ng hướng, cho nên bọn họ rất nhanh trở lại sơn trang.
Vừa bước vào phòng khách, liếc mắt đã thấy Đỗ Kiều Tuyên khóc sướt mướt trên ghế.
Nghe Lâm di nói, bọn họ ra ngoài không được bao lâu, nàng lại trở về, nói nàng không có người thân, không có bạn bè, không biết phải đi đâu cả?
Thạc Nhân nhìn Đỗ Kiều Tuyên rơi lệ, lại dùng ánh mắt cầu xin nhìn về phía tẩu tử, muốn tẩu tử thay nàng cầu tình.
Tình Tâm cắn môi dưới, nhìn sắc mặt lạnh lùng của Thừa Diệp, “Ta thấy, nàng mới mười lăm tuổi, cứ để nàng ở đây một năm nữa rồi hẵng thành thân, được chứ?”
Hắn mím môi không nói câu nào.
“Nếu không, nàng động một tí là bỏ đi, đến lúc đó nhà chồng tìm chúng ta đòi người cũng phiền phức lắm, đúng không?” Nàng vừa nói vừa dè dặt quan sát vẻ mặt của hắn, thấy khuôn mặt tuấn tú kia không chút dao động, nàng tươi cười sáng lạn, “Lâm di, cứ thế mà làm, mấy cọc hôn sự đó trước hết hủy đi.”
“Nhưng còn bối lặc gia?” Lâm di lo lắng liếc nhìn bối lặc gia.
Thừa Diệp nghe nàng khóc đến khổ sở như vậy, lại nhớ tới bản thân đã khiến nàng cả một người thân cũng không có, đồng cảm nỗi lên, hắn cũng không muốn ép buộc, “Cứ vậy đi.”
Đỗ Kiều Tuyên hai mắt đẫm lệ kinh ngạc nhìn lên, vẻ mặt không thể tin được, nhưng Tình Tâm phản ứng khá nhanh, chỉ sợ Thừa Diệp đổi ý, “Nghe rồi chứ? Gia nói rồi, ngươi còn không mau về phòng nghỉ ngơi.”
Nàng cười cười giơ đôi mắt còn đọng lệ nhìn Tình Tâm gật đầu, được Thạc Nhân dìu đỡ, cuối cùng trở lại đông sương phòng.
Thừa Diệp lại hỏi Tình Tâm, “Ngươi rất vui?”
“Không được à?” Nàng đúng là rất vui, trong giọng nói cũng mang theo tiếu ý.
“Sao lại có nữ tử như ngươi vậy?” Hắn cho rằng tất cả nữ nhân đều là động vật hay ghen tị, ví như Đỗ Thải Tuyên, nàng là bị đố kỵ giết chết.
Tình Tâm nghe thấy những lời này lại có chút hoang mang, “Tuy rằng bình thường ta rất thông minh, nhưng ngươi rốt cuộc đang muốn nói cái gì?”
Hắn không trả lời nàng, chỉ là cười một cách sâu xa khó hiểu, trở về Nhất Thanh hiên, mà hắn không thể không thừa nhận, bản thân mình càng lúc càng muốn thấy được nàng.
Tình Tâm mày liễu cau lại, “Rốt cuộc là có ý gì? Chỉ nói được một nửa.”
“Ta nghĩ bối lặc gia chính là đang ca ngợi thiếu phúc tấn đó.” Lâm di đứng một bên cười cười nói ra, Tiểu Liễu cùng Hà tổng quản đứng một bên cũng cười cười liều mạng gật đầu.
Nàng cũng nhịn không được cười ra, “Được rồi, miễn là lời tán dương thì tốt.”
Buổi tối hôm đó, Thạc Nhân chạy tới tìm Tình Tâm, cố gắng lấy hết dũng khí xin nàng dạy hắn phương pháp theo đuổi nữ nhân, bởi vì hắn không hy vọng Đỗ Kiều Tuyên lại bỏ đi lần nữa, hắn muốn nàng có thể vĩnh viễn ở lại sơn trang, càng mong muốn có thể biểu lộ với nàng, để hắn suốt đời chăm sóc cho nàng, bất quá, “Ta không muốn để người khác biết.”Lúc nào cũng xấu hổ.
