thế, Thư Sướng giật mình, cả người cứng đờ đến nỗi hơi đau mỏi.
"Thư Thư, đợi sau khi mở thầu khu thành bắc, công trình vừa khởi công là chúng ta sẽ kết hôn!"
Hơi thở ấm áp của anh ta thổi qua bên tai cô, giọng nói dịu dàng. Thư Sướng rụt cổ mất tự nhiên, "Ninh Trí, chúng ta nói chuyện tử tế nhé!"
"Nói gì?" Ninh Trí buông cô ra, chuyển sang nắm tay cô, hai người cùng đi tới sofa.
Thư Sướng hạ thấp tầm mắt, đặt túi xách lên trên đùi, lấy chiếc hộp gấm vuông vức Ninh Trí đưa cho cô ra.
"Ninh Trí..." Cô trầm ngâm một lát rồi ngước mắt lên.
Ninh Trí nhướng mày yên lặng nhìn cô.
"Ninh Trí, em đã cố gắng rồi", cô nói rất nhỏ, "Em cảm thấy..."
"Đừng nói vội", Ninh Trí đột nhiên phất tay ngắt lời cô, dường như anh ta hơi căng thẳng, "Đợi anh ngồi xuống đã".
Cô cười cười, "Vâng!"
Anh ta ngồi xuống, cô nhìn chiếc hộp, anh ta nhìn cô với vẻ đắng chát.
Thư Sướng nhẹ nhàng cắn môi, nói tiếp, "Em còn nhớ mười năm trước anh đeo cặp đi qua trước cửa nhà em. Đồng phục học sinh cấp ba rất rộng, các cậu học sinh khác mặc trên người như mặc áo khoác, nhưng anh thân cao, vai rộng nên mặc rất vừa. Em đứng dưới giàn nho lén nhìn anh qua khóe mắt. Nếu anh và bạn học vừa đi vừa nói chuyện thì em sẽ lớn mật xoay người đi theo phía sau bọn anh. Nếu anh đi một mình thì em chỉ có thể đợi anh đi thật xa rồi mới dám lén lút đi theo. Nhìn anh cười đùa với các bạn nữ, cả ngày em sẽ rầu rĩ không vui. Thỉnh thoảng nói với em một câu, em sẽ vui mừng giống như lên trời. Lúc đó em thật sự rất thích anh. Em luôn nằm mơ có thể học cùng trường đại học với anh, sau đó yêu nhau, đi làm, cưới nhau. Ha ha, khi đó em mới mười mấy tuổi, có phải em lớn quá sớm không?"
"Bây giờ giấc mơ này đã thành hiện thực rồi". Anh ta mỉm cười dịu dàng, ánh mắt ấm áp đưa tình.
Thư Sướng chuyển mắt khỏi chiếc hộp, quay sang nhìn vào mắt anh ta, "Thật hi vọng thời gian có thể dừng lại, chúng ta đều không lớn lên, như vậy thật là tốt biết bao. Bố mẹ em rất thích anh, Thắng Nam và Tạ Lâm cũng bảo em phải quý trọng anh, em cũng cảm thấy sự chân thành từ đáy lòng anh. Em cố gắng muốn tiếp nhận anh, nhưng, Ninh Trí, em thất bại rồi".
"Thư Thư, em không cần phải vội, anh biết em cần thời gian để suy nghĩ".
"Không phải, Ninh Trí, có một người đàn ông đã chiếm hết trái tim em. Lí trí của em nói với em, em và anh ấy sẽ không có kết quả, nhưng tình cảm của em lại nhớ anh ấy không khống chế được. Tâm tình em rất hỗn loạn, hơn nữa em không muốn thu xếp lại. Trong tình hình này, nhận lời cầu hôn của anh là không công bằng".
"Anh không yêu cầu công bằng", Ninh Trí lộ ra vẻ mặt như thở phào nhẹ nhõm, "Dù sao chúng ta cũng đã bỏ lỡ mười năm, anh xuất hiện quá muộn, nhưng anh có lòng tin, anh tin mình có thể xóa đi tất cả cũng gì trong lòng em. Em xem, ban đầu anh chỉ là một người lạ, nhưng bây giờ bác trai bác gái đều xem anh như người nhà. Rồi có ngày em cũng sẽ yêu anh. Thư Thư! Nếu em cảm thấy có áp lực thì chúng ta có thể hoãn đám cưới lại".
Thư Sướng cười khổ, "Ninh Trí, anh có phát hiện thực ra tình cảm của anh dành cho em không phải tình yêu hay không?"
