thế là, trước sự dẫn đường của nguyên tắc này, Vân Hạ Sơ đã ngồi lên chiếc Focus của anh chàng tiến sĩ kinh tế. Trên đường đi, anh tiến sĩ này liên tục ngoảnh đầu sang nhìn Vân Hạ Sơ ngồi trên ghế phụ, cười rất thân thiện, dường như đang vắt óc để tìm chủ đề gì đó để nói chuyện.
Không nỡ lòng nhìn người khác rơi vào tình thế khó xử, thế là Vân Hạ Sơ liền chủ động hỏi về tình hình kinh tế hiện nay. Chủ đề này cũng được coi là cho anh chàng tiến sĩ kinh tế cơ hội để thể hiện mình. Trên đường đi, nước miếng trong miệng anh tiến sĩ văng từng chùm. Hết chuyện khủng hoảng kinh tế lại chuyện giá nhiên liệu, hết lạm phát lại nói đến chiến tranh tiền tệ, đặc biệt khi nghe đến cách đầu tư tài chính của Vân Hạ Sơ là gửi tiết kiệm vào ngân hàng, nét mặt anh chàng lộ rõ vẻ đau khổ. Điều ấy khiến Vân Hạ Sơ có cảm giác rằng, cách đầu tư tài chính của cô thật thiển cận.
Đợi đến khi Vân Hạ Sơ xuống xe, Trần Khởi Hàng đã thiết kế cho cô một phương án đầu tư tài chính rất tỉ mỉ, bảo hiểm, quỹ, cổ phiếu, vàng, rất đâu vào đó. Điều này khiến Vân Hạ Sơ rất hổ thẹn.
Lúc chia tay, anh chàng tiến sĩ mới xoa xoa tay, cười bẽn lẽn nói: “Hạ Sơ, không biết em họ anh đã bao giờ kể với em về anh chưa. Anh là Trần Khởi Hàng, ba mươi tư tuổi vẫn đang độc thân, làm việc ở ngân hàng. Anh có thể hẹn em ngày mai đi ăn tối được không?”
Trên đường đi, Vân Hạ Sơ cảm thấy anh chàng này đầu óc mọt sách quá, đang nghĩ xem nên từ chối thế nào cho khỏi mất lòng, không đến mức để mất mặt Tiền Duyệt.
Đúng lúc này cô nhìn thấy Cảnh Thần từ trong tòa nhà đi ra, áo phông bó, quần soóc lửng, nhìn Vân Hạ Sơ với ánh mắt vô cảm rồi nghiêng người đi ra, theo sau là một hot girl chẳng kém gì Đào Đào. Cô nàng có mắt bồ câu, mặt trái xoan, nhưng rõ ràng là trẻ hơn Đào Đào rất nhiều. Khi đi ngang qua Vân Hạ Sơ, hot girl liền gật đầu mỉm cười. Ngay lập tức, ánh đèn mờ ảo chợt bừng sáng lên. Vân Hạ Sơ than thầm, thật đúng là một bông hoa mùa hạ!
“Thay đàn ông còn nhanh hơn thay áo.” Giọng Cảnh Thần không to không nhỏ, vừa đủ để cho Vân Hạ Sơ nghe thấy, cơn giận liền bốc lên đầu.
Và thế là, cô không nghĩ gì thêm mà nói ngay: “Vâng, sáu rưỡi tối mai nhé, hẹn gặp anh ở quảng trường Phong Liên trên đường Triều Ngoại.”
“Hả? Ừ! Thế thì tốt quá!” Anh chàng tiến sĩ kinh tế mừng rối rít, cuối cùng còn nói thêm một câu: “Cảm ơn em, cảm ơn em!”
Tạm biệt anh chàng tiến sĩ, Vân Hạ Sơ uể oải bước vào thang máy, trong lòng tự nhiên cảm thấy vô cùng bực bội.