“Không thành vấn đề, ta có một chỗ rất tốt mà ngay cả ca ca ngươi cũng không biết.” Đương nhiên, đó là nếu như nàng tìm được.
Cho nên từ sáng sớm hôm sau, Thừa Diệp vừa bước chân đến rừng rậm luyện võ thì, bọn họ cũng chân trước chân sau đến hoa viên bí mật của nàng, hai nơi này vừa vặn là một nam một bắc, nàng cũng sẽ không bị lạc đường, bắt đầu triển khai bí mật huấn luyện để Thạc Nhân nói thật lòng mình.
Mỗi ngày cứ thế qua đi, cuộc sống của Tình Tâm cũng hết sức phong phú, phong phú đến nàng quên mất chuyện liên lạc với công chúa bang hỏi kế hoạch hàng hải của các nàng đã chuẩn bị tới đâu rồi? Cho đến hôm nay, công chúa bang lại mang đến một tin tức.
Hôm nay Tình Tâm vừa bị Thừa Diệp bắt ở lại Nhất Thanh hiên đọc một đống lớn tư liệu sổ sách, đọc xong mới được “ân chuẩn” rời khỏi Nhất Thanh hiên, ngay lúc đó, Tiểu Liễu lập tức tiến lên phía trước, “Thiếu phúc tấn, có người truyền tin tới, nói nhất định phải tự mình giao cho ngài.”
“Người đâu?”
“Cách cách!”
Một thanh âm quen thuộc đột nhiên vang lên, đôi mắt nàng phút chốc sáng rỡ, nhìn Tiểu Hương từ đình đài chạy đến, Tiểu Hương chính là thiếp thân nha hoàn của Lan Hiên cách cách, “Sao ngươi lại tới đây?!”
Tiểu Hương cười hì hì từ trong tay áo lấy ra một phong thơ, “Đây là của cách cách nhà em giao cho ngài, còn nói muốn ngài cân nhắc, viết thư trả lời cho em mang về.”
Nàng vội mở thư ra, kế hoạch của công chúa bang là mười lăm tháng sau sẽ lên thuyền tìm đường, nếu như nàng có thể thoát thân, thì đến lưu gia cảng tập hợp…
Nàng xem đến đây, trước tiên nhíu mày, “Ta hiểu rồi, Tiểu Liễu, Tiểu Hương là từ Bắc Kinh tới, đi đường chắc cũng mệt mỏi rồi, ngươi trước tiên dẫn nàng đi ăn cái gì đó, an bài một phòng khách cho nàng nghỉ ngơi.”
“Không cần, cách cách, nếu như nói xong rồi, có thể nói, quê quán của em chính là ở Tô Châu, em rất muốn đi về gặp cha nương.” Tiểu Hương xấu hổ nói.
“Hóa ra – ta thấy Lan Hiên cách cách cho ngươi đi truyền tin, cũng là muốn ngươi về với cha nương mình.”
Nàng cười cười gật đầu.
“Vậy ngươi về trước đi, ngày mai trước khi trời tối đến đây lấy thư.”
“Đa tạ cách cách.”
Tình Tâm muốn Tiểu Liễu đưa Tiểu Hương rời khỏi đây, sau đó lập tức về phòng.
Nàng ngồi trên giường, một lần nữa chình những dòng chữ xinh đẹp trên lá thư.