"Thư Thư?" Ninh Trí xúc động trợn mắt nhìn cô, "Sao em lại nói như vậy? Anh yêu em hơn bất cứ người nào khác trên đời".
Thư Sướng lắc đầu, “Nếu anh thật sự yêu một người thì anh sẽ không thể xử sự một cách lí trí được, anh sẽ mất khống chế, sẽ làm chuyện ngu xuẩn, sẽ cười ngây ngô, sẽ cảm thấy toàn thân tràn ngập sức mạnh, hận không thể mang những thứ tốt nhất trong thiên hạ đến đặt ở trước mặt cô ấy, sẽ đứng chắn trước mặt cô ấy như một dũng sĩ, sợ cô ấy sẽ bị một chút tổn thương. Cho dù rất khổ cực nhưng anh cũng không muốn để cô phải chịu một chút tủi thân nào".
"Thư Thư, mỗi người đàn ông đều có tính cách bất đồng, phương thức biểu đạt cũng sẽ bất đồng. Không được tìm bóng dáng người khác trên người anh".
"Vụ tai nạn lao động ở công trình Tụ Hiền Uyển giai đoạn ba, em đến phỏng vấn, anh sợ ảnh hưởng đến việc tiêu thụ của khu nhà nên đã nhờ em viết một bài báo sai sự thật. Đó là lần đầu tiên em đi ngược lại đạo đức nghề nghiệp của phóng viên, bởi vì em đã đồng ý giúp anh. Khi đó em đã biết, trong lòng anh, lợi ích của công ty cao hơn hết thảy. Thậm chí có thể anh còn chưa bao giờ nghĩ xem nếu chuyện này bị tiết lộ ra ngoài thì có ảnh hưởng gì đến em hay không. Sau đó quả thật chuyện này lộ ra, nhưng tất cả đều nằm trong khống chế của anh, ha ha, em vẫn cứ ở lại tòa soạn làm phóng viên, nhưng tâm tình của em thế nào, anh có nghĩ tới không?"
Nói đến chỗ này, Thư Sướng hơi xúc động. Cô nhớ vì bảo vệ cô, Bùi Địch Văn đã vứt bỏ tin tức quan trọng về việc Đêm Paris bán bạch phiến. Anh nói: "Anh rất coi trọng em, con người quan trọng hơn tin tức".
Sắc mặt Ninh Trí lạnh lùng, yên lặng thật lâu.
"Để biết quan điểm của Hằng Vũ đối với dự án thành bắc, anh đã hỏi thẳng em xem Bùi Địch Văn có nói gì với em về chuyện này hay không. Ninh Trí, anh có nghĩ tới sự khó xử của em không? Lúc anh nói lời đó thì anh đặt em ở vị trí nào?"
Cô nhìn vào mắt anh ta, "Anh đối với bố mẹ em rất tốt, cũng đã làm rất nhiều rất nhiều chuyện cho nhà em, em rất cảm động. Ninh Trí, không phải em đang chỉ trích anh, cũng không phải oán giận anh. Em chỉ cảm thấy anh đã coi em như một đối tác hợp tác chứ không phải một người anh yêu".
"Đây chính là kết luận của em sao?" Anh ta lạnh lùng hỏi.
Thư Sướng gật đầu, "Chúng ta vẫn sẽ qua lại với nhau giống như trước kia, nhưng chúng ta thật sự không có biện pháp trở thành người yêu. Đến một ngày nào đó anh gặp được một người và yêu người đó điên cuồng thì anh sẽ rõ ràng những gì em nói".
"Nói đi nói lại, kết quả chính là em từ chối anh vì Bùi Địch Văn". Mặt Ninh Trí cứng đờ như tảng đá, "Có phải anh ta đã đồng ý giữ lại căn nhà em hay không? Vì vậy nên em lại động lòng?"
Thư Sướng chớp chớp mắt vô lực, "Không có bất cứ quan hệ nào với anh ấy. Em rất tiếc căn nhà em, nhưng đó là chuyện trước kia, bây giờ em không còn tiếc nữa. Anh không biết bố mẹ em quan tâm đến lần đấu thầu của công ty Trí Viễn này đến mức nào đâu. Thậm chí để đạt được mục đích, họ đã không tiếc xúi giục hàng xóm láng giềng tiến hành đấu tranh chống lại Hằng Vũ. Vì bố mẹ em nên em cũng hi vọng Trí Viễn sẽ trúng thầu. Trong lòng em, sức khỏe của bố mẹ em là quan trọng nhất. Nếu như Trí Viễn bị thua thì em sợ bố mẹ em sẽ không chịu nổi. Ninh Trí, xin anh sau này ít nói chuyện công ty trước mặt bố mẹ em, được không? Họ thật sự đã nhiều tuổi lắm rồi, không thể chịu được một cú sốc nào nữa".
