Hai tên môn thần ở Nhất Thanh hiên nhìn thấy Thừa Diệp vừa bịt mũi vừa chạy, lập tức tiến tới hỏi thăm, không ngờ khuôn mặt tuấn tú kia dĩ nhiên lại đỏ bừng, ho nhẹ một tiếng, “Ta không sao!” Sau đó lập tức bước nhanh về phía trước, nhưng rồi lại xoay người trở lại nói, “Ta muốn ở một mình, không cho bất cứ ai vào quấy rối.”
“Vâng.” Tề Tâm, Tề Lực tuy rằng đồng thanh trả lời, nhưng lại liếc mắt nhìn nhau, chủ tử đỏ mặt? Có không? Kia chính là bối lặc gia vừa cuồng ngạo vừa xấu tính của bọn họ?
Thừa Diệp rất nhanh trở vào trong phòng, cầm lấy một cái khăn mặt lau máu trên mũi, lại quay về nằm trên giường, thế nhưng vẫn liên tục thở hổn hển, hắn thật sự không thể tin rằng bản thân mình vì thấy Tình Tâm lõa thế mà chảy máu mũi, tuy rằng sắc tính cũng…
“Chủ tử, thiếu phúc tấn nói muốn gặp ngài.”
Ngoài cửa đột nhiên truyền tới giọng của Tề Tâm.
“Không gặp.” Hắn rầu rĩ trả lời.
“Vâng.”
Nhưng không bao lâu sau, đổi lại là Tề Lực đến nói, “Thế nhưng thiếu phúc tấn nói là ngài tìm thiếu phúc tấn trước.”
Không sai, nhưng hắn bây giờ làm sao có thể gặp nàng? Ngoại trừ chảy máu mũi ra, còn có một chút kích động!
“Ta nói là không gặp!” Hắn tức giận rống lên một tiếng.
“Vâng.”
Qua một lúc sau, lại có một âm thanh khác xuất hiện, “Ngươi bị thương à? Bọn họ nói ngươi chảy máu mũi? Ngươi để ta vào xem đi.” Giọng điệu Tình Tâm hết sức lo lắng.
Chết tiệt, bọn chúng khi nào lại lắm mồm như vậy? “Ta không sao.” Giọng nói hắn khô khốc.
“Vậy tại sao lại không gặp ai á?”
Còn không phải vì nàng sao! Đôi mắt hắn vừa được phục hồi như cũ, nàng lại lập tức cho hắn dụ hoặc lớn như vậy, hắn chịu sao nổi chứ.
“Để ta vào xem đi, ta nói cho ngươi biết, nếu không phải bọn họ cản ta, ta đã sớm phá cửa xông vào rồi, ngươi nếu không bảo bọn họ tránh ra, ta liền đánh nhau với bọn họ.”
Nàng không bỏ qua thì không được sao? Hắn cắn môi, dùng khăn mặt tiếp tục lau mũi, máu tựa hồ đã nhạt đi rất nhiều, hắn ngồi dạy đem khăn ném vào trong ngăn tủ, lúc này mới đi ra mở cửa, khuôn mặt tuấn tú nhíu lại thật chặt nói, “Thấy rồi chứ?”
Nàng ngẩng đầu lên, quan sát hắn từ trên xuống dưới, “Không sao á, ngươi thế nào lại chảy máu mũi vậy?”
Không hỏi thì thôi, đến khi hỏi tới, trong đầu hắn lại hiện lên thân thân thể mỹ lệ của nàng, trong nháy mắt, hắn lại thấy có một luồn khí nóng xông tới mũi, không cần suy nghĩ, hắn không để ý tới nàng đóng sầm cửa lại, suýt chút đánh vào cánh mũi của nàng.
“Ngươi làm gì vậy? Ta rất thích cái mũi của mình đó nha!” Nàng thở phì phì kêu to.
“Quên đi!” Hắn cố hết sức rống lên một cái, máu mũi chảy càng lúc càng nhiều.
Nàng xoa xoa cái mũi suýt chút bị đụng trúng, “Đúng là xú gia hỏa âm dương quái khí (kỳ quặc) mà!”
Hắn cúi đầu nhìn vết máu trên tay, chết tiệt, có phải hắn đúng là lâu rồi không có nữ nhân không?
Tiếp đó vài ngày, trên dưới sơn trang đều biết bối lặc gia có gì đó là lạ, mỗi khi đối mặt với thiếu phúc tấn, bối lặc gia liền xoay đầu sang chỗ khác, nhưng vấn đề là bối lặc gia đâu có nhìn thấy thiếu phúc tấn đâu, còn nữa, nếu thiếu phúc tấn đang từ đằng xa đi tới, bối lặc gia giống như thấy nàng, từ đằng xa đã lập tức rẽ lối khác mà đi, nói chung là không đụng mặt.
Không chỉ có bọn hạ nhân cảm thấy kỳ quái, ngay cả Tình Tâm cũng có chút buồn bực, nàng đi hỏi Tề Tâm, Tề Lực, Hà tổng quản, Lâm di, thậm chí đi hỏi cả Đỗ Kiều Tuyên cả ngày không bước ra khỏi cửa ở Đông Sương phòng, đương nhiên, còn có Thạc Nhân mà nàng đang bí mật tiến hành huấn luyện, có phải trên người nàng có mùi gì là lạ hay không? Nếu không thì Thừa Diệp làm sao trốn nàng chuẩn xác đến vậy?
Nhưng ai nấy đều lắc đầu, trên người nàng lúc nào cũng tỏa hương thơm ngào ngạt, nào có mùi lạ gì đâu.
Nếu người khác không thể cho nàng đáp án, nàng thẳng thắn đi hỏi Thừa Diệp.
“Ngươi đang tránh mặt ta sao?”
“Ta có thể tránh không?”
Đúng nha! Điểm kỳ quái chính là điểm này đó, nàng thở dài, “Chắc là không thể, nhưng sao ngươi có thể trốn chuẩn như vậy, giống như là nhìn thấy ta.”
Thừa Diệp trấn định khuôn mặt đang hoang mang của mình, kỳ thực không phải là hắn trốn. Mà là mỗi khi nghĩ đến việc hắn nhìn thấy vó người xinh đẹp lõa thể của nàng mà còn không bỏ đi, chuyện hắn khôi phục thị lực càng khó lòng mở miệng, cảm giác đó, giống như hắn đang khinh bạc nàng, cũng vì vậy mà xấu hổ với nàng…
“Sao lại không nói? Mấy ngày nay ngươi cũng không gọi ta đến thư phòng đọc sổ sách, hóa đơn xuất hàng cho La Nhĩ chẳng phải còn chưa viết xong sao? Ta không viết thì ai viết?”
Trong đôi mắt đen của hắn có chút mâu thuẫn, kỳ thực, nàng là thê tử của hắn, hắn đối với nàng có dục vọng thì có tội tình gì? 0?)
Hắn vẫn không nói lời nào, khiến Tình Tâm có chút tức giận, “Nếu như – ta nói là nếu như, ngươi thật sự không cần tới ta nữa, vậy thì đồng ý chuyện ta từng đề cập với ngươi đi, ta muốn về Bắc Kinh thăm bằng hữu.”
Vốn dĩ, nàng chính là vì hắn mà hi sinh giấc mơ hàng hải của mình, nếu hắn đã không cần nàng, nàng cứ tiếp tục theo đuổi ước mơ đi.
Hắn sao có thể không cần nàng? Hắn vô cùng cần nàng, nhưng nếu hắn đột nhiên muốn nàng, nàng sẽ không sợ hãi sao?
“Đến thư phòng đi.” Nhưng hắn sẽ không “làm chuyện xấu” với nàng, trừ khi nàng biết được mắt hắn đã nhìn thấy, như vậy mới công bằng với nàng.
Đây là đáp án gián tiếp nói hắn cần nàng sao? Đúng là một kẻ không dứt khoát mà, bất quá, nàng đang rất hài lòng, bởi vì cảm giác được hắn cần thật sự rất tốt!
**********************
Ánh nắng ấm áp, Đỗ Kiều Tuyên lẳng lặng chăm chú nhìn hình ảnh ngược của mình trong nước hồ ở hoa viên, chỉ chốc lát sau, Thạc Nhân đã đến bên người nàng, khuôn mặt tuấn tú thẹn thùng thấy rõ.
Nàng không biết hắn gần đây là bận cái gì, trước đây hắn luôn đảo qua đảo lại bên cạnh nàng, nhưng gần đây rất ít thấy, mà nàng phải thừa nhận rằng, thiếu vắng hắn bên người, lại khiến nàng có một cảm giác cô đơn không sao hiểu được.
“Nàng có tâm sự?”
Nàng vừa lắc đầu, sau đó lại gật đầu.
Thạc Nhân nhớ tới bài dạy đặc biệt mà gần đây tẩu tử mới dạy cho hắn – phải chủ động quan tâm, phải hỏi han ân cần, hắn liền hít một ngụm khí, “Ta có thể nghe một chút không?”
Nàng buồn bã thở dài, xoay người lại nhìn hắn, “Hôn sự tuy rằng đã dời lại một năm, nhưng sau đó sẽ thế nào?”
Trong lòng hắn hiểu rõ, trái tim nàng vẫn ở trên người đại ca, thời gian một năm vẫn không thể giải quyết vấn đề.
“Thế nhưng, ca cùng tẩu tử gần đây tiếp xúc càng lúc càng nhiều, theo tính tình của ca, ca nhất định đã có cảm tình đặc biệt với tẩu tử.”
“Cho dù ta không rời khỏi Đông Sương, nhưng Lâm di cũng đến nói với ta một số việc, không cần ngươi nhắc nhở.”
Nàng vẫn còn đố kỵ, càng lúc càng mong chờ, nhất là khi nghe nói có một thời gian Thừa Diệp lẫn tránh Tình Tâm, nàng không khỏi mong chờ tình hình đó hãy cứ tiếp tục duy trì, nhưng rốt cuộc lại để cho nàng thất vọng, càng không ngờ tình cảm hai người họ sau đó lại có xu hướng nhanh chống ấm lên như vậy, ai nấy đều nhìn ra được sự nuông chiều của Thừa Diệp đối với Tình Tâm, mà tâm tình hắn cũng rất tốt.
Tình Tâm muốn đi ngắm thuyền, hắn lập tức cùng nàng đi, hơn nữa còn liên tiếp đến bến tàu mấy ngày liền, tuy rằng hắn nói là muốn đến đó xem tình hình chuyến hàng của La Nhã, nhưng sao hắn lâu nay không làm chuyện này?
Từ sau khi mắt hắn không nhìn thấy được, đều là do Hà tổng quản đến cửa hàng dò xét, hắn căn bản không lộ mặt ở ngoài, cho nên theo nàng thấy, hắn căn bản là đang sủng ái Tình Tâm.
Hơn nữa hắn đôi khi còn ở trước mặt người khác mà nắm tay nàng, thậm chí còn ôm Tình Tâm, nghe thấy những chuyện này, nàng thực sự rất đố kỵ, thế nhưng nàng không có cách nào ghét Tình Tâm được, nàng rõ ràng có thể ở lại hoàn toàn đều nhờ cả vào Tình Tâm, hơn nữa nếu có món nào ngon, hay trò biểu diễn Tây Dương nào đó, Tình Tâm cũng không hề keo kiệt bảo Tiểu Liễu đưa đến tặng nàng…
“Kiều Tuyên, kỳ thực- ”
“Ta muốn trở về phòng, xin lỗi.”
Thạc Nhân kinh ngạc nhìn nàng kéo váy xoay người bỏ đi, hắn – hắn sao lại không nói thành lời được a? Hắn muốn nói cho nàng biết, hắn nguyện ý chăm sóc nàng cả đời mà…
*************************
Thừa Diệp không xác định được yêu có phải là cảm giác này? Nhưng hắn thật sự muốn giấu Tình Tâm việc bản thân mình đã khôi phục thị lực.
Bởi vì nàng không biết được hắn nhìn thấy nàng, cho nên khi nàng đút điểm tâm vào miệng hắn, hắn nhìn thấy nụ cười đắc ý phi thường của nàng, những khi nàng xoa xoa mặt hắn, dáng vẻ lại càng vô cùng nghịch ngợm, đương nhiên, khi nàng chíp chíp oa oa đọc tiếng Tây Dương, lại bày ra bộ dạng vô cùng mất hứng… Còn có, khi nàng thay hắn chăm chú ghi lại sổ sách cùng phê duyệt những chuyện quan trọng thì biểu tình lại rất khả ái, lúc thì phản đối, lúc thì nhăn mặt, còn bắt nạt hắn không nhìn thấy, chỉ vào mũi hắn cùng với khuôn mặt tươi cười giảo hoạt nhép miệng mắng hắn.
Mỗi một ngày qua đi, hắn càng lúc càng không vội cho nàng biết chuyện hắn đã sáng mắt, bởi vì hắn khát vọng được trông thấy tất cả tính cách của nàng, muốn trong một thời gian ngắn hiểu rõ nàng.
Mà theo tình hình hiện nay thì, hắn đã động lòng rồi, đã thích rồi, hắn càng hiểu rõ Tĩnh Vũ tại sao nói hắn lãng phí của trời.
Cho nên hắn đôi khi vờ như lơ đãng chạm đến tay nàng, thậm chí còn ôm nàng, nhưng nàng luôn xấu hổ né ra, tâm tình hắn vô cùng phức tạp, nàng đã là thê tử của hắn, hắn cho dù có muốn nàng cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nhưng trong lòng hắn cũng có một loại chấp nhất không hiểu vì sao, hắn hi vọng nàng đối với hắn cũng có cảm giác như hắn đối với nàng, sau đó mới ôm nàng…
“Gia, mặt ngươi sao lại căng thẳng như vậy?”
Trong thư phòng, Tình Tâm đang viết thư cho La Nhã, sau đó lại sắp xếp ngày hàng hóa lên thuyền cùng những mặt hàng nhỏ kèm theo, liên tục viết mấy loại sổ sách, viết đến tay nàng đã muốn mỏi cả rồi, thế nhưng – nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú đang siết chặt của Thừa Diệp, nàng không nhịn được buông bút, đưa tay xoa xoa mặt hắn.
Chỉ là hắn trái tránh, phải tránh, làm sao cũng tránh được tay nàng, nàng không buông tha tiếp tục tấn công mấy đợt, nhưng hắn tựa hồ giống như nhìn thấy, mặc kệ nàng phải trái công kích thế nào, hắn đều thành công tránh được.
“Haiz!” Nàng mệt mỏi thở dài một tiếng, rồi lại bật cười, “Xem ra huấn luyện xong rồi, ngươi đã biết làm sao tránh được ta.”
Hắn nhìn nàng cười cười, nhưng trong nháy mắt, nàng lại xảo quyệt đột kích thành công, khuôn mặt hắn bị nàng xem như bột mì nhéo nhéo mấy cái, một đôi mắt nâu rạng rỡ sáng lên lóng lánh mê người, hắn nhìn đến ngây dại, cuối cùng tùy ý mặc cho nàng phải nhéo trái kéo.
“Tốt rồi, sắc mặt hồng nhuận, xem ra càng tuấn tú.” Nàng thỏa mãn buông tay, tỉ mỉ đánh giá khuôn mặt tuấn tú của hắn, “Ngươi có biết gần đây mình ít khi phát giận lắm không?”
Hắn lắc đầu, nhìn theo ngón tay nàng đang ở cách mặt hắn không xa, đang phác họa khuôn mặt hắn.
“Ngươi thích khuôn mặt của ta sao?”
“Á?” Nàng nhất thời ngừng động tác, đầu tiên là buồn bực, nhưng cuối cùng lại nở nụ cười, nàng đang nghĩ cái