Thời gian mở tàu là mười lăm tháng sau, còn hơn một tháng nữa, mà các nàng chính là dựa theo lộ tuyến của Trịnh Hòa lần đầu đến Tây Dương mà đi, đầu tiên là đến Chiêm thành, sau đó Trảo Oa 0, Cựu cảng, đi qua nhiều nơi như vậy, ít nhất cũng phải mất một, hai năm…
Cần nhiều thời gian như vậy sap? Nàng mày liễu cau lại, cả người ngã về sau nằm dài trên giường, có thể không? Thừa Diệp bá đạo như vậy, hở một chút làm muốn nàng làm cái này, hở một chút lại muốn làm cái kia, nàng làm sao bỏ đi cho được? Huống chi còn có dây tơ hồng chưa nối được cho Thạc Nhân -
0. Xuất hiện từ thế kỉ 7 – 8. Có nhiều quan hệ buôn bán, giao lưu với các nước trong khu vực, đặc biệt với Việt Nam thời xưa. Trong thư tịch cổ Việt Nam, TO còn được viết là Qua Oa, Chava.)
Không đúng không đúng! Nàng buồn bực ngồi bật dậy, đây là ước mơ của nàng a, tất cả những gì nàng hẳn nên làm chính là trong vòng một tháng khiến cho Thừa Diệp bỏ mặc nàng? Để hắn nhớ rằng hắn từng kiên quyết nói – muốn để thê tử hắn tự sinh tự diệt…
Thế nhưng hắn cần nàng như vậy, thế giới của hắn lại cô độc như vậy, vất vả lắm mới mở ra được một cánh cửa nhỏ để cho nàng bước vào, nàng đã bước vào một bước, không phải cứ như thế mà đóng cửa lại chứ, nàng sao đành lòng tàn nhẫn với hắn như vậy?
Trong đầu nàng lúc này chính là hình ảnh hai người gắn bó thân thiết trong sơn động, khuôn mặt bỗng nhiên đỏ bừng, mấy ngày nay bọn họ đều rất ăn ý không nhắc lại sự kiện đó, nhưng bầu không khí giữa họ dường như đã tốt hơn xưa rất nhiều, trên mặt Thừa Diệp cũng hay xuất hiện nụ cười nhiều hơn…
Làm sao bây giờ? Lòng nàng nặng trĩu, không biết phải hồi âm thế nào?
Ngày thứ hai, khi trời vừa lúc hoàng hôn, Thừa Diệp ngồi đợi trong thư phòng, Hà tổng quản đem đến một chút tư liệu nhập hàng cùng hóa đơn bán lẻ của Cấm Hối cửa hàng vào, sau đó lại bước ra ngoài, nhưng đúng lúc này, Thừa Diệp đột nhiên thấy một tia sáng màu cam mờ ảo, hắn trừng mắt nhìn, kinh ngạc nhận ra được tầng tầng lớp lớp sương mù trắng xóa từng che kín mắt hắn đã không còn tồn tại nữa!
Hắn khó tin tiếp tục trừng mắt, đột nhiên đứng dậy nhìn những dòng chữ trên sách, lại nhìn đến hoa văn tinh tế trên bình hoa cổ, còn có chim én vô cùng sống động trên bức tranh sơn thủy… Trời ạ, hắn vui mừng xuống hai tay mình, đôi mắt đen lấp lánh có thần lần thứ hai đảo quanh thư phòng, hắn thấy rồi, thật sự nhìn thấy rồi!
Tình Tâm!
Hắn cười cười mở miệng, không sai, người đâu tiên hắn muốn nhìn thấy chính là thê tử hắn chưa từng gặp gỡ, cảm giác này hết sức cường liệt, hắn một đường chạy thẳng đến Vân Ảnh lâu.
“Xảy ra chuyện gì rồi?”
Tề Tâm, Tề Lực không hiểu nổi liếc mắt nhìn nhau, bọn họ theo bên người bối lặc gia nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy thần tình này của bối lặc gia, có khẩn cấp, có mừng rỡ như điên, nhưng là vì cái gì mới được?
Thừa Diệp chạy một mạch tới Vân Ảnh lâu, chợt thấy một vị cô nương áo hồng với đôi mắt nho nhỏ, chiếc mũi lún xuống.
Mặt hắn biến sắc, theo trực giác dừng bước lại, cấp tốc xoay người tựa vào đại thụ ở phía sau, nhưng đôi lông mày rậm lập tức cau lại, hắn đang nghĩ gì thế này? Sao hắn lại có thể nông cạn như vậy?!