"Em cho rằng đó là anh xúi giục bố mẹ em?" Ninh Trí cau mày thật chặt.
"Làm sao có thể nói là xúi giục được? Họ cam tâm tình nguyện làm cho anh, anh yêu quý họ như Thần Thần yêu quý họ, vì vậy tự nhiên họ cũng thương anh như thương Thần Thần, em cũng vậy".
Cô cười dịu dàng, chỉ có thể nói tới đây. Còn một số lời cô không muốn nhắc tới, không nỡ nhắc tới, không đành lòng nhắc tới, nói ra cũng có được gì đâu? Đâm cho đối phương chảy máu đầm đìa để làm gì? Đã không trở thành người yêu thì cứ làm bạn bè khách khí đi.
"Giống như Thần Thần..." Ninh Trí nhắc lại lời cô với vẻ châm chọc.
Thư Sướng cau mày lấy mấy chiếc chìa khóa trong túi ra đặt lên bàn, "Anh trả lại căn hộ kép đó đi. Em đã đi xem, đắt tiền quá, hàng xóm toàn người không phú thì quý. Bố mẹ em quen sống cuộc sống bình dân, ăn nói to tiếng, có lúc ăn cơm cũng bưng bát đi qua nhà hàng xóm chơi, thích quan tâm đến chuyện nhà của hàng xóm, không biết cách tôn trọng riêng tư của người khác. Họ quá già, không thể thích ứng với môi trường mới. Chi phí dịch vụ cũng đắt đỏ, họ sẽ cảm thấy như bị người khác cướp tiền. Mấy hôm nữa em sẽ ra ngoài tìm nhà, cố gắng chuyển đến cùng một khu với hàng xóm cũ".
Ninh Trí không hề nhúc nhích, cũng không lên tiếng, khuôn mặt trắng xanh, trong mắt lóe lên một tia đau đớn kịch liệt nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Thư Sướng lấy dũng khí chào, "Ninh Trí, em... về trước đây!"
Cô còn chưa đứng dậy đã nhìn thấy Ninh Trí đột nhiên giơ tay lên đấm thẳng xuống mặt bàn bằng thủy tinh, cũng không biết anh ta dùng bao nhiêu sức mạnh, chỉ nghe ầm một tiếng, tấm kính lập tức vỡ thành vô số mảnh.
Bát mì ăn liền đổ tung tóe xuống sàn nhà.
Thư Sướng hoảng sợ trợn mắt, tay anh ta vừa đẫm máu vừa sưng phù, máu tươi phun từ hổ khẩu tay ra như suối, lòng bàn tay nhanh chóng trở nên máu thịt lẫn lộn.
"Anh điên rồi!" Cô vội vàng tìm một chiếc khăn mặt quấn quanh tay anh ta, "Vết thương rất lớn, mau... mau tới bệnh viện".
Ninh Trí lạnh lùng đẩy cô ra, "Lớn hay không cũng chẳng có quan hệ gì với em. Em cũng ích kỉ giống như bố mẹ em. Muốn đi thì đi đi, anh sống một mình cũng vẫn rất tốt".
"Ninh Trí, anh đừng giận quá mất khôn như thế", Thư Sướng nhìn thấy khăn mặt nhanh chóng bị nhuộm đỏ.
"Giận mất khôn?" Ninh Trí cười lạnh, "Em lại không phải gì của anh, anh giận một người lạ làm gì? Mau đi khỏi đây, nếu không Bùi Địch Văn sẽ hiểu lầm em đấy".
Thư Sướng lẫm liệt nhìn anh ta, "Ninh Trí, anh nhất định phải nói với em như vậy à? Được, bây giờ em sẽ đi, sau này chúng ta sẽ là người lạ thật sự".
Ninh Trí trắng mặt, nhắm mắt lại, tuyệt vọng đến cùng cực.
"Thư Thư, vì sao em không thể yêu anh?" Anh ta đau khổ gầm lên, "Anh chỉ muốn cho em một cuộc sống tốt hơn cho nên mới liều mạng làm việc. Không còn em, anh kiếm được nhiều tiền cho ai tiêu? Anh không có nhà, không có bố mẹ, chỉ có em, chỉ có em, chỉ có em... Em không biết anh đã phải làm gì để được như bây giờ đâu".