em nhận lời cầu hôn của anh ấy thì anh ấy sẽ không đi lên con đường không có đường về này không?"
Bùi Địch Văn yên lặng một lát, "Thư Sướng, trái tim không biết nói dối. Con đường đó là lựa chọn của Ninh Trí".
"Vì sao phải lựa chọn như vậy? Những con đường khác có thể có bao nhiêu chướng ngại vật không thể vượt qua?"
"Có những thứ đã đi qua là không thể quay lại".
"Anh biết chuyện của anh ấy với Tống Dĩnh?"
"Lúc vừa tới Hồng Kông anh ta chỉ là một nhân viên bán hàng của công ty bảo hiểm. Anh ta có khát vọng nhưng lại không có cơ hội. Lúc đó anh ta gặp Tống Tư Viễn, hai người trò chuyện với nhau, cùng đánh giá cao thị trường bất động sản đang phát triển mạnh mẽ ở đại lục, muốn cùng mở công ty nhưng cần có tài chính khởi động. Tống Tư Viễn dẫn anh ta đi tìm Tống Vinh Phát. Anh ta biết Tống Dĩnh. Anh ta trở thành tình nhân của cô ta, cô ta cho anh ta tài chính khởi động".
Thư Sướng khẽ hít một hơi lạnh, "Khi đó anh và Tống Dĩnh còn chưa li hôn?"
"Ừ, mãi sau này anh mới biết chuyện đó".
"Ngay từ đầu anh đã biết quá khứ của Ninh Trí như thế nào. Nhưng anh lại... chưa bao giờ nhắc tới..."
"Không có gì để nhắc tới cả. Nếu yêu một người thực sự thì sẽ không để ý đến quá khứ của người đó, quan trọng là hiện tại và tương lai. Hơn nữa anh ghét nói chuyện về những vết sẹo trong quá khứ của người khác. Thắng cũng phải thắng quang mình chính đại. Anh càng muốn giữ lại kí ức tốt đẹp từ mười năm trước cho em".
Cô dừng xe lại ven đường, tắt máy, đưa tay lau nước mắt. Bực thật, mình lại khóc rồi, còn khóc như nước chảy hoa rơi nữa.
"Thư Sướng, em đâu rồi?" Không nghe thấy cô nói gì, Bùi Địch Văn căng thẳng gọi cô.
Mình đang ở đâu? Cô nhìn quanh, mắt đẫm lệ mông lung. Đột nhiên cô cảm thấy thành phố này rất xa lạ, cô không biết rõ vị trí của mình bây giờ là ở đâu.
8. Giữa mùa hoa nở
"Ở nơi nhìn thấy em
Mắt anh ở bên em
Ở nơi không nhìn thấy em
Trái tim anh ở bên em..."
Diệp Thông ngồi trước máy tính, vừa viết bài vừa hát ê a. Giọng cậu ta rất hay, trầm thấp hùng hồn, ra ngoài hát karaoke cậu ta luôn là một ngôi sao sáng. Mỗi lần nghe cậu ta hát, Thư Sướng rất thích trêu chọc chế giễu cậu ta.
Hôm nay cô không cười, chỉ chậm rãi ngẩng đầu lên. Lời bài hát này đã động chạm đến một sợi dây dưới đáy lòng cô, cô cảm thấy xúc động.
Tân Giang lại đến thời kì xuân về hoa nở. Ánh mặt trời tháng ba xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng làm việc, bao phủ cả người Thư Sướng, một lớp ánh sáng mỏng vẽ theo dáng người cô, mái tóc dài sau vai lấp lánh ánh sáng như kim loại.
"Không phải là thầm mến em rồi đấy chứ?" Phát hiện có người nhìn mình chăm chú, Diệp Thông ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt đăm đăm của Thư Sướng, cậu ta đùa cợt nhếch miệng.
"Cái gì..." Thư Sướng lấy lại tinh thần, nhìn cậu ta thăm dò.