Cho dù diện mạo có xấu xí, nhưng nội tâm của nàng tuyệt đối còn đáng quý trọng hơn những nữ tử mỹ lệ rất nhiều lần, hắn mỉm cười, đang muốn qua đó thì –
Thanh âm Tiểu Liễu đột nhiên vang lên, “Như vậy phải phiền Tiểu Hương cô nương rồi.”
“Đừng khách khí, ta tự ra ngoài cũng được.” Tiểu Hương vội vã lắc đầu.
“Không được, thiếu phúc tấn muốn ta tiễn cô, đi thôi.”
Nàng không phải Tình Tâm! Trái tim Thừa Diệp đột nhiên căng lên, nhìn các nàng đi xa rồi, hắn mới trực tiếp bước vào, nhưng còn chưa thấy người, đã nghe thấy một mùi hương nhàn nhạt từ trong phòng nhẹ nhàng bay ra, hắn theo mùi vị đó bước vào khuê phòng của nàng, mở cửa, nhìn thấy một tấm bình phong cùng mành che, hắn lập tức không cần suy nghĩ kéo mành che xuống, không ngờ đập vào trong mắt chính là một mỹ nhân khuôn mặt đẹp tựa thiên tiên, hơn nữa còn đang toàn thân xích lõa đứng bên thùng nước.
Tình Tâm không chú ý tới trong phòng có hơn một người, đầu óc nàng hoàn toàn tập trung suy nghĩ về nội dung nàng viết trong thư, thành viên của công chúa bang nếu biết nàng dĩ nhiên buông tha mộng tưởng lên đênh trên biển rộng, nhất định sẽ rất bất ngờ!
Thế nhưng nàng thực sự không yên tâm về Thừa Diệp, bắt đầu từ khi nào? Hắn dĩ nhiên lại thành ràng buộc lớn nhất trong lòng nàng như vậy?
Nàng thở dài một tiếng, cúi đầu, một chân vừa bước vào trong thùng thì, đôi mắt lơ đãng liếc thấy dưới mành che có một đôi giày da màu đen, nàng đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức ngẩng đầu lên, trời ạ, dĩ nhiên lại chống lại đôi mắt đen kinh ngạc của Thừa Diệp.
Không khí trong nháy mắt đột nhiên lắng đọng.
Nàng giật mình trừng mắt nhìn hắn, hắn cũng trừng mắt hứng thú nhìn thân hình mỹ lệ lõa thể của nàng.
“Trời ạ!” Đột nhiên, nàng hồi phục tinh thần, kinh hãi nhận ra minh đang lõa thể, sợ đến vội vàng nhảy vào thùng nước, khiến bọt nước văng lên tứ tung.
Đôi mắt long lanh của Thừa Diệp vẫn như cũ nhìn chằm chằm nàng, hắn không ngờ nàng đúng là kiều diễm động lòng người như vậy, da thịt nõn nà, đôi môi đỏ tươi, một đôi mắt nâu thu thủy càng chiếu sáng rạng rỡ…
Tình Tâm mặt đỏ tim đập, sợ đến ngay cả nhìn không cũng dám nhìn… Không đúng a, nàng đột nhiên vỗ trán mình một cái, hắn không nhìn thấy nàng mà, nàng cần gì hoảng hốt như vậy! 0)?)
Nàng thở dài một hơi, không hề cảnh giác từ trong thùng đứng dậy, “Gia, ngươi vào đây sao lại không có chút tiếng động nào vậy, cũng không kêu Tiểu Liễu thông báo một tiếng? Ngươi hắn nghe được tiếng nước chứ? Ta đang tắm!”
Hắn đâu chỉ nghe thấy? Còn nhìn thấy là đằng khác! Một bức phù dung xuất dục, khiến trái tim hắn kinh hoàng, cả người nóng lên, vậy mà nàng lại còn chậm rãi chà lau thân thể, những đường cong mỹ lệ mê người đó, những chỗ riêng