và thế là đứng dậy khoác vai Vân Hạ Sơ: “Đi thôi, anh sợ em uống nhiều quá, không có tiền trả.”
Đồ hà tiện! Vân Hạ Sơ rủa thầm, nhưng chân vừa chạm đất, mắt đã hoa lên, vội túm chặt lấy cánh tay Cảnh Thần.
“Lên nhà anh chứ?” Cảnh Thần đỡ Vân Hạ Sơ xuống xe, đặt tay trên eo cô, xoa nhẹ, giọng toát lên một vẻ rất cám dỗ.
Gió đêm thổi tới, lúc này Vân Hạ Sơ mới cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút, phát hiện thấy mình đã đến sân khu chung cư, liền vội lắc đầu quầy quậy: “Không lên.”
“Thôi được, để anh đưa em lên nhà.”
Ngô Mạt ra mở cửa, nhìn thấy Vân Hạ Sơ mặt đỏ bừng dựa vào người Cảnh Thần, lập tức bước đến kéo cô vào lòng mình, kiểm tra một lượt kỹ càng từ đầu đến chân, quần áo vẫn tạm gọi là chỉnh tề, đầu tóc không rối lắm, về cơ bản không có gì là bất thường, lúc này mới yên tâm để chuẩn bị chất v