Diệp Thông tặc lưỡi, "Thành phố quá sáng, không hợp để ngắm sao trời. Cũng như trái tim chị không hợp để nói đến chuyện yên bình. Thư Sướng, đã lâu như vậy mà chị vẫn còn chưa khôi phục à?"
Cô cúi đầu, cầm một gói cà phê hòa tan đi lấy nước pha.
Thực ra cuộc sống của cô sớm đã trở lại bình tĩnh. Phỏng vấn, đi công tác, viết bài, thậm chí bây giờ cô còn thường xuyên đi tập thể dục, xoa bóp thẩm mỹ. Thỉnh thoảng cô cũng hẹn Tạ Lâm và Thắng Nam đi dạo phố, ăn cơm.
Có điều hai người đó đều rất bận. Con trai giáo sư Lâm ở nước ngoài đá bóng bị thương ở chân. Bà mẹ kế Tạ Lâm rất có trách nhiệm, xin nghỉ phép nửa năm ra nước ngoài chăm sóc cậu ta khiến giáo sư lâm cảm động lệ nóng doanh tròng. Thắng Nam bị lời ngon tiếng ngọt và nam sắc của An Dương mê hoặc nên không phòng ngự được. Một đêm trăng tối gió cao, Thắng Nam và An Dương cùng qua một đêm ấm áp, kết quả một phát trúng ngay, vội vàng phải cưới chạy con.
Việc này mặc dù hơi lộn xộn nhưng lại rất ấm áp và vui vẻ.
Khiến Thư Sướng hơi cảm khái là một hôm đi đường, cô vô tình nhìn thấy Dương Phàm và một nữ sinh có gương mặt tròn trĩnh ngồi uống chung một cốc trà sữa bên chiếc bàn gần cửa sổ trong quán cà phê Đôi Bờ. Gương mặt đẹp trai sáng ngời đó lại lộ ra nụ cười quen thuộc.
Vừa mới hôm trước Đàm Tiểu Khả còn đưa cô con gái xinh xắn đã mọc răng tới văn phòng khoe khoang. Cô bé giống Dương Phàm như đúc cùng một khuôn, Thư Sướng còn bế một hồi.
Đứng bên lề phố, Thư Sướng nhìn Dương Phàm dịu dàng chân thành như một chàng trai ngây ngô vừa mới biết yêu. Không biết nếu nhìn thấy cảnh này thì Đàm Tiểu Khả sẽ có cảm tưởng thế nào.
Đàn ông có thể chệch đường ray một lần thì sẽ có thể có lần thứ hai, người nói lời này đúng là một nhà tiên tri.
Thư Sướng cũng bận. Nhà cô đã chuyển từ căn nhà ở khu thành bắc đến tòa nhà chung cư, toàn bộ việc dọn dẹp sắp xếp đều do một tay cô lo liệu. Gần nhà mới cũng có mấy hộ hàng xóm cũ chuyển tới. Thư Tổ Khang và Vu Phân mới chuyển tới mấy ngày thì những hàng xóm cũ đã tìm tới nhà chơi, hai ông bà không hề cô quạnh. Có điều Tân Giang quá nhỏ, Thư Sướng không có một đôi tay đủ lớn để che miệng tất cả mọi người, nên khi đến phòng khám bọn họ vẫn nghe được chuyện của Ninh Trí.
Thư Tổ Khang buồn rầu nằm trên giường không dậy, Vu Phân khóc trọn một tháng, bắt đầu có dấu hiệu của bệnh thần kinh, cả ngày nói nhảm: "Không phải là lỡ tay sao, tại sao lại phải đền một mạng? Nó là một đứa bé tốt như vậy, ông trời đúng là không có mắt".
Thư Sướng lặng lẽ ở bên họ. Tội của Ninh Trí không đáng chết, nhưng áp lực của ngân hàng Vinh Phát quá lớn, anh ta lại không muốn sống nữa nên nhận hết tất cả tội danh. Hiện trường không có máy ghi hình làm chứng bào chữa cho anh ta, vì vậy cuối cùng anh ta đã được toại nguyện.