Cô đã làm gì? Chỉ vì câu nói của gã đó mà đầu óc lại u mê, đồng ý hẹn hò với anh chàng tiến sĩ? Không dưng không cớ lại giận anh ta làm gì. Xét cho cùng cũng chỉ là gã đàn ông đã từng lên giường với mình một lần mà thôi, nhìn cũng đẹp trai, thỉnh thoảng nghĩ lại cũng thấy trong lòng xao xuyến khó tả. Cái gọi là cuộc gặp gỡ màu hồng, chỉ là như vậy mà thôi. Hơn nữa, thời buổi này hai bên chơi trò chuyện tình một đêm, ngay cả tên tuổi cũng chẳng ai buồn hỏi, có ai nhớ dai như mình đâu.
Sau bữa trưa ngày hôm sau, dịch vụ điện hoa đã mang đến một bó hồng cực lớn. Vân Hạ Sơ nhìn thiệp thì thấy hoa là do anh tiến sĩ tặng, ký tên rồi nhận. Nhìn bó hồng nở rộ, Vân Hạ Sơ khẽ cau mày. Cô vốn là người trầm tính, đúng là chưa quen với hành động tặng hoa cao cấp, vì thế trong đầu bắt đầu tính toán xem nên giải thích thế nào với anh tiến sĩ về sự phiền toái này.
Sáu giờ tối, Vân Hạ Sơ đến điểm hẹn đúng giờ, hai người vào ăn tối ở một nhà hàng ăn của Hồng Kông.
Có thể nhận thấy, tối hôm nay Trần Khởi Hàng ăn mặc rất chỉn chu, chiếc áo sơ mi kẻ cộc tay màu xanh nhạt được là rất phẳng phiu, giày da bóng lộn, tóc xịt gôm rất gọn gàng, nhưng trong lòng Vân Hạ Sơ lại cảm thấy rất bực bội.
Trần Khởi Hàng gọi nhân viên phục vụ đến và cao giọng gọi mấy món có tiếng của nhà hàng. Vân Hạ Sơ định bảo hai người ăn không hết, nhưng thấy đã có mấy người trong nhà hàng nhìn bọn họ, thế nên cô lại không nói gì nữa.
Đồ ăn được mang đến, anh tiến sĩ vừa gắp đồ ăn vừa phàn nàn: “Món nguội này đắt quá, sáu mươi tám tệ mới được đĩa nhỏ xíu thế này. Nếu đến quán ăn nhỏ thì tha hồ ăn. Vừa nãy em không xem thực đơn, rượu vang của bọn họ không hiểu thế nào mà bán một nghìn tám trăm tệ.”
Vân Hạ Sơ cố chịu đựng thêm lần nữa và không nói gì.
Thấy Vân Hạ Sơ không nói gì, anh tiến sĩ liền cười trừ, ngừng một lát, lại nhớ ra chuyện Vân Hạ Sơ không đầu tư gì. Thế là anh chàng lại bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu quỹ mà ngân hàng bọn họ mới đưa ra gần đây, lần lượt giới thiệu trên các phương diện nền tảng thị trường, kiểm soát độ rủi ro, lãi suất. Vân Hạ Sơ cố gắng kìm chế nỗi chán ngán trong lòng, vẫn giữ nụ cười trên môi, ăn mà không hề thấy ngon.
Lúc Cảnh Thần xuất hiện, Vân Hạ Sơ đã ngán đến tận cổ, đang tính toán xem tìm cớ gì để nhanh chóng thoát thân.
Anh ta bước tới, trên môi nở một nụ cười hút hồn quen thuộc, theo phản xạ, Vân Hạ Sơ liền nhìn sang bốn phía xung quanh. Cô và anh chàng tiến sĩ ngồi trong góc, xung quanh không có ai, cuối cùng cô hiểu ra là anh ta đang đi về phía mình. Bất giác Vân Hạ Sơ ngồi thẳng người lên, đầu óc hết sức căng thẳng.
Cảnh Thần đến gần, điềm nhiên ngồi xuống cạnh Vân Hạ Sơ, cũng không buồn nhìn Trần Khởi Hàng, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt oán trách: “Bà xã, em đừng gây chuyện nữa, về nhà thôi. Anh sẽ không trách việc em hẹn hò với gã đàn ông khác đâu.”
Vân Hạ Sơ sững người, khuôn mặt Cảnh Thần cách cô rất gần, làn da rất mịn và bóng. Một hồi lâu Vân Hạ Sơ mới trở về được với thực tại, cô ngửa mặt lên, định nói: “Ê! Anh có bị tâm thần không đấy!” Nhưng Cảnh Thần không cho cô cơ hội, trước khi cô lên tiếng, anh ta đã hôn cô, trước mặt Trần Khởi Hàng, một nụ hôn rất mãnh liệt.
Mặt anh tiến sĩ tái dại.
Vân Hạ Sơ cảm thấy không khí trong phổi bắt đầu loãng dần, cô cố gắng đẩy Cảnh Thần ra.
Theo đà, đôi môi Cảnh Thần liền lướt từ má xuống tai cô, hơi thở nóng bỏng: “Bà xã, mình về nhà thôi, anh đã mua cho em chiếc áo con mà lần trước em thích, mau về nhà mặc cho anh xem có đẹp không.”
“Choang!” Anh tiến sĩ gạt chiếc cốc thủy tinh trước mặt vỡ tan tành, hầm hầm bỏ đi.
Vân Hạ Sơ cười đau khổ, vừa nãy còn vắt óc tính toán xem nên từ chối anh chàng tiến sĩ thế nào cho lịch sự, giờ thì khỏi cần nữa.
Thanh toán bữa ăn hết hơn bốn trăm tệ, bị Cảnh Thần tống lên ghế phụ. Đột nhiên Vân Hạ Sơ cảm thấy rất mệt, vừa nãy ăn cơm với anh chàng tiến sĩ đã không vui, hiện giờ càng không biết phải nói gì với người đàn ông đang ngồi bên cạnh này. Cô gần như không biết gì về anh ta, chỉ biết anh ta tên là Cảnh Thần, ở phòng 706. Họ đã từng có một lần tình cờ tiếp xúc thân mật, chỉ có bấy nhiêu mà thôi.
Nói thẳng ra, ở cái đô thị phồn hoa này, có bao nhiêu người xa lạ đã từng tiếp xúc thân mật với nhau như anh ta và cô? Có lẽ là do nhịp sống đô thị quá căng thẳng, mọi người đều muốn giải tỏa áp lực. Thế là chuyện lên giường với người lạ nhanh gọn, tiện lợi như việc ăn một món đồ ăn nhanh, ngay cả bát đũa cũng không phải thu dọn. Nhưng anh ta và cô, chỉ đơn thuần là vô tình mà thôi, chẳng có gì phải lưu luyến.
Về đến sân, không đợi Cảnh Thần đỗ hẳn xe lại, Vân Hạ Sơ tự mình xuống xe đi thẳng lên tầng. Cô nghĩ, anh ta và cô vẫn nên là những người xa lạ thì hơn.
Đúng là cô đang rất muốn lấy chồng, nhưng cô không muốn lấy một anh chàng đẹp trai như diễn viên điện ảnh. Cô chỉ muốn có một cuộc hôn nhân chân thực, giản dị, một người chồng nhìn lâu cũng không chán. Cô có thể yên tâm gửi gắm cuộc đời cho người đàn ông ấy, cô không muốn cuộc đời sau này của mình suốt ngày phải đối phó với người thứ ba.
Khi Hạ Sơ chưa đầy hai tuổi, ba mẹ cô đã qua đời trong một vụ tai nạn ô tô, may mà còn có ông ngoại. Ông ngoại chiều chuộng cô như chiều chuộng một nàng công chúa nhỏ. Sở thích lớn nhất của ông ngoại hồi trẻ là sưu tầm đồ cổ, đồ ngọc, nhưng thời kỳ Cách mạng văn hóa bị người ta tố cáo, bao tâm huyết suốt già nửa đời người của ông đã bị Hồng vệ binh đập nát. Từ đó trở đi những năm tháng tuổi già chỉ nuôi chim, trồng cây cảnh giết thời gian mà thôi, không bao giờ nhắc đến chuyện sưu tầm nữa.
Hạ Sơ có một bác và một cậu, mẹ cô là con thứ hai trong nhà. Thời còn trẻ, bác cả là người đẹp trai nhất trong gia tộc, lần đầu tiên đọc đến câu thành ngữ “ngọc thụ lâm phong”, người đầu tiên hiện lên trong đầu cô chính là bác cả. Nhưng bác cả suốt ngày thích trêu hoa ghẹo nguyệt, nhàn cư vi bất thiện. Ông ngoại không quản lý được, bệnh tim thường xuyên tái phát vì quá bực con. Vì thế nên Hạ Sơ rất dị ứng với những anh chàng đẹp trai.
Buổi sáng gặp trợ lý Tiền ở phòng trà, Vân Hạ Sơ ngượng ngùng định giải thích chuyện ăn cơm với anh tiến sĩ. Nhưng cô chưa kịp mở miệng, trợ lý Tiền đã bước tới, cười với vẻ biết lỗi: “Chị Hạ Sơ, em thật là ngại quá. Cái anh chàng Trần Khởi Hàng này chẳng có con mắt gì cả, anh ấy nói là cảm thấy tính cách hai người không hợp nhau, bảo em nói với chị rằng thôi vậy.”
Vân Hạ Sơ sững người ra một lát, ngay lập tức đã hiểu ra vấn đề chắc là do anh chàng tiến sĩ thấy mất mặt nên nói trước là anh ta không ưng mình. Haizz! Như thế cũng tốt, đỡ phải mất công giải thích, cô liền mỉm cười: “Không sao cả, người như anh ấy, chắc sẽ tìm được cô trẻ hơn.”
Trợ lý Tiền liền bĩu môi: “Thôi đi chị, mọt sách như vậy còn định tìm thế nào nữa? Em thực sự cảm thấy rằng, nếu so với chị anh ấy đã trèo cao! Ai ngờ anh ấy lại… thôi, coi như anh ấy không có diễm phúc, chẳng buồn quan tâm đến anh ta nữa. Thôi em ra trước đây.”
Vân Hạ Sơ nhẹ nhàng đổ bột cà phê vào lưới lọc, vừa rót nước vừa không nhịn được cười. Cũng có thể là do đọc nhiều sách, con người tự nhiên bảo thủ hơn.
Hương cà phê dần dần tỏa khắp phòng trà, Vân Hạ Sơ vừa ngâm nga một bài hát với tâm trạng vui vẻ vừa rót sữa vào cốc. Đúc lúc này, điện thoại di động lại đổ chuông, không ngờ lại là điện thoại của anh chàng tiến sĩ.
Cô cũng hơi ngạc nhiên.
Trong điện thoại, giọng anh tiến sĩ rất nhẹ nhàng, không nhắc gì đến chuyện tối qua, mà nhiệt tình giới thiệu với Vân Hạ Sơ rằng mình đã lên cho cô một phương án đầu tư tài chính rất phù hợp với điều kiện của cô. Anh tiến sĩ đã tập trung giới thiệu một sản phẩm tài chính mà ngân hàng của anh mới đưa ra gần đây. Vân Hạ Sơ nghe anh tiến sĩ gõ bàn phím lách cách ở đầu bên kia điện thoại, nhiệt tình tính toán mức lãi suất, hưởng lợi như đang nghe sách trời. Cuối cùng anh chàng vẽ ra cho cô một cái bánh lớn, nếu đầu tư năm mươi nghìn nhân dân tệ, sau năm năm có thể sẽ có hai trăm nghìn nhân dân tệ.
Từ trước đến nay Vân Hạ Sơ không bao giờ tin vào chuyện có miếng bánh ngon từ trên trời rơi xuống. Nhưng cô lại ngại không dám làm anh tiến sĩ mất mặt, nghĩ gửi tiền vào ngân hàng cũng thế, chuyển đổi có khi lại vớ được miếng ngon nào cũng hay.
Và thế là, kết quả cuối cùng của cuộc gặp gỡ nhờ mối lái của Vân Hạ Sơ là hóa đơn thanh toán bữa ăn hơn bốn trăm nhân dân tệ và sản phẩm tài chính trị giá năm mươi nghìn nhân dân tệ mà cô không biết là sản phẩm gì.