Có lẽ một người đàn ông kiêu ngạo như anh ta cảm thấy đây cũng là một loại giải thoát!
Bùi Địch Văn cũng đang bận.
Không có gì bất ngờ, Tập đoàn Hằng Vũ đã thắng thầu dự án mở rộng thành bắc. Được sự ủng hộ mạnh mẽ của phòng xây dựng thành phố, điều kiện di dời của Tập đoàn Hằng Vũ lại cực kì rộng rãi nên công việc giải phóng mặt bằng khu vực bắc Tân Giang không hề khó khăn như trong tưởng tượng. Trong mô hình dự án, khu thành bắc mới đứng cao vút bên bờ sông, khu vực ven sông là một bệnh viện tổng hợp với lĩnh vực hoạt động chính là an dưỡng, trong viện có vườn hoa, cây cảnh, giả sơn san sát, đình đài lầu các, đẹp như một khu vườn Giang Nam. Kế bên là một trường học tư nhân kiểu quý tộc, từ nhà trẻ đến hết cấp ba, trường lớp và giáo viên đều là hạng nhất trong nước, cho dù học phí đắt đến mức làm người nghe líu lưỡi nhưng đã có rất nhiều phụ huynh học sinh đến xếp hàng báo danh, thậm chí còn có không ít phụ huynh đưa ra đề nghị đầu tư tài trợ. Sát bên trường học chính là nhà hát lớn Tân Giang do Hằng Vũ tài trợ, tiếp theo là thư viện cỡ lớn, trung tâm Olympic. Đương nhiên cũng có nhà ở, nhưng đều là khu chung cư lớn chứ không có nhà riêng, người thiết kế là Trì Linh Đồng, các căn hộ đều tinh xảo, rộng rãi và tao nhã, hơi mang phong cách Ăng lê, giá cả xa xỉ nhưng cung vẫn không đủ cầu.
Ngôi nhà cũ của gia đình Thư Sướng không phải di dời, nó sẽ trở thành một cảnh sắc trong công viên cỡ lớn: Kiến trúc được bảo tồn hoàn hảo nhất từ thời kì dân quốc, trong vườn một cành cây một cọng cỏ đều được giữ nguyên, bây giờ lá nho trên giàn lại xanh mướt, thược dược nở rộ hơn bất cứ năm nào trước đây.
Từ trước tới giờ khu vực phía bắc vẫn là nơi có nhiều hộ gia đình thu nhập thấp nhất Tân Giang. Trong tương lai không lâu, đây sẽ là khu cao cấp nhất Tân Giang, có bệnh viện, trường học, thư viện cao cấp. Hằng Vũ chỉ bán nhà ở, còn các kiến trúc khác Hằng Vũ đều là nhà đầu tư. Có học giả kinh tế viết bài đăng trên Hoa Đông buổi chiều, cho rằng lợi ích của khu thành bắc tương lai sẽ không thể đo lường được, đây có thể coi là một vương quốc nhỏ của Hằng Vũ. Thương nhân kiếm tiền, có người kiếm tiền một cách phàm tục, có người kiếm tiền một cách cao nhã. Bùi Địch Văn chính là một thương nhân cao nhã.
Nghe nói nhà Thư Sướng không phải phá, Thắng Nam há hóc mồm, hơn nửa ngày mới nói được, "Xướng Xướng, tớ cũng không biết nên nói gì nữa, thằng cha đó đúng là rất khá!"
Lúc nhận được tiền đền bù của Hằng Vũ, hai vợ chồng Thư Tổ Khang và Vu Phân lặng lẽ liếc nhau, trong nháy mắt một số chuyện đã trở nên rõ ràng.
Thực ra Bùi Địch Văn sớm đã thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của Thư Sướng rồi. Anh thường xuyên đi Hồng Kông, đi châu Âu, nhưng vừa đến Tân Giang là trước hết sẽ tới tòa soạn đón Thư Sướng.
Trong tòa soạn không có ai không biết anh, ngay cả các nhân viên mới tới cũng nghe nói về anh qua những câu chuyện mập mờ các nhân viên cũ bàn luận với nhau.
Anh vẫn chào hỏi tất cả mọi người bình thường, nhưng chỉ cần Thư Sướng xuất hiện là ánh mắt anh lập tức sẽ khác.
"Ôi..." Sơ ý một chút, nước nóng tràn ra khỏi cốc trà làm bỏng ngón tay, Thư Sướng kêu lên đau đớn. Cúi đầu xuống nhìn, ngón tay đã đỏ lên vì bỏng, cô vội đặt cốc xuống, chạy vào nhà vệ sinh xả nước lạnh.
Còn chưa tới cửa, Thư Sướng đã nghe thấy bên trong có người đang thảo luận về mình.
"Ờ, trước kia lúc Tổng giám đốc Bùi ở tòa soạn báo thì hai người đó đã yêu nhau, sau đó không biết tại sao lại tan vỡ, bây giờ lại quay lại với nhau rồi".
"Thật hâm mộ. Nếu cô ta lấy Tổng giám đốc Bùi thì sẽ có một nửa tài sản ở khu thành bắc, trời ạ, một bước lên mây!"
"Đâu chỉ có khu thành bắc? Tổng giám đốc Bùi còn có rất nhiều tài sản ở Hồng Kông, ở châu Âu. Cô ta không phải tiểu phú bà mà là đại phú bà".
"Đúng là khó hiểu, Thư Sướng nhìn qua cũng bình thường, anh ta muốn lấy thiên kim tiểu thư nào mà chả được..."
"Đúng vậy, có thể là bị bỏ bùa mê thuốc lú rồi!"
Hai người đang nói chuyện cùng bật cười.
Thư Sướng thổi ngón tay đã đỏ ửng, xoay người cầm cốc lên đi về phòng làm việc. Trước kia có thể cô sẽ hơi buồn bực khi nghe thấy những lời bàn luận như vậy, còn bây giờ cô đã miễn dịch rồi.
Bùi Địch Văn đối với cô, cô đối với Bùi Địch Văn, đây không phải chuyện những người khác có thể hiểu được.
Hình như cho đến nay giữa bọn họ còn chưa xảy ra quan hệ gì có liên quan đến tiền. Đây là sự chăm sóc của Bùi Địch Văn, cũng là sự tôn trọng của anh đối với cô.
Dạo này anh rất hay về Tân Giang. Bùi Thiên Lỗi cũng bất ngờ qua được mùa đông, vừa đến mùa xuân thân thể ông ta đã khỏe hơn trước nhiều. Mấy trợ lí của Bùi Địch Văn càng ngày càng đắc lực, vì vậy anh đã rảnh rỗi hơn một chút, thời gian ở bên cô cũng nhiều hơn. Hai người cùng nhau ăn cơm, xem phim, lái xe hóng gió, đến ngoại thành ăn những món ăn nhà nông. Buổi tối về cô ngủ trên ghế sau, trên người đắp áo khoác của anh.
Anh không nhắc lại chuyện kết hôn nữa.
Cô biết anh đang đợi cô chủ động nhắc tới.
Kết hôn??
Đứng bên cửa sổ nhìn xe cộ chạy trên đường, cô cũng không biết rốt cục mình làm sao. Sang năm cô đã hai mươi tám, Bùi Địch Văn bốn mươi, hai người đều thuộc về diện cưới muộn điển hình. Nhưng cô vẫn không dám mở miệng.
Sau chuyện của Dương Phàm và Ninh Trí, Thư Tổ Khang và Vu Phân đã không còn giữ thái độ về chuyện cưới hỏi của Thư Sướng như trước, hết thảy đều để cô tự quyết định. Nhà họ Bùi cũng đã mở cổng cho cô từ sớm, bây giờ Trữ Ái Lâm thường xuyên trò chuyện với cô, bảo cô đến Hồng Kông chơi. Bùi Lạc Lạc càng khỏi phái nói, mở miệng chị dâu